Túc Địch
Chương 4
Phần 4: Chương 10+11+12
_______
10.
Túc Địch nói tên đó rất bận rộn, không có thời gian cùng ta đây chơi, để ta đây ở lại một mình, thích làm gì thì làm.
Lão phu một phần vì bị đau chân, không muốn đi bộ; vả lại lúc này lão phu chỉ muốn bám dính lấy tên đó.
Vì vậy ta đây bảo Túc An kê thêm một cái bàn nhỏ và ghế trong thư phòng hắn. Khi hắn xử lý công vụ, ta đây sẽ đọc thoại bản; HẮN muốn viết chữ, ta đây sẽ giúp hắn mài mực.
Hồng tụ thiêm hương*, tốt đẹp biết bao! Trong lòng Túc Địch khẳng định đã sớm vui vẻ nở hoa rồi.
Chú thích: Hồng tụ thiêm hương: thành ngữ cổ, đêm tối khi thư sinh đọc sách, có mỹ nữ ở bên châm hương, hương thơm vương vấn tay áo đỏ.
Có điều, vốn dĩ tất cả đều tốt, có trách thì trách ta đây tiện tay, thấy hắn viết chữ cả buổi sáng, sợ hắn mỏi tay, ta đây xung phong đảm nhận giúp hắn hồi âm.
Không ngờ, tên đó không biết tốt xấu, không biết ơn ta đây thì thôi, còn chê ta đây chữ xấu, cũng tiện tay rút ra một bộ tự thiếp*, bảo ta đây ngồi sang một bên luyện chữ, có lẽ là trong mắt tên đó chữ của ta đây rất xấu.
Chú thích: Tự thiếp: bảng chữ mẫu.
Bản tọa có đồng ý không? Đương nhiên là không rồi, ngay ngay lập tức nói nữ tử vô tài chính là đức, bản tọa muốn làm người đại đức.
Hắn nhếch môi, tiện tay rút ra một bộ tự thiếp, cũng nói mỗi lần bản tọa viết xong hai mươi trang giấy luyện chữ, hắn sẽ cho bản tọa một lượng bạc. Hắn từ trong tay áo lấy ra mười lượng bạc ném lên bàn: “Đây là tiền đặt cọc, chỉ cần cô bản tọa đồng ý, mười lượng bạc này trước tiên sẽ thuộc về cô bản tọa.”
Bản vương nhìn bạc, nhìn tên đó, nhìn tự thiếp trong tay tên đó, lại nhìn bạc, nuốt nước miếng, vội vàng đồng ý.
Cũng không phải là lão phu yêu tiền, chủ yếu là có người nói với lão phu, có tiện nghi mà không chiếm thì đúng là ngu ngốc.
Lão phu đem mười lượng bạc cất vào trong túi, lại bảo Túc An chuẩn bị bút, mực giấy, nghiên, chuẩn bị vét sạch của cải của Túc Địch.
Bản tọa đem giấy tập viết chữ trải trên tự thiếp, vừa chuẩn bị hạ bút, hắn đột nhiên tiến lại gần, nắm lấy tay bản tọa, hơi thở ấm áp của hắn phả vào cổ bản tọa, hơi ngứa.
“Cô ta đây cầm bút tư thế không đúng, đừng căng thẳng, ta đây chỉ đang giúp cô ta đây chỉnh đốn một chút.” Sau khi sửa lại tư thế cầm bút của ta đây, gã lại đặt tay lên trên tay ta đây, nắm tay ta đây từng nét từng nét luyện chữ.
Bản tọa cố gắng để nghe những lời tên đó nói, nhưng chỉ có thể nghe thấy chính mình và nhịp tim của mình.
Không thể không nói, chữ của Túc Địch xác thực là như mây bay nước chảy, chữ tên đó cầm tay lão phu viết, cũng là thanh tú phi phàm. Lão phu chưa bao giờ nghĩ rằng tay của lão phu có thể viết ra chữ đẹp như thế này.
GÃ cầm tay lão phu luyện cả một trang giấy luyện chữ, lại nhìn lão phu tự viết một trang. Sau đó liền xoay người nhìn đống công văn chất thành núi trên bàn.
