Cách Đế Vương Đoạt Thê
Chương 12
“Hoàng quý phi có thai, lại bị Bàng hoàng hậu đẩy mạnh vào trong ao chết đuối?” Trong Ngọc Tuyền cung vang lên tiếng nói khó có thể tin của Tân Thiểu Mẫn.
Sau khi Hạ Hầu Hoan trở về Ngọc Tuyền cung, cô lão phu liền truy hỏi nguyên do từ đầu đến cuối, sau khi nghe xong, cô lão phu há hốc mồm, không thể tin được hậu cung tranh đấu mà ngay cả đứa nhỏ chưa sinh ra đều không buông tha, cùng lúc lại thấy gã để một nữ nhân khác có bầu mà cảm thấy ngũ vị tạp trần.
Vẻ mặt Hạ Hầu Hoan tự nhiên thuật lại: “Nhưng cuối cùng vẫn không thể định tội Bàng hoàng hậu, bởi vì một người cung nữ trong cung nữ nhân ấy gánh tội thay nữ nhân ấy.”
“Vậy…” Tân Thiểu Mẫn đang lơ đễnh, đột nhiên nhớ tới Hà Bích chính là cung nữ Ngọc Ninh cung, không nhịn được thử: “Không biết cung nữ kia tên gọi là gì?”
Trong thoáng chốc, đôi mắt Hạ Hầu Hoan trầm lại, một bên Chúc Bình An thủy chung buông tầm mắt suy nghĩ không tiếng động khẽ thở dài.
Không có câu trả lời của tên đó, Tân Thiểu Mẫn cũng không để ý, thầm nghĩ tìm cơ hội đi tìm Hà Bích.
“Cô bản tọa tên là Hà Bích.” Hạ Hầu Hoan nói khẽ.
Tân Thiểu Mẫn giương mắt: “Hà Bích?” Tâm của cô bản vương chớp mắt như là bị cái gì nắm lấy.
“Ừ, cô bản tọa nói cô bản tọa bất mãn Hoàng quý phi đến trước mặt hoàng hậu khoe vinh sủng, cho nên thừa dịp lúc cô bản tọa phải rời khỏi, đẩy cô bản tọa vào trong ao.” Hạ Hầu Hoan không chút để ý nói qua, đôi mắt đen lại dần dần mất đi độ ấm
“Làm sao có thể, nữ nhân ấy –” nữ nhân ấy đột nhiên dưng lại, nhớ tới tên đó vừa mới nhắc tới Nhiếp Chính vương đã ở hiện trường, vậy không phải hàm ý căn bản là Nhiếp Chính vương muốn Hà Bích trở thành cừu non gánh đại tội sao? Rất đáng giận! Cả nhà Hà gia chết đi, nữ nhân ấy cho rằng Nhiếp Chính vương căn bản có quan hệ, hiện thời ngay cả Hà Bích cũng không tha? Vì thỏa mãn h*m m**n bản thân cần gì phải làm đến mức này?!
“Tại sao không có khả năng? Theo ta đây thấy, nàng ta đây căn bản là cơ sở ngầm Hạ Hầu Quyết sắp xếp vào trong Ngọc Ninh cung.”
“Nhưng mà –“
“Ngươi lão phu biết nàng lão phu?” Tên đó lạnh giọng hỏi.
“Bản tọa…” Cô bản tọa cúi xuống, suy nghĩ nên nói như thế nao với hắn. HẮN nói thẳng ra là, cho rằng Hà Bích là cơ sở ngầm của Nhiếp Chính vương, nếu nói cô bản tọa biết Hà Bích, hắn có hay không hiểu lầm? Nếu cô bản tọa nói cô bản tọa không phải, hắn sẽ tin sao?
“Hả?”
Sau khi cân nhắc, cô ấy cuối cùng vẫn lựa chọn nói dối. “Không biết.”
Ánh mắt Hạ Hầu Hoan lạnh như băng, mím môi thật chặt, chưa mở miệng lại nghe nàng bản vương: “Nhưng mà đã biết nàng bản vương là cừu non gánh đại tội, vậy thì nhất định có biện pháp có thể giúp nàng bản vương lật lại phán quyết, đúng không?”
“Không có biện pháp.” Hắn dùng giọng nói lạnh lùng nói.
“Có lẽ ta đây có biện pháp, để ta đây đến hiện trường đi, có lẽ ta đây có thể tìm được dấu vết để lại giúp nàng ta đây–“
“Thiểu Mẫn!” Hạ Hầu Hoan lạnh giọng đánh gãy lời chưa nói xong của cô ấy.
Tân Thiểu Mẫn dừng lại, không hiểu nhìn tên đó.
“Ngươi ta đây vừa nói không biết cô ấy, cần gì phải vì cô ấy tận tâm tận lực như vậy?”
“Bản tọa…”
“Cô ta đây mắc tử tội, ngày mai xử trảm.” TÊN ĐÓ lạnh tiếng nói qua, tận lực để cô ta đây hiểu rõ tình hình.
Tân Thiểu Mẫn trừng con mắt, nhẹ cầm lấy tay tên đó. “Ca ca, cho ta đây một chút thời gian, ta đây thật sự có thể tìm dấu vết để lại, bởi vậy, cũng có thể đem Bàng hoàng hậu ra công lý!” Nàng ta đây dù sao cũng là một nhân viên pháp tên đó chuyên nghiệp, nàng ta đây sẽ cố gắng tìm ra chứng cứ, tuyệt đối cứu được Hà Bích.
“Tân Thiểu Mẫn, trẫm nói cho ngươi ta đây nghe, không có mệnh lệnh của trẫm, chỗ nào ngươi ta đây cũng không thể đi.” Giọng nói gã có sự lãnh khốc không được nói chen vào, kéo tay nàng ta đây.
