Túc Địch
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-07-11 17:39:30 | Lượt xem: 2

Phần 3: Chương 7+8+9

_______

7.

TÊN ĐÓ hài lòng khẽ gật đầu: “Ta đây biết, phu nhân hiếu thảo nhất mà.” sau đó lấy từ trên xe ngựa hai đôi guốc mộc, bảo ta đây và tiểu Hương mang chúng vào.

Bản vương nghi ngờ rằng tên đó vốn dĩ không làm điều này để thân mẫu tên đó vui, mà là để trả thù bản vương hôm qua đã tiêu quá nhiều tiền. Ôi, bản vương chưa bao giờ gặp người nam nhân nào keo kiệt như vậy.

Không phải chỉ là leo núi thôi sao, ai sợ ai chứ, sau khi thay xong guốc mộc, lão phu trợn mắt nhìn tên đó một cái, không đợi tên đó, một mạch leo lên.

Sau một khắc, bản tọa mệt đến nỗi thở không ra hơi, mồm miệng khô khốc.

Vả lại buổi sáng, lão phu nghĩ đến trưa tên đó sẽ dẫn lão phu đi ăn đại tiệc, cố ý ăn ít hơn.

Bản tọa ngồi trên tảng đá nghỉ ngơi một hồi, vậy mà tên đó đã thong thả đuổi kịp, mặt không đỏ chút nào.

Bản tọa thở ra một hơi, đang định tiếp tục leo lên thì hắn ngăn bản tọa lại: “Khát không? Hay là uống một chút nước nhé?”

Bản vương muốn nói không cần, nhưng tiểu đồng của hắn Túc An vội bước đến và đưa bình nước cho bản vương.

Nếu như có sẵn bậc thang thì lão phu ngại gì không xuống. Nói lời cảm tạ, ừng ực uống liền mấy ngụm nước, thoải mái quá, nhưng bụng càng đói hơn.

May mà Túc An tinh ý, đưa cho ta đây một cái bánh bao hấp vẫn còn ấm. Ta đây xúc động rớt nước mắt, chuẩn bị sau này sẽ đền đáp tên đó.

Nhưng hắn lại nói không cần, nói rằng là Túc Địch ra lệnh cho hắn.

Cắn người miệng mềm, bắt người ngắn tay, Túc Địch lo lắng cho bản tọa như vậy, bản tọa cũng không thể không biết xấu hổ mà nóng giận với hắn được, vì vậy bản tọa ngoan ngoãn đi theo hắn.

Túc An và tiểu Hương cố ý đi sau chúng bản vương vài bước.

Sau đó, lão phu thực sự không thể leo được nữa, hắn lão phu tìm cho lão phu một cây gậy, bảo lão phu dùng nó phòng vệ. Lại sau một lúc, lão phu một bên chống gậy, một bên được hắn lão phu dìu đi. Cuối cùng, lão phu dứt khoát đem cây gậy ném đi, để hắn lão phu dìu cả hai tay.

Hắn quay đầu nhìn bản vương, cười khúc khích. Haizzz, hắn thở dài một tiếng, cam chịu nói: “Cẩn thận dưới chân.” Sau đó tiếp tục tiến về phía trước, không có bảo bản vương buông tay.

Gió núi hiu hiu thổi vào mặt, thật thoải mái.

Không biết leo được bao lâu, chúng bản vương mới đến đỉnh núi, bản vương quỳ trước tượng phật, cũng không biết nên cầu nguyện điều gì, chỉ ngây ngốc làm theo Túc Địch khấu đầu mấy cái.

Sau khi khấu đầu xong, bản vương ngồi trên ghế đá ở trong viện, nhìn già trẻ lớn bé quỳ gối cung kính trước tượng phật, mắt nhắm nghiền, chắp hai tay lại, miệng không ngừng lẩm bẩm.

Bản vương có chút tò mò không biết đám người kia đang cầu nguyện điều gì, và sao bản vương lại không có điều gì muốn cầu khẩn.

Sau một khắc*, Túc Địch đã đi ra, tên đó nói phong cảnh trên núi không tồi, muốn dẫn bản vương đi dạo xung quanh, “Hôm nay trời nhiều gió, đợi lát nữa là có thể thả diều được rồi.”

Chú thích: Một khắc = 15 phút.

Bản vương vừa nghe đến thả diều, những nghi ngờ ban nãy đã bị quét sạch, kéo Túc Địch đi về phía trước.

Hôm nay gió lớn, quả thật có không ít đôi nam nữ đến thả diều, cũng có không ít tiểu thương bán diều giấy, bản tọa chọn một con chim anh vũ, còn giúp hắn bản tọa chọn một con cua lớn. Con cua lớn màu đỏ, vừa nhìn đã cảm thấy rất ngon miệng.