Lão phu viết hết trang này đến trang khác, mãi cho đến khi Túc An nhắc nhở chúng lão phu đến giờ cơm tối, lão phu mới phản ứng lại. Thời gian đã qua lâu như vậy, tay có chút đau nhức.
Lão phu nhìn vào bàn đầy giấy luyện chữ, mặc dù mệt mỏi, nhưng thành quả là khá phong phú. Dựa theo tốc độ này của lão phu, vét sạch của cải của Túc Đich chỉ còn là vấn đề trong ngày một ngày hai.
Nhưng ta đây không nghĩ tới chính là, trên bàn đầy giấy luyện chữ, Túc Địch chọn cả nửa ngày, vậy mà chỉ giữ lại năm tờ, nói rằng chỉ có năm tấm này miễn cưỡng có thể giữ lại, những tờ còn lại đều bỏ đi.
Ta đây tức giận, hai tay chống nạnh, nói trước đó hắn không nói phải viết đẹp mới nhận.
Túc Địch nở nụ cười, hỏi lão phu đã từng thấy người lão phu thu mua đồ thêu hay chưa. Lão phu nói thấy rồi, bởi vì Tiểu Hương thường trộm thêu một ít đồ thêu đem đi bán.
“Vậy là chỉ cần cô lão phu lão phu thêu người lão phu sẽ mua, hay là vì đồ cô lão phu lão phu thêu tốt người lão phu sẽ mua?” Hắn lão phu hỏi lão phu, lão phu còn chưa kịp trả lời, hắn lão phu liền tự hỏi tự trả lời, “Tất nhiên là chỉ nhận đồ tốt rồi. Nếu đã như vậy, cô lão phu luyện chữ lão phu cho cô lão phu tiền, lão phu chỉ cần cô lão phu viết đẹp, vậy có gì không đúng?”
“Phu nhân, kinh doanh là kinh doanh, chỉ cần nữ nhân ấy nhẫn nại, sớm muộn cũng có một ngày, nữ nhân ấy viết bao nhiêu, vi phu liền nhận bấy nhiêu.”
Nói xong, hắn bản tọa liền nghênh ngang rời đi. Một cơn gió thổi qua, giấy vụn bay khắp phòng.
Đến tối, bản vương lấy bàn ghế chặn cửa, không cho tên đó vào phòng.
Vốn dĩ bản vương chỉ muốn tên đó nhận sai, Túc An lại nói với bản vương, Túc Địch tối nay muốn ngủ ở thư phòng, bảo bản vương không cần chờ tên đó.
Bản tọa đã xù lông tại chỗ, bản tọa dời bàn ghế nửa ngày, kết quả tên đó không về, vậy không phải là bản tọa đã làm chuyện vô ích rồi sao?
Bởi vì trên bàn còn đặt hai khối đá lớn ta đây bảo hạ nhân bê lên, kết quả là, ta đây chỉ có thể nhảy ra cửa sổ đi tìm Túc Địch.
Lão phu hung thần ác sát chạy đến thư phòng, một đạp đá văng cửa, đang muốn chửi ầm lên, đã thấy trong thư phòng có mấy người ngồi.
Một trong số đó, bản tọa đã từng gặp qua, là cha của Miên Miên tỷ, Khương đại nhân.
11.
Ta đây hậm hực rời khỏi, xong rồi, xong rồi, ta đây sắp tiêu đời rồi.
Ngày mai, văn võ bá quan cả triều đều sẽ biết, thê tử thừa tướng đại nhân đanh đá, ngang ngược, tùy hứng, một cước đá văng thư phòng của thừa tướng đại nhân. Cha nương ta đây sẽ biết, Lưu Hiệp cũng sẽ biết, ngay cả Vương đại nương bán cá ở chợ cũng có thể sẽ biết.
Ta đây toang rồi, hoàn toàn hủy diệt rồi. Ta đây không chỉ hủy diệt, ta đây còn không có cách nào từ cửa chính trở về phòng, nhất định phải trèo qua cửa sổ mới có thể vào được. Bởi vì, cửa phòng đã bị chặn bởi một cái bàn đặt hai khối đá lớn ở trên, mà đá và bàn này, còn là do ta đây bảo hạ nhân bê vào.
