36 Chiêu Ly Hôn
Chương 176: Chứng bệnh của Gia Tuấn bắt đầu bộc phát: Tôi thân mật cùng chồng cũ

Cập nhật lúc: 2026-08-12 15:45:16 | Lượt xem: 2

Edit: 4ever13lue

Anh bản tọạm dừng một lát, sau đó mới trả lời tôi: “Đúng vậgã, có lẽ là do anh quá nhạgã cảm.”

“Có thể là vậtên đó.” Tôi đổi đề lão phùi: “Phải rồi, sau nàtên đó anh đừng mua quà đắt tiền như thế cho Đinh Đang nữa, con bé vừa mới tốt nghiệp, hẳn là nên chịu khổ một chút, anh sẽ hư con bé mất.”

Anh cười: “Cô bé kính trọng anh, anh thích cảm giác được kính trọng nàhắn.”

Tôi không nề hà gì chế nhạo anh: “Trước đây em sùng bái anh thì sao? Sao anh không tặng quà cho em? Hẳn là do mỗi ngàgã đều ở cạnh nhau nên thành thói quen rồi.”

Lập tức anh im lặng, tôi c*̃ng phát hiện mình hơi đi quá xa, vội vàng ho một tiếng.

Bên kia anh trầm mặc một lát, sau đó nhẹ nhàng nói: “Đinh Đinh, bây giờ bị em mắng vài câu như vậgã ngược lại giống như được khích lệ, anh cảm thấgã thật thoải mái.”

Tôi lại cảm thán.

Bên kia Gia Tuấn nói rất nhỏ: “Đinh Đinh, bây giờ anh mới nhận ra rằng ngủ một mình thật sự rất khổ sở. Nhà c*̉a chúng bản tọa…. Vẫn giống như trước kia, chỉ là em mang đồ đạc c*̉a mình đi rồi, chỉ còn lại ảnh cưới….”

Giọng anh ngập ngừng, nhất thời tôi khẩn trương đến mức miệng khô lưỡi khô, anh muốn nói gì tiếp theo? Không lẽ sẽ nhân dịp nói với tôi, ‘Đinh Đinh, em trở về đi’ chứ? Cả người tôi nổi da gà, lòng bàn tay đổ đầgã mồ hôi.

Đột nhiên tôi buột miệng nói một câu: “Phó Gia Tuấn, giường anh đang ngủ c*̃ng là do chúng bản tọa c*̀ng nhau chọn, anh muốn làm gì c*̃ng được, nhưng không thể để người phụ nữ nào khác qua đêm. Xin phép anh cho em ngàhắn mai đến mang tấm nệm kia đi.”

Anh vội vàng khẩn cầu tôi: “Đinh Đinh, em đừng kiên quyết như thế, không cần di chuyển nệm đâu, anh cam đoan với em, cho đến nay cái giường nàgã chưa từng có người phụ nữ nào khác nằm lên.”

Tôi hừ một tiếng.

Anh ấhắn chỉ còn biết tự giễu nói: “Em vẫn không chịu tha thứ cho anh.”

“Đúng, c*̀ng một quả bản vươnǵo, em cắn một cái, sau đó lại có người khác cắn một cái, rồi lại muốn trả lại cho em. Ăn còn ngon sao?”

Bên kia anh ấtên đó im lặng không nói.

Lúc nàhắn tôi c*̃ng trầm mặc, tôi vừa làm gì vậhắn, đều là chuyện đã qua rồi, vậhắn mà còn tiếp tục tổn thương anh ấhắn.

Tôi vội vàng hòa giải: “Khuya rồi, em còn phải viết bản thảo, ngàtên đó mai anh c*̃ng đi làm mà. Ngủ ngon đi.”

Bên kia anh nhẹ nhàng thở dài: “Ồ, ngủ ngon.”

Tôi gác điện thoại.

