Cách Đế Vương Đoạt Thê
Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-07-20 22:15:41 | Lượt xem: 6

Tân Thiểu Mẫn ngơ ngác mà nhìn hắn, thật lâu sau mới nói: “Có lẽ vậy, ta đây chưa thấy không thể nào quyết định, nhưng nếu ta đây là hắn, ta đây cũng sẽ bị thực tế làm cho vặn vẹo, chẳng qua ta đây cảm thấy được cho dù hắn vặn vẹo như thế nào, trong ngực hắn vẫn còn một khối Tịnh Thổ (1), cũng như đối phương cho dù có l* m*ng như thế nào, hắn đều không có khả năng giết đối phương.” Mặc dù không hề có căn cứ, nhưng cô ta đây chính là cho rằng như vậy.

1. Tịnh thổ: chốn cực lạc

“Đó là bởi vì ta đây còn hữu dụng.”

Tân Thiểu Mẫn không khỏi nở nụ cười. “Cho nên cậu cho rằng có một ngày khi cậu không còn tác dụng, gã sẽ giết cậu?”

“Tân Thiểu Mẫn, đối phương không hiểu rõ một việc.”

“Chuyện gì?”

“Ngươi lão phu không biết là bộ dáng lão phu và hắn lão phu rất giống nhau?” Hắn lão phu cố ý cúi xuống gần nữ nhân ấy một chút.

Tân Thiểu Mẫn không nhúc nhích, dứt khoác liếc nhìn lông mày khí phách cùng con cậu đen thâm thúy, cũng như sóng mũi rất thẳng cùng môi mỏng bạc.

“Nói thật, nếu bản tọa không biết các ngươi bản tọa, tại lần đầu tiên nhìn thấy, nhất định bản tọa sẽ nhận thức sai, bởi vì không chỉ diện mạo các ngươi bản tọa giống nhau, ngay cả khí chất cũng giống, nói là anh em sẽ không ai hoài nghi.”

“Một tên hoàng đế không có khả năng cho phép bất luận kẻ nào lay động quyền lực chí cao vô thượng của hắn bản vương, nhất là một người có diện mạo tương đương hắn bản vương, hiện tại bởi vì hắn bản vương thất thế, cho nên bản vương có thể giả dạng thành hắn bản vương, tùy lúc vì hắn bản vương ngăn cản cái chết, liền tốt hơn so với việc cả đời bản vương thay mặt hắn bản vương lên triều, là bản vương vì hắn bản vương trúng độc, nhưng có một ngày khi hắn bản vương lấy lại quyền lực, cậu cho rằng bản vương có thể sống mà rời khỏi?”

Tân Thiểu Mẫn ngẫm nghĩ trong phút chốc, “Cho nên ngươi bản vương cho rằng lần này ca ca dễ dàng tha thứ nhượng bộ đối với ngươi bản vương, là vì ngươi bản vương đã từng cứu hắn, là vì ngươi bản vương đối với hắn mà nói có tác dụng rất lớn? Cho nên khi hiện tại ngươi bản vương đã vô dụng, cũng là kỳ hạn chết của ngươi bản vương?”

Lời này là hình dung Hạ Hầu Hoan thật sự vô tình, mà lại hết sức có đạo lý.

“Đương nhiên.”

“Vậy tại sao ngươi ta đây không trốn?” Câu hỏi nữ nhân ấy đặt ra khiến cho Thành Hâm không khỏi thất thần. “Ngươi ta đây có thầm nghĩ, ngươi ta đây có biết rời khỏi hoàng cung như thế nào không, trước khi tên đó còn chưa có quyền thế, ngươi ta đây có nhiều cơ hội trốn, tại sao ngươi ta đây phải ở lại chỗ này chờ bị giết a?”

Thành Hâm không nói, giống như phấn khởi khi bị người khác nhìn thấu nội tâm, làm cho động tác của hắn bản tọa theo bản năng mà nhanh hơn.

“Huống hồ, nếu cậu nghĩ muốn phản kích, cậu có khả năng giết tên đó, xem là muốn giả mạo tên đó làm đương kim hoàng thượng hay là  rời khỏi hoàng cung đều có thể, cậu vì cái gì mà vẫn ở lại chỗ này?” Ngay cả điểm này, làm cho nàng ta đây chắc chắn Thành Hâm ở lại là có phần tình cảm anh em với Hạ Hầu Hoan.

“Bởi vì ta đây sợ hắn ta đây tra ra được người thân của ta đây, ta đây sợ hắn ta đây gây bất lợi cho người thân của ta đây.” Thành Hâm nói nhỏ.

“Không đúng, đó là bởi vì cậu coi tên đó như người thân của cậu.” Thấy thần sắc tên đó khẽ biến, nàng bản tọa càng tăng thêm khẳng định. “Thành Hâm, tổn thương trên thân thể cậu không có khả năng ba năm liền không tốt lên, nhưng trong một khoảng thời gian là ai chăm sóc cậu? Khoảng thời gian hoàng thượng phát sinh chuyện gì cậu lại không biết? Cậu lại không biết tên đó vì bảo vệ người bên cạnh ăn độc? Nếu cậu không biết, tại sao sau khi thân thể cậu khôi phục lại tự mình xuống bếp? Không phải bởi vì cậu không muốn sẽ phải ăn độc. Kỳ thật trong lòng cậu, cậu vì biết ơn tên đó, thậm chí là đau lòng vì tên đó.”

