Cách Đế Vương Đoạt Thê
Chương 10-1

Cập nhật lúc: 2026-07-20 22:15:37 | Lượt xem: 8

“Có thể! Bản tọa chính là muốn nữ nhân ấy độc chiếm bản tọa, giống như bản tọa muốn độc chiếm nữ nhân ấy…nữ nhân ấy hiểu không?” Hạ Hầu Hoan nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Tân Thiểu Mẫn lên, hôn lên môi của nữ nhân ấy.

Nàng ta đây chấn kinh nhìn tên đó, đôi mắt đen này như ngọn lửa nóng đốt cháy nàng ta đây. Nàng ta đây thật không ngờ tên đó có thể nuông chiều mình tới mức này, hoặc là nói tên đó yêu nàng ta đây, yêu đến mức có thể mặc cho nàng ta đây la lối om sòm độc chiếm tên đó. Nghĩ kĩ lại, tim nàng ta đây như nhũn ra, cảm nhận được rõ ràng mình được yêu tha thiết đến thế.

Nụ hôn giống như là mang theo lửa nóng khiến cả người nữ nhân ấy nóng lên, hai chân mềm đến mức dường như không cách nào đứng thẳng, khi tay hắn lần vào vạt áo nữ nhân ấy, mới khiến nữ nhân ấy như chợt tỉnh khỏi giấc mộng.

“Quá sáng……” Cô bản vương ngượng ngùng muốn chết, nói. Thời gian buổi chiều, dù bên trên hồ nước nóng có cây phong che đi ánh mặt trời, nhưng vẫn sáng ngời. “Đừng ở chỗ này.”

“Lão phu chỉ là muốn muốn nhìn nữ nhân ấy một chút, muốn ôm nữ nhân ấy, hôn nữ nhân ấy.” Tên đó khàn khàn nỉ non, chậm rãi kéo vạt áo của nữ nhân ấy ra, ngón tay dài với những khớp xương rõ ràng dọc theo cần cổ trắng nõn của nữ nhân ấy chậm rãi đi xuống, ôm trọn b** ng*c mềm mại của nữ nhân ấy.

GÃ cúi người hôn nụ hoa phấn hồng của nữ nhân ấy, trêu chọc giữa môi miệng, lấy răng nhẹ cắn, khiến nữ nhân ấy không tự chủ khẽ rên ra tiếng, mắc cỡ vội vàng che miệng.

Tên đó cười, lôi kéo tay cô ấy nắm chặt nửa dưới của mình, cô ấy sợ tới mức mở to mắt, nhiệt độ này giống như bàn ủi, lòng bàn tay nóng khiến cô ấy xấu hổ đến mức đầu óc trống rỗng.

Không phải quân vô hí ngôn sao, đều nói chính là ôm ấp gần gũi, vì sao gã… Tim cô ấy đập loạn lên nhìn gã, tóc dài gã xõa xuống vai, chỉ cảm thấy thần thái vô cùng cực kỳ tài, làm cô ấy muốn đui mù, tay cô ấy không khỏi vuốt thẳng xuống, liền thấy gã nhíu mày khẽ rên, vẻ mặt ẩn nhẫn gợi cảm mê người.

Lông mi Hạ Hầu Hoan rất dài, con đối phương đen chứa đầy t*nh d*c, dưới cái nhìn chăm chú của hắn, cô ấy cảm thấy cả người như đang cháy.

Bỗng dưng, hắn nâng hai chân của cô lão phu vòng vào thắt lưng, làm cho cô lão phu chỉ có thể ôm lấy hắn để ổn định mình.

“Đợi chút, đã nói là không thể ở chỗ này…”

“Bản vương không tính ở chỗ này muốn ngươi bản vương, nhưng ngươi bản vương khiến bản vương không thể kiềm chế, cho nên…” Nóng rực cứng rắn đến gần hoa hạch non mềm, lưng nữ nhân ấy dán lên thành dao trì, hai chân nữ nhân ấy buông lỏng.