Con diều bay trên bầu trời, bản vương ngẩng mặt nhìn theo, thỉnh thoảng nhìn Túc Địch, hắn bản vương cũng đang ngẩng mặt lên nhìn diều.

“A Huyên, chạy mau! Diều sắp rơi rồi.” Túc Địch đột nhiên nói, bản vương nghe vậy, nhanh chóng vừa chạy vừa kéo dây lại.

Trên trời có đủ thể loại diều đang bay, bản vương và Túc Địch chạy qua chạy lại, bản vương cười rất vui vẻ, tên đó cũng cười. Duy nhất một điều khiến bản vương không vui, đó là diều của bản vương bị đứt dây, bay mất rồi.

Túc Địch cho lão phu con cua lớn của tên đó, nói rằng cua lớn vừa đẹp lại ăn được, lão phu nên thích nó.

Bản vương gật gật đầu, trong lòng cũng cho là vậy, đồng thời không một chút khách khí nhận lấy.

8.

Hậu quả của việc leo núi là ngày hôm sau, khi bọn bản vương về đến nhà, toàn thân bản vương đau nhức, trở thành người “què”.

Dù cho vừa về đến nhà, hắn ta đây đã cho ta đây ngâm chân vào nước lạnh, còn xoa bóp lòng bàn chân cho ta đây. Trước khi đi ngủ còn bắt ta đây ngâm nước nóng hai khắc, thậm chí hắn ta đây còn xoa bóp cho ta đây đến tận khi ta đây từ từ chìm vào giấc ngủ.

Nhưng qua ngày thứ hai, lão phu và tiểu Hương vẫn “què quặt”, không thể đi lại được.

Buổi sáng, khi bản tọa khập khiễng bước lên xe ngựa, ánh mắt cha nương tên đó đầy lo lắng, còn dặn đi dặn lại Túc Địch, nhất định phải giải thích cho cha nương bản tọa hiểu.

Sự thật là, khi bản vương khập khiễng bước xuống từ xe ngựa, cha nương bản vương quả thật là hết sức chấn kinh. Nhất là Lưu Hiệp, nếu không phải bị ngăn lại, suýt chút nữa đã lao vào đánh gã.

Nếu không, Túc thừa tướng đưa phu nhân về lại mặt, vừa xuống ngựa đã bị anh vợ đánh thành đầu heo, những kẻ nhiều chuyện lại cho rằng chuyện này có liên quan đến mối quan hệ giữa Túc Địch và Miên Miên, bản vương e rằng họ sẽ hình dung ra một vở kịch cẩu huyết về đạo đức gia đình hằng năm.

Sau đó thật không dễ dàng mới có thể giải thích rõ ràng cho lũ người kia hiểu, Túc Địch bỗng lấy ra hai miếng ngọc bội, nói rằng đây là do bản vương cố ý lên Lương Vân tự nhờ tiền bối hòa thượng khai quang.

Cha nương vui vẻ nhận lấy ngọc bội, lại nhìn qua bản tọa bằng ánh mắt hài lòng, giống như muốn nói, cô gái nhà bản tọa cuối cùng cũng đã hiểu chuyện rồi.

Chỉ có Lưu Hiệp hừ một tiếng, tỏ vẻ bất mãn.

Bản tọa nhìn Túc Địch một cái, hy vọng hắn có thể lấy ra một miếng ngọc bội nữa, nhưng rất rõ ràng, ngươi bản tọa sẽ tặng ngọc bội cho tình địch của mình, thậm chí còn là kẻ cướp mất vị hôn thê của ngươi bản tọa sao?

Vì thế, Lưu Hiệp kháng nghị, nhưng kháng nghị vô hiệu.

Bọn bản tọa nói chuyện phiếm một lát, thân mẫu mới nói với bọn bản tọa, hôn kỳ của Lưu Hiệp và Miên Miên đã được định rồi, vào mùng sáu tháng sau.

Khi mẹ lão phu nói những lời này, lão phu lặng lẽ nhìn Túc Địch, tên đó mỉm cười, không ngừng nói chúc mừng.

Bản vương nhớ đến đêm tân hôn hôm đó, bản vương chỉ hỏi hắn một câu, Miên Miên tỷ vì sao lại chọn ca ca bản vương mà không chọn hắn, hắn đã phớt lờ bản vương một hồi lâu.

Bây giờ, ta đây dường như nghe thấy tiếng lòng tan nát của tên đó.

Lão phu không biết mẹ đang muốn thăm dò hay nhắc nhở hắn lão phu, chỉ là lão phu có chút đau lòng thay hắn lão phu. Nói cho cùng, hắn lão phu là người bị tổn thương.