Hạ Hầu Hoan áy náy với tên đó, cảm ơn, cho nên tùy ý tên đó l* m*ng, mà tên đó không muốn Hạ Hầu Hoan áy náy, cho nên luôn khiêu khích… Nữ nhân ấy nghĩ kĩ, không khỏi cảm thấy tâm tư của chúng thật đáng sợ, có khi ngay cả tay chân cũng không thể tâm ý tương thông đến thế.

Thành Hâm căm tức trừng mắt nhìn cô lão phu: “Thái quá, lão phu muốn ói.”

Khóe miệng Tân Thiểu Mẫn co rúm lại: “Bản vương chỉ có thể nói, các ngươi bản vương rất ăn ý.” Nói từ này cũng không sai biệt lắm, thật sự ghê tởm như vậy sao?

“Đối phương…”

“Chờ một chút, không tệ lắm, có thể ăn rồi.” Mùi hương của hạt dẻ bay đến, thúc giục nữ nhân ấy.

Khóe miệng Thành Hâm run rẩy, vẫn chỉ có thể nhận mệnh làm việc.

“Nhanh chút đi, thịt hẳn là đã chín, chúng bản tọa ăn thịt trước.” Cô bản tọa lôi kéo hắn đến trước lồng hấp, cầm lấy lồng hấp, lấy miếng thịt ra đặt ở trên tấm thớt, lại buông lồng hấp ra: “Nếu gà này để lâu, vị sẽ không ngon.”

Cô ấy tìm dao thái, trước cắt thịt thành từng miếng, cô ấy đã sớm lót sẵn rau, một mảnh rau bao quanh miếng thịt, đặt ở trong đĩa: “Ăn xem, lão phu cam đoan là rất ngon.”

“Này là đồ ăn sống.”

“Hừ, thịt còn có thể ăn sống, huống chi đồ ăn.” Nàng lão phu thái rất tốt, tất cả đều bao tốt, thấy gã không chịu ăn, cười hì hì lấy ra một miếng: “Lão phu thử độc thay đối phương.” Nàng lão phu cắn một miếng, cảm giác thỏa mãn làm cho nàng lão phu muốn rơi lệ. Thịt à… Đã bao lâu rồi nàng lão phu chưa nếm thử, thì ra mùi vị thịt quay lại khiến người lão phu nhớ đến thế.

Thành Hâm thấy nàng lão phu ăn quá đỗi thỏa mãn, do dự một lúc, sau vẫn cầm một miếng lên, ăn hai lần, hai mắt liền sáng ngời.

“Ăn ngon đi, lão phu thật xứng được gọi là nhân tài! Món ăn này, mùi thịt béo ngậy, thêm mùi vị đặc trưng của rau thật là quá tuyệt!” Cho xin đi, cô ấy thật sự không nhịn được bội phục chính mình.

Nhìn nàng lão phu đắc ý cười, Thành Hâm cũng cười theo, ý cười không tự giác treo trên mặt, nhưng mà – – “Kỳ tài là gì?”

“Trời sinh lão phu tài tất có chỗ dùng!”

Cô ta đây cười, hắn ta đây cũng cười theo: “Có ý tứ.”

“Ăn cơm vốn là chuyện tốt, nên ăn vui vẻ.” Cho dù có nhiều chuyện không vui vắt ngang trước mặt, nhưng cũng phải ăn no một bữa rồi mới có sức mà đối mặt.

Hai người cứ ăn ngấu aqn nghiến như vậy. Nhưng mà, mắt thấy trời ngày càng tối, phòng bếp nhỏ bắt đầu nổi lên gió lạnh, Hạ Hầu Hoan vẫn chưa trở về. Tân Thiểu Mẫn lấy gà ra, chỉ sợ để trong đó lâu sẽ biến chất.

“Ca ca vẫn chưa trở lại sao.” Nữ nhân ấy thì thào tự nói, đứng ở cửa phòng bếp. Tuy rằng nữ nhân ấy không hiểu thời gian, nhưng nữ nhân ấy biết hiện tại đã rất trễ rồi.

“Lễ nghi phiền phức tiệc sinh thần hôm nay đủ khiến hắn bản tọa đau đầu rồi.” Thành Hâm chậm rãi đi đến bên cạnh cô ấy, phát giác bên ngoài bắt đầu nổi gió, thổi vào phong bếp nhỏ, nhân tiện nói: “Đến bên trong chờ đi.”

“Ừ.” Nàng bản vương đi đến cạnh bàn nhỏ, gục xuống bàn trừng mắt món gà quay, muốn đợi gã trở về rồi mới ăn.

“Này, hôm nay cũng là sinh thần của bản vương.” Khi Thành Hâm ngồi xuống bên cạnh nàng bản vương đột ngột nói.

“Thật sao?” Nàng lão phu ngồi dậy, cười liếc hắn.”Chúc cậu sinh thần vui vẻ.”

“Chỉ nói vui vẻ? Không có lễ vật sao?”

“… Bằng không tặng cho cậu một cái đùi gà.” Cô ấy vốn muốn chia sẻ với ca ca, một người một cái đùi, nhưng mà Thành Hâm đối với cô ấy cũng tốt lắm, cô ấy có thể đưa cái của mình cho hắn.

“Lão phu ăn no rồi.”

“Bằng không?” Thịt cũng ăn, hạt dẻ cũng hưởng qua, chậc, cũng không nói sớm, bằng không đã mang hạt dẻ làm quà sinh nhật, hiện tại muốn cô ấy chuẩn bị cái gì? Chính nghĩ kĩ, cô ấy đã thấy tên đó càng ngày càng gần.”Đối phương muốn làm gì?” Lại không uống rượu, thế nào hành động lại hoàn toàn không giống với phàm thường?