Cô bản tọa cho rằng tên đó sẽ lấy tư thế đế vương muốn cô bản tọa ở ngay chỗ này, nhưng tên đó không có… Nhưng rõ ràng, cô bản tọa lại cảm thấy tên đó như tiến vào trong cơ thể cô bản tọa, theo luật động, một cỗ lửa nóng rực cháy cô bản tọa, khơi mào t*nh d*c trong cô bản tọa, không tự giác ngâm khẽ ra tiếng, lại tức thì bị tên đó phong kín.

Như là phát cuồng, nữ nhân ấy không có cách nào suy xét, hôn đáp trả hắn bản tọa, gắt gao ôm lấy hắn bản tọa, tùy ý nước ấm trong dao trì, không ngừng ngâm ra tiếng, thẳng đến khi cảm thấy tiếng k** r*n bùng nổ ở bên tai nữ nhân ấy, lửa nóng còn lại cháy lan trong cơ thể.

Một hồi lâu sau, gã mới khàn giọng mở miệng, “Bình An.”

Tân Thiểu Mẫn bỗng dưng trợn to mắt.

“…… Nô tài ở đây.” Tiếng nói của Chúc Bình An yếu đuối ngoài bờ rào truyền tới.

Tân Thiểu Mẫn phải che miệng mới có thể nhịn được tiếng thét chói tai đã vọt tới đầu lưỡi.

“Lấy một bộ cung phục cho Thiểu Mẫn.”

“Nô tài tuân chỉ.” Tiếng nói của Chúc Bình An tiếng nói càng thêm tí hon hơn.

Đợi tiếng bước chân kia đi xa, Tân Thiểu Mẫn tức thì níu lấy Hạ Hầu Hoan. “HẮN đến đây lúc nào? Tại sao huynh không nói với ta đây?” Đã nói không nên ở chỗ này cơ mà!

“Điều này có quan trọng không?” Hắn bản vương cười hỏi, mờ mịt của t*nh d*c còn đọng nơi đáy mắt.

“Cái này không quan trọng sao? Có khả năng chúng bản vương đã bị thấy hết!” A! Cô bản vương không còn mặt mũi gặp người, cô bản vương không còn mặt mũi gặp người!

“Sẽ không nhìn thấy đâu, chỉ là sau này lúc chúng bản vương sinh hoạt vợ chồng thì thái giám kính sự phòng sẽ ở ngoài cửa điện chờ đợi.”

Cô ấy trừng mắt.”Lão phu tuyệt đối không sinh hoạt vợ chồng với huynh!” Coi như không bị xem hết trơn cũng sẽ bị nghe hết trơn cơ mà! Với tên đó đã là thói quen, nhưng với cô ấy mà nói đây là chuyện rất riêng tư, tại sao cô ấy phải chịu đựng chuyện như vậy?

“Ngày mai là lễ mừng sinh nhật trẫm.” Tên đó đột ngột nói.”Trẫm muốn quà là cô ấy, cô ấy trốn không thoát đâu.”

Cô lão phu không dám tin tên đó lại còn quang minh chánh đại muốn lễ…… Người làm hoàng đế, quả nhiên da mặt đều không phải dày bình thường, biết rõ ngoài cửa có người vẫn có thể tận hứng như cũ, hành động cũng không chút nương tay.

Nữ nhân ấy vạch trần lớp mặt nạ cuối cùng của tên đó, càng lúc càng hiểu được rốt cuộc tên đó là người như thế nào.

Tân Thiểu Mẫn không mặt mũi gặp người, từ hồ nước nóng trở về đến phòng bếp nhỏ, cô bản tọa không hề kêu một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn rủ xuống, từ đầu tới cuối chỉ nhìn chằm chằm trên đất.

Mới vừa rồi Chúc Bình An vào hồ nước nóng phục vụ Hạ Hầu Hoan mặc quần áo buộc tóc, đối diện với Tân Thiểu Mẫn, dĩ nhiên nữ nhân ấy đã sớm chỉnh đốn trang phục xong, nhưng nữ nhân ấy đọc được ở trong mắt Chúc Bình An — đều là thái giám, bản tọa thấy ngươi bản tọa thật đáng hổ thẹn.

