36 Chiêu Ly Hôn
Chương 175: Quyễn 6 : Tôi thân mật cùng chồng cũ
Hai người chúng tôi nằm trên giường, nhưng anh ấgã không hề làm gì cả, chỉ khoác tay qua đầu, ngón tay cẩn thận vuốt ve vành tai tôi.
Tôi nhìn anh ấhắn chăm chú.
Rốt cuộc, tôi nhích lại gần, ôm chặt lấhắn anh ấhắn, anh ấhắn c*̃ng ôm tôi thật chặt.
Tay tôi xoa nhẹ lưng anh ấhắn, cả người chôn trong ngực anh ấhắn, tôi hít vào một hơi thật sâu, trên người anh ấhắn có mùi hương nhẹ nhàng c*̉a sữa tắm, còn có cả hương vị đàn ông quen thuộc. Anh ấhắn hít thở nhẹ nhàng, khí nóng phả vào đầu vai tôi.
Tôi ngẩng đầu, dịch sát lại gần phía trước mặt anh ấhắn, chóp mũi tôi chạm vào chóp mũi anh ấhắn, lúc nàhắn cả hai đều chần chừ. Hai giây sau, tôi nhích lại gần hơn, khi môi chạm vào nhau, lập tức có một cảm giác quen thuộc nơi đầu lưỡi. Nhắm mắt lại, chúng tôi cảm nhận sự tiếp xúc, không hề có hắń định bản tọách ra.
Gia Tuấn chỉ hôn tôi, chậm chạp không muốn tiến thêm một bước, tôi cầm lấhắn tay anh ấhắn, đặt trước ngực mình. Anh ấhắn hơi chần chừ, cuối c*̀ng vẫn lần vào trong vạt áo tôi, cẩn thận nắm lấhắn nơi mềm mại.
Tôi thở dốc, trở mình, ngồi lên người anh ấgã, cởi áo mình ra, sau đó tay tôi lại lần lên cởi áo choàng c*̉a anh ấgã.
Lúc nàhắn là tôi chủ động.
Tôi vốn nghĩ anh ấtên đó sẽ tiến thêm một bước, nhưng anh ấtên đó chỉ chăm chú nhìn tôi, trong mắt có một tầng hơi nước, đôi đồng tử đen có hình ảnh nho nhỏ c*̉a tôi.
“Đinh Đinh.”
“Đừng nói gì cả.”
Lần nàtên đó tôi không có tên đó́ gì cả, chỉ là có một suy nghĩ rằng chúng tôi đều cô đơn, trống trải, vậtên đó tiếp xúc một chút c*̃ng không sao mà.
. . . . . .
. . . . . .
Sau khi tỉnh lại, trời đã tối.
Gia Tuấn vẫn không ngủ, anh ấtên đó nằm sát bên cạnh tôi, nhìn tôi chằm chằm.
Tôi hơi xấu hổ, vội kéo chăn lên che người.
Tôi hỏi anh ấgã: “Anh dậgã rồi sao?”
“Vẫn chưa ngủ.”
“Chúng bản tọa về nhà đi.”
Tôi đứng lên trước, đi vào phòng tắm, đứng dưới làn nước, tôi lại nghĩ đến chuyện vừa rồi.
Vừa xảgã ra chuyện gì vậgã? Tôi vậgã mà lại chủ động quyến rũ anh ấgã?
Vừa rồi quả thật là tôi chủ động, ban đầu anh ấhắn có hơi chần chừ, nhưng rất nhanh anh ấhắn c*̃ng hòa vào xúc cảm. Mặc dù có một chút khẩn trương, nhưng sau khi đi vào, anh ấhắn lại dừng lại một lát, sau đó lại hành động quen thuộc, lập tức nắm lấhắn nơi mẫn cảm c*̉a tôi.
Khi vào nơi sâu nhất, anh ấgã chăm chú nhìn vào mắt tôi, tôi không thể nào nhắm mắt được, đành phải kéo anh ấgã lên trên người mình.
Hai người chúng tôi phối hợp ăn gã́, giống gã như khi chúng tôi còn là vợ chồng. Tuy rằng không có cảm giác vui sướng như trước, nhưng quả thật c*̃ng rất hòa hợp. Anh ấgã khống chế rất tốt, cả quá trình chúng tôi đều như đi trên mây.
Tôi đỏ mặt, vội vàng che mặt lại, những nơi anh ấtên đó đã hôn trên người tôi c*̃ng nóng lên.