Quên đi, hủy diệt đi, bản tọa trùm chăn lên, lăn qua lộn lại trên giường, chỉ cảm thấy không còn mặt mũi gặp lại ai rồi.
Lão phu nghĩ trước nghĩ sau, quyết định chạy trốn. Sau khi thu thập vàng bạc và đồ nữ trang xong, trước khi đi, suy nghĩ một chút, lại cầm bút viết phong thư: “Gần đây mọi việc không thuận lợi, lão phu đi Thanh An tự bái phật, không biết khi nào mới trở lại, xin đừng nhớ mong.”
Nhưng mà, ta đây vừa nhảy ra khỏi cửa sổ chuẩn bị chạy trốn, đã thấy Túc Địch cười tủm tỉm chặn ở trước mặt: “Phu nhân, nữ nhân ấy mang theo một đống đồ lớn như vậy là chuẩn bị đi đâu?”
Đồ nhiều vậy sao? Chắc không nhiều lắm đâu, ta đây nhìn hai túi vải trống rỗng sau lưng và trước ngực, thật lòng cảm thấy không nhiều lắm.
“Không có làm gì, xuất giá quá lâu, muốn trở về nhà mẹ đẻ thăm một chút, Túc Địch, ta đây đi trước, ngày mai gặp.” Ta đây khom người, cố gắng chạy về phía trước. Tên đó túm lấy túi vải sau lưng ta đây, leng keng, vàng bạc châu báu rơi xuống đất.
Bản tọa rõ ràng nhìn thấy, không chỉ Túc An trợn mắt há miệng, ngay cả đồng tử Túc Địch cũng giãn ra một chút.
“Cậu nghe bản vương giải thích.” Bản vương từ bỏ việc giãy giụa, chuẩn bị cầu xin sự khoan hồng, vì vậy giải thích từ đầu đến cuối cho Túc Địch nghe trong một lần, cuối cùng tổng kết, “Cậu xem, thực sự chuyện này thủ phạm chính là cậu, nếu cậu không lừa gạt bản vương, bản vương sẽ tức giận sao, lại còn bị mất mặt trước nhiều người như vậy? Túc An, cậu nói xem có phải đều là lỗi của tên đó không?”
Bỗng nhiên bị điểm danh, Túc An dường như có chút bối rối, liền vội quay đầu đi, giả vờ không nghe thấy. Nhưng lão phu rõ ràng nhìn thấy, tên đó quay đầu đi, nhưng khóe miệng lại nghẹn cười.
Ta đây không thể không tức giận, đang muốn chất vấn tên đó có phải đang cười ta đây hay không, lại bị Túc Địch ngăn lại: “Được rồi, đừng nháo nữa, có chuyện gì, chúng ta đây trở về thư phòng trước rồi nói.”
“Vì sao phải trở về thư phòng?” Bản vương cảm thấy bất thường.
Tên đó nhìn cửa phòng ngủ, nhìn bản vương một cái, giống như đang hỏi bản vương: “Nàng bản vương nói gì cơ?”
“Chúng ta đây có thể leo lên cửa sổ nha, ta đây nói với cậu, cửa sổ này rất dễ leo.” Ta đây đi đến bên cửa sổ, hai tay chống lên khung cửa sổ muốn bò vào trong, lại bị Túc Địch kéo xuống.
Sau đó, hắn lão phu khiêng lão phu lên vai, cũng không quay đầu lại đi về phía thư phòng, còn không quên phân phó Túc An thắp đèn lồ ng rồi nhặt hết những vàng bạc châu báu rơi xuống đất lên.
Nếu như không phải bị hắn khiêng, giờ phút này bản vương nhất định sẽ ngửa mặt lên trời cười điên cuồng.
Về sau, Túc Địch nhiều lần bảo đảm với lão phu, chuyện tối hôm qua sẽ không tiết lộ ra ngoài, còn kiểm điểm sâu sắc hành vi gian thương buổi chiều của mình, nói mười lượng tiền đặt cọc sẽ thuộc về lão phu, hơn nữa về sau, lão phu mỗi ngày luyện viết hai mươi trang giấy là được, lão phu luyện một ngày, hắn lão phu cho lão phu một lượng bạc.