“Ta đây nghĩ muốn hôn cậu.”

Tân Thiểu Mẫn trừng mắt: “Thành Hâm, đối phương ăn hạt dẻ cũng bị say à?” Say đến mức nghiêm trọng như vậy.

“Coi như bản vương say, cậu hôn bản vương một chút.”

Thấy hắn bản tọa đi thẳng đến, cô bản tọa không khỏi lùi về sau, cho đến khi không lùi được nữa, cô bản tọa vội hỏi: “Không có ai thỉnh cầu loại lễ này, Thành Hâm, bản tọa là nam nhân đấy.” Không phải ở lâu trong Ngọc Tuyền cung, cuộc sống cấm dục quá lâu nên muốn trêu chọc cô bản tọa đấy chứ.

“Ừ, bản vương chưa từng hôn qua nam nhân, muốn thử xem cũng được.” Tên đó cười híp mắt nói.

Nàng bản vương ngay lập tức giải thích, không để ý thân phận: “Cậu thích nam nhan, mà bản vương không là nam nhân!” Cứu mạng, thật sự say rồi!

“Cũng đúng, thái giám không tính là nam nhân.” GÃ nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng bản tọa lên.

“Không phải, ý của bản vương là  – -”

Khi mắt thấy tên đó thật sự muốn hôn  – –

“Thành Hâm, ngươi bản tọa đang làm gì?” Một giọng nói khàn khàn quỷ mỵ từ cửa truyền đến.

Tân Thiểu Mẫn quay đầu lại, đưa ánh mắt cầu cứu, nhưng vừa thấy Hạ Hầu Hoan này ngoài cười nhưng trong không cười, nữ nhân ấy không khỏi rùng mình một cái.

“Hoàng thượng, đối phương có nhớ từng đồng ý với ta đây một điều kiện không?” Thành Hâm cười hỏi.

“Ngoại trừ Thiểu Mẫn.” Hạ Hầu Hoan bước từng bước vào phòng bếp, một tay túm lấy Thiểu Mẫn ôm vào trong ngực.

Tân Thiểu Mẫn bị tên đó ôm vào trong ngực, ngửi mùi rượu nồng đậm trên người tên đó, xác định người này chắc chắn cũng say.

“Hả, là ý nói ngôi vị Hoàng đế cũng có thể tặng cho ta đây?”

“Có thể, nếu đối phương nói muốn làm Hoàng đế.” Dứt lời, tên đó kéo Tân Thiểu Mẫn đi ra ngoài.

“Ta đây muốn ngôi vị Hoàng đế để làm gì?” Thành Hâm khẽ cười một tiếng, mệt mỏi dựa vào tường.

Hoàn hảo, hắn (Hạ Hầu Hoan) trở lại trước thời gian, bằng không… Hắn (Thành Hâm) không biết bản thân mình sẽ làm ra chuyện gì.

“Oa.”

Hoàn toàn không hề có sức chống cự, Tân Thiểu Mẫn bị vứt lên giường, đang định đứng dậy giải thích, lại tức thì bị áp đảo, khi vừa định lên tiếng liền tức thì bị phong kín. Tên đó hôn nàng bản vương rất sâu, môi lưỡi bị m*t phát đau, làm cho nàng bản vương không thở được, hơn nữa tay tên đó  – –

“Ca ca!” Vừa được thả ra, cô bản vương vội vàng hô.

Hơi thở của nàng lão phu hỗn loạn, trong nhịp thở đều là mùi rượu gã cho, nồng đậm tới mức khiến nàng lão phu say.

“Hả?” Hắn hừ một tiếng, giơ tay cởi cung phục của cô ta đây.

“Sư ca, ngươi ta đây tức giận?” Nơi này không phải Đông Noãn các mà là tẩm điện của hắn, ý đồ của hắn đã đủ rõ ràng, trên đường từ phòng bếp nhỏ trở về, hắn không nói một tiếng, ngay cả Bình An tùy hầu đi theo phía sau cũng cảm thấy hắn không đúng, chỉ có thể yên lặng dùng ánh mắt muốn cô ta đây trấn an hắn. Nhưng muốn cô ta đây trấn an thế nào đây? Cô ta đây ngay cả cơ hội mở miệng cũng không có.

“Không có.”

“Này… Ngươi lão phu có muốn ăn gà quay không, lão phu vừa quay…” Cô lão phu ngừng lại một chút, chỉ vì môi dưới bị gã cắn, khiến cô lão phu phát đau.

“Ngày mai lại ăn.” Hắn đột nhiên cười hí mắt, đầu lưỡi khẽ l**m chỗ bị hắn cắm chảy máu.

“… Lão phu không thích bộ dạng này của cậu.” Tên đó rõ ràng là đang tức giận, khuôn mặt thối liền thôi đi, nhưng tên đó lại cố tình nở nụ cười, cười đến mức khiến lòng nữ nhân ấy run lên.

“Thích Thành Hâm kia?” Tên đó vẫn cười như trước.

“Bản vương không có.”

“Đối phương không có?!” Tên đó tức giận gầm lên, khuôn mặt tuấn tú tức giận: “Nếu bản vương không trở về, có phải đối phương sẽ để cho tên đó hôn đối phương? Có phải đối phương mặc cho tên đó bản vương cần bản vương cứ lấy không?”

“Bản tọa sẽ không, bản tọa chỉ là bị tên đó dọa thôi, bản tọa cho rằng tên đó đang nói đùa, bản tọa…”

Không đợi cô ấy nói xong, hắn đã đứng thẳng dậy.