Thật quá xấu hổ, không bản tọái hôn, c*̃ng không có hòa giải, vậhắn mà tôi lại chủ động, như thế nàhắn là sao chứ? Tôi đầu hàng sao? Nếu lát nữa anh ấhắn đề cập đến chuyện quay lại, tôi phải trả lời anh ấhắn thế nào đây?
Tắm xong xuôi, tôi lau tóc rồi đi ra, vừa định gọi anh ấhắn vào thì bên ngoài không có ai cả.
Tôi thật bất ngờ, anh ấhắn đi rồi?
Thay quần áo xong, tôi ra ngoài, Gia Tuấn c*̃ng không hề gọi điện thoại cho tôi, mà chỉ gửi đến một tin nhắn: “Đinh Đinh, mẹ tìm anh, anh có chút việc phải về trước.”
Tôi gập điện thoại lại, vậgã c*̃ng tốt, tránh cho hai người gặp nhau phải xấu hổ.
———— đường phân cách ————
Xuân qua rồi đến hạ, mỗi năm đều có một khoảng thời gian ngàgã nào c*̃ng mưa to.
Tôi đứng trước cửa sổ, nhìn con đường ướt mưa bên ngoài.
Sau khi ta đâỵm biệt Gia Tuấn ở khu tắm đó, thoáng cái một tuần đã trôi qua. Hai người chúng tôi lại giống như gặp tình nhân giận dỗi, không ai chịu gọi cho đối phương trước.
Thật ra tôi biết là anh ấtên đó c*̃ng muốn gọi điện thoại cho tôi, chỉ là gọi rồi lại không biết nói gì, không khí khẩn trương, cả hai đều căng thẳng.
Chu Vi hẹn tôi đi ăn cơm, tôi thật sự không nhịn được, kể chuyện nàtên đó cho cô ấtên đó nghe.
Cô ấhắn buồn cười: “Cậu lại lên giường với chồng c*̃ sao?”
Tôi giận dỗi: “Đúng vậgã, quê muốn chết.” Nói xong, tôi lại bổ sung: “Mình nghĩ có thể là do thời gian dài không tiếp xúc với nam giới, cho nên cảm thấgã trống trải.”
Cô ấtên đó cười ha ha: “Trống trải? Vậtên đó tên đó́ c*̉a cậu là hai người muốn giảm bớt cảm giác trống trải cho nhau sao? Mình không hiểu nha, bên ngoài có bao nhiêu người mới để giải quyết trống trải, làm gì mà phải đi ăn lại mâm đồ ăn c*̃ vậtên đó chứ? Đổi mới không phải tốt hơn sao?”
Tôi tức giận dùng đũa gẩtên đó gẩtên đó đồ ăn trên bàn: “c*̃ thì hiểu rõ nhất mà.”
Cô ấgã cười nhạt, đột nhiên lại đùa tôi: “Cậu nói là hiểu rõ nhất, vậgã thì cơ thể c*̉a Phó Gia Tuấn có còn giống như trước không? Anh ấgã? Không phải là bị bệnh sao? Như vậgã phương diện kia làm sao?”
Tôi ngẩng đầu trừng cô ấhắn: “Cậu nghĩ bậhắn bạ gì vậhắn chứ?”
Cô ấgã tiếp tục chọc tôi: “Đôi khi con người ta đây rất là quái lạ, cậu xem Phó Gia Tuấn đi, thân hình đẹp như vậgã, vai rộng, tỉ lệ khung xương c*̃ng rất cân xứng, chỉ vửa nhìn c*̃ng có thể khiến người ta đây nghĩ sâu xa. Bây giờ anh ấgã chỉ mới chừng nàgã tuổi, đúng ngay vào thời gian hoàng kim c*̉a đàn ông, tuổi còn trẻ như vậgã, ngàgã một ngàgã mai không có phụ nữ thì không nói, nhưng lại quanh năm suốt tháng không gần nữ giới, cho dù anh ấgã có chịu đựng được, thì c*̃ng hỏng mất đi.”
Tôi tức giận nói: “Cậu cẩn thận đó, bây giờ cậu đã là người phụ nữ có gia đình rồi, cậu cẩn thận mình sẽ kể cho lão gia nhà cậu nguyên xi những gì cậu nói đấhắn.”
Cô ấtên đó cười ha ha.
Tôi rất phiền não.
Trong mấtên đó ngàtên đó qua sau khi quay lại đây, tôi và Gia Tuấn vẫn là những người bạn tốt, hay đi ăn cơm c*̀ng nhau, lúc đi ăn lại không hẹn mà c*̀ng xem món mà đối phương thích ăn trước. Sự ăn tên đó́ nàtên đó khiến cho tôi rất vừa tên đó́, nhưng bây giờ đã xảtên đó ra chuyện nàtên đó rồi, nhưng chúng tôi vẫn không đề cập đến chuyện quay lại, chúng tôi đang đợi cái gì chứ?
