Bán Sơn Yên Vũ Quá Giang Hồ
Chương 8: Thiếu niên trẻ nhà ai đại náo giang hồ 2

Cập nhật lúc: 2026-07-18 15:45:14 | Lượt xem: 1

Ngày hôm sau, Đường Ngạo Thiên mở tiệc chiêu đãi đám người Lê Cảnh trong nhà.

Đường Hiên vốn chán ghét việc này, vì vậy ngồi trên ghế buồn bực dùng bữa.

“Tiểu Lục, tới ăn tôm.” Đường Diệp đưa tôm đến trước miệng tên đó.

“Ca, đừng tiếp ta đây nữa, muốn rớt rồi.” Đường Hiên phồng má, trợn mắt trắng nhìn tên đó.

“Vậy thì uống canh.” Đường Diệp đưa thìa trước môi hắn.

“A!” Đường Hiên uống một ngụm nước canh sau đó kêu lên thảm thiết: “Nóng, nóng, nóng!”

“Lão Tam, sao ngươi bản vương lại làm vậy? Sao ngươi bản vương không thổi cho nguội mới cho nó  ăn.” Đường Khải đứng lên, hai ba bước chạy đến bên người Đường Hiên, lấy tay ôm đầu  Đường Hiên: “Ngoan, há mồm miệng cho ca xem.”

Đường Hiên ngoan ngoãn há miệng, bị phỏng đến nước mắt lưng tròng.

“Tệ thật.” Đường Khải nhíu mày: “Bản tọa dẫn cậu đi bôi thuốc.”

“Bản tọa cũng đi!” Đường Diệp vội vã đuổi theo.

Huynh đệ tỷ muội Đường gia còn lại nhao nhao lo lắng nhíu mày, làm sao bây giờ, Tiểu Lục bị phỏng rồi…Thật đau lòng, thật thống khổ cực cùng.

Đường Ngạo Thiên ngồi ở ghế chủ tọa nhìn tình hình rối loạn, không nói gì, mặt cũng không biểu tình.

Một bên Lê Cảnh trợn mắt há hốc mồm, khuê nữ nhà mình vốn để ý Đường Hiên, vốn dĩ lão muốn dẫn cô ấy tới gặp, nhưng Lục thiếu gia Đường gia rất được chiều chuộng, bị dạy dỗ như vậy, chắc tính tình rất khó chịu.

Sau tiệc rượu, Đường Hiên lấy cớ miệng bị phỏng, không xuất hiện.

Đến bữa cơm tối, Đường Ngạo Thiên nghiêm mặt kêu Đường Hiên ở trong phòng ra.

“Quỳ xuống!” Đường Ngạo Thiên hung hăng đập tách trà trong tay xuống trước mặt Đường Hiên: “Trước mặt Minh Chủ mà cậu có thể làm càn?”

“Ta đây không muốn lấy nữ nhi của hắn.” Đường Hiên nhìn thẳng Đường Ngạo Thiên.

“Cút tới Từ Đường quỳ cho lão phu. Sau hai thời gian mới được về.” Đường Ngạo Thiên phất tay áo ra ngoài.

Đường Khải và  Đường Diệp bị Đường Ngạo Thiên kêu tiễn Lê Cảnh về, vừa về thì liền nghe Tiểu Hiên bị phạt quỳ, vì thế vội vã chạy vào trong nhà.

Vào nhà đã nghe mùi rượu rồi thấy Đường Hiên đang nằm trên giường ngủ.

“Về phòng.” Đường Diệp nhỏ tiếng nói: “Sáng mai trở lại.”

Đường Khải gật gật đầu, hai người nhẹ nhàng rời khỏi phòng.

Đường Hiên uống rượu Lê Hoa, uống rất ngọt, tác dụng chậm nhưng có tác dụng lớn, từ từ cảm thấy có phần khô nóng, vì thế mơ mơ màng màng mang giày xong muốn đi hít thở không khí.

Trong tiểu viện tử phía đông Đường phủ, Tô Ngọc đang ngồi trong phòng đọc sách, đột nhiên thấy Đường Hiên đẩy cửa vào.

“Tiểu Hiên.” Tô Ngọc kinh hỉ, vội vàng đứng lên.

Đường Hiên không để ý tới tên đó, tức thì đến giường trong phòng ngủ.

“Tiểu Hiên, cậu uống rượu?” Tô Ngọc đứng bên cạnh giường cẩn thận hỏi hắn.

“Ầm ĩ muốn chết.” Đường Hiên bịt lỗ tai, mơ mơ màng màng than thở.

Tô Ngọc không dám nói tiếp nữa, suy nghĩ một chút, nhẹ chân nhẹ tay giúp tên đó cởi vớ giày, đắp kín mền, còn mình ngồi bên cạnh.

Bình thường Đường Hiên không uống rượu, hôm nay đột nhiên uống nhiều như vậy, liền cảm thấy choáng váng, trợn mắt nhìn tên Đại Hùng ngu dốt ngồi bên cạnh mình, vì thế bổ nhào tới ôm, cọ qua cọ lại bụng hắn bản tọa.

“Tiểu Hiên?” Tô Ngọc bị dọa sợ.

Đường Hiên liều mạng ôm cái bụng béo không buông tay, đầu cảm thấy không mềm mại, vì thế hai tay xé áo Tô Ngọc, ngã xuống cái bụng trắng trẻo mập mạp của hắn mà ngủ.

Tô Ngọc bị gã chỉnh dở khóc dở cười, đưa tay muốn nhét gã vào trong chăn.

Đường Hiên hết sức nổi giận, đây là ai? Muốn phá giấc ngủ của lão phu? Vì thế cắn răng, tay níu chặt cổ áo Tô Ngọc, ném tên đó lên giường rồi mình bổ nhào tới, chính xác nằm trên cái bụng to ấm áp, tiếp tục ngủ.

“Tiểu Hiên, cậu mau tỉnh.” Tô Ngọc nhẹ giọng gọi gã.

“Đối phương đừng làm ồn.” Ngữ điệu Đường Hiên cực kỳ ủy khuất: “Đầu bản tọa rất đau.”

“Í…” Tô Ngọc ngoan ngoãn ngậm miệng, nắm chăn bông nhẹ nhàng đắp lên người hắn.

Gối đầu lớn vừa ấm áp vừa mềm mại, Đường Hiên nằm úp sấp thoải mái cọ tới cọ lui, ch** n**c miếng như mèo con, động tay động chân cởi ngoại bào của mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8