Bán Sơn Yên Vũ Quá Giang Hồ
Chương 9: Thiếu niên lang nhà ai đại náo giang hồ ③

Cập nhật lúc: 2026-07-18 15:45:17 | Lượt xem: 2

Tô Ngọc nhìn cái đầu cọ tới cọ lui trên bụng mình, thu can đảm đưa tay sờ tóc gã, thuận tiện lướt qua gương mặt gã, trong lòng cảm thấy rất tốt.

Đêm đó, hai người ngủ rất say, mãi đến nắng sớm ngày hôm sau chiếu vào song cửa sổ, Đường Hiên mới mơ mơ màng màng tỉnh lại.

Vừa mở mắt thì phát hiện không phải phòng ngủ của mình, nhìn lại, tiểu thiếu gia Đường gia bị kinh hãi, sao mình có thể nằm sấp trên bụng tên Đại Hùng ngu dốt này mà ngủ?

Tô Ngọc còn đang ngủ, không phát hiện người bên cạnh mình sắp nổi điên.

Đường Hiên nhìn quần áo mình không chỉnh tề, nhìn lại vạt áo rõ ràng bị Tô Ngọc xé mở, trong đầu ong ong rối loạn, chẳng lẽ mình uống rượu xong rồi bị tên Đại Hùng này c**ng b**?

Giết hắn ta đây diệt khẩu! Đường Hiên lấy chăn che mặt, sau đó tức thì lấy ra, gầm thét vào lỗ tai hắn ta đây: “Ngươi ta đây tỉnh lại cho ta đây!!!”

Đôi má Tô Ngọc đỏ ửng, hừ hừ hai tiếng rồi xoay người tiếp tục ngủ.

Điều này nghĩa là buông thả d*c v*ng quá độ sao? Đường Hiên khóc không ra nước mắt, gác chân lên người gã, cố gắng nhớ lại… Nhưng mà sống chết cũng không nhớ ra tối qua đã xảy ra chuyện gì.

Phàm thường Đường Hiên cũng lén lút xem qua Long Dương đông cung của Tam ca nhà mình, nghĩ thầm, nếu như đã làm, nơi đó sẽ sưng? Sờ sờ cái mông nhỏ của mình, hình như không sao, trong lòng Lục thiếu gia càng thêm bi thương muốn rơi lệ, xong rồi, xem ra Đại Hùng bị mình c**ng b**! Nhìn Tô Ngọc đang ngủ, Đường Hiên đưa tay để tên đó nằm sấp trên giường, run rẩy cởi bỏ đai lưng của tên đó, muốn nhìn rốt cuộc mình chà đạp tên đó thành cái dạng gì.

Lúc Đường Hiên bi thương chuẩn bị c** q**n tên đó ra, cửa phòng bị người bản vương một cước đá văng, Đường Diệp và Đường Khải xuất hiện ở cửa.

“Tiểu Lục, ngươi bản tọa…” Đường Khải há to miệng, mình đã thấy gì?

“Sư ca!” Đường Diệp kêu thảm thiết, chui vào trong lòng Đường Khải; “Cái gì lão phu cũng không thấy. Tiểu Lục không có ở đây, không có ở đây!”

“Bản tọa không… Tối hôm qua bản tọa uống rượu….” Đường Hiên lấy chăn che Tô Ngọc lại, thiếu chút nữa là khóc.

Đường Diệp có chết cũng không thể tiếp thu một màn này, chạy vào trong viện, ôm một thân cây mà đập đầu vào.

“Sao lại thế này?” Đường Khải bình tĩnh một phen, ngồi trên giường nhìn Đường Hiên.

Đường Hiên ủy khuất chui vào trong lòng ca ca nhà mình: “Tối hôm qua ta đây uống rượu, sáng nay tỉnh lại thì như vậy.”

Đường Khải đau lòng, không đành lòng mắng Đường Hiên, vì thế tất cả lửa giận phát tiết lên người Tô Ngọc,  đập giường gầm thét: “Ngươi ta đây tỉnh lại cho ta đây!!!”

Tô Ngọc vẫn ngủ bình yên như cũ, Đường Khải lấy tay nắm đầu của gã, kinh hãi: “GÃ phát sốt rồi.”

“A!!” Đường Diệp đập đầu xong, khó khăn lắm mới lấy được bình tĩnh, ai ngờ vừa vào thì nghe một câu như thế, tan vỡ lần thứ hai, bổ nhào vào tường mà cào, phát sốt, phát sốt!!! Tiểu Hiên nhu nhược lại nhỏ xinh, không ngờ lại thượng một tên nam nhân đồ sộ đến….

“Lão Tam, cậu mau cút ra ngoài tìm Đông thúc cho bản tọa.” Đường Khải bị tiếng gào khóc của Đường Diệp làm phiền.