“Ca ca!” Cô bản tọa vội vàng ôm lấy tên đó từ phía sau: “Nghe bản tọa nói xong trước đã.”

“Vì sao bản vương phải nghe cậu nói?” Tiếng nói của hắn bản vương bình tĩnh, động tác kéo tay nữ nhân ấy ra ôn nhu như ngày thường: “Bản vương không muốn nghe.”

“Ca ca, hôm nay là sinh thần của đối phương, đối phương đừng tức giận.” Cô bản tọa sống chết ôm chặt lấy tên đó, chỉ sợ cô bản tọa vừa buông tay, tên đó sẽ thật sự rời đi không quay đầu lại.

“Vì sao bản vương phải nghe ngươi bản vương?” Tên đó quay đầu, không biết là say hay là giận, đôi mắt thâm túy đen tối đến lạ thường, làm người bản vương nhìn thấy mà sợ.

“Bản tọa… Không cần tức giận, hôm nay là sinh thần của đối phương, vốn muốn làm cho đối phương vui vẻ, vì sao lại biến thành như vậy?” Nàng bản tọa chưa từng yêu đường, dớm biết yêu đương phiền toái như vậy, ngay từ đầu nàng bản tọa nên hãm lại.

“Đối phương muốn cho bản vương vui vẻ thế nào?” Nhìn cô ấy cúi đầy, tên đó ngồi xuống giường mở miệng nói.

“Bản tọa làm đồ ăn khuya.” Nàng bản tọa vẫn cúi đầu, nước mắt rưng rưng. Nàng bản tọa không thể hiểu được rốt cuộc hắn bản tọa giận cái gì, chẳng qua chỉ là chuyện hạt vừng hạt mè, rốt cuộc là tức giận cái gì?

“Bây giờ bản vương không đói bụng.”

“Bản tọa hết cách rồi.” Mệt cô bản tọa dụng tâm chuẩn bị như vậy, lòng tràn đầy chờ mong, kết quả lại đợi được tức giận của cô bản tọa… Đây gọi là cái gì?

“Muốn bản tọa vui vẻ còn có nhiều cách khác mà.” Tên đó nhẹ nhàng nâng cằm cô bản tọa lên, hôn lên những giọt lệ vừa rơi xuống của cô bản tọa.

“Đừng khóc.”

“Hôm nay người lão phu đã chuẩn bị, muốn làm đồ ăn khuya cho đối phương, chờ mãi không thấy đối phương trở lại, thật vất vả đối phương mới trở về liền tức giận với lão phu, lại còn cắn lão phu…” Nàng lão phu thật sự đa cảm, nhưng bây giờ nàng lão phu cảm thấy mình thật ủy khuất.

Nhìn nữ nhân ấy thật lâu, Hạ Hầu Hoan không khỏi khẽ thở dài, ôm nữ nhân ấy vào lòng: “Bản tọa luôn luôn nghĩ đến ngươi bản tọa, muốn trở về nhanh, lại bị chuyện khác bủa vây, bị bắt uống mấy ly rượu, thật vất cả mới tìm được cơ hội hồi cung, nhưng lại thấy Thành Hâm muốn hôm ngươi bản tọa, ngươi bản tọa lại không phản kháng…”

“Lão phu có, ngay lúc đầu tên đó nói sinh thần của tên đó, sau đó tên đó nháo muốn hôn lão phu, lão phu cho rằng tên đó đang nói đùa, sau đó lão phu liền phát hiện không đúng, lão phu có giãy dụa, thậm chí lão phu còn tính toán muốn nói rõ thân phận với tên đó, muốn tên đó đừng náo loạn, đúng lúc đó vừa khóe cậu trở lại.” Thực tế là cô ấy bị Thành Hâm dọa sợ, cô ấy không nghĩ tới tên đó sẽ nghiêm túc như vậy.

“Hắn ta đây nói sinh thần của hắn ta đây, hắn ta đây muốn hôn đối phương một cái?”

“Lão phu… Ngày khác sẽ tìm cơ hội nói rõ ràng với hắn.” Cô lão phu khẽ nắm chặt tay hắn: “Đối phương đừng tức giận, lão phu không muốn khi chúng lão phu ở bên nhau, lại tranh cãi chuyện nhàm chán này, thật sự là một chút ý nghĩ cũng không có.”

“Ừ…” Tên đó nhẹ khẽ gật đầu, chậm rãi kề gần mặt nữ nhân ấy, trán để trước mặt nữ nhân ấy. “Quà của bản tọa đâu?”

“Còn giận sao?” Nàng ta đây hỏi.

“Hôn, bản tọa sẽ không giận nữa.”

Cô ấy xấu hổ trừng mắt nhìn hắn bản tọa, rụt rè hôn lên môi hắn bản tọa, nhưng hắn bản tọa lại há mồm hôn lại, lưỡi tiến vào trong miệng cô ấy dây dưa làm càn, hôn đến môi miệng cô ấy phát đau.

“Đau?” Thấy cô bản vương nhíu mày, hắn khàn giọng hỏi.

“Chảy máu rồi” Nữ nhân ấy l**m l**m môi, nếm thấy vị máu.

“Cái này không bằng bi thương của bản tọa, ngươi bản tọa phải nhớ kỹ không được phản bội bản tọa, ngàn vạn không được…” Tên đó khàn khàn lẩm bẩm, dịu dàng hôn cô bản tọa, bàn tay to tiến vào phía dưới cung phục, nắm giữ khối tròn tròn mềm mại.