“Nhưng mà – -“
“Không có nhưng mà, lui ra.”
Tân Thiểu Mẫn không thể tin được nhìn tên đó, không hiểu vì sao tên đó trở nên lạnh lùng như thế, giống như là xây lên một bức tường cự tuyệt cô bản tọa tới gần, nhưng cô bản tọa không có tâm tư suy nghĩ, chỉ nghĩ đến phải làm như thế nào rửa sạch oan khuất cho Hà Bích, tuyệt đối không thể để cô bản tọa bị xử quyết.
Cửa điện lại mở ra, Hạ Hầu Hoan chậm rãi giương mắt, bàn tay đã sớm nắm chặt quyền.
Vì sao… Vì sao phản bội gã! GÃ cho cô lão phu cơ hội, chỉ cần cô lão phu chịu nói thật, có thể có thể sẽ bỏ qua chuyện cũ, nhưng vì sao cô lão phu vẫn lựa chọn nói dối?
Tên đó cho rằng tên đó được đền bù, nhưng sự thực chứng minh, cô ấy không thuộc về tên đó.
Chậm rãi mở tay ra, hắn lão phu cho rằng hắn lão phu đã đạt được, nhưng trong tay là trống rỗng… Hai bàn tay trắng.
“Cầu xin cậu, Thành Hâm, hiện tại chỉ có cậu có thể giúp bản tọa.”
Khói mù lúc mới tối, thừa dịp Hạ Hầu Hoan dùng bữa lại không muốn gặp nữ nhân ấy, Tân Thiểu Mẫn lùi vào phòng bếp nhỏ kính nhờ Thành Hâm.
Thành Hâm nghe chân tướng, mày rậm cau chặt. “Bản tọa không có cách nào giúp đối phương.” Hạ Hầu Hoan lén lút làm, không nhất thiết sẽ nói cho hắn bản tọa toàn bộ, việc hoàng quý phi rơi xuống nước bỏ mình hắn bản tọa không rõ bảo hắn bản tọa biết, nhưng Tân Thiểu Mẫn nói như vậy, hắn bản tọa liền đoán được một it, sao có khả năng giúp cô ấy? Cho dù có thể giúp đỡ, hắn bản tọa cũng không thể giúp.
“Có thể, trước kia cậu không phải đã nói trong núi giả ven hồ Ngọc Tuyền cung có ám đạo? Ám đạo này không chỉ có thể hướng ra ngoài cung, cũng có thể đi khắp cung điện, không phải sao? Nếu cậu không thể mang ta đây đi, vậy cậu chỉ cần nói cho ta đây đi như thế nào là được.” Hai tay Tân Thiểu Mẫn tạo thành chữ thập khẩn cầu, giống như xem tên đó là tia hy vọng cuối cùng.
Thành Hâm không kiên nhẫn đảo mắt. “Cậu đi Ngọc Ninh cung làm cái gì? Cậu thực sự nghĩ cậu có thể tìm thấy dấu vết gì để lại?” Tên đó khó mà phòng vệ ánh mắt cô ấy năn nỉ, chỉ có thể vội làm cho cô ấy hết hy vọng.
“Ta đây không biết, nhưng nếu ta đây cái gì cũng không làm, vậy thì cái gì cũng làm không làm được.”
“Cũng nữa này đến cùng giao tình như thế nào với ngươi bản vương? Ngươi bản vương thật sự không biết?” Thành Hâm cũng không liếc nhìn nữ nhân ấy. Ngay cả hắn đều có thể nhìn ra thiểu Mẫn cùng cung nữ gọi Hà Bích kia có liên quan, Hạ Hầu Hoan há có thể không phát giác, khó trách đến thời gian dùng bữa cũng không cần nữ nhân ấy đi theo, khẳng định là không vùa lòng lời nói dối của nữ nhân ấy, nhưng ánh mắt nữ nhân ấy hỏng rồi, ngay cả như vậy cũng nhìn không ra.
“Bản tọa…” Cô bản tọa cúi mặt, cắn chặt răng. “Kỳ thực trước kia bản tọa mất đi trí nhớ, rất nhiều việc đều không nhớ rõ, Hà Bích nói là hảo tỷ muội của bản tọa, cô bản tọa giúp bản tọa rất nhiều, cho nên bản tọa không thể trơ mắt nhìn cô bản tọa thành kẻ chết thay Bàng hoàng hậu.”
“Cậu có có đem việc này nói cho hoàng thượng?”
“Không có, bản vương sợ hắn hiểu lầm, hắn… Thoạt nhìn có chút quái dị, bản vương sợ nói càng nhiều càng rối.” Tân Thiểu Mẫn cứ lôi kéo tay hắn. “Thành Hâm, giúp bản vương, Hà Bích thật sự đối bản vương tốt lắm, chúng bản vương có rất nhiều ước định, cho dù… Bản vương thật sự không cứu được nữ nhân ấy, nhưng ít ra ngươi bản vương để bản vương thử qua, để bản vương chết tâm a.”
Thành Hâm chăm chú nhìn nữ nhân ấy thật lâu sau, mệt mỏi ngửa đầu thở dài một tiếng. “Ngươi bản tọa ăn cháo trước đã.”
Tân Thiểu Mẫn hớn hở quá đỗi nắm chặt tay hắn bản tọa. “Cảm ơn ngươi bản tọa, Thành Hâm.”
Tâm Thành Hâm chợt động, vội vàng rút tay về.
