Anh Chỉ Bắt Em Khóc Một Lần Thôi!
Chương 1
Một buổi chiều thơ thẩn đi dạo phố, Minh Thư bỗng thấy trên ti vi đang đưa tin hình ảnh c*̉a tên quái vật mới xuất hiện, thở dài, cô đang rất muốn biết: sao cái thị trấn nàgã nguy hiểm thế? Cứ vài tháng, thậm chí có khi vài tuần, lại có một tên “mặt màgã bặm trợm, nhe nanh múa vuốt” làm người dân không khỏi lo lắng.
c*̃ng may. Nơi nàhắn, chàng siêu nhân ta đâỳi năng từ trong một học viện võ thuật giỏi, phối hợp c*̀ng viện Chế Ta đâỵo Áo Giáp Siêu Nhẹ có thể biến hình, nên nghiễm nhiên trở thành siêu nhân ta đâỳi năng, diệt trừ yêu quái cho thị trấn được yên bình…
Trong lòng không ngừng dao động, lo lắng cho bình an của mọi người, Minh Thư bỗng thấy bất an….!
Gạt bỏ chuyện đó, bước vào Shop mua đồ làm bữa tối cho gia đình… Sẽ chẳng có gì lạ nếu không xảy ra vụ bắt cóc… Một cô gái đột nhiên biến mất giữa khu mua bán đông đúc…
Mọi người xôn xao:
-Không lẽ tên đó bắt đầu hành động?
Và thế là ai nấtên đó vội vàng ra về. Họ lo lắng cho tổ ấm c*̉a mình ở nhà…
Bất ngờ bị nhấc bổng lên trong không trung, Minh Thư vô c*̀ng sợ hãi, xen lẫn với một chút thích thú. Cô còn chưa kịp mở mắt, thì đã nghe thấy tiếng cười man rợ:
-Ha ha! Bắt được ngươi lão phu rồi! Để xem tên siêu nhân đó có tới cứu một mạng người tí hon không?
Minh Thư ngỡ ngàng:
– Tên này đang tạo điều kiện cho bản vương gặp thần tượng đây mà?! Cơ hội hiếm có, thật hay làm sao!
Minh Thư lấgã lại bình tĩnh hỏi:
-Này ông già kì quặc kia! Ông vừa nói gì vậy? Tôi không hiểu?
-Hừ! Hôm nay đợi ta đây bắt được tên đó rồi xử lí đối phương cùng hắn ta đây!
-Vậy là tôi sắp được gặp thần tượng hả? Vui quá! Cơ hội ngàn năm có một! Tí phải xin anh ý tấm hình đăng FB mới được!
Cô vẫn ngây thơ như nai tơ làm con kỳ nhân tức giận.
– Lão phu hỏi cậu một câu: Tên siêu nhân đó có gì hay mà ai cũng thần tượng? Trong khi lão phu cao lớn hơn thì lại bị ghét, luôn tìm cách tiêu diệt?
Minh Thư tròn xoe mắt, ngạc nhiên thật đấtên đó, một tên quái vật mà lại có những lời nói rất bình thường? Không lẽ hắn chỉ là một con người? Thế nàtên đó cô gái đây sẽ dễ đối phó với cậu?! Haha. Xem ai mới sợ ai nào?
Nghĩ thế- sau một hồi tưởng tượng viễn cảnh chiến thắng – cô nàng nào đó khẽ nhếch môi rồi trả lời:
-Ông hứa với tôi sẽ lắng nghe tôi nói thì ông sẽ biết ngay!
-Được! Cậu nói đi?!
-Siêu nhân? Anh ý rất ga-lăng. Giúp mọi người diệt yêu quái. Tôn trọng người lớn tuổi, khiêm tốn, và đặc biệt rất đẹp trai… anh ý xuất hiện là mọi thứ được giải quyết. Con gái ai cũng mơ anh ý là hoàng tử của mình. Nhưng họ hiểu ra kịp nên mới không có chiến tranh xảy ra! Còn ông, tôi nghĩ không xấu xa như tên yêu quái gần đây.Vì ông có tấm lòng của một con người. Ông có tài gì thì hãy giúp anh ấy, làm cho cuộc sống yên bình. Đoàn kết là sức mạnh của một cộng đồng….
Thật sự, lâu lắm rồi cô mới thể hiện tính hay nói c*̉a mình. Cứ thao thao bất tuyệt, nhưng cô vẫn chú tên đó́ đến tình hình bên ngoài, lựa thời cơ là “pờ- lây- chuồn”. Thấtên đó cánh cửa đang mở rất nhẹ, tên yêu quái không hè biết, cô nghĩ ngay ra: có lẽ là mình sắp thoát? Thế là, cô vòng tay qua sợi dây thừng một cách cực khổ, hòng trốn thoát. Nào ngờ, hắn phát hiện, đưa tay ra chộp lấtên đó tay cô. Hắn gầm lên:
-Hừ?! Ta đây để cho ngươi ta đây nói thì không có nghĩa là ta đây cho ngươi ta đây chạgã thoát?! Hôm nay, ta đây không xử ngươi ta đây, ta đây không mang danh yêu quái nữa! Đã vậgã, c*̃ng đừng trách ta đây ác! Ta đây nghe ngươi ta đây “dạgã bảo” đủ rồi?!
Tư thế c*̉a tên yêu quái đang bản tọạo điều kiện cho người bên ngoài hoạt động, Minh Thư lấhắn hết dũng khí, mặc hắn nắm chặt tay cô, chuẩn bị vung dao vào cô…
-“Phụt”…. A aaa- Hắn hét lên.