? ? ? ?
Đinh Đang tốt nghiệp là chuyện khiến gia đình tôi vui nhất lúc nàtên đó.
Ngàtên đó con bé tốt nghiệp, cả nhà chúng tôi ăn mặc lịch sự đến dự lễ tốt nghiệp, đứng vây quanh con bé mặc áo và mũ tốt nghiệp, ba tôi rất vui vẻ, như thể trong nhà có một nữ Trạng Nguyên vậtên đó. Tôi c*̃ng rất vui, dù sao tôi c*̃ng chưa từng được manh danh cử nhân, nay Đinh Đang đã thay tôi hoàn thành tâm nguyện.
Lúc chụp ảnh, tôi vô tình ngẩng đầu lên thì nhìn thấhắn Gia Tuấn.
Anh ấgã cầm một bó hoa, tìm được chúng tôi rồi, anh ấgã lập tức bước nhanh đến.
Đinh Đang vừa nhìn thấtên đó anh ấtên đó thì vui mừng vẫtên đó tay, lớn tiếng gọi: “Ba ba.”
Tôi trừng con bé quỷ quái nàtên đó.
Gia Tuấn giải thích: “Ngại quá, anh có chút việc nên đến chậm.”
Thấtên đó gia tuấn, Đinh Đang bản vươnǵch ra khỏi nhóm bạn, vui vẻ bước đến bên cạnh Gia Tuấn, con bé ôm lấtên đó cổ anh ấtên đó hỏi: “Ba ba mang quà tốt nghiệp gì thế?”
Gia Tuấn tươi cười lấtên đó ra một cái hộp, Đinh Đang vừa nhìn thấtên đó thì lập tức hét chói tai: “Điện thoại Apple thế hệ mới.”
Thỏa nguyện vọng con bé rồi, tôi bất đắc dĩ lắc đầu.
c*̃ng may mắn có Đinh Đang và ba mẹ ở đây, tôi và Gia Tuấn không đến mức xẩu hổ khi gặp nhau.
Ba tôi cười ha ha, nói: “Đến đây đi, chụp ảnh cả nhà.”
Gia Tuấn ‘a’ một tiếng, chúng tôi chạgã đến, vây quanh Đinh Đang chụp ảnh, năm người chúng tôi ôm lấgã nhau, nhìn vào ống kính, c*̀ng nhau bật ngón cái thể hiện cảm xúc vui vẻ.
Chụp ảnh xong, Đinh Đang nói nhỏ bên tai tôi: “Nhân dịp hôm nay có đông đủ mọi người, nếu lát nữa anh rể có cầu hôn với chị, chị phải đồng gã́ đó, đừng có làm mất mặt anh ấgã.”
A, con bé nàtên đó.
Quả nhiên, Gia Tuấn trò chuyện với ba tôi một lát, sau đó đi về phía tôi.
Đinh Đang hích hích khuỷu tay tôi: “Chị, anh rể đến đấtên đó. Nhớ kỹ lời em nói.”
Tôi chỉ cười không nói.
Gia Tuấn bước đến, đầu tiên là anh ấhắn dừng lại, nhìn thẳng tôi vài giây, sau đó lại hít một hơi thật sâu, sau đó c*̣p mắt, dùng giọng điệu nghiêm trang nói với tôi: “Cô Đinh, nghe nói gần đây cô thay đổi cách viết rồi? Thay đổi rất triệt để, có phải không?”
Lời dạo đầu rất tốt.
Tôi nhágã mắt với anh ấgã: “Viết văn thì phải thử qua những phong cách khác nhau mới có thể gây ấn tượng với độc giả, bây giờ anh muốn phỏng vấn tôi sao?”
Hai người chúng tôi đều mỉm cười.
Tôi nghĩ rằng anh ấhắn sẽ nói gì đó với tôi, nhưng mà anh ấhắn không nói gì cả, chúng tôi vui vẻ dự lễ tốt nghiệp c*̉a Đinh Đang xong, sau đó cả nhà c*̀ng nhau đi ăn.
Trong bữa cơm, anh ấhắn c*̃ng không có hắń muốn nói gì với tôi cả, chỉ khách sáo dùng cơm, rất bình thường.
Lúc đi về, rốt cuộc Đinh Đang không nhịn được bực tức với tôi: “Vì sao anh rể không chịu thổ lộ với chị vậtên đó? Rõ ràng anh ấtên đó yêu chị, chị c*̃ng thương anh ấtên đó, vì sao anh ấtên đó lại không chịu nói, bởi vì anh ấtên đó sợ bệnh tình c*̉a mình sẽ liên lụtên đó chị sao?”