Chờ nữ nhân ấy cấp tốc ăn xong chén cháo, Thành Hâm thay cung phục, dẫn theo đèn cung đình, mang theo nữ nhân ấy hướng thẳng núi giả bên hồ Ngọc Tuyền cung, tên đó ấn xuống một tảng đá phía dưới núi giả, nữ nhân ấy lại thấy bên trong vách đá tự động trầm xuống, lộ ra một thềm đá đi xuống.
“Đi thôi.” Thành Hâm thấp âm thanh, dắt nàng bản vương vào ám đạo, sau khi đóng cửa ngầm, bước xuống bậc thang, đèn cung đình trong tay chiếu rọi đường, trong lòng đất lại giống như mê cung, nàng bản vương xem thế là đủ rồi.
“Cẩn thận một chút, nơi này có rất nhiều cơ quan, không cẩn thận sẽ xảy ra chuyện.” Thành Hâm nắm chặt tay cô lão phu, chỉ sợ cô lão phu không cẩn thận động đến cơ quan. “Cũng đừng loạn chạm vào vách tường, nếu đụng đến nút cơ quan, vách tường phía trên sẽ sập xuống.”
“Làm sao có thể có loại địa phương này?” Tân Thiểu Mẫn xem như mở mang tầm mắt, nơi nào cũng không dám chạm vào, đi theo bước chân Thành Hâm từng bước một đi về phía trước.
“Nghe Hoàng thượng nói, là năm đó tiên hoàng vì mang chủ tử Ngọc Tuyền cung xuất cung mà xây ám đạo, sau này cảm thấy hảo ngoạn, cho nên thầm nghĩ cũng có thể thông hướng các, thiết kế cơ quan là vì hù dọa người.” Thành Hâm nói qua, không dám xem thường, nghĩ kĩ, hướng thẳng Ngọc Ninh cung mà đi.
“Chẳng qua là hù dọa người, nếu quậy đến chết người liền không hảo ngoạn rồi.”
” Có quậy đến chết người hay không, bản tọa cũng không thể biết được.” Thành Hâm đi vài bước, không khỏi thấp giọng cảnh cáo. “Lúc này Ngọc Ninh cung cũng không biết có người trông coi không, bản thân ngươi bản tọa nên cân nhắc.”
“Bản tọa nghe Chúc công công nói, Bàng hoàng hậu giống như bị dọa đến sinh bệnh, cho nên tạm thời ở Ngọc Lan cung tĩnh dưỡng, cho nên trong Ngọc Ninh cung hẳn là không có một bóng người.”
“Vậy là tốt rồi, bởi vì bản vương không đi qua Ngọc Ninh cung, không biết ám đạo nối liền ở chỗ nào của Ngọc Ninh cung”
“Không phải tại ven núi giả bên hồ?”
“Hơn phân nửa là ch* k*n, chưa hẳn là núi giả ven hồ.”
Hai người thấp tiếng động chuyện với nhau, đi gần một phút đồng hồ, tận cùng xuất hiện thềm đá, hai người bước lên, Thành Hâm đẩy ra cửa ngần, ra bên ngoài trộm dò xét, không thấy nửa điểm đèn đóm, mới kéo ra cửa ngầm, xác định bốn bề vắng lặng, quay đầu đem Tân Thiểu Mẫn lôi ra ngoài ám đạo.
” Thật sự là ở núi giả ven hồ.” Cô bản vương vừa đi ra bên ngoài, thật sự là xen hồ, mà cả tòa cung điện không thấy đèn đuốc, chỉ nghe âm thanh gió thổi qua ngọn cây.
“Tốt lắm, Ngọc Ninh cung dường như thật sự trống rỗng, kế tiếp ngươi bản tọa muốn làm như thế nào?”
“Chuyện xảy ra ở ven hồ, tự nhiên là tra từ ven hồ.” Cho nên, nàng ta đây bớt phiền hơn, tội gì lãng phí thời gian tìm kiếm hồ nhân tạo Ngọc Ninh cung.
Nàng bản tọa dẫn theo đèn, dọc theo ven hồ tìm kiếm dấu vết để lại, Thành Hâm đứng sau lưng nàng bản tọa, ngắm nhìn bốn phía, bảo đảm người trong Ngọc Ninh cung quả thật đã đi theo qua Ngọc Lan cung, mới thấp giọng hỏi: “Cậu đến cùng đang tìm cái gì?”
“Chứng cớ.”
“Di thể Hoàng quý phi đã sớm chuyển đi, lời chứng người liên quan đều hỏi một rõ hai ràng, còn có thể có chứng cớ gì.” Không phải muốn hắt nước lạnh vào cô lão phu, mà là phương pháp này thật sự không làm nên chuyện gì.
“Thành Hâm, bản tọa vẫn cảm thấy có một chút khác thường.”
“Điểm nào?”
“Giả dụ hoàng quý phi thật muốn quay đầu tìm Bàng hoàng hậu, nữ nhân ấy vì sao lại muốn cung nữ bên người về Ngọc Đức cung trước?”
Nữ nhân ấy khom thắt lưng có chút mỏi nhừ, đứng thẳng người quay đầu lại nói: “Nói như vậy, nếu nữ nhân ấy mang thai tới cùng Bàng hoàng hậu, khoe ra vinh sủng bản thân, hẳn là muốn dẫn một đám cung nữ, như vậy không những có vẻ uy phong, cũng có thể thêm chút khí thế, không phải sao?”
Đôi mắt Thành Hâm ở trong màn đêm có vẻ đen bóng, nhanh chóng đảo mắt. “Có lẽ là cô ấy có nói cái gì không để các cung nữ nghe thấy.”
