Bán Sơn Yên Vũ Quá Giang Hồ
Chương 10: Chàng trai nhà ai đại náo giang hồ ④

Cập nhật lúc: 2026-07-18 15:45:21 | Lượt xem: 3

Nhìn thấy ý cười không rõ hàm nghĩa bên trong bên khóe môi Trình Mộc Phong, Lê Cảnh nhíu mày, trong lòng tự dưng cảm thấy bất an.

Năm đó, tuy Dạ Lan San không tuân thủ lễ phép mà tự phụ kiêu ngạo, nhưng tuyệt đối quang minh chính đại, nhưng Trình Mộc Phong trước mắt lại làm cho người bản tọa cảm thấy có chút tà khí.

“Tiểu Hử, cậu đừng lo lắng.” Lẫn lộn trong đám người, Tô Ngọc an ủi Phương Hử.

Phương Phương gắt gao nhìn chằm chằm Trình Mộc Phong, sắc mặt khẩn trương đến trắng bệch.

Lê Cảnh là Minh Chủ Võ Lâm, võ công tất nhiên rất cao, nếu Mộc Phong bị thương thì làm sao bây giờ?

“Trình thiếu hiệp sẽ không sao.” Tô Ngọc thấy cái mũi đông lạnh đến đỏ ửng của Phương Hử, vì thế cởi áo khoác mình xuống choàng trên người hắn.

“Tô Ngọc, đối phương qua đây cho bản vương.” Đường Hiên gầm thét sau lưng hắn bản vương, tên Đại Hùng ngu dốt đã chọc giận gã.

Tô Ngọc khó xử nhìn Đường Hiên một cái, lại nhìn Phương Hử bên cạnh, lần đầu tiên trong đời không theo ý của Đường Hiên… Tiểu Hử là bạn tốt của mình, hắn đang lo lắng, mình không thể bỏ mặc hắn.

Trong lòng Đường Hiên nóng nảy, nghiến răng nghiến lợi “Hừ” Một tiếng, sau đó quay đầu lại không nhìn Tô Ngọc nữa.

Trong lòng Tô Ngọc có chút khó xử, mấy ngày nay Tiểu Hiên đối với mình rất tốt, mình lại làm hắn tức giận. Nhưng mình không có làm gì sai, Tiểu Hử cũng không sai, Tiểu Hiên càng không sai, cho nên sai nhất định là Lê Cảnh!

Tô Ngọc theo logic bá vương của mình, oán hận nhìn về phía đỉnh núi, phát hiện ra hai người bắt đầu tỷ thí.

“Oa, bắt đầu khi nào vậy?” Tô Ngọc hết sức mờ mịt mà lầm bầm lầu bầu.

Cách đó không xa, sau khi Đường Diệp nghe được thì thống khổ, em dâu tương lai của mình là một tên ngốc… Không cam lòng, không cam lòng. Không thì kêu Tiểu Hiên bội tình bạc nghĩa thôi…. Chẳng qua cho gã lão phu chút bạc, bồi thường nhiều hơn phàm thường là được!

Lúc tinh thần Đường Diệp đang chán nản, chung quanh đột nhiên truyền đến một trận kinh hãi.

Trình Mộc Phong bày ra vũ khí, là Ám Đao của Dạ Lan San năm đó.

Binh khí vừa xuất, người người sợ hãi. Năm đó Dạ Lan San cũng mang theo thanh đao này, liên tiếp đánh tới vị trí thiên hạ đệ nhất.

Ba năm trước đây, Dạ Lan San tuyên bố rời khỏi võ lâm, thanh đao này đương nhiên cũng biến mất theo. Nhưng không ai ngờ rằng, ba năm sau, Ám Đao lại tái xuất giang hồ trong tay Trình Mộc Phong.

Mà kế tiếp, Trình Mộc Phong ra chiêu, càng làm mọi người chấn kinh.

Lúc đầu như thấy được võ công của Dạ Lan, nhưng không giống hoàn toàn. Sau đó, chiêu thức biến ảo lộn xộn làm người bản tọa khó hiểu, mà ẩn trong đó lại có chút quy luật.