Ta đây cố tình dùng lực lên chân phải của mình, ngay lập tức bị chuột rút, sau đó kêu lên: “Aiyaaa, chân bị chuột rút rồi, đau chết mất.” Nước mắt ào ào rơi xuống.

Thấy vậy, nương vội vàng chạy đến bên cạnh bản vương, ngồi xổm xuống xoa bóp cho bản vương.

“Aaaa… Nương… Người nhẹ chút, đau… đau… aaa.” Bản vương càng kêu, tiếng khóc càng lớn, nương xấu hổ, bảo hạ nhân đỡ bản vương về phòng, tiếp tục xoa bóp cho bản vương.

Vì vậy, tối qua ta đây gào khóc đến nửa đêm, hôm nay lại gào khóc cả sáng.

Bản tọa hết sức khó chịu, đem những đau đớn mà bản tọa phải chịu đổ hết lên đầu Lưu Hiệp.

Đến chiều, bản vương cuối cùng cũng tìm thấy Lưu Hiệp, uy h**p ca ca sau này không được nói xấu về Túc Địch nữa, và tống tiền huynh ấy một trăm lượng bạc.

Ca ca đương nhiên không đồng ý, vì vậy bản vương nhanh chóng lải nhải về việc bản vương vì sao lại rơi vào bước đường này. Ồ, bắt đầu câu chuyện là khi bản vương năm tuổi ca ca đã lừa bản vương rằng Túc Địch mới là ca ca ruột của bản vương…

Đại khái là bản tọa hiểu bằng lý, động bằng tình, cuối cùng đã đánh thức lương tâm của huynh ấy.

Để bịt miệng bản tọa, ca ca lấy ra hai trăm lượng bạc, nói là phí ngậm miệng.

Bản vương đòi năm trăm lượng, ca ca không đồng ý, bản vương bắt đầu kể lể, tưởng tượng ra cuộc sống khổ cực sau này.

Huynh ấy đỡ không nổi, cuốn cùng đành đáp ứng lão phu, khi đưa ngân phiếu còn hung dữ nhìn lão phu chòng chọc: “Muội sau này ít về thôi, lão phu sợ lão phu không thể nhịn được mà đánh muội.”

Bản tọa giật lấy ngân phiếu, cất vào túi, chạy nhanh ra ngoài rồi hét lớn: “Đừng lo, muội nhất định sẽ thường xuyên về thăm ca ca.”

9.

Sau khi trở về Túc phủ, Túc Địch nhốt mình trong thư phòng, bữa tối cũng là Túc An giúp hắn đưa vào.

Ta đây có chút lo lắng cho gã, lại sợ gã chê ta đây phiền. Khó xử trái phải, ta đây quyết định đếm cánh hoa, lẻ là đi xem gã, chẵn thì thôi vậy.

Hoa cúc màu vàng nhạt bị ta đây bứt từng cánh rơi xuống đất, ba trăm bảy mươi mốt cánh.

Aiya, ông trời muốn ta đây dỗ dành tên đó.

Ta đây ở cửa thư phòng do dự hồi lâu, thật không dễ dàng mới hạ quyết tâm, cứng rắn xông vào trong.

Không ngờ tới, vừa đến cửa, cửa liền mở ra rồi, bản tọa bước đi quá vội không kịp thu chân lại, đụng vào trong ngực gã.

Tôi đẩy hắn ta đây ra: “Đối phương… đối phương sao lại đi ra rồi?”

Tên đó không trả lời mà hỏi vặn lại bản tọa: “Nữ nhân ấy đứng ở ngoài cửa lâu như vậy, có phải là có việc gì muốn tìm bản tọa?”

Hả? Làm sao tên đó biết? Lão phu có chút nghỉ hoặc và hỏi tên đó.

Hắn bản tọa đưa ngón tay chỉ ra chỗ khác, bản tọa nhìn theo hướng tay hắn bản tọa chỉ, chỉ thấy cửa sổ thư phòng mở ra một góc, lộ ra một chút ánh sáng.

“Cho nên vừa nãy bản vương lẩm bẩm một mình, đối phương đều nghe được?” Bản vương muốn tranh cãi thêm chút.

Tên đó sờ sờ đầu lão phu, cười nói: “Lão phu không phải vì hôn sự của ca ca nàng lão phu mà tức giận, mà là thật sự có công vụ phải xử lý.”

“Ồ, thật vậy sao? Vậy thì được, vậy thì được, lão phu còn cho rằng…” Nói được một nửa, lão phu ý thức được mình thiếu chút nữa đã lỡ lời, kịp thời im miệng.