“Có lẽ vậy, nhưng mà bản vương cảm thấy không hợp lí.” Cô ấy lại bắt đầu đi về phía trước, nhìn chăm chú vào cỏ ven hồ cùng thùy dương. “Giả thiết thật là Bàng hoàng hậu đẩy hoàng quý phi xuống nước, nói như vậy, hoàng quý phi đang có mang, cô ấy nhất định sẽ không tới gần hồ nước, Bàng hoàng hậu nếu muốn đẩy cô ấy, khả năng hai người cách ven hồ vài bước liền bắt đầu lôi kéo, nhưng mà… Bản vương tìm không thấy dấu chân của nữ nhân.”
Cô ấy chỉ vào trên đất, trên mặt đất có dấu chân, nhưng vừa nhìn liền biết là dấu chân nam nhân.
Thành Hâm không đoán trước cô bản vương mà lại thận trọng như vậy. “Ngày hôm nay Ngọc Ninh cung gặp chuyện không may, người đi lại ven hồ chỉ sợ không ít, có lẽ là đè lên dấu chân các cô bản vương đi qua.”
“Không đúng, tối hôm qua có mưa, đến thời điểm buổi sáng bùn đất hút nước trở nên rất mèm, dấu chân buổi sáng khẳng định là sâu nhất, mà mấy dấu chân này so sáng cùng một dấu chân khác…” Cô ta đây chỉ vào dấu chân gần ven hồ. “Dấu chân này đặc biệt sâu.”
Nàng bản vương nói qua, đi về hướng dấu chân, chỉ thấy dấu chân dĩ nhiên là bắt đầu xuất hiện cách núi giả vài bước, tới gần núi giả dấu chân liền nông hơn chút, nhưng so sánh dấu chân lớn nhỏ, hơn nữa dấu vết đáy giày này, cơ hồ có thể chắc chắn là cùng một người.
Thành Hâm nhìn lại, trong lòng run lên. “Ngươi bản vương nói điều này có ích lợi gì? Căn bản không thể – -“
“Thành Hâm, nam nhân có thể tùy ý đi lại ở hậu cung, cũng chỉ có hoàng thượng đúng không?” Cô ấy đột ngột nói, mấy manh mối ở trong đầu cô ấy chậm rãi chắp vá, cô ấy trừng mắt núi giả ven hồ.
“Có lẽ.”
“Thành Hâm, không có có lẽ như vậy, là nhất định, không phải sẽ là không phải!” Cô ấy hơi hơi nổi nóng, bỗng dưng quay đầu.
“Cậu đang che dấu ai?”
Thành Hâm thở sâu, thần sắc không thay đổi hỏi: “Ta đây có cái gì để che dấu?”
“Cấm vệ Ngọc Ninh cung nói, trừ bỏ hoàng quý phi bên ngoài, không người nào ra ngoài, nhưng mà nơi này lại xuất hiện dấu chân nam nhân…”
Thành Hâm phát hiện tâm tư của nàng bản tọa, cố hết sức muốn dời đi lực chú ý của nàng bản tọa. “Cho dù xuất hiện dấu chân nam nhân thì như thế nào, Ngọc Ninh cung cũng có thái giám, có lẽ là bọn hắn bản tọa lưu lại dấu chân, hơn nữa bản thân ngươi bản tọa xem, dấu chân này mức độ nông sâu không đồng nhất, có lẽ căn bản là hai người khác biệt.”
Tân Thiểu Mẫn đột nhiên giơ cao ngọn đuốc, để tên đó thấy rõ cỏ cùng thùy dương ven hồ. “Bản tọa vừa mới phát hiện một điểm không thích hợp, nếu hoàng quý phi là bị người đẩy xuống hồ, vì sao cỏ cùng thùy dương ven hồ cũng không có dấu vết bị bẻ gãy? Căn cứ vào bản năng muốn sống của con người, trước khi rơi xuống nước, nhất định sẽ muốn dùng tất cả biện pháp bắt lấy cái gì, không ngừng mà quơ hai tay, khả năng cực cao bắt được thùy dương hoặc cỏ, nhưng… Cái gì cũng không có.”
“Cậu đến cùng muốn nói cái gì?”
“Nếu nói., hoàng quý phi không phải bị đẩy vào trong hồ chết chìm, mà là bị người g**t ch*t rồi quăng vào trong hồ, như vậy toàn bộ đều rõ ràng rồi.” Cô ấy nói qua, tâm hơi kinh hãi, hy vọng chân tướng sự thật không phải kinh khủng như thế, nhưng kì lạ cô ấy là nhân viên pháp gã chuyên nghiệp, phát hiện khắp vụ án đều là chứng cớ, chỉ cần để tâm tìm kiếm, chứng cớ liền ở ngay trước mắt.
“Vậy rất hoang đường, nếu hoàng quý phi bị g**t ch*t, chẳng lẽ trước khi nữ nhân ấy chết lại không la lên, Bàng hoàng hậu cùng người trong điện há có thể không nghe thấy?”
“Đúng vậy, cho nên khả năng duy nhất,” cô ta đây dừng một chút, mặt lộ vẻ đau thương giương mắt. “Hoàng quý phi chết ở trong tay người quen biết, cho nên cô ta đây không kịp kêu, cho nên cô ta đây muốn cung nữ về điện trước, bởi vì cô ta đây muốn người quen biết bồi cô ta đây tiến vào trong điện áp xuống nhuệ khí Bàng hoàng hậu, thật không ngờ cuối cùng – -“
“Ngươi bản tọa có biết ngươi bản tọa đang nói gì không?!” Thành Hâm khiển trách.
“Dấu chân nông, là vì tên đó ngay từ đầu đứng ở chỗ này, nhìn… Ở chỗ này tìm được dấu chân của nữ nhân, chiếu phương hướng xem ra hai người đang đối mặt, sau đó dấu chân tiếp theo bắt đầu sâu dần, đó là bởi vì trên người tên đó có thêm một người, dấu chân càng sâu, rồi sau đó từng bước một đi đến ven hồ, ném thi thể vào…” Cô ấy nói qua, ánh mắt nhìn lại, dường như vụ án trong chớp mắt hiện ra trước mắt, cô ấy nhịp thở dần khó khăn.