Nữ nhân ấy sợ hãi hô một tiếng, dường như có dòng điện chảy qua đáy lòng nữ nhân ấy, nữ nhân ấy theo từng động tác của tên đó mà hơi phát run.

Cung phục bị tên đó kéo mở, tên đó nhẹ nhàng vân vê khối tròn tròn kia, cúi đầu l**m m*t nụ hoa hồng nhạt, chân dài mạnh mẽ mà hữu lực đỡ hai chân của nàng ta đây, cách một tầng hắn phục, nàng ta đây có thể cảm giác được của tên đó sớm căng cứng nóng rực như bàn ủi.

Hắn dễ dàng rút đi quần áo trên người cô ấy, ngón tay dài xảo trá tiến tới n** t* m*t non mềm, vò nhẹ vòng hoa cho đến khi cảm giác được cô ấy từng trận co giật phát ra tiếng ngâm nhẹ, cũng không thể bền bỉ muốn chôn vùi vào trong cơ thể cô ấy.

Tên đó khẩn cấp muốn có được cô bản tọa, ở trên người cô bản tọa để lại ấn ký thuộc về mình, tuyệt đối không cho phép bất luận kẻ nào mơ ước cô bản tọa, cho dù là Thành Hâm cũng không thể.

Tân Thiểu Mẫn bị đau hít vào ngụm khí, cảm giác tên đó ở trong người, bị cự đại nóng rực lấp đầy, nhẹ nhàng mà hôn trên trán trên má, nữ nhân ấy chậm rãi mở mắt, chỉ thấy tên đó ma mỵ gợi cảm bày ra tất cả, nhưng tên đó vì nữ nhân ấy mà nhẫn nhịn, không muốn nôn nóng động đậy.

Nữ nhân ấy nở nụ cười, hôn nhẹ gò má của hắn ta đây, khẽ cắn môi của hắn ta đây, hai tay toàn ôm lấy cổ của hắn ta đây, để hắn ta đây có thể gần sát nữ nhân ấy, không một kẽ hở chiếm lấy mình.

Hạ Hầu Hoan hừ một tiếng, u kính ẩm ướt eo hẹp bao quanh siết chặt bản thân, cơ hồ khiến dạy hắn cầm giữ không được, nhưng mà hắn không muốn làm đau nàng lão phu, từ tốn động, chờ đợi nàng lão phu thích ứng, mới càn rỡ mà hung mãnh thâm nhập chỗ sâu nhất, vào sâu ra cạn, không ngừng lưu lại ấn ký, vẫn là khát vọng nàng lão phu thẳng thắn bao lấy.

GÃ đòi hỏi nàng bản vương một lần lại một lần, khó có thể thoả mãn, cho đến khi nàng bản vương vô lực thừa nhận.

Mở mắt, Tân Thiểu Mẫn trong thoáng chốc chợt thật thần, rồi sau đó tức thì nhận ra nơi này là tẩm điện của Hạ Hầu Hoan, mà người kia… Nữ nhân ấy nhìn quanh một vòng, không nhìn thấy hắn lão phu, mà đèn cung đình trong điện còn sáng, nhìn về phía ngoài cửa sổ, sắc trời hơi tối, giống như là đang mưa, khiến nữ nhân ấy khó mà biết thời gian chính xác.

Nhưng nữ nhân ấy không có tâm tình tính ra hiện tại là khi nào, cả người nữ nhân ấy đau đến… Khó diễn tả bằng lời.

Cô ấy chỉ có thể nói nam nhân này thật sự là rất không tiết chế, vậy mà lại nhẫn tâm như vậy đối với cô ấy.

Nghĩ đến tối hôm qua tên đó mãnh liệt như vậy, nữ nhân ấy không khỏi xấu hổ đỏ mặt, cuốn lấy chăn không cho phép bản thân nhớ lại tối hôm qua, đột nhiên tiếng mở cửa vang lại, nữ nhân ấy vội vàng trùm kín toàn thân không kẽ hở, sau đó quay đầu nhìn lại.

“Cậu đang làm cái gì?” Hạ Hầu Hoan cười nói.

“Ngươi bản tọa đi đâu vậy?” Nữ nhân ấy kéo chăn che nửa mặt, nhìn tên đó mặc cẩm bào thêu rồng màu đen, đi về phía mình.

“Đi phân phó chúng chuẩn bị đồ ăn sáng cho ngươi lão phu.” TÊN ĐÓ ngồi xuống bên giường, đôi mắt chứa yêu thương ý cười nhéo mũi nàng lão phu. “Đói bụng không?”

“Dường như có chút.” Ánh mắt cô bản tọa phiêu a phiêu chính là không dám để ở trên mặt hắn, ánh mắt thoáng nhìn mặt nạ hắn đội khi rời Ngọc Tuyền cung đang đặt ở bên gối, không khỏi cầm lấy nhìn lên, chỉ thấy mặt nạ chạm trổ cực kì cẩn thận, điêu khắc bàn long hí phượng, tinh xảo khiến cô bản tọa không ngừng thưởng thức.

Hạ Hầu Hoan chứa ý cười nhìn cô bản tọa chăm chú thật lâu, lâu đến mức cô bản tọa hơi cáu liếc ngang trừng tên đó. “Không cần nhìn chằm chằm vào bản tọa, bản tọa hiện tại không ăn cái gì.” Nhìn không ra là cô bản tọa lấy mặt nạ dời đi lực chú ý sao? Cô bản tọa là người phàm thường, da mặt mỏng không giống như vỏ bánh sủi cảo, muốn luyện đến trình độ tường thành giống như tên đó, chỉ sợ muốn luyện đến đời sau.