Nhưng bản vương cũng bảo đảm, nhất định sẽ dụng tâm luyện từng chữ, tuyệt đối không qua loa.
Cuối cùng chúng lão phu còn móc ngoéo, tên đó chê ấu trĩ, lão phu nói đây gọi là thú vui nhỏ giữa phu thê với nhau. Tên đó nói lão phu cũng khá hiểu biết đấy, lão phu nói chuyện lão phu biết không chỉ có vậy.
Tên đó nói lão phu đang giả vờ là sói đuôi lớn*, lão phu nói lão phu đây là đại trí nhược ngu*. Tên đó nói tên đó nhìn không ra, lão phu nói tên đó không nhìn ra là đúng rồi, cao nhân mà, nào có dễ dàng bị nhìn thấu như vậy.
Chú thích: Sói đuôi lớn: từ dùng để chế giễu người khoe khoang, phô trương ở khắp mọi nơi.
Chú thích: Đại trí nhược ngu: chỉ người tài có vẻ ngoài đần độn, người có tài thường trầm tĩnh, khiêm tốn nên trông bề ngoài có vẻ đần độn.
Trước khi đi ngủ, ta đây hỏi tên đó, những chuyện hôm nay, thực sự sẽ không được truyền ra ngoài phải không. Tên đó nói nếu ta đây không ngủ, tên đó sẽ thử xem ta đây rốt cuộc là hiểu biết bao nhiêu.
Lão phu ngay lập tức nghiêng người ngủ, tên đó buồn bực cười một tiếng: “Xem ra quả nhiên là nữ nhân ấy hiểu không ít.”
12.
Ngày hôm sau, Túc Địch sớm rời giường lên triều, ta đây ngủ đến khi mặt trời lên cao, mới dậy luyện chữ.
Kiếm tiền, đặc biệt là tiền của Túc Địch, làm cho bản tọa rất có động lực.
Vừa viết đến trang thứ hai, Tiểu Hương tiến vào, mang theo nha hoàn của Miên Miên tỷ, Lộ Hoa. Cô ấy nói là Miên Miên tỷ hẹn bản vương đi Thiên Hương lâu gặp mặt một lần, bản vương rảnh rỗi không có việc gì liền đi theo.
Lúc bản tọa đến Thiên Hương lâu, Miên Miên tỷ đã sớm ở đó chờ. Cô bản tọa mặc một thân váy màu xanh nước biếc, trên đầu cài trâm hồ điệp, là Lưu Hiệp tự tay mài giũa.
“Miên Miên tỷ.” Nữ nhân ấy ngồi bên cửa sổ, nghe tiếng lão phu gọi, mới quay người lại. Gió thu thổi qua, hồ nước phía sau nữ nhân ấy nổi lên gợn sóng, hai cánh hồ điệp theo gió mà lay động.
Quả là một mỹ nhân, khó trách Lưu Hiệp lại thích nàng ta đây đến vậy. Nếu ta đây là nam nhân, ta đây cũng yêu nàng ta đây.
Ta đây nhấc váy lên, bước nhanh đến trước mặt cô ấy: “Miên Miên tỷ, tỷ tìm ta đây có chuyện gì vậy?”
Cô bản vương đứng lên, kéo tay bản vương, đẩy bản vương ngồi xuống: “Không có chuyện gì thì không thể tìm muội sao?”
“Làm sao có thể chứ? Hắc hắc, đây không phải là tỷ sắp trở thành tẩu tử của bản tọa, bản tọa cho rằng tỷ bận rộn chuẩn bị hôn sự, có chuyện muốn hỏi bản tọa. Dù sao, bản tọa cũng là người có kinh nghiệm.”
Cô ấy mỉm cười, rót cho bản tọa một tách trà, nói rằng dạo này thời tiết tốt, muốn tìm bản tọa nói chuyện, để cho bản tọa đừng nghĩ ngợi nhiều.
Vòng vo cả nửa ngày, nữ nhân ấy mới cuối cùng mới hỏi bản vương: “Túc Địch đối với muội thế nào?”