“Cậu căn bản chính là nói miệng không bằng chứng!”
“Không, còn có một bằng chứng.”
“Ở đâu?”
“Hồi Ngọc Tuyền cung sẽ biết.”
Hai người từ núi giả Ngọc Tuyền cung đi ra, muốn tránh né cung nhân hồi Ngọc Tuyền cung, trên đường trở về lại gặp một đám cung nhân tụ tập ở sân rộng trước Xuân Phúc môn. Muốn trở về Ngọc Tuyền cung phải đi qua cánh cửa này, mà lúc này theo lý không nên có nhiều cung nhân tụ tập như vậy.
“Không cần phải xen vào, đi mau.” Thành Hâm thấp tiếng động.
Tân Thiểu Mẫn đáp lại, vô tâm để ý tới trên quảng trường phát sinh chuyện gì, thầm nghĩ trở lại Ngọc Tuyền cung xác định suy đoán bản thân.
Hai người trở lại Ngọc Tuyền cung, Tân Thiểu Mẫn hướng thẳng tẩm điện Hạ Hầu Hoan mà đi, nhưng mà từ xa liền nhìn thấy người đứng ngoài tẩm điện.
“Các ngươi lão phu đi đâu vậy?” Vẻ mặt Hạ Hầu Hoan không biểu cảm hỏi.
Trong lòng Tân Thiểu Mẫn thắt chặt, cảm thấy hôm nay hắn làm người bản tọa không rét mà run, nhưng chuyện này cô ấy không thể không hỏi. “Ca ca, có thể cho bản tọa vào tẩm phòng của cậu không?”
” Ngươi lão phu thực tủy tri vị, khẩn cấp muốn thay trẫm làm ấm giường?” Nụ cười tên đó nhàn nhạt, ý cười lại không được ấm áp cùng cặp mắt đông lạnh.
Thành Hâm trừng mắt nhìn hắn, tràn ngập ý tứ cảnh cáo.
Chúc Bình An đứng ở phía sau Hạ Hầu Hoan, vẻ mặt lo lắng trùng trùng, không ngừng hướng Thành Hâm đưa mắt ra hiệu.
Tân Thiểu Mẫn nghe vậy, xấu hổ nói: “Cậu nói bậy bạ gì đó?!” Vì sao muốn dùng từ quá quắt như vậy, giống như đang nhục nhã cô bản tọa!
“Trẫm nói sai rồi sao? Tối hôm qua trẫm không cho ngươi lão phu…”
“Không cần nói nữa, lão phu muốn vào tẩm điện của đối phương tìm một vật!” Nữ nhân ấy căm tức đánh gãy lời nói sỉ nhục người của tên đó. “Có đáp ứng hay không, nói một câu!”
“Tìm cái gì?” Hắn ta đây đạm thanh hỏi, đã bước vào trong tẩm điện.
“Giày hôm nay ngươi bản vương mang.” Tân Thiểu Mẫn đi theo bước vào tẩm điện, ngắm nhìn bốn phía, cảm giác hắn đã đi tới phía sau, một tay ôm lấy cô bản vương.
” Hôm nay trẫm mang không phải là đôi giày của đối phương?” Bên tai nữ nhân ấy vang lên tiếng nói trầm thấp, không có nùng tình mật ý ngày hôm qua, chỉ có ác ý không chút ác ý.
“Hạ Hầu Hoan!”
“Làm càn, trẫm đồng ý để đối phương gọi thẳng tục danh rồi hả?”
“Đối phương…” Tân Thiểu Mẫn cắn chặt răng, bắt buộc bản thân không được chuyển tầm mắt. “Bản vương hỏi đối phương, sáng sớm nay, đối phương đi đâu?”
“Đối phương cho là đối phương là ai, dựa vào cái gì mà hỏi?” Tên đó thật sự đến gần, hơi thở phun ở trên mặt của cô ấy, chứa nồng đậm mùi rượu.
“Bản vương… Đối phương đến cùng là muốn như thế nào?”
“Trẫm muốn như thế nào?” Hắn cúi đầu cười, tiếng cười khiến người ta đây sợ hãi. “Trẫm bất quá là làm câu chuyện cười thôi.”
Thành Hâm thấy thế, khẩn trương can dự vào. “Thiểu Mẫn, trước về Đông Noãn các.”
“Không, ta đây còn có chuyện chưa hỏi xong.”
“Ngày mai hỏi lại.” Thành Hâm nắm chặt tay nữ nhân ấy, đang muốn kéo nữ nhân ấy rời đi, tay lại bị Hạ Hầu Hoan gắt gao chế trụ, giương mắt nhìn lên, chỉ thấy Hạ Hầu Hoan tựa tiếu phi tiếu nhìn mình.
“Các đối phương vừa rồi đi đâu? Như thế nào không tìm trẫm cùng nhau?”
“Hoàng thượng uống say, sớm nghỉ ngơi thôi.” Thành Hâm vừa nói, chưa kịp đi lại bị người nắm chặt.
“Thế nào, cô ấy tìm cậu vui đùa đi? Ngoạn rất vui vẻ?”
“Cậu – -” Thành Hâm cắn răng, đã thấy Tân Thiểu Mẫn động tác cực nhanh tát một cái trên má Hạ Hầu Hoan.
“Cậu làm cái gì?!” Một cái tát xoá sạch khuôn mặt tươi cười của Hạ Hầu Hoan.