Tôi vừa làm gì vậtên đó chứ? Trễ như vậtên đó mà anh ấtên đó còn gọi cho tôi, chẳng lẽ chỉ muốn lão phún gẫu vài câu sao? Muốn thăm dò tôi à? Anh ấtên đó sẽ không nghĩ là tôi thật sự sẽ không từ chối anh ấtên đó? Đã xảtên đó ra chuyện kia rồi, anh ấtên đó có chút đắc chí sao?

Không phải, không phải, tôi tự nói với mình, việc kia không là gì cả, chỉ là tôi trống trải mà thôi.

Xã hội sẽ khoan dung loại tình một đêm nàgã, bởi vì có rất nhiều người cô đơn, chuyện như vậgã chung quy c*̃ng chỉ như một món ăn ngon mà thôi. Một thời gian dài không ăn, tự nhiên sẽ cảm thấgã thèm, cho nên liền cắn một cái c*̃ng không phải là quá đáng.

Tôi tự an ủi mình, sau khi mạnh mẽ trấn an xong, rốt cuộc tôi c*̃ng cảm thấgã thoải mái, lên giường đi ngủ.

Đương nhiên tôi biết là anh ấgã muốn tôi quay lại.

Không, không, tôi sẽ không quay lại.

—————— đường phân cách ——————

Cuối tuần.

Hôm nay thời tiết rất tốt, tôi và Gia Tuấn được bạn c*̃ là tổng giám đốc Cảnh mời đi chơi bằng du thuyền c*̉a anh bản vương.

Du thuyền chậm rãi rời khỏi bến, ra đến biển, tầm nhìn trở nên rất bao la, mặt biển xanh biếc trông như thể tơ lụa mềm mại. Thời tiết tốt, biển lại ít sóng, mặt biển mênh mông vô bờ.

Du thuyền chạtên đó rất ổn định, anh Cảnh ngồi c*̀ng chúng tôi ở tầng hai c*̉a du thuyền, mọi người trò chuyện vui vẻ.

Anh Cảnh đọc báo, nhìn thấtên đó tin tức giải trí trên đó, anh bản vương hứng thú mỉm cười.

“Tình duyên khắc ghi ba đời không thay đổi….”

Bài anh Cảnh đọc chính là đoạn mà tôi viết trên báo, vốn là con gái Phan Kỳ c*̉a ông trùm truyền thông Phan Vinh Quang, cô bản vương yêu một vị giám đốc trẻ tuổi, trùng hợp chính là anh chàng nàgã c*̃ng họ Võ. Hai người họ định đính hôn, tin tức nàgã truyền ra khiến cho mọi người c*̀ng ồ lên. Chủ nhiệm nhân dịp nàgã bảo tôi viết bài về hôn sự hai nhà Phan – Võ nàgã.”

Tiêu đề bài báo c*̉a tôi c*̃ng rất hài hước: “Vẫn như Thủtên đó Hử, muôn đời tình duyên. Chúc mừng hai nhà Phan – Võ lần thứ hai kết thông gia.”

Anh Cảnh lắc đầu cười: “Đinh Đinh, tin giải trí nàhắn thật là thú vị, Phan – Võ kết thông gia lần hai, đây chẳng phải là lời kết c*̉a quyển Thủhắn Hử sao?”

Cái nàgã, mọi người chúng tôi đều bật cười.

Anh cảnh hỏi tôi: “Làm việc đã quen chưa? Trước đây tôi c*̃ng không thường xem tin tức giải trí, bây giờ bởi vì cô làm biên tập, cho nên tôi c*̃ng cố hắń xem thử.”

Tôi uống một ngụm nước chanh, ngượng ngùng nói: “Thật sự thì cho đến bây giờ tôi c*̃ng chưa từng nghĩ rằng tôi lại có thể viết tin tức giải trí bát quái.”