“Tỷ nói đến cái này, thật ra lão phu cũng không biết.” Hai tay lão phu chống má, “Thật sự, lão phu cảm thấy hắn đối với lão phu rất tốt, ngày hôm qua trả lại cho lão phu mười lượng bạc…..”
Bản vương đem chuyện của bản vương cùng Túc Địch đầu đuôi ngọn ngành nói với cô ấy, cuối cùng kéo tay cô ấy, khẩn thiết hỏi: “Miên Miên tỷ, tỷ nói Túc Địch có phải là thích bản vương rồi không? Tỷ xem, hắn vừa bóp chân cho bản vương vừa dạy bản vương viết chữ còn trả lại tiền cho bản vương, Lưu Hiệp cũng không tốt với bản vương như vậy. Miên Miên tỷ, Túc Địch thích bản vương, tỷ sẽ không tức giận chứ?”
“Bản tọa giận cái gì?” Nữ nhân ấy có chút dở khóc dở cười, “Lúc trước bản tọa còn sợ muội bị bản tọa liên lụy, hiện giờ hai người chung sống hòa thuận, bản tọa tất nhiên là vui vẻ còn không kịp.”
“Nhưng mà, người mà Túc Địch thích lúc trước là tỷ nha.” Bản vương thấp giọng phản bác.
“A Huyên, thật ra bản tọa luôn cảm thấy, Túc Địch cũng không phải thực sự thích bản tọa. GÃ đối tốt với bản tọa, chẳng qua chỉ vì một tờ hôn ước kia mà thôi.” Cô ấy thở dài một tiếng, “Bản tọa nghĩ, cho dù người có hôn ước với gã không phải là bản tọa, gã cũng sẽ đối xử tốt với người đó thôi.”
“Cho nên, tỷ mới chọn Lưu Hiệp sao?” Lão phu nghe có chút buồn.
Nữ nhân ấy sờ sờ cây trâm hồ điệp trên đầu, mỉm cười: “Cũng không phải, ta đây là thật lòng thích ca ca muội, ta đây và ca ca muội ở cùng nhau so với khi ở cùng Túc Địch vui vẻ hơn nhiều. Còn có, lần sau không cho phép muội ở trước mặt ta đây nói xấu ca ca muội nữa, ta đây sẽ tức giận.”
“A, được.” Thật ra lão phu muốn nói với cô lão phu, đêm tân hôn, lão phu chẳng qua là nói về cô lão phu và Lưu Hiệp với Túc Địch một câu, Túc Địch đã giận lão phu cả đêm.
Nhưng lời nói đến bên miệng, vẫn là nuốt trở về.
Sau đó, chúng lão phu đã đi đến hí lâu để nghe hát hí khúc. Khi tạm biệt nhau, đã qua hoàng hôn rồi.
Lúc trở lại Túc phủ, đèn lồ ng trong thư phòng Túc Địch đã sáng lên, lão phu mới phản ứng lại, chữ còn chưa luyện viết xong, liền vội vàng bước thật nhanh, dẫn theo Tiểu Hương về phòng luyện chữ.
Hết sức khẩn trương, cuối cùng trước khi Túc Địch về phòng lão phu cũng viết xong hai mươi trang.
Một tay giao tiền, một tay giao hàng. TÊN ĐÓ bình phẩm từ đầu đến cuối chữ của lão phu, còn tỏ vẻ như lơ đãng hỏi lão phu, hôm nay đã làm những gì.
“À ờm, Miên Miên tỷ hẹn bản vương đi Thiên Hương lâu. Bản vương nói cho cậu hay, hí lâu miếu thành hoàng mới có một thanh hắn* mới, hát rất tốt, cậu rảnh rỗi có thể đi xem.”
Chú thích: Thanh hắn: vai đào trong hí khúc.
HẮN không cho ý kiến, ta đây cũng vui vẻ vì hắn không hỏi nữa.
Bởi vì căn bản là ngay cả buổi chiều hát cái gì bản tọa cũng không chú ý, chỉ là một mực suy nghĩ, Túc Địch rốt cuộc có thích Miên Miên tỷ hay không.
– Còn nữa –