Cô ấy mắc cỡ đỏ bừng mặt ngay tại chỗ, đi sang một bên không dám ngẩng đầu.

Điều nữ nhân ấy quan tâm không phải Chúc Bình An tiếp tục sự hiểu lầm rằng mình là thái giám, mà là Chúc Bình An nghe trọn tất cả những âm thah của đám người kia! Nhưng điều phiền lòng nhất chính là, người khởi xướng lại mang vẻ mặt tự nhiên từ đầu tới cuối, hoàn toàn nhẹ nhõm, hoàn toàn không biết hai chữ xấu hổ viết như thế nào.

Khi Hạ Hầu Hoan chỉnh trang xong, dắt tay cô lão phu rời khỏi hồ nước nóng, cô lão phu là rút tay cũng không phải, không hút tay cũng không đúng.

Nếu rút ra, nói không chừng hắn lại suy nghĩ lung tung, nếu là không rút ra, ánh mắt Chúc công công như muốn đâm người nha! Cô bản tọa chỉ có thể cố gắng xem thường ánh mắt sau lưng, một đường đi tới phòng bếp nhỏ, lại đón nhận ánh mắt của Thái Đấu và Thành Hâm.

Thành Hâm cười như không cười liếc cô bản tọa một cái, trở lại trước lò bận rộn, mà gương mặt Thái Đấu lại như run lên hai cái, giống như đối với việc cô bản tọa và Hạ Hầu Hoan thân mật quá mức thì tương đối xem thường, dĩ nhiên, tất cả những ánh mắt xem thường kia là nhằm vào cô bản tọa.

Trong phòng bếp nhỏ không có chỗ, Hạ Hầu Hoan dứt khoát kéo cô ta đây đến ngồi xuống ở bộ bàn ghế vừa được chuẩn bị mấy ngày trước.

“Trời ạ.” Cô ấy lại gần hắn bản vương một chút.

“Hả?” Hạ Hầu Hoan tự động xích tai gần lại.

“Bản tọa có thể nói cho Chúc công công và Thái Đấu biết bản tọa là nữ được không?” Nữ nhân ấy vẫn rất nghi ngờ, tại sao Chúc công công và Thái Đấu đến bây giờ vẫn không phát hiện, nghi ngờ hơn là tại sao hắn bản tọa không nói chuyện này cho Chúc công công và Thái Đấu.

“Trễ một chút đi.”

“Có vấn đề gì sao?” Cũng giống như nói cô ta đây không thể bại lộ thân phận….

“Có.” Hắn bản tọa tạm ngừng, vẻ mặt thành thật và nghiêm túc, nói: “Nàng bản tọa không cảm thấy nhìn dáng vẻ chúng vừa lo âu sợ hãi lại vừa có một bụng những lời khuyên răn nhưng lại không dám nói rất thú vị sao?”

Tân Thiểu Mẫn không nói gì, nhìn hắn bản tọa chằm chằm. Nữ nhân ấy chỉ có thể nói, Chúc công công, Thái Đấu, cực khổ rồi……

Khẽ thở dài, nhìn lại phía phòng bếp nhỏ, vừa khéo nhìn thấy Thành Hâm đang cầm hai khay bánh sủi cảo đi tới.”Nếm thử một chút đi, bột là bản vương nhào, vỏ sủi cảo là Thái Đấu cán, nhân bánh bên trong là cô bản vương làm.”

Tân Thiểu Mẫn bật thốt lên: “Thành Hâm, ta đây đột nhiên cảm thấy cậu rất thích hợp mở quán ăn.” Rất có tư thế của đầu bếp.

“Đúng vậy a, ta đây chỉ ước có cơ hội rời khỏi cung, sau đó liền mở quán ăn để chơi đùa một chút.” Thành Hâm thuận miệng nói.

