Túc Địch
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-07-11 17:39:33 | Lượt xem: 2

Phần 2: Chương 4+5+6

_______

4.

Lão phu là người không giỏi che đậy bản thân, ví như lúc này, lão phu chịu không nổi mà chảy máu mũi.

Máu nhỏ lên bộ trung tên đó màu trắng của tên đó, hết sức bắt mắt.

Sau đó, hắn vậy mà không chút hoang mang lấy ra khăn hỉ* lót ở dưới giường, đưa đến trước mặt bản tọa:

“Mau, nhỏ thêm vài giọt xuống đây.”

Chú thích: Khăn hỉ: khăn tay màu trắng được người xưa đặt trên giường cưới trong đêm tân hôn, dùng để chứng minh sự trong trắng của người phụ nữ.

Hắn bản vương hài lòng nhìn chiếc khăn hỉ màu trắng chốc lát đã điểm thêm vài đốm hoa máu màu đỏ, sau đó, mới bảo bản vương ngẩng đầu lên, nhỏ vài giọt trà từ trong chén lên mũi của bản vương.

Sau một hồi ầm ĩ, lão phu cũng không còn sức để nghĩ ngợi lung tung nữa, tùy tiện bò lên giường, nằm xuống rồi thiếp đi.

Trong mơ toàn là Túc Địch.

Có lẽ là do bị chảy máu mũi, lúc kính trà, Túc bá mẫu không những không làm khó ta đây, còn tặng ta đây chiếc vòng ngọc mà tổ tiên truyền lại, dặn đi dặn lại ta đây và Túc Địch phải hòa thuận với nhau, sớm ngày sinh cho bà tôn tử mập mạp.

Đây gọi là “Cắn người miệng mềm, bắt người ngắn tay*” ta đây đã nhận chiếc vòng ngọc đáng giá như vậy, đương nhiên phải có qua có lại, nói vài lời tốt đẹp dỗ dành bà.

Chú thích: Cắn người miệng mềm, bắt người ngắn tay: giống với há miệng mắc quai, nghĩa là ăn của người bản tọa, thì nói năng với người bản tọa cũng mềm mỏng hơn.

“Nương, người yên tâm, đêm hôm qua phu quân chàng ấy ngay cả tên của hài tử cũng đã nghĩ xong rồi, bọn bản tọa nhất định sẽ cố gắng.” Bản tọa chạm lên chiếc vòng ngọc ấm áp nhẵn bóng trên tay, vui vẻ hài lòng nói.

“Ồ, thật vậy sao?” bà có vẻ hơi ngạc nhiên, nửa nghi hoặc nửa kỳ vọng nhìn Túc Địch.

“Tất nhiên là thật rồi!” Túc Địch còn chưa trả lời, bản tọa đã cao giọng đáp, “Phu quân chàng đối xử với bản tọa thật tốt, còn nói rằng trong tên của hài tử nhất định phải có tên của bản tọa mới được.”

“Ha ha ha, vậy thì tốt, vậy thì tốt.” Nói rồi, bà bước đến trước mặt lão phu và Túc Địch, đặt tay của bọn lão phu lên nhau. Lần tiếp xúc đầu tiên, cả hai đều có chút sững sờ, trái tim lão phu lại lần nữa đập loạn xạ.

Bà hình như cũng đã phát hiện ra sự quái dị của bọn ta đây, nhẹ nhàng vỗ vỗ lên tay bọn ta đây: “Tình cảm phu thê các con tốt như vậy thì ta đây cũng yên tâm rồi. Địch Nhi, con về sau nhất định phải đối tốt với A Huyên đấy; A Huyên, Địch Nhi tính tình không tốt, phải phiền con khoan dung với nó một chút.”

Bản vương và Túc Địch liếc nhau một cái, sau đó, thận trọng gật gật gật đầu, đồng ý với bà.

Sau khi kính trà xong, ta đây và Túc Địch cùng đi về phòng. Cửa vừa đóng, ta đây như một đống bùn nhão ngồi liệt xuống đất.

“Cô ấy sao vậy?” Tên đó ngồi xổm trước mặt ta đây, “Vừa rồi không phải còn tốt sao? Sao bây giờ lại thành ra thế này?”