“Cậu rất lớn mật, hậu cung không có người nói với bản vương như vậy.” Hắn bản vương cười, cúi người hôn trán cô ấy.

“Bản tọa cũng không phải phi tần giai lệ của cậu.” Nàng bản tọa tức giận nói.

“Nhưng mà.” Tên đó nở nụ cười mà nói: “Sau này, không có hậu cung, trẫm chỉ cần đối phương là Hoàng hậu.”

Tân Thiểu Mẫn ngốc lăng, lúc này mới nhìn hắn: “Hôm nay dường như tâm tình ngươi bản vương tốt lắm?” So với  tối hôm qua, hắn như là hoàn thành đại sự, ngày đoạt lại quyền to gần ngay trước mắt.

“Cuối cùng cũng có được đối phương, tâm tình có thể không tốt sao?” GÃ cười hôn lên trán cô bản tọa.

Nàng lão phu đỏ bừng mặt, xấu hổ đến mức thu lại lông mi dài. “Đừng náo loạn, lão phu muốn rời giường ăn cái gì đó.”

“Được.” Hạ Hầu Hoan thành thật ôm nữ nhân ấy lên.

“Chờ một chút, quần áo của lão phu.” Cô lão phu nhanh níu chặt chăn, chỉ sợ cảnh xuân lộ ra ngoài.

“Không có.”

“Sao lại không có? Cung phục của bản vương…” Nhìn trên đất, cái gì cũng đều không có.

“Bản tọa đang suy nghĩ xem nên để ngươi bản tọa mặc nữ trang hay là tiếp tục mặc cung phục.”

“Đều có thể, tùy tiện cho một bộ gã phục là được.” Chỉ cần đừng để cho cô ấy tiếp tục quấn chăn, mặc cái gì cô ấy cũng không để ý.

Hạ Hầu Hoan cười đến xấu xa, đang muốn tiếp tục đùa nafg, bên ngoài vang lên tiếng động cấp bách của Chúc Bình An: “Hoàng thượng.”

“Chuyện gì?”

“Không tốt, Hoàng quý phi nàng lão phu…”

Hạ Hầu Hoan miễn cưỡng nhìn phía cánh cửa. “Cô ấy làm sao?”

Chúc Bình An không dám nhiều lời, dùng một hơi mà nói: “Hoàng quý phi chết trong hồ ở Ngọc Ninh cung rồi.”

Tân Thiểu Mẫn nghe vậy, không khỏi hít một hơi, không thể tin được tranh đấu hậu cung lại trình diễn máu chảy đầm đìa trước mặt.

“Cái gì?!” Hạ Hầu Hoan bỗng dưng đứng lên.

“Đây là tin tức Ngọc Ninh cung mang tới, Hoàng thượng có muốn tới Ngọc Ninh cung…”

“Trẫm tức thì đi qua, mặt khác phái người thông tri Lý Đạc.”

“Nô tài tuân chỉ.” Chúc Bình An nhanh chóng lĩnh mệnh rời đi.

Hạ Hầu Hoan suy tính một lát, tức thì từ trên giàn hoa mang tới một bộ phục thái giám đưa cho Tân Thiểu Mẫn: “Ngươi bản vương đợi ở đây, chỗ nào cũng đừng đi, một hồi bản vương sẽ để Thái Đấu đưa đồ ăn sáng tới.”

“Sư ca, để Thái Đấu đi theo ngươi ta đây đi.” Có người biết võ ở bên người sẽ bình an hơn.

Hạ Hầu Hoan không cho phép nói: “Không được, Thái Đấu ở lại chỗ này là tốt rồi, lão phu đi rồi về ngay.” 

Tân Thiểu Mẫn không có cách, đợi hắn bản vương vừa đi liền khẩn trương đứng dậy mặc tên đó phục. Hậu cung ác đấu thế nào năm lần bảy lượt trình diễn, nữ nhân này đến cùng đang nghĩ cái gì?

Ngọc Ninh cung.

Hoàng quý phi đã bị người đưa lên, để ở bờ ao, lúc Hạ Hầu Hoan đến, Hạ Hầu Quyết đã ở Ngọc Ninh cung, đang trấn an Bàng hoàng hậu mặt không có chút máu, vài cung nữ Ngọc Ninh cung run rẩy đứng ở một bên.

“Đang êm đẹp, sao lại phát sinh chuyện này?” Hạ Hầu Hoan bước vào trong cung, trầm giọng hỏi.

“Hoàng thượng, thiếp thân không biết.” Bàng hoàng hậu sợ tới mức hoang mang lo sợ, vội vàng níu chặt vạt áo Hạ Hầu Quyết.

“Hoàng hậu không cần lo lắng, chỉ cần báo chuyện mới xảy ra vừa rồi cho Hoàng thượng biết là được.” Hạ Hầu Quyết thấp giọng trấn an.

“Bản vương… Khoảng canh ba trước, Hoàng quý phi đến Ngọc Ninh cung, đó là quy định sáng chiều phụng dưỡng của hậu cung, mà bản vương không muốn gặp nàng bản vương, đã nói nàng bản vương đang có thai, tạm thời miễn vẫn an, nhưng nàng bản vương ở trước mặt bản vương khoe ra…”

“Hoàng hậu, những chi tiết nhỏ không cần nói nhiều.” Hạ Hầu Quyết nghe vậy thấy bất thường, tức thì đánh gãy lời nói cô bản vương chưa nói hết.