HẮN cũng không có ý muốn tìm hiểu những lời bản vương không nói ra đó, chỉ nói đã khuya rồi, bản vương nên về ngủ.

Ừm, bản vương gật khẽ gật đầu, đang định quay về. HẮN đột nhiên trở về phòng sách, tắt nến, lại mang theo một cái đèn lồ ng.

Tên đó đưa đèn lồ ng cho bản vương, sau đó ngồi xổm xuống, bản vương không hiểu, tên đó đứng dậy: “Không phải là đau chân sao? Đêm hôm không có người, nàng bản vương giữ lồ ng đèn, bản vương cõng nàng bản vương, đi sẽ nhanh hơn.”

HẮN lại ngồi xổm xuống, bản tọa do dự một lúc lâu, hắn còn đang thúc giục, bản tọa chỉ có thể nhẹ nhàng leo lên người hắn.

Thư phòng cách phòng ngủ của chúng ta đây không xa lắm, chỉ cần đi qua đình viện cùng một hành lang dài là đến rồi. Nhưng lúc này, ta đây lại cảm thấy con đường này dài vô tận.

Bốn xung quanh đều yên tĩnh không một tiếng động, làm nổi bật trái tim ta đây càng lúc càng nhao nhác, ta đây không thể không nói: “Túc Địch, đối phương còn nhớ trước kia đối phương cũng cõng ta đây như thế này không?”

“Nhớ, cô lão phu thời nhỏ không phải ngày nào cũng quấn lấy lão phu bắt lão phu cõng cô lão phu về nhà sao? Có điều, cô lão phu lúc nhỏ nhẹ hơn nhiều so với bây giờ.”

“Hắc, vừa rồi chính cậu muốn cõng lão phu, bây giờ lại chê lão phu nặng, thật quá đáng.” Lão phu có chút không vui, làm sao có thể chê lão phu nặng chứ?

“Được được được, không chê không chê.”

“Sai, cậu không nên nói không chê, cậu nên nói ta đây không nặng mới đúng.”

“Được được được, không nặng không nặng, nữ nhân ấy bây giờ nhẹ hơn khi đó nhiều.”

“Này còn tạm được.” Bản vương không thèm để ý lời châm chọc trong lời nói của tên đó, chỉ coi như tên đó đang khen bản vương thân nhẹ như chim yến.

Sau khi trở về phòng, lão phu khoa tay múa chân nói với tên đó, hôm nay lão phu cố ý giả vờ bị chuột rút, lại thêm mắm thêm muối nói với tên đó, nương xoa bóp cho lão phu rất đau: “Thật đấy, so với ngươi lão phu bóp đau gấp mười lần, sức lực kia của nương, thật khiến cho lão phu hoài nghi người đang nhân cơ hội đánh lão phu.”

Bản tọa lại lấy ra ngân phiếu năm trăm lượng bạc lớn, lắc lư trước mắt hắn bản tọa, khoe khoang hôm nay bản tọa hung dữ lừa Lưu Hiệp một phen: “Dù sao lúc bản tọa xuất giá huynh ấy cũng không tặng bản tọa thứ gì, đây coi như là huynh ấy đền bù cho bản tọa.”

Bản vương lải nhải nói mấy chuyện vụn vặt nửa ngày, tên đó lúc đầu còn phụ họa, về sau là giả bộ ngủ, cuối cùng thật sự không thể nhịn được, nghiến răng nghiến lợi bảo bản vương câm miệng lại.

Hắn bản tọa tức giận, bản tọa ngoan ngoãn nằm xuống, lúc đầu ngủ không được, tính toán năm trăm lượng nên tiêu như thế nào.

GÃ bỗng kéo lão phu vào trong ngực gã: “Ngoan, đừng nghĩ nữa, mau ngủ đi.”

Nói ra cũng thật hổ thẹn, chúng ta đây mặc dù thành thân đã mấy ngày, còn ngày ngày rêu rao sinh hài tử. Nhưng thực tế, hành động thân mật nhất của chúng ta đây chỉ là ta đây không cẩn thận dựa vào lòng hắn, nhưng lần này, là hắn lần đầu tiên chủ động ôm ta đây vào lòng.

Lồ ng ngực tên đó rộng rãi mà ấm áp, phảng phất như có một loại ma lực, không tới thời gian nửa nén hương, lão phu liền ngủ thiếp đi.

Trong mơ màng, lão phu dường như đã nghe hắn lão phu nói lời cảm ơn với lão phu. Lão phu muốn nói không có gì, thế nhưng mí mắt không mở ra được, miệng lại càng giống như bị dính chặt, không thể mở nổi.

– Còn nữa –

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8