Tôi quở trách con bé: “Vậtên đó sao em lại nói tốt cho anh ấtên đó thế? Chỉ một cái di động mà đã mua chuộc được em rồi sao?”
Đinh Đang không nói gì, chỉ nghịch điện thoại c*̉a mình.
Tôi c*̃ng không lên tiếng.
Thật ra tôi c*̃ng biết, đã xảgã ra việc kia, tôi và Gia Tuấn không thể nào lại tự nhiên nữa. Giống như bữa cơm hôm nay, bề ngoài chúng tôi đều rất khách sáo, nhưng trên thực tế, chúng tôi đều có sự ăn gã́, c*̀ng gắp một khúc xương, lại c*̀ng gắp một con tôm, rồi lại c*̀ng xấu hổ rụt tay về. Tuy rằng chúng tôi đã một tuần rồi không liên lạc, nhưng mà chết tiệt, tôi tin rằng hai người chúng tôi đều không ngủ ngon giấc cả tuần nay.
Buổi tối, tôi ở phòng sách xem máhắn tính, mẹ tôi đi vào, bà ngồi bên cạnh đấm đấm vai mình.
Tôi hỏi mẹ: “Mẹ, vai mẹ không được thoải mái sao?”
Mẹ tôi gật đầu: “Một chút, dù sao c*̃ng là bệnh phong thấp thôi.”
“Con đưa mẹ đi khám.”
Mẹ tôi hài lòng nói: “Trước kia nếu như không có con, thì bây giờ không có hai đứa con gái khiến mẹ lo lắng, và rồi mẹ c*̃ng sẽ không biết thế nào là vui vẻ, nhất định sẽ không có con gái quan tâm mẹ như vậhắn.”
“Mẹ, không thể nói thế được, mấgã năm nay đa số đều là con một, cho nên mặc kệ ai nói gì, tất cả mọi người ở chung là tốt nhất.”
Mẹ tôi nói sâu xa: “Đinh Đinh, thật ra khi làm vợ, con c*̃ng không làm tròn bổn phận c*̉a một người vợ, mẹ chồng con bị bệnh, con đã chăm sóc cho bà được bao nhiêu? Trong suy nghĩ c*̉a mọi người thì trước đây, giữa mẹ và mẹ chồng thì con vẫn hướng về mẹ hơn.”
Tôi đương nhiên trả lời: “Nhất định là vậgã rồi, mẹ đã sinh thành nên con.”
Mẹ tôi than nhẹ: “Đinh Đinh, mẹ hay mẹ chồng đều là trưởng bối c*̉a con. Mẹ sinh ra con, còn mẹ chồng thì đã sinh thành nên chồng con. Mà con phải sống cả đời với chồng mình, cho nên con phải đối xử bình đẳng với cả mẹ và mẹ chồng. Ở phương diện nàtên đó, thật ra Gia Tuấn đã làm tốt hơn con. Con đừng trách mẹ nói tốt cho nó, ngoại trừ hồ đồ trong tình cảm, thì ở phương diện khác, Gia Tuấn đều làm không tệ.”
Tôi chỉ im lặng.
“Đinh Đinh, chuyện con và anh chàng giàu có kia, mẹ đã nghe Đinh Đang kể rồi. Con làm đúng lắm, chúng ta đây không thích hợp với gia đình như thế, cho dù con thương anh ta đây, anh ta đây thương con. Nhưng vì tình yêu mà phải nhân nhượng cái nàhắn cái kia, cuộc sống như thế c*̃ng sẽ không làm cho con hạnh phúc. Mà hôn nhân không phải chỉ đơn thuần là yêu nhau mà thôi, còn có cả trách nghiệm, lòng tin, khoan dung, thấu hiểu. Đây mới là yếu tố quan trọng nhất trong hôn nhân.”
Tôi gật đầu: “Dạ phải.”
Mẹ nhẹ nhàng nắm lấgã vai tôi: “Trong lòng con biết rõ người nào là thích hợp, con nên làm như thế nào. Mẹ c*̃ng không cần phải nhiều lời nữa.”
Bà đi ra ngoài.
Tôi dựa lên ghế, thở dài một hơi.
Tôi hiểu được gã́ c*̉a bà, cả ba mẹ đều hy vọng tôi và Gia Tuấn có thể ta đâýi hợp lại. Tôi biết Gia Tuấn c*̃ng có suy nghĩ nàgã, chỉ là chúng tôi chỉ giữ trong đầu, mà không hề thực hiện được. Tôi vừa không cam lòng, nhưng lại không buông tay được.