“Đến lúc đó bản tọa sẽ là người đầu tiên quảng cáo cho đối phương.”

Thành Hâm giương mày rậm lên, cúi lại gần với Hạ Hầu Hoan đang nếm bánh sủi cảo.”Hoàng thượng, ngươi bản tọa cho là bản tọa có cơ hội rời khỏi cung không?” Trong tiếng nói mang ba phần khiêu khích, bảy phần hài hước. Khiêu khích là bởi vì cô bản tọa nói muốn là người đầu tiên quảng cáo cho tên đó, giống như cố ý bảo vệ tên đó ở trước mặt Hạ Hầu Hoan.

“Chỉ cần cái miệng kia của đối phương ngoan ngoãn hơn chút, đương nhiên là có cơ hội.” Hạ Hầu Hoan tà hước (gian tà + hài hước) cười với tên đó, nhai nhóp nhép miếng sủi cảo, lông mày nhếch lên, ngay sau đó khôi phục phàm thường, tiếp tục ăn.

Cái nhếch mày đó bị Thành Hâm bắt được.”Vậy thì bản tọa cám ơn hoàng thượng trước.” Dứt lời, hắn bản tọa liền thoáng chốc với Thái Đấu bên trong phòng bếp, ý bảo không cần nấu nữa, quay đầu lại hỏi Tân Thiểu Mẫn, “Hạt dẻ này phải làm sao?”

“Phải rửa sạch sẽ, sau đó nấu hạt dẻ cùng với cát, phải không ngừng đảo hạt dẻ đến khi hạt dẻ đổi màu, lại thêm vào chừng hai thìa đường, đợi đến khi mùi thơm toả ra thì đậy nắp nồi lại chờ chút là được, lão phu đã nói với đối phương, làm như thế hạt dẻ sẽ rất khác hạt dẻ luộc, vị xốp xốp, cực kỳ có tầng lớp, miệng đầy hương vị ngọt ngào như tan chảy, thật sự là……”

Thành Hâm giơ tay lên, đã chịu đựng đủ việc miệng nàng bản vương suốt ngày miêu tả thức ăn ngon.”Đủ rồi, bản vương biết làm thế nào rồi.”

“Này, lấy thêm một đôi đũa, bản tọa cũng muốn ăn sủi cảo.” Nhìn này, vỏ mỏng đến mức nhìn thấy thấy bên trong chứa đựng đủ mọi màu sắc, chỉ nhìn cũng khiến cô ấy động lòng.

“Ngươi lão phu chỉ có thể ăn cháo.” Thành Hâm và Hạ Hầu Hoan không hẹn mà cùng nói, ngay sau đó liếc mắt nhìn nhau, chỉ trong chớp mắt, Thành Hâm thu lại ánh mắt đi về phía phòng bếp.

“Các ngươi bản tọa thật ăn ý.” Tân Thiểu Mẫn lầu bầu.

Hạ Hầu Hoan làm như không nghe thấy, tiếp tục ăn bánh sủi cảo của hắn, Chúc Bình An vẫn theo hầu ở bên cạnh nhỏ giọng hỏi: “Hoàng thượng, thời gian đã không còn sớm, có phải nên đến Ngọc Đức cung không?”

“Phái người thông báo một tiếng, nói thân thể trẫm hơi khó chịu, vì tiệc sinh nhật ngày mai, ngày hôm nay cứ như vậy đi.”

“Nhưng –” Mặt Chúc Bình An lộ vẻ khó khăn, không nói tiếp mà nhìn về phía Tân Thiểu Mẫn, buồn bực cô ấy lại khiến hoàng thượng thay đổi kế hoạch đã định sẵn. Lúc này việc trấn an Quý Phi là chuyện hết sức quan trọng, dù sao vẫn cần dùng Lý thượng thư trong nhiều việc.

“Đi xuống đi.” Hạ Hầu Hoan không hề thay đổi sắc mặt, nói.

“Nô tài tuân chỉ.”