Lê Cảnh chưa kịp nghiên cứu quy luật bên trong đãcảm thấy dưới xương sườn đột nhiên đau nhói, sau đó phát hiện thân thể mình gục xuống.

“Chưởng môn!” Môn sinh phái Không Động vội vàng đi lên, sau đó Lê Cảnh bị Trình Mộc Phong đánh rơi xuống núi.

Mọi người vây xem đều nhất thanh nhị sở, từ khi bắt đầu luận võ, Trình Mộc Phong một mực hạ tử thủ.

“Còn ai muốn so chiêu?” Trình Mộc Phong thu đao, nhìn xuống chân núi  mở miệng hỏi.

Tiếng nói mang nội lực truyền xuống núi làm lỗ tai mọi người chấn động, nhưng không có người nào xuất hiện ứng chiến.

Lê Cảnh đã làm Ngô Thanh Thủy thứ hai, không ai ngu ngốc làm người thứ ba.

Nhưng trong lòng mọi người có chút bất mãn, hiện tại không có Minh Chủ Võ Lâm, vì thế ai nấy nhao nhao đưa ánh mắt nhìn chưởng môn Tứ Đại Môn phái.

“Khụ khụ.” Đã thấy hết tất cả, chưởng môn Thục Sơn hắng giọng, lớn tiếng nói: “Trình Mộc Phong! Trước đã nói đến điểm là dừng, sao đối phương có thể gây sự như vậy?”

Tất cả mọi người vây xem nhẹ nhàng thở ra, cuối cùng cũng có tên ngốc nguyện ý xuất đầu rồi.

“Bản tọa đã dừng.” Trình Mộc Phong ôm cánh tay, nhíu mày.

“Thúi lắm, ngươi ta đây còn nói dừng. Ngươi ta đây có dám đánh với ta đây một phen không?” Ông lão Cái Bang giậm chân.

“Chỉ sợ cậu không thể.” Trong tiếng nói Trình Mộc Phong tràn đầy khinh miệt.

“Đối phương!” Tiền bối Cái Bang quá đỗi tức giận, vươn ngón tay ra chỉ vào Trình Mộc Phong.

Dựa theo giao hẹn trước đó, phương trượng Thiếu Lâm nên bênh vực lẽ phải, sau đó phát sinh tranh chấp, sau cùng mình đi giáo huấn Trình Mộc Phong.

Nhưng mà lão nhân Cái Bang giơ tay lên đã mỏi, phương trượng Thiếu Lâm vẫn tĩnh toạ nhắm mắt bên cạnh, không có ý nhảy dựng lên.

Tiền bối Cái Bang càng tức giận, tiếng ừ à à trong miệng, nhỏ giọng nhắc nhở phương trượng đang ngồi thiền.

“A di đà Phật.” Môi phương trượng Thiếu Lâm nhẹ nhàng giật giật, tung ra một câu: “Lão nạp không có gì để nói..”

….

“Cậu có dám tỷ thí với lão phu không?” Trình Mộc Phong rõ ràng là khiêu khích.

Lão tiền bối Cái Bang nơm nớp lo sợ ngẩng đầu. Vừa lúc đó Trình Mộc Phong đã đứng trước mặt tên đó suy sụp muốn rơi lệ, vì sao người bị đánh luôn là mình?

“A di đà Phật.” Phương trượng Thiếu Lâm mở miệng niệm kinh: “Khẩn trương đi thôi, bằng không sẽ trễ.”

Vì thế, dưới ánh mắt hớn hở khi người gặp họa của chưởng môn Thục Sơn, tiền bối Cái Bang từ từ nhắm hai mắt, tiến tới nghênh chiến.

Không đến hai mươi chiêu, tiền bối Cái Bang đã bị Trình Mộc Phong đánh ngã, vô cùng cực thống khổ nằm trên mặt đất r*n r*.

“Diễn không giống.” Trình Mộc Phong xoay người ngồi bên cạnh tên đó, hung tợn nhỏ giọng uy h**p: “Mau đánh tiếp!”