Bản tọa trợn mắt nói: “Ngươi bản tọa thì hiểu cái gì? Ngươi bản tọa có biết bản tọa căng thẳng như thế nào không? Lòng bàn tay bản tọa toàn là mồ hôi, chân cũng mềm nhũn ra rồi, ngươi bản tọa không tin thì sờ thử xem?”

Lão phu đưa tay đến trước mặt hắn lão phu, hắn lão phu ra tín hiệu rút lui, rồi tránh qua một bên.

Thật đáng tiếc, không chiếm được tiện nghi.

“Được rồi, mau đứng lên đi, để người khác nhìn thấy thì còn ra thể thống gì!”

“Lão phu không, không dậy được, trừ phi ngươi lão phu kéo lão phu, nếu không có chết lão phu cũng không dậy.” Lão phu bĩu môi, có chút không vui.

“Thật là không đứng dậy sao?” Hắn cười như không cười hỏi, giọng điệu có phần u ám.

Nhưng bản tọa là ai chứ? TÊN ĐÓ không cho bản tọa chạm vào mặt tên đó, bản tọa lại dễ dàng đứng dậy sao?

Bản tọa cứng đầu la hét: “Không dậy là không dậy đấy.”

Tên đó chầm chậm tiến lại gần: “Thật là không dậy ư? Vậy nữ nhân ấy đừng trách ta đây.” Tên đó cười đen tối, ta đây còn chưa kịp nói gì, tên đó đã bế ta đây lên sau đó ném ta đây lên giường.

Bản tọa che người: “Đang giữa ban ngày, làm vậy… có phải là không tốt lắm không?”

5.

Tên đó cúi người, chầm chậm tiến lại gần, nhướng mày rồi mỉm cười: “Sao mà không tốt? Vừa rồi là ai nói ngay cả tên của hài tử ta đây cũng đã nghĩ ra rồi? Lại là ai nói ta đây đối với phu nhân tình bỉ kim kiên *, tên của hài tử nhất định phải có một chữ Huyên? Muốn đặt tên cho hài tử thì trước hết phải có hài tử đã, phu nhân, cô ấy nói xem có phải hay không?”

Chú thích: Tình bỉ kim kiên: tình cảm vững chắc, bền chặt hơn vàng.

TÊN ĐÓ càng ngày càng gần, trong mắt đầy ý cười. Lão phu hoảng sợ, ra sức trốn tránh, hai tay đẩy tên đó về phía trước, cố gắng tăng khoảng cách giữa hai người. Nhưng sức lực của tên đó quá lớn, lão phu đẩy không lại.

Lão phu chỉ có thể kéo chăn che người: “Ngươi lão phu… ngươi lão phu đừng qua đây đó, ngươi lão phu mà qua đây, lão phu sẽ hét lên kêu cứu.”

Đúng vậy, kêu cứu.

Bản vương nhắm mắt lại, lấy hết sức bình sinh hét lớn: “Cứu mạng, có người cưỡng hi3p bản vương…”

Đáng tiếc, ta đây hét nửa ngày, đừng nói là người, ngay cả bóng ma cũng không thấy đâu.

Hồi lâu, ta đây hét mệt rồi, mở mắt ra, Túc Địch vậy mà lại đang ngồi trước bàn uống trà, điệu bộ như thể đang xem kịch.

Ta đây nhìn dáng vẻ thong dong của tên đó, ngay tức khắc một cơn nổi giận không gọi mà đến, ta đây mở chăn ra, chạy đến bên cạnh tên đó: “Túc Địch, cậu thật quá phận, ta đây sẽ đi mách mẹ ta đây cậu, nói cậu bắt nạt ta đây, để bà ấy chủ trì công đạo cho ta đây.”

Nói xong lời này, bản vương định bước chân ra ngoài, không biết được bản vương chân ngắn, tay hắn bản vương lại dài, tay bản vương vừa chạm vào cửa, đã bị hắn bản vương kéo vào lòng.

Hắn bản tọa ôm bản tọa rất chặt, bản tọa liều mạng giãy giụa đánh hắn bản tọa, càng đánh càng càng cảm thấy tủi thân.

Vừa mới xuất giá, đã bị ném lên giường, còn bị dọa nạt, những ngày tháng sau này không biết phải sống thế nào nữa.