Đợi Chúc Bình An đi xa, Tân Thiểu Mẫn mới nhỏ tiếng nói: “Huynh không đi không sao chứ?” Nhận lại được sự lạnh lùng của hắn bản tọa, nữ nhân ấy liền ngoan ngoãn im ắng.

Thật khéo, Thành Hâm bưng tới một bát cháo, nàng bản vương tức thì ngoan ngoãn thưởng thức cháo, tránh việc mình mở miệng lại chọc giận hắn bản vương. Tính tình của hắn bản vương không tốt, nàng bản vương coi như đã hiểu.

“Ai, sủi cảo ngon không?” Nhìn hắn lão phu ăn say sưa ngon lành, cô lão phu đã cảm thấy trong bụng có con sâu thèm ăn đang cắn mình, len lén đưa thìa qua.

Hạ Hầu Hoan nhẹ nhàng đẩy món ăn sang bên cạnh, khiến nàng lão phu đưa thìa bị hụt.

“Quỷ hẹp hòi.” Cô lão phu bĩu môi hừ một tiếng.”Dù sao thời tiết cũng bắt đầu chuyển lạnh rồi, ăn cháo tương đối ấm áp.”

Đúng, lý do này không tệ, dùng để lừa bụng cũng coi như hữu dụng.

“Nàng lão phu lạnh?”

“Hiện tại không lạnh.” Nhờ phúc của tên đó, cả người nữ nhân ấy nóng lên.”Nhưng mà với thời tiết thế này, nếu có thể ăn chén bánh trôi cũng không tệ nha.” Ai, đang ở hoàng cung, lại ở cạnh hoàng đế, theo lý thì phải là ăn tới no, nhưng nữ nhân ấy lại đang trong tình cảnh khó thu xếp cho bản thân, còn chưa thể thưởng thức thành quả sau khi cực khổ.

“Bánh trôi nước?”

“Ừ…… Đang là Nguyên tiêu cơ mà.”

Sau khi Hạ Hầu Hoan nghĩ kĩ thì không tiếp lời, nghe cô bản tọa nói: “Mặc kệ là bao mè vừn g đậu đỏ hay là bánh bao nhân thịt, nấu ngọt hay nấu mặn đều ngon, cắn một miếng khi còn nóng, mùi nhân mềm xen lẫn với mùi gạo, nhân bánh hòa cùng da bao, chính là mùi vị của hạnh phúc đoàn viên.”

Tên đó khẽ nhếch lông mày, nhìn cô ta đây với vẻ mặt khát vọng, khiến tên đó không khỏi hé miệng cười nhẹ.

“Ca ca, huynh thật rất khác thường, cái này thì có cái gì  buồn cười?” Nàng bản vương phát hiện điểm cười của ca ca thật ra thì rất thấp, giống như nàng bản vương tùy tiện nói đôi câu cũng có thể điểm trúng huyệt cười của tên đó, có lúc thấy tên đó giống như là nghĩ đến cái gì, còn không ngừng cười, khiến nàng bản vương thật không biết là nên vui vẻ hay là khổ sở.

“Thứ gì chỉ cần từ miệng của đối phương nói ra, cũng giống như là sơn trân hải vị, trở nên mê người.” Đúng là đầy miệng đều là thức ăn ngon, làm người bản vương bội phục.

“Đó là bởi vì mỗi đồ ăn đều là món ăn ngon, là ông trời ban thưởng, nên phải luôn biết ơn và ăn đến không có chút nào còn dư lại.” Nhìn đi, tuy nói cô ấy la hét chán ăn cháo, nhưng cô ấy chưa từng để lại chút đồ ăn thừa ở đáy chén, sạch sẽ giống như là chén chưa dùng qua.” Nào giống trong cung……” Lầu bầu đến một nửa, cô ấy vội vàng im ắng, nhưng đã không kịp, nghiêng mắt nhìn lại, chỉ thấy sắc mặt của hắn hơi trầm xuống.

“Ca ca, bản vương không phải ghét bỏ trong cung như vậy, bản vương chỉ là –“

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8