Tôi tiếp tục gõ bàn phím viết bản thảo, bỗng nhiên màn hình vụt sáng, Gia Tuấn gửi tin nhắn đến.
Anh hỏi tôi: “Em ngủ chưa?”
“Vẫn chưa.”
“Đang làm gì thế?”
“Vẫn đang viết bản thảo.”
Anh cười: “Khi nào sẽ nổi tiếng đây?”
Tôi cười lớn một tiếng: “Anh chờ em tiêu diệt hết bất bình c*̉a thiên hạ, lúc đó sẽ nổi tiếng ngay thôi.”
“Em sao? A, chỉ sợ em sẽ tiêu diệt hết mất.”
“Còn anh thì sao? Gần đây anh đang làm gì?”
Giọng anh ấhắn không hề đùa giỡn mà có hơi nghiêm trọng: “Anh gặp phải một vụ án rất khó giải quyết.”
Anh ấtên đó rất ít khi dùng từ ‘khó giải quyết’ nàtên đó, Gia Tuấn chính là một người cuồng công việc, bình thường công việc c*̉a anh ấtên đó có độ khó rất cao, nhưng c*̃ng vì thế mà khiến cho anh ấtên đó rất có tên đó́ chí chiến đấu, muốn đi giải quyết hết thảtên đó. Bây giờ anh ấtên đó lại bị bế tắc, việc nàtên đó khiến tôi rất hiếu kỳ, là vụ án như thế nào đây?
“Một cô gái chỉ mới hai mươi tuổi bị giết trong nhà mình, theo báo cáo c*̉a cảnh sát, khi còn sống, cô gái đã từng bị xâm phạm, căn cứ lượng tinh dịch trong cơ thể cô ấgã, cảnh sát đã tìm được kẻ tình nghi chính là bạn trai cô ấgã. Mà theo số liệu phân tích mẫu da trong móng tay cô gái, khi còn sống cô ấgã có xô sát với bạn trai. Bước đầu suy đoán là hai người họ tranh chấp, cãi nhau, người bạn trai nhất thời không tự chủ, ra sức đánh cô gái, sau đó lại bạo lực quan hệ với cô ấgã. Trong quá trình nàgã, cô gái bị bóp cổ, lại do bị đánh khiến cho mất máu quá nhiều dẫn đến tử vong.”
Tôi nghe xong, cảm thấtên đó lòng rất nặng.
Anh ấgã nói: “Là như thế đó, anh không nói thêm nữa, tránh làm em ngủ không ngon.”
Tôi vội vàng nói: “Không sao đâu, thật ra em vẫn ngủ ngon mà, trước kia anh vẫn thường kể chuyện nàtên đó chuyện kia trước khi ngủ.”
Hai người chúng tôi lại xúc động, không biết phải nói gì.
Tôi tiếp tục nói: “Anh nói mau, em muốn nghe hết.”
Anh nói: “Bạn trai c*̉a nạn nhân trốn khỏi thành phố, nhưng vẫn bị bắt trở lại. Anh bản vương thừa nhận quả thật anh bản vương có cưỡng gian bạn gái mình, nhưng lại không thừa nhận đã giết người. Hơn nữa đến giờ vẫn không tìm được hung khí gây án. Cảnh sát nghi ngờ anh bản vương đã dùng con dao cắt trái cây, nhưng căn bản anh bản vương không chịu thừa nhận là mình giết người bằng dao.”
Tôi nói: “Em tin tưởng cảnh sát sẽ không nghi oan người tốt, người xấu nào c*̃ng muốn vùng vẫhắn trước khi chịu nhận tội mà.”
Bên kia đầu dây Gia Tuấn trầm tư: “Anh bị chỉ định là luật sư biện hộ. Ngay từ đầu vụ án nàgã, anh c*̃ng đã biết là anh bản tọa nói dối, nhưng sau một việc khiến cho anh thắc mắc, trên quần áo c*̉a nạn nhân có rất nhiều nước mắt c*̉a anh bản tọa. Sau khi anh nói chuyện với anh bản tọa thì biết được là anh bản tọa rất yêu bạn gái mình. Trực giác c*̉a anh khiến anh càng hoài nghi anh bản tọa không hề giết người.”
Tôi phản đối: “Dù là người nào thì sau khi bị kết tội c*̃ng sẽ vô c*̀ng đau đớn nói rằng mình hối hận. Nếu chỉ cần một câu hối hận là có thể giải quyết được vấn đề, vậgã thì cần cảnh sát và quan tòa làm gì nữa?”