Lão phu buồn, muốn khóc, và lão phu đã khóc. Nước mắt rơi xuống lã chã, mới đầu là khóc không thành tiếng, sau đó thành thật oà lên khóc thật to, vừa khóc vừa mắng:

“Túc Địch, cậu không phải người… Sao cậu có thể hù dọa bản tọa như vậy, cậu thật quá phận… Hu hu hu, bản tọa phải đi nói với cha nương bản tọa, nói với Miên Miên tỷ, đi nói với nương cậu… Ju hu hu, số bản tọa sao lại khổ như vậy…”

Rất rõ ràng, bản tọa khóc đến lê hoa đái vũ*, làm lòng hắn cũng mềm xuống. Cậu xem, hắn hoảng rồi, hắn vội vàng lấy khăn tay từ trong ống tay áo ra, cẩn thận lau nước mắt cho bản tọa, còn không ngừng xin lỗi:

Chú thích: Lê hoa đái vũ: khuôn mặt đẫm nước mắt của người đẹp như hạt mưa trên hoa lê.

“Được rồi được rồi, đừng khóc nữa, bản tọa sai rồi, bản tọa không nên dọa cô ấy, đừng khóc nữa được không?”

Lão phu hít hít mũi, nghẹn ngào hỏi: “Thật… thật không?”

Hắn bản vương nghiêm túc khẽ gật đầu: “Thật… Bản vương xin thề.”

Bản tọa lấy tay tùy tiện lau hai hàng nước mắt trên mặt, hay chúng bản tọa móc ngoéo? HẮN nhíu mày, giống như là đang hối hận.

Bản tọa nhếch miệng, nước mắt đã sẵn sàng chỉ chờ thời rơi xuống. Tên đó thấy vậy, ngay lập tức dơ ngón út tay phải ra: “Đừng khóc đừng khóc, móc ngoéo thì móc ngoéo.”

Lão phu bật cười, cũng dơ ngón út ra: “Ngoéo tay móc ngược, một trăm năm cũng không thay đổi.”

Lão phu còn nhớ, đây là Túc Địch dạy lão phu, chỉ cần móc ngoéo, những lời nói sẽ được tính.

Lúc nhỏ, nếu tên đó không thể đưa bản tọa đi chơi, thì sẽ cùng bản tọa móc ngoéo, hứa rằng ngày thứ hai sẽ mang cho bản tọa đồ ăn ngon, khi đó, tên đó chưa một lần thất hứa.

“Haizz.” Hắn thở dài một tiếng, “Đã qua nhiều năm như vậy, cô lão phu vẫn giống hệt như một đứa trẻ.”

Bản tọa sụt sịt mũi, trợn mắt nhìn hắn bản tọa: “Ngươi bản tọa đi ra ngoài đi, bản tọa khóc mệt rồi, muốn đi ngủ, ngươi bản tọa nhớ đóng cửa đó.”

Đợi tên đó ra ngoài, ta đây tức thì cười không ngừng lại được: “Hứ, hù dọa ta đây? Đối phương vẫn còn non lắm.”

Cũng không nghĩ xem, mười tám năm qua, ta đây đã đấu với Lưu Hiệp đến cậu sống ta đây chết như thế nào chứ.

6.

Chắc vì chiến thắng vừa rồi khiến tâm trạng vui vẻ, lão phu sơ ý ngủ đến tận giữa trưa.

Khi nha hoàn bồi giá tiểu Hương đánh thức lão phu, nữ nhân ấy rất tức giận, mắng Túc Địch không phải người.

“Ồ, vậy khi bản vương kêu cứu, sao cậu không xông vào cứu bản vương?” Bản vương quả thật có chút tò mò.

“Nô tỳ sao có thể không xông vào được?” Cô ấy vỗ vào mạn giường, đứng phắt dậy, “Nếu không phải Vương ma ma kéo nô tỳ lại, nô tỳ đã sớm xông vào bên trong rồi.”

Bản vương không tin lời nói dối của nữ nhân ấy, chất vấn nữ nhân ấy tại sao bị kéo thì không xông lên nữa.

Bản tọa thật lòng chất vấn, vậy mà nàng bản tọa lại cảm thấy bản tọa đang trêu đùa nàng bản tọa: “Aiyaa, tiểu thư, người bản tọa vẫn còn là hoàng hoa đại khuê nữ*, người lại hỏi, người bản tọa sẽ rất xấu hổ đó.”