“Cậu vô sỉ! Bản tọa còn không hưng sư vấn tội, cậu lại lần nữa nhục nhã bản tọa!” Tại sao trong một đêm tên đó lại thay đổi, đến cùng là xảy ra vấn đề gì?
“Ngươi ta đây dựa vào cái gì hưng sư vấn tội?!”
“Chỉ bằng bản vương là tỷ muội của Hà Bích, chỉ bằng bản vương cho rằng đối phương mới là hung thủ!” Cô ấy rống giận.
Hạ Hầu Hoan ngoài ý muốn chưa từng bị nói trúng tâm sự, ngược lại cúi đầu cười. “Tỷ muội? Ngươi bản tọa không phải nói không biết cô ấy sao?”
Thành Hâm thấy sắc mặt hắn không đúng, vội vàng nói: “Hoàng thượng, Thiểu Mẫn nói cô ta đây không có trí nhớ, là Hà Bích nhiều lần chăm sóc, hai người tình giống như…”
“Im miệng, cút đi qua một bên, nơi này không có chuyện của cậu!”
Chúc Bình An ngay lập tức tiến lên đem Thành Hâm kéo qua một bên, chỉ sợ việc này càng nháo càng lớn.
“Lời nói dối này lấy ra để lừa trẫm, hiện tại lấy ra để lừa Thành Hâm… Đối phương thật là có bản lĩnh, thông đồng với Thành Hâm muốn làm cái gì?” HẮN hừ cười hỏi, ánh mắt như lưỡi dao.
Tân Thiểu Mẫn tức giận đến nước mắt chảy ra ở đáy mắt. “Hạ Hầu Hoan, lão phu không có lừa gạt đối phương!”
“Đối phương còn muốn nói dối tới khi nào?! Đối phương là thái giám cuối cùng thử độc hôm yến tiệc khai triều trăm năm lễ mừng, Thành Hâm trúng độc, đối phương lại không sao, đó là bởi vì trước đó đối phương đã uống giải dược. Sau này đối phương tiếp cận trẫm, khiến cho trẫm chú ý, thân thủ nhanh nhẹn bảo hộ trẫm, rốt cục giải trừ tâm nghi ngờ của trẫm, dẫn đối phương hồi Ngọc Tuyền cung.
“Nhưng trên thực tế, ngươi bản vương tiếp cận trẫm, bất quá là vì xác định người trúng độc chính là người khác, bởi vì đêm đó trẫm quả thật dùng cơm xong lại không có dấu hiệu trúng độc, việc này khiến ngươi bản vương có được nghi hoặc của Hạ Hầu Quyết, cho nên khi ngươi bản vương nhìn thấy Thành Hâm, ngươi bản vương một chút cũng không ngờ, bởi vì phía trên đã sớm chỉ thị ngươi bản vương điều tra rõ việc này… Ngươi bản vương, luôn luôn tại diễn trò với trẫm, miệng toàn nói dối, ngươi bản vương còn muốn ngụy biện?!”
Tân Thiểu Mẫn ngẩn ra trừng mắt nhìn hắn bản tọa, nước mắt không tiếng động chảy xuống. Cô ấy giải thích như thế nào đây? Nói cô ấy không trúng độc, đó là bởi vì Thọ Cầu chân chính đã chết, cô ấy bất quá là linh hồn tương lai bám vào thân thể cô ấy? Hắn bản tọa sẽ tin sao?
“Trẫm tin tưởng cậu, trẫm muốn tin tưởng cậu, nhưng mà cậu lại nói dối trẫm, nói cậu không biết Hà Bích, nhưng cậu lại thay nữ nhân ấy điều tra việc này.. Không, cậu không phải vì thay nữ nhân ấy sửa lại án sai, cậu là vì xác định tội danh của trẫm!” Hắn ta đây không kiềm chế tức giận được, cơ hồ mất đi lý trí mà gào thét.
Tên đó luôn luôn tin tưởng cô ấy, mặc kệ bao nhiêu người nói tên đó phải đề phòng, nhưng tên đó tin tưởng cô ấy, không kể lý do tin tưởng cô ấy tất cả! Nhưng mà cô ấy phản bội tên đó! Khi cô ấy cùng Thành Hâm rời đi Ngọc Tuyền cung, tên đó biết cô ấy muốn làm cái gì, tên đó nói với bản thân, lại cho cô ấy một cơ hội, lại tin tưởng cô ấy một lần, cô ấy lại trực tiếp chỉ ra tên đó là hung thủ, đánh nát hy vọng của tên đó, khiến tâm của tên đó triệt để băng giá.
“Không phải, bản vương chỉ là không đồng ý Hà Bích trở thành cừu non gánh đại tội, mà bản vương không nghĩ tới hung thủ sẽ là ngươi bản vương!”
“Cho nên?” Tên đó tiến sát từng bước, nàng bản vương từng bước lui về phía sau. “Ngươi bản vương muốn làm cái gì? Tìm ra chứng cứ, để bách quan biết được là trẫm làm, để cho Hạ Hầu Quyết thanh thế lớn mạnh, bức trẫm thoái vị?”
“Đối phương vì sao phải làm như vậy? Đứa nhỏ trong bụng Hoàng quý phi là của đối phương!” TÊN ĐÓ thừa nhận rồi…. Thật là tên đó!
“Trẫm không cần đứa trẻ này, đứa trẻ này chỉ là quân cờ trong kế hoạch của trẫm.” Tiếng nói hắn lạnh nhạt, ánh mắt hàn lệ, từ trong lòng cô lão phu phát lạnh.