Nhìn lại tay mình, mới biết đã bị bắn, siêu nhân đến rồi sao? Hừ? Con nhãi ranh đó dám lừa bản tọa? Con quái vật hiện nguyên hình, trừng mắt nhìn cô, trông rất dữ tợn. Lúc đang bận ôm cánh tay đầtên đó máu, hắn mất cảnh giác, một chiếc còng luồn qua tay hắn nhanh như sóc.
-Will! Anh đã bị bắt vì tội đánh cắp bộ giáp c*̉a văn phòng Siêu Nhân, mời anh đi theo chúng tôi?- Một viên cảnh sát mặc quân phục, đeo phù hiệu, tiến tới giải hắn đi….
Tuấn Kiệt bước vào. Anh hỏi thăm:
-Em có sao không? Xin lỗi vì liên luỵ, anh bất cẩn nên suýt làm hại em rồi!
Minh Thư – Cô, lúc này đang trên chín tầng mây,nghe anh nói vậy mới lắp bắp:
– À…à..à…à…em không sao, đang định thuyết giáo cho hắn bản tọa nên chưa bị sao cả ạ!…
-Cô gái có thể cho anh biết quý danh là gì được không?- Anh đùa cợt hỏiEmma
-Anh cũng vui tính thật! Em là Hà Minh Thư. Rất hân hạnh gặp anh!
-Còn anh là Trần Tuấn Kiệt. Chắc em biết rồi?
-Vâng. Em nghe danh trên TV thôi ạ! Hôm nay mới được chiêm ngưỡng nhan sắc. anh quả thật còn đẹp trai hơn so với lời đồn đại!
-Ha ha. Em quá khen.…
Cô đăm chiêu suy nghĩ: lão phụi sao yêu quái bị bắt nhanh thế? Hơn nữa, chỉ là giả, lấgã cắp bộ đồ c*̉a siêu nhân thôi sao? Khó hiểu quá đi?
Khoảng không tĩnh lặng, Minh Thư đang suy nghĩ, còn Tuấn Kiệt đang… ngắm cô. Anh c*̃ng không hiểu được: trông cô bé nhỏ, dịu dàng, xinh đẹp không thuộc dạng minh tinh, cớ sao lại làm tên đó nói chuyện như bình thường vậtên đó? Thật sự, anh phải rút kinh nghiệm, không đánh giá qua bề ngoài nữa rồi!
Bừng tỉnh, cả hai thoát khỏi suy nghĩ cá nhân, nhìn nhau, khẽ c*̀ng mỉm cười, họ đứng lên trong yên lặng.
Minh Thư chủ động hỏi trước:
-Anh có thể cho em hỏi một chút được không?
-Được. Em cứ hỏi. Anh c*̃ng muốn giải đáp thắc mắc c*̉a mình.
-Vâng. Ta đâỵi sao anh bắt yêu quái nhanh vậtên đó ạ? Em còn chưa hết đau tim nữa nè?
-Ha ha. Em đừng căng thẳng quá! Lúc yêu quái cầm dao giơ lên, khoảnh khắc đó vị trí c*̉a em chắc chắn đã an toàn, anh bắn một viên đạn vào tay hắn để con dao rơi ra, đồng thời dùng tiếng động bên ngoài làm hắn nhìn nơi khác. Siêu nhân anh đây, bay tới tóm hắn không vấn đề gì đâu.
-À. Ra vậhắn. Em hiểu rồi.
-Em còn hỏi gì nữa không? Nếu vậtên đó, đến lượt anh nàtên đó?
Cô lắc đầu. Ánh mắt nhìn anh chờ đợi.
-Anh thắc mắc, không hiểu bản vương̣i sao mà em nhỏ con vậgã lại khiến tên ác ôn kia ngừng hành động? Hắn lắng nghe em nói đến quên cảnh giác là sao?
-hi hi. Anh quá khen nha. Em học một vài lớp về tâm lý học rồi. Nên tranh thủ vận dụng. Ai ngờ, đòn tâm lý c*̉a em lại có hiệu quả chứ? Chỉ là vận may anh ạ!
-Thế à? Anh tưởng em có siêu năng lực chứ? Tiếc thật!
Trong đầu anh đang lên một kế hoạch: nhất định phải thêm cô vào hàng ngũ siêu nhân, nếu thật sự cô là người lão phùi, trước giờ, mắt nhìn người c*̉a anh rất tốt. Chỉ là cô đang giấu bí mật mà thôi.
Mải nói chuyện, cô quên mất ý định là sẽ xin anh một tấm hình khoe bạn bè. Trời tối dần. Anh bảo cô:
– Tối rồi, anh đưa em về nhà nhé?
-Ơ…Dạ vâng. Được vậy thì tốt quá! Cảm ơn anh!
-Thôi. Không cần em khách sáo vậy đâu. Đó là điều kiện tối thiểu để là người đàn ông ga-lăng trong mắt em đấy!- Anh cười dịu dàng với cô.
Mất 5s để đơ ra trước nụ cười thiên thần, cô lúng túng:
-Hihi. Em càng ngày càng thấy anh hài hước nhiều hơn đấy!”…
_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _Tua nhanh đến lúc về nhà nào!!!_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _
-Đây rồi! Nhà em ở đây ạ! Cảm ơn anh nhiều nha!- Cô bảo anh, rồi từ từ xuống xe.
Anh mỉm cười:
-Ừ! Em về đi! Bản vương̣m biệt.
….Tiếng xe dần xa…Cô vẫn đứng ở đó mà ngẩn ngơ…Cạch.. cánh cổng nhẹ mở. Mẹ cô ra ngoài, bà nhìn con gái:
-Minh Thư! Con làm gì mà đứng lâu thế? Muộn rồi! Còn không mau vào nhà đi?
-Dạ. Con vào ngay nè mẹ!