Đường Đông là lão Đại phu của Đường gia, sau khi xem xong cho Tô Ngọc, nói; “Không sao, chỉ bị phong hàn, uống mấy thang thuốc thì không sao.”

“Không phải, Đông thúc, cái kia, gã, cái kia….” Khuôn mặt Đường Hiên đỏ bừng chỉ vào Tô Ngọc.

“Hả?” Đông thúc hết sức mờ mịt.

“Không có gì, không có gì, coi như trị phong hàn đi!” Đường Diệp không kiên nhẫn phất tay.

“Sao lại coi như phong hàn, vốn là phong hàn!” Đông thúc không vui.

“Đúng, đúng, đúng. Đông thúc, cậu mau sắc thuốc đi.” Đường Diệp đẩy lão ra khỏi cửa.

Nấu mấy thang thuốc rồi bưng lên xong, Đường Hiên nhận lấy chén thuốc mà épTô Ngọc uống, còn mình ngơ ngác ngồi bên giường tên đó.

Đường Diệp và Đường Khải ngồi trong ngoại sảnh mắt to trừng mắt nhỏ. Sớm biết như vậy, tối qua bọn tên đó sẽ ở cùng Tiểu Hiên, lần này thì tốt rồi, gây raphiền toái lớn như vậy…

Một lúc lâu sau, Tô Ngọc mơ màng tỉnh lại.

“Đối phương đã tỉnh.” Đường Hiên hết sức áy náy, đưa tay dìu tên đó: “Đối phương có đói bụng không? Bản tọa kêu người làm thức ăn cho đối phương.”

Tô Ngọc có phần mờ mịt, Tiểu Hiên bị làm sao mà đối tốt với mình vậy?

Thấy Tô Ngọc không nói lời nào, Đường Hiên càng áy náy, Đại Hùng vốn ngu dốt, lần này khẳng định bị mình dọa sợ đến ngốc rồi.

“Tối hôm qua, thực xin lỗi.” Đường Hiên nổi lên dũng khí giải thích.

“Tối hôm qua không có gì.” Tô Ngọc quá đỗi thật thà sờ đầu, nghĩ thầm, không phải ngươi bản vương nằm trên bụng bản vương một đêm sao, bản vương cao hứng còn không kịp.

“Về sau ta đây sẽ không bắt nạt cậu nữa.” Đường Hiên tiếp tục áy náy nói.

“Không có gì, bản tọa thích bị đối phương bắt nạt.” Tô Ngọc tiếp tục thật thà.

Ngoại sảnh, Đường Diệp ôm Đường Khải yên tĩnh khóc lớn, làm sao bây giờ, tên mập này lại thượng Tiểu Lục chúng lão phu rồi…

“Chỗ của đối phương, có đau không?” Mặt Đường Hiên đỏ bừng.

“Đau?” Tô Ngọc nghĩ thầm, bụng bản vương không đau, vì thế khẽ lắc đầu: “Không đau, chỉ hơi tê dại.”

Tê dại? Không quá nghiêm trọng đi. Đường Hiên nhíu mày, nghĩ thầm, da Đại Hùng thật dày.

Vì thế sau khi Tô Ngọc khỏi bệnh, ngạc nhiên phát hiện Đường Hiên hình như là đã thay đổi thành người khác.

Còn về nguyên nhân, ngược lại Đại Hùng không nghĩ nhiều, chỉ cần Tiểu Hiên bằng lòng đối tốt với tên đó, quan tâm nguyên nhân làm gì.

Qua hai ngày thì đến ngày Trình Mộc Phong quyết đấu với Lê Cảnh. Sáng sớm đã có không ít người tụ tập dưới chân núi xem sầm uất.

“Chuẩn bị tốt chưa?” Lão nhân Cái Bang đẩy phương trượng Thiếu Lâm bên cạnh mình.

“A di đà Phật, thiện tai thiện tai.” Phương trượng Tứ Đại Giai Không nhắm mắt niệm Phật.

Ông lão Cái Bang mắt trợn trắng, đồ dối trá!

“Ăn không? Ăn không?” Chưởng môn Thục Sơn mang theo một bao hạt dưa phát mọi nơi, làm mọi người ở đây bất giác nhớ tới Dạ Lan San mười mấy năm trước, trong lòng hơi hiểu, vì sao Bảo chủ Vân Sát Bảo đồng ý thu hắn ta đây làm đồ đệ.

Hai người rất giống nhau, trong lòng đều kiêu ngạo, ai cũng không bắt chước được.

Trình Mộc Phong quét mắt bốn phía về đám người đông nghẹt, khóe miệng nâng lên thành nụ cười nhạt khó thấy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8