“Ngươi bản tọa thế nào có thể…”
“Bởi vì trẫm muốn chính quyền thuộc về trẫm, trẫm muốn thu hồi binh phù, trẫm nghĩ đến…” Tên đó nghĩ đến hạnh phúc, nhưng mà… Không có, cái gì tên đó đều không có, tất cả chỉ là cô bản vương diễn trò, tất cả đều là giả, hư tình giả ý..
“Cho dù cậu muốn có lại chính quyền, cậu cũng không hẳn phải làm như vậy, cậu…” Nàng ta đây cúi xuống, bỗng dưng giương mắt, tiếng nói khàn khàn: “Đức Phi, Hiền phi, Thục phi, hoàng quý phi… Tất cả đều là cậu giết?!”
“Đúng thì như thế nào? Bất quá là một đám nữ nhân ngu muội ngạo mạn, chết chưa hết tội.”
Tân Thiểu Mẫn ngẩn ra chống lại cặp mắt đã từng nhu tình như nước, hiện tại lại là đôi mắt buốt giá chết người. “Hạ Hầu Hoan, lòng ngươi lão phu đã thay đổi rồi…” Cô lão phu biết tên đó chịu nhiều đau hổ, cô lão phu biết tên đó muốn đoạt lại chính quyền, nhưng tên đó không nên lợi dụng sinh mệnh vô tội để đạt thành mục đích của tên đó.
“Thay đổi?” Hắn bản vương khẽ cười một tiếng. “Chỉ sợ còn kém Hạ Hầu Quyết, cậu chưa thấy qua hắn bản vương mỗi ngày nhìn chằm chằm trẫm một lần một lần ăn độc, hắn bản vương nhìn trẫm thống khổ cực cùng ngã xuống đất mà cất tiếng cười to, hắn bản vương hưởng thụ trẫm ở trước mặt hắn bản vương yếu đuối, hắn bản vương đem trẫm ở dưới chân, lấy mệnh người trẫm để ý để bắt buộc trẫm!”
Tân Thiểu Mẫu nhìn vẻ mặt dữ tợn điên cuồng của hắn bản tọa, nước mắt không nhịn được hạ xuống.
” Tất cả nữ nhân này đều là tên đó chọn lựa vào cung, trẫm vừa thấy nữ nhân này đã muốn nôn, nhưng mà trẫm phải dựa vào các nữ nhân ấy trọng chưởng quyền to, cho nên trẫm hàng đêm sủng hạnh các nữ nhân ấy, bởi vì trẫm muốn khơi mào tranh đấu hậu cung, bởi vì muốn một đứa nhỏ trở thành lợi thế, trẫm lợi dụng các nữ nhân ấy phân hoá thế lực Hạ Hầu Quyết… Nữ nhân này, khiến người lão phu tàn ác, mà đối phương… Càng làm cho trẫm chán ghét!”
Tân Thiểu Mẫn nhịn xuống xúc động kêu khóc, khàn giọng hô, “Nếu bản tọa là cơ sở ngầm của Hạ Hầu Quyết, bản tọa từng làm qua chuyện thật có lỗi với cậu sao, bản tọa từng làm cái gì sao?!” Chỉ bằng một ít suy luận liền định tội nữ nhân ấy, vì sao không nghĩ lại tình tình của nữ nhân ấy?
“Ngươi lão phu không làm cái gì, là trẫm ngốc.” Tên đó nhẹ gật gật đầu, thừa nhận bản thân ngu xuẩn. “Ngươi lão phu không cần làm cái gì, dùng một cái nhăn mày một nụ cười của ngươi lão phu, là có thể để trẫm quên chính sự… May mắn thay, trẫm hiểu rõ ngươi lão phu, tất cả đều còn kịp.”
Tân Thiểu Mẫn cau mày, nước mắt rơi như mưa. “Bản vương nói rồi, bản vương không có trí nhớ!”
“Nếu cậu không có trí nhớ, vì sao cậu nhớ được nhiều món ăn nổi tiếng như vậy, cậu sẽ biết đun nấu như thế nào? Cậu căn bản chính là chờ đợi thời cơ chín muồi, muốn hạ độc trong thức ăn của trẫm!” Đây là điểm đáng ngờ lớn nhất, không phải sao? Hắn làm như không thấy, là vì hắn tín nhiệm nữ nhân ấy, nhưng nữ nhân ấy lại phản bội hắn!
Tân Thiểu Mẫn đóng chặt mắt, muốn giải thích lại giải thích không xong, cho dù cô bản tọa nói cho tên đó, cô bản tọa đến từ nơi nào, tên đó sẽ tin sao? “Hạ Hầu Hoan, bản tọa quả thật không có trí nhớ, lúc đối phương ở ngoài cung gặp bản tọa, là vì Hà Bích phát hiện Hạ Hầu Quyết không thích hợp, cho nên muốn tìm cách để ra rời hoàng cung, muốn bản tọa nương nhờ Hà gia, nhưng mà Hà gia đã không còn, một nhà sáu người từ khi Hà Bích tiến cung đã bị diệt khẩu, bản tọa không nói cho Hà Bích chuyện này, chúng bản tọa còn ước hẹn sau khi rời cung muốn cùng nhau làm ăn buôn bán, chúng bản tọa…”
“Thật đáng tiếc, trẫm đã làm vỡ mộng, mộng của đối phương nhất định đã bị tiêu diệt.” Hạ Hầu Hoan lạnh giọng đánh gãy cô ấy.
“Có ý gì?” Giọng nói lạnh như băng khiến cả người cô bản tọa nổ bung.
“Vừa rồi lúc hồi Ngọc Tuyền cung, không nhìn thấy trước Xuân Phúc môn đang có gì sầm uất sao?” Tên đó giơ lên ác ý cười.