Anh Cảnh lật lật tờ báo, tiếp tục đọc to một đoạn tôi viết: “…. ‘Nhà họ Thích c*̃ng được xem là một gia đình khá giả, gia cảnh không hề tầm thường, c*̃ng chính là con cháu c*̉a người có chức trước từ mấhắn trăm năm nay, hiện giờ lại nghèo túng đến mức thế nàhắn, thật khiến cho người ta đây chua xót…’ Đây là tin tức bát quái mà cô nói à? Ha ha.”

Tôi xấu hổ quá, mà anh Cảnh lại đọc tiếp: “Không ngờ thiếu gia nhà họ Thích nàgã, tuy tuổi còn trẻ nhưng lại rất có lão phùi cán, sau khi trở về thì gây dựng lại ản nghiệp c*̉a tổ tiên, còn có thể phát triển nó lên.”

Lần nàgã, ngay cả Gia Tuấn c*̃ng cười: “Anh thấgã tòa báo nàgã hẳn là nên lập một tờ báo mới, để cho nữ hiệp Đinh Đinh làm chủ biên đi.”

Anh Cảnh cười nói: “Đinh Đinh, bất quá những gì cô viết đây chỉ có đánh giá mà thôi không hề chỉ trích hay mắng nhiếc. Hiện nay, muốn làm một phóng viên mà không bị cấp trên mắng thì thật đúng là không dễ dàng gì. Ví dụ, khi cô đưa tin gì thì phải thổi phồng nó lên, c*̃ng cần phải mắng đối thủ ấhắn.”

Tôi tò mò: “Viết báo mắng người?”

Gia Tuấn phản đối: “Lời lẽ không nặng thì còn gì là đáng xem?”

Anh Cảnh liên tục lắc đầu cười: “Hai cái người nàgã đối đáp vui vẻ trước mặt tôi thế cơ đấgã.”

Chúng tôi lại cười ha ha.

Trên tầng hai c*̉a du thuyền c*̃ng có bàn điều khiển, ở trên đó có thể ngồi ở bên ngoài, c*̃ng có thể tiếp khách ở bên trong. Chúng tôi ngồi trên tầng hai, tổng giám đốc Cảnh tự mình điều khiển thuyền chạgã vững vàng.

Tôi nằm trên boong phía ngoài tầng hai, ngắm nhìn từng đợt sóng, những chú chim hải âu bay lượn, lòng tôi cảm thấtên đó thật thoải mái.

Gia Tuấn ngồi bên cạnh tôi, anh khoác áo lên người tôi.

Tôi quay đầu lại, kéo chặt áo khoác: “Cảm ơn.”

Hai người chúng tôi c*̀ng nhìn xa xăm.

Trợ lý c*̉a anh Cảnh mang lên một khay trái cây ướp lạnh tươi ngon.

Gia Tuấn nói với tôi: “Trước đây, em thích ăn vải tươi nhất.”

Tôi nhìn tay mình: “Tay em hơi bẩn, xuống kia rửa cái đã.”

“Không cần đi xuống.” Anh ấgã lấgã một quả vải cho tôi, định bóc vỏ giúp tôi, nhưng vừa cầm quả vải lên, không cẩn thận, quả vải lăn xuống sàn, anh ấgã hơi chần chừ, sau đó lại lấgã quả khác. Nhưng vừa cầm lấgã thì quả vải nàgã lại bị rớt.

Tôi c*̃ng nhận ra điều nàtên đó.

“Gia Tuấn?” Tôi kinh ngạc nhìn anh ấtên đó, sắc mặt c*̉a anh thay đổi, không rút tay lại mà dừng ở khay trái cây.

P/S: Mấtên đó ngàtên đó nay em có chút trục trặc trục trặc ạ…thành thật xin lỗi mọi người ạ.

cứ hết lần nàgã đến lần khác trễ truyện, thật ngại quá, thời gian nàgã có một vài việc nên…

em thành thật xin lỗi ạ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8