“Dù sao cũng bị đối phương đạp xuống núi, đánh cái rắm.” Tiền bối Cái Bang chơi xấu giả chết: “Nhanh đạp lão phu xuống núi, lão tử phải về ăn cơm!”

Trình Mộc Phong bất đắc dĩ, đạp hắn xuống theo yêu cầu..

Ông lão Cái Bang thẳng tắp nằm trên mặt đất, dùng nội lực bức ra ngụm máu tươi, bắt đầu giả chết, chờ Võ Đang tới kiểm tra thương tổn của mình.

HẮN mơ hồ cảm thấy mọi người bu một vòng quanh mình, còn có người cực độ cần ăn đòn chọc chọc ngón tay vào người mình.

Muốn chết hả? Tiền bối Cái Bang thầm mắng.

Đạo trưởng Võ Đang xốc vạt áo tên đó lên, sườn trái rõ ràng có một chưởng ấn hắc sắc.

“Ôi trời ơi” Chưởng môn Thục Sơn kinh hô, mọi người liền hiểu, tim đập thình thịch, may quá, người xuất hiện không phải mình.

“Đối phương bao lâu không tắm rửa rồi?” Chưởng môn Thục Sơn nhìn vết bẩn chung quanh chưởng ấn, tiếp tục thán phục, nghĩ thầm, bẩn khiếp… Đáng ghét…  GÃ… về sau không ăn cơm với gã nữa.

Mọi người nhao nhao vô lực nâng trán, ông lão Cái Bang thầm chửi má nó, rồi kêu một tiếng, lão tử nhất định sẽ cho cậu xuống hố xí!

“Chết rồi sao?” Thấy tiền bối Cái Bang không nhúc nhích, chưởng môn Thục Sơn quá đỗi thương tâm vỗ vai Đại Môn đồ Cái Bang: “Đào hố đem sư phụ đối phương chôn đi.”

Lão nhân Cái Bang nghe vậy thì hừ hừ hai tiếng, lại suy yếu mở mắt, biểu hiện lão tử còn sống.

Môn sinh Cái Bang vội vàng ba chân bốn cẳng khiêng sư phụ nhà mình về, Trình Mộc Phong cũng nhún người nhảy xuống khu đất bằng phẳng.

Người chung quanh vừa thấy Sát Thần, vội vàng nhao nhao né tránh.

Trong lúc này, không có người nào xung quanh Trình Mộc Phong.

Phương Hử nhìn thấy mọi người trốn Trình Mộc Phong như ôn thần, trong lòng nhanh chóng đau xót, tiến lên bổ nhào vào lòng hắn ta đây.

“Ngoan, chúng lão phu về nhà.” Trình Mộc Phong không quay đầu nhìn người chung quanh, cúi đầu hôn trán tiểu hài tử. Vừa rồi thấy gã ngây ngốc đứng trong đám người, vẻ mặt lo lắng, thân hình nho nhỏ gầy yếu, làm mình hận không thể nhanh chóng lao xuống ôm lấy gã.

Mắt Phương Hử đỏ ửng, bị Trình Mộc Phong kéo về khách đ**m.

Đường Ngạo Thiên bất động thanh sắc, xem xong trận luận võ này, liền dẫn mấy nhi tử về nhà.

Đường Hiên hung hăng trừng Tô Ngọc một cái, xoay người đuổi theo Tam ca nhà mình.

Tô Ngọc đứng tại chỗ quá đỗi ủy khuất, suy nghĩ một chút, vẫn đi phía sau Đường Hiên.

Trình Mộc Phong dẫn Phương Hử về khách đ**m, vừa vào phòng đã bị Phương Hử đè trên tường.

“Làm gì vậy?” Trình Mộc Phong cúi đầu hỏi tiểu hài tử.

Phương Hử đưa tay ôm lấy cổ Trình Mộc Phong, hôn miệng hắn bản vương.

Khóe miệng Trình Mộc Phong khẽ cong, ôm lấy hắn mà hôn.