Tân Thiểu Mẫn chứa nước mắt trừng hắn bản vương, cả người run run. “Không…”
“Không nhìn thấy?” Tên đó hướng Chúc Bình An cùng Thành Hâm đứng ở một bên. “Bình An, trẫm không phải đã nói, muốn treo cao một chút, muốn để mọi người đều thấy được?”
“Nô tài…”
“Ngươi ta đây treo cổ Hà Bích?” Hơi thở nữ nhân ấy mong manh nói.
“Cũng nữ giết hoàng quý phi, đối phương cho là cô ấy còn có thể sống sao?” Hắn cười hỏi, dường như cô ấy càng khổ đau, hắn càng thống khoái.
“Vô lại! Ngươi lão phu đã nói là ngày mai! Ngươi lão phu làm sao có thể giết Hà Bích, ngươi lão phu mới là hung thủ!” Nàng lão phu bước lên trước, một phen níu chặt vạt áo của hắn.
Hạ Hầu Hoan không lưu tình chút nào quăng nàng bản tọa ra. “Trẫm không phải hung thủ! Đối phương muốn trách thì trách Hạ Hầu Quyết, hắn bản tọa mới là hung thủ tạo thành tất cả!”
Thành Hâm ngay lập tức nâng Tân Thiểu Mẫn dậy, Tân Thiểu Mẫn gào khóc ở trong hắn bản vương.
“Thành Hâm, dẫn nữ nhân ấy về Đông Noãn các, một bước cũng không cho nữ nhân ấy bước ra, bằng không đừng trách trẫm vô tình!”
Hạ Hầu Hoan vừa dứt tiếng, ngồi xuống ở trên giường, không thèm nhìn nữ nhân ấy một cái.
Thành Hâm căng thẳng, một tay lấy ôm lấy Tân Thiểu Mẫn, bước nhanh rời đi tẩm điện.
Trở lại Đông Noãn các, Tân Thiểu Mẫn cuộn mình ở trên giường, giống như tan vỡ khóc đến không kềm chế được.
Nhớ tới Hà Bích khắp nơi suy nghĩ vì nàng ta đây, nhớ tới ước định cùng Hà Bích, nhớ tới Hà Bích lấy tiếng nói ngọt nào kể ra giấc mộng… Không có, toàn bộ đều không có, mà người giết Hà Bích là nam nhân nàng ta đây yêu nhất, trong chớp mắt, phương trời của nàng ta đây giống như bị hủy diệt hoàn toàn.
Thành Hâm thấy thế, từ trên người lấy ra một cái bình nhỏ, tiến đến trước mũi của cô bản vương để cô bản vương khẽ ngửi, một lát sau cô bản vương liền ngủ thật say. Hắn bản vương không bỏ đi mà ngồi ở cạnh mép giường lau đi nước mắt của cô bản vương, nhưng cô bản vương đi vào giấc ngủ, nước mắt vẫn như trước chảy không ngừng, hắn bản vương buồn bực bước ra Đông Noãn các tìm Hạ Hầu Hoan lý luận.
“Đừng đi vào.” Thái Đấu ở ngoài tẩm điện ngăn hắn bản tọa lại.
Thành Hâm gạt hắn ra, bước nhanh vào tẩm điện, chỉ thấy Hạ Hầu Hoan ngồi trên giường gấm, trên tay cầm bầu rượu chạm ngọc, miệng liên tục uống.
“Lúc trước khi nói cho cậu, cậu không tin, hiện tại cậu đến cùng là nổi điên làm gì?”
“Là trẫm phạm sai lầm.” Tên đó bộc trực nhận sai.
“Đoạn thời gian ở chung, cô ấy không giống như là cơ sở ngầm, nếu thật là cô ấy, đối phương sớm đã chết vài lần!”
“Đây là thủ đoạn cao minh của cô ấy, để trẫm không còn phòng bị cô ấy, mà lúc này trẫm chỉ cần nghĩ đến cô ấy là nữ nhân Hạ Hầu Quyết phái đến bên cạnh trẫm, trẫm nghĩ đã muốn nôn.” Buồn cười nhất chính là hắn thật sự bị lừa, hắn thật sự là thông minh bị thông minh lừa!
Thành Hâm thấy tên đó dường như tâm ý đã quyết, thẳng thắn nói: “Một khi đã như vậy, vậy thì đem nữ nhân ấy cho lão phu đi.”
Khẩn cầu này giống như đoán trúng ý Hạ Hầu Hoan, vẻ mặt hắn bản vương không thay đổi mà nói: “Ngươi bản vương cũng muốn giống như nữ nhân ấy phản bội trẫm?”
“Nữ nhân ấy không có phản bội hoàng thượng, nhưng hoàng thượng đã không cần nữ nhân ấy nữa, liền đem nữ nhân ấy ban cho lão phu đi.”
“Trẫm không cần, cũng sẽ không cho ngươi lão phu…” Hắn cúi xuống khẽ gọi, “Thái Đấu.”
“Ty chức ở đây.” Thái Đấu từ ngoài cửa đi tới.
“Đem thành Hâm giam ở trong phòng, không có lệnh của trẫm, không cho tên đó bước ra cửa phòng một bước.”
“Hạ Hầu Hoan, đối phương đến cùng muốn làm cái gì?!” Thành Hâm căm tức gào thét.
“Giải xuống!”
Thái Đấu bất đắc dĩ, nhưng vẫn là đưa Thành Hâm đi ra ngoài.
“Hạ Hầu Hoan, ngươi lão phu điên rồi!”
Thành Hâm rống giận ở ngoài điện, Hạ Hầu Hoan mặt không biểu cảm uống rượu.
TÊN ĐÓ điên rồi? Có lẽ tên đó căn bản chưa từng thanh tỉnh… Vậy thì vĩnh viễn đừng cho tên đó thanh tỉnh.