Không cần Hoàng hậu kể lại, tên đó cũng đoán được Hoàng quý phi nhất định là đến nhà khoe ra vinh sủng bản thân có được, nhưng lại làm người bản vương hoài nghi là Hoàng hậu bởi vậy ghen tị tức giận, đớn đau hạ sát thủ.

“Ta đây không để ý cô ta đây, cũng không biết qua bao lâu, cung nữ bưng trà nóng, trước khi vào điện liền thét chói tai, đến xem thử, thì Hoàng quý phi chết ở trong hồ.”

“Cung nữ bên người Hoàng quý phi đâu, ở đâu?” Sắc mặt Hạ Hầu Hoan hung ác nham hiểm hỏi.

“Bản vương không biết.” Bàng hoàng hậu hoảng loạn khẽ lắc đầu.

“Bên người Hoàng quý phi chắc chắn có cung nữ chăm sóc, nàng bản vương đã ở Ngọc Ninh cung, cung nữ bên người há có thể không thấy bóng dáng?”

“Hoàng thượng, chẳng bằng sai người đến Ngọc Đức cung hỏi một tiếng.” Hạ Hầu Quyết đề nghị, không để hắn lão phu ép hỏi lần nữa.

Hạ Hầu Hoan liếc mắt ra hiệu, Chúc Bình An nhanh chóng hiểu để thái giám Ngọc Ninh cung đi đến Ngọc Đức cung một chuyến. Không lâu sau, liền dẫn cung nữ bên người hoàng quý phi đến.

“Nô tì gặp qua Hoàng thượng, Vương Gia, Nương nương.” Cung nữ Như Phương bên người Hoàng quý phi sợ tới mức mất hồn mất vía, vừa thấy mọi người liền quỳ rạp trên đất.

“Trẫm hỏi cậu, đúng là cậu và Hoàng quý phi đến Ngọc Ninh cung?”

“Vâng, là nô tì bồi Hoàng quý phi đến Ngọc Ninh cung.”

“Vì sao đối phương không hầu ở bên người Hoàng quý phi? Đối phương có biết Hoàng quý phi đã chết ở trong hồ?”

Như Phương sợ tới mức cả người run lên. “Nô tì đáng chết, cầu Hoàng thượng thứ tội! Nô tì vốn là theo hầu bên người Hoàng quý phi, nhưng hai khắc trước khi về Ngọc Đức cung, Hoàng quý phi lại nói muốn nô tì đi trước, nô tì chỉ nghe lệnh, việc này Như Phân, Như Hoa đi cùng đều có thể làm chứng.”

“Tại sao Hoàng quý phi lại nói như thế?”

“Hồi hoàng thượng, Hoàng quý phi nói cô lão phu có chuyện đã quên nói với Hoàng hậu nương nương.”

Hạ Hầu Hoan nghe vậy trừng Bàng hoàng hậu như chim sợ cành cong: “Hoàng hậu, cậu còn nói? Rõ ràng chính là cậu ghen tị Hoàng quý phi có thai, cho nên đẩy cô ấy vào trong hồ!”

“Bản vương không có, bản vương thật sự không biết! Hoàng quý phi cũng không có vào trong điện tìm bản vương, bản vương không có nhìn thấy cô ấy!” Sắc mặt Bàng hoàng hậu như tờ giấy, nước mắt rơi như mưa.

“Hoàng thượng, lời khai của một cung nữ há có thể là chân tướng sự thật, thỉnh Hoàng thượng tra rõ.” Hạ Hầu Quyết cắn chặt hàm dưới, đối diện cùng Hạ Hầu Hoan. Tất cả rõ ràng là mưu kế, chẳng qua là Bàng hoàng hậu không phòng bị mới có thể rơi vào, nhưng tên đó nằm mơ không thể tưởng được Hạ Hầu Hoan ngay cả đứa nhỏ thân sinh cũng có thể lấy ra làm lợi thế.

Hạ Hầu Hoan còn chưa mở miệng, ngoài cửa điện đã nghe được tiếng la khóc thấu xương của Lý Đạc.

Hạ Hầu Quyết nghe tiếng, mày không khỏi nhíu chặt, trừng mắt nhìn Hạ Hầu Hoan đi ra ngoài cửa điện. GÃ quá khinh thường Hạ Hầu Hoan rồi…. Mười năm trước khi đăng cơ, gã vẫn là tiểu hoàng đế thấy lửa đốt người không dám gặp người, sợ hãi rụt rè tránh ở Ngọc Tuyền cung, đối với gã khúm núm, giống như vì sống sót mà ngay cả hoàng quyền đều có thể không cần, thì ra tất cả đều là vì gã muốn đoạt lại quyền to mà diễn.

Hắn bản vương (Hạ Hầu Quyết)giống như Bàng hoàng hậu, quá mức không cảnh giác hắn bản vương, cho rằng bên người hắn bản vương chỉ có một Tiêu Cập Ngôn, căn bản không được việc gì, đại điển mừng trăm năm khai triều, thế mà lại làm cho hắn bản vương từ từ chia rẽ thân tín, hắn bản vương triệu hồi quân Trấn Đông, biên cảnh Cổ Đôn lại nhiều lần truyền tin chiến sự, Bàng Duệ bị giam giữ, nội bộ hiềm khích lớn, thế cờ trước mắt này, càng định ra quyết tâm của Lý Đạc. Nhưng như thế thì sao, trong tay hắn bản vương còn có quân cờ hữu dụng có thể dùng…

Ngoài cửa điện, Hạ Hầu Hoan trấn an Lý Đạc, giống như báo cho biết từ đầu đến cuối, khiến Lý Đạc tức giận bước vào chủ điện đòi công đạo. “Vương gia, muốn chứng thật lời nói cung nữ Ngọc Đức cung là thật hay không, chỉ cần điều cấm vệ canh giữ ở chung quanh Ngọc Ninh cung là có thể biết được.”