Buổi tối nghỉ ngơi, Phương Hử trốn trong chăn, nhẹ nhàng cởi áo ngắn và quần nhỏ của mình ra, chui vào trong lòng Trình Mộc Phong.

“Muốn?” Trình Mộc Phong nhìn thân thể đang run rẩy trong lòng, đưa tay muốn giúp hắn.

“Mộc Phong.” Bàn tay Phương Hử tiến vào vạt áo Trình Mộc Phong, tiếng nói  hơi run run: “Chúng lão phu làm đi.”

“Hả?” Trình Mộc Phong sửng sốt, nhẹ nhàng nâng cằm hắn lên… Quả nhiên, mắt Phương Hử lại đỏ như con thỏ.

“Ngoan.” Trình Mộc Phong ôm tên đó vào ngực an ủi: “Không sao đâu, sẽ qua rất nhanh.”

Phương Hử vẫn đau lòng, nhớ tới thái độ tránh né của mọi người đối với Trình Mộc Phong thì cảm thấy ủy khuất tràn đầy.

“Ngủ ngon, không ngủ thì lão phu dẫn đối phương về nhà!” Thấy không thể thuyết phục tiểu hài tử, Trình Mộc Phong đành phải cau mày uy h**p tên đó.

“Ngươi bản vương không muốn bản vương?” Phương Hử ru rú trong lòng tên đó hỏi.

“Muốn.” Trình Mộc Phong lấy tay nhéo mũi tên đó: “Nhưng ta đây không muốn cậu chịu ủy khuất, người đừng áy náy mà….”

“Bản tọa không áy náy.” Phương Hử vội vàng giải thích.

“Nghe lời.” Trình Mộc Phong cúi đầu hôn nhẹ tên đó: “Nghỉ ngơi sớm một chút, không được suy nghĩ lung tung.”

Phương Hử đưa tay, nhẹ nhàng cầm bộ vị nào đấy phát sinh biến hóa của tên đó, vụng về vận động.

Trình Mộc Phong có chút khó nhịn r*n r* một tiếng, trong lòng cười khổ, nếu tiếp tục như vậy, mình sẽ không thể chịu nổi.

Mặt Phương Hử đỏ bừng, nhưng không muốn buông tay. Trình Mộc Phong nhắm mắt lại tựa hồ có chút khó chịu, tiểu hài tử l**m môi, chui xuống, vùi đầu vào g*** h** ch*n hắn bản tọa.

“Tiểu Hử!” Cảm nhận được hơi thở nóng ẩm, Trình Mộc Phong có chút hoảng loạn trợn mắt, liếc thấy tiểu hài tử đang giúp mình…

Phương Hử ngây ngô học theo Trình Mộc Phong, th*n th* tr*ng n*n cong thành vòng cung, trong mắt mê mang, không phải bộ dáng đơn thuần khờ dại phàm thường.

Nằm mơ cũng nghĩ tới tiểu hài tử này sẽ bằng lòng chịu ủy khuất lớn như vậy vì mình. Không lâu sau, Trình Mộc Phong đã bị động tác không tính là thuần thục của gã đưa l*n đ*nh.

Phương Hử bị sặc nghẹn, hơi ho khan, ngẩng đầu sợ hãi nhìn Trình Mộc Phong, bên môi còn có dấu vết không kịp nuốt xuống.

Trình Mộc Phong không dám nhìn tiểu hài tử xinh đẹp như tiểu hồ ly tinh, chỉ thay gã lau miệng sạch sẽ, lại súc miệng cho gã, sau đó xoay mình ôm gã trong ngực.

Phương Hử cũng không biết tại sao vừa rồi mình có dũng khí lớn như vậy, hiện tại làm xong, mới thấy khẩn trương.

“Ngủ đi.” Trình Mộc Phong vỗ lưng hắn.

Phương Hử ôm chặt Trình Mộc Phong, nhẹ nhàng nhắm mắt lại.

Khắp thiên hạ cũng không bằng nghé con, mình sẽ bồi hắn bản tọa cả đời.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8