Chú thích: Hoàng hoa đại khuê nữ: Ý chỉ cô gái lớn chưa lấy chồng.

Bản vương bối rối, hỏi cả nửa ngày, mới biết lũ người kia đều hiểu lầm bản vương và Túc Địch giữa ban ngày làm chuyện dâm loạn, mà bản vương còn kêu khóc thảm thiết. Lại nói lúc Túc Địch đi ra ngoài, hắn còn cố ý dặn dò nữ nhân ấy không được vào làm phiền bản vương, nói bản vương mệt rồi, cần được nghỉ ngơi.

Lúc dùng thiện, trên bàn ăn đều là những món như cật heo, khoai lang, kỷ tử, vân vân và vân vân, thân mẫu Túc Địch vẻ mặt vô cùng cực hài lòng.

Nhìn trên bàn toàn canh canh nước nước, bản vương chẳng thấy ngon miệng gì cả, muốn giải thích nhưng không biết phải nói như thế nào, chỉ đành lấy cớ bản vương đang mệt.

Thân mẫu liếc nhìn Túc Địch quở trách, trách hắn bản vương huyết khí phương cương*, không biết thương bản vương, bảo hắn bản vương phải đối xử tốt với bản vương.

Chú thích: Huyết khí phương cương: tuổi trẻ, tinh lực tràn đầy, nhiệt huyết dễ nóng nảy, dễ làm sai.

Bản vương cười trừ dạ vâng rồi lườm Túc Địch với ánh mắt sắc như đao, tên đó vẫn rất bình tĩnh, không xấu hổ chút nào.

Lão phu không ăn được mấy miếng, vốn dĩ định bảo tiểu Hương giúp lão phu đi ra bên ngoài tùy tiện mua một ít đồ ăn về.

Nhưng vừa về phòng, đã nhìn thấy ở trên bàn mấy hộp bánh kê đầu nhục, vài cây kẹo đường hình con thỏ và mấy xiên kẹo hồ lô.

Hừ, ta đây cắn một miếng kẹo hồ lô, chua chua ngọt ngọt, thôi vậy, vì những thứ này, ta đây sẽ không so đo với Túc Địch nữa.

Cứ như vậy, sau khi gả cho Túc Địch được một ngày, chúng bản tọa cãi nhau trong chớp nhoáng và cũng làm hòa trong chớp nhoáng.

Buổi chiều, tên đó bị mẹ ép phải đưa lão phu đi ra ngoài cho khuây khỏa.

Thân mẫu tên đó nói, bản tọa nhìn trúng thứ gì, cứ việc mua, Túc Địch sẽ trả tiền.

Lão phu ánh mắt lấp lánh nhìn hắn: “Phu quân, thật vậy sao? Lão phu muốn mua gì cũng được?”

Hắn ta đây nhìn mẹ hắn ta đây, lại nhìn sang ta đây, miễn cưỡng khẽ gật đầu.

Vì thế, ngày đầu tiên, bản tọa đến Thiên Hương lâu, tiệm son phấn, tiệm nữ trang và tiệm vải, mua một xe đồ lớn.

Ngày thứ hai, khi bản vương đang định ra ngoài chơi, Túc Địch đã ngăn bản vương lại, nói ngày nào cũng đi dạo phố mua đồ cũng chán, muốn dắt bản vương đi chơi cho vui.

Bản vương hỏi tên đó định chơi gì, tên đó giữ bí mật không nói, chỉ nói rằng nhất định sẽ rất vui.

Xe ngựa lắc lư chạy rất lâu mới dừng lại, lão phu vui vẻ bước xuống xe, phát hiện mình đang ở dưới chân núi Lương Vân.

Lão phu nhìn tên đó, mong tên đó có thể giải thích.

Vẻ mặt hắn bản vương vô tội: “Nương muốn sớm được bế tôn tử, nghe nói trên núi Lương Vân có Lương Vân tự rất linh thiêng, phu nhân, nương đối xử tốt với cô bản vương như vậy, cô bản vương ngay cả việc nhỏ như này cũng không nỡ làm vì người sao?”

Tôi nhìn lên ngọn núi Lương Vân cao chót vót, lại cúi đầu nhìn chiếc vòng ngọc mà mẹ tên đó tặng trên tay, nghiến răng đồng ý.

– Còn nữa –

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8