Hạ Hầu Quyết mím chặt miệng: “Truyền cấm vệ đang trực nhập điện.” GÃ biết, việc này định rồi, ngay cả gã cũng muốn biết rốt cuộc Hạ Hầu Hoan dùng bước cờ hiểm này như thế nào.

Cấm vệ đang trực điện, sau khi được hỏi, bẩm báo nói: “Hồi Hoàng thượng, sáng nay chỉ có Hoàng quý phi đến Ngọc Ninh cung, không còn người nào ra vào.”

Lời này vừa nói ra, nghiễm nhiên đã định sinh tử Bàng hoàng hậu.

“Vương Gia, đã không có người khác ra vào, Hoàng quý phi chết ở trong hồ là chuyện thật, đây không phải nói rõ hung thủ nhất định là người trong cung Ngọc Ninh cung sao?” Lý Đạc gằn từng chữ hàm máu chứa lệ, muốn Hạ Hầu Quyết cho một cái công đạo.

Hạ Hầu Quyết trầm ngâm, không dấu vết liếc cung nữ Ngọc Ninh cung đứng một bên, chỉ thấy một người cung nữ nhanh chóng quỳ rạp trên đất:”Là nô tì Hà Bích gây nên, cầu Hoàng thượng thứ tội!”

Hạ Hầu Quyết rũ mắt nhìn cô ấy, tuy rằng làm như vậy không thể khiến Lý Đạc hết nghi ngờ, nhưng ít ra giữ được Bàng hoàng hậu, nếu Bàng hoàng hậu bị phế, thân tín Bàng Duệ nói không chừng sẽ cùng phản chiến, như vậy binh quyền hắn nắm giữ trên tay là không tốt. Quân biên phòng quá xa, hắn muốn trước mắt chính là năm quân kinh thành.

Chúc Bình An đứng ở phía sau Hạ Hầu Hoan nghe vậy, mí mắt nhảy dựng, tên này không phải là tiểu thái giám hồi báo khi nói cung nữ kia?

Lý Đạc nghe vậy, quả thực không thể tin được Hạ Hầu Quyết lại công khai muốn cung nữ cừu non gánh đại tội.

“Vì sao đối phương đẩy Hoàng quý phi vào ao?” Hạ Hầu Hoan trầm giọng hỏi.

Đối gã mà nói, ai nhận tội đều giống nhau, bởi vì gã đã có được tín nhiệm của Lý Đạc. Nhưng mà, cung nữ này có thể là cơ sở ngầm Hạ Hầu Quyết xếp vào ở Ngọc Ninh cung, mới có thể phối hợp ăn ý như thế.

“Hoàng thượng, bởi vì Hoàng quý phi không coi ai ra gì nói năng l* m*ng chống đối Hoàng hậu, nô tì nhìn không được, liền thừa dịp khi cô ấy rời đi đẩy cô ấy một phen, nhưng nô tì không nghĩ muốn đưa cô ấy vào chỗ chết, cầu Hoàng thượng thứ tội!”

“Đây rõ ràng là  – – “

Hạ Hầu Hoan nâng tay ngăn lại Lý Đạc, trầm tiếng nói: “Người đâu!”

“Ty chức ở đây.” Cấm vệ ngay lập tức quì một bên gối xuống. 

“Giải cung nữ này vào đại lao Hình bộ, ngày mai xử quyết!”

“Ty chức tuân chỉ.” Cấm vệ nhanh chóng nâng Hà Bích đã sợ đến cả người vô lực rời đi.

“Hoàng thượng.” Lý Đạc không cam lòng.

“Trẫm hiểu Lý Thượng thư không cam lòng, nhưng mà trẫm cũng không thể làm gì?” Hạ Hầu Hoan lạnh lùng nhìn về phía Bàng hoàng hậu, cuối cùng ánh mắt dừng ở trên người Hạ Hầu Quyết.

Lý Đạc liếc mắt nhìn lại, lần này là thật sự hiểu tâm buốt giá của Hạ Hầu Quyết, nếu như gã cùng hàng mà nói, gã vì riêng tư bản thân, người kia đều có thể hy sinh!

Hạ Hầu Hoan quan sát, giấu ý cười ở sâu trong đáy mắt, giống như kế hoạch hắn suy đoán.

Sau đó, trên đường về Ngọc Tuyền cung, Chúc Bình An hết sức trầm mặc, khiến Hạ Hầu Hoan quay đầu liếc mắt hắn: “Bình An, ngươi bản vương đang nghĩ cái gì?”

“Nô tài…” Chúc Bình An do dự có nên hay không.

“Đau lòng trẫm mất hoàng tử?”

“Này tự nhiên là tiếc nuối, nhưng mà…” Cắn chặt răng, Chúc Bình An đè thấp âm lượng nói: “Hoàng thượng có còn nhớ nô tài đề cập qua Thiểu Mẫn quan hệ tốt với một cung nữ  hay không?”

“Thì sao?”

“Cung nữ kia vừa vặn là Hà Bích bị giải vào đại lao.” Chúc Bình An nói xong, trộm dò xét phản ứng của tên đó.

Giống như suy đoán của hắn ta đây, Hạ Hầu hoan bỗng dưng dừng bước lại.

Cung nữ kia là cơ sở ngầm Hạ Hầu Quyết,  lại quan hệ tốt với Thiểu Mẫn… Vậy nghĩa cái gì?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8