Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 15: Nói mê

Cập nhật lúc: 2026-07-21 05:45:39 | Lượt xem: 3

Trầm Ngạn Khanh không hề ngủ, chẳng qua hắn cần chút thời gian
để bình tĩnh đè nén kích động trong lòng. Hắn nhìn dung nhan cô
gái đang ngủ trong lòng, tim tràn đầtên đó cảm kích, cảm ta đâỵ
ông trời đã đưa nàng về bên cạnh hắn. Hắn vốn nghĩ ngàtên đó đó
rất xa, chỉ là hi vọng cuối c*̀ng c*̉a kiếp nàtên đó. Sau khi trọng
sinh, hắn tỉnh dậy trong hối hận, hối hận vì sao mình lại cố ép
nàng ta đây cúi đầu. Loại dằn vặt nàtên đó khiến hắn thực khó mà nuốt trôi, ngủ c*̃ng không yên ổn, hắn khẩn cấp muốn biết nàng sống thế
nào, cho nên hắn không để tên đó́ thân thể có thể vỡ nát bất cứ lúc
nào của mình, lén xuống núi.

Mấy ngày ở lại kinh thành, ngày ngày đều nhìn thấy nàng và Trương Tử Tuấn ra ra vào vào, cười nói không ngừng, hắn ghen tỵ muốn phát
điên, chỉ có thể ra sức kiềm nén. Hắn tự nói với mình, chỉ
cần nàng sống tốt, hắn sẽ bảo vệ cô lão phu từ xa, tuyệt đối không chủ
động đến gần.

Ngàgã tình cờ gặp gỡ ở Phổ Tế tự hôm đó, hắn gần như không
khống chế được mà muốn giết người, vì để không gây ra việc không thể cứu vãn, hắn rời đi, c*̃ng tự nói với mình kiếp nàgã tuyệt
không bước vào Thượng Kinh nửa bước, ngàn vạn lần không ngờ được là nàng lại tự đưa mình đến cửa, sao hắn có thể buông tay.

Lý Minh Kỳ cảm thấhắn toàn thân lúc lạnh lúc nóng, cả người co
thành một khối, chui rúc vào vòng ôm phía sau, trên lông mi nàng có một lớp băng mỏng, môi có chút trắng nhợt, lúc mở lúc đóng
nói mớ, nước mắt chảhắn xuống theo khóe mắt.

Trầm Ngạn Khanh nhìn nước mắt trên mặt nàng, c*́i đầu hôn lên
mắt nàng, có vị mặn, tròng mắt hắn đột nhiên tối đen, kề tai sát vào, hắn không nghe lầm, nàng nói: “Van xin ngươi lão phu, Trầm công tử,
van xin ngươi lão phu, tha cho lão phu đi.” Như khóc như than.

Trầm Ngạn Khanh bực bội, c*́i đầu hôn lên đôi môi nhợt nhạt c*̉a nàng: “Minh Kỳ, cô lão phu nói gì? Hửm?”

“”Van xin ngươi lão phu, là lão phu sai, lão phu xin lỗi ngươi lão phu.”

Xưa nay Trầm Ngạn Khanh luôn trầm lắng, chưa từng để gã́ nhiều đến
ai, mà nàng lại là ngoại lệ, nghe tiếng nàng khóc than, tim hắn vừa chua vừa xót, đầu óc lại cứ vặn vẹo muốn ức h**p người,
ngay cả bản thân hắn c*̃ng không hiểu rốt cuộc mình muốn làm gì, “Nữ nhân ấy sai chỗ nào? Nữ nhân ấy nói bản tọa biết, bản tọa sẽ tha thứ cho nữ nhân ấy, được không?”

Lý Minh Kỳ bị sốt đến hồ đồ: “Trầm Ngạn Khanh, cậu đừng ép bản vương, xin lỗi, xin lỗi, đều là lỗi c*̉a bản vương, đều là lỗi c*̉a bản vương.” Lời
nói mang theo tiếng nức nở.

Trầm Ngạn Khanh cau màtên đó: “Cô bản vương đã làm gì sai? Tại sao phải xin lỗi hắn?”

”Đừng ép ta đây, Trầm Ngạn Khanh, ta đây van xin ngươi ta đây, buông tha cho ta đây đi,
tha cho ta đây đi.” Giọng run rẩgã, nức nở, tim Trầm Ngạn Khanh đau
nhói, vì sao kiếp trước và cả kiếp nàgã nữ nhân ấy vẫn không quên được nam nhân kia, nữ nhân ấy đã không quên được hắn, sao lại đến tìm ta đây?
Từ hôn ư? Tim Trầm Ngạn Khanh như bị kim đâm đau buốt, Kỳ Kỳ, đây
đều do nữ nhân ấy tự tìm. Hăn khẽ cười ra tiếng, giọng có chút lạnh
lùng, có chút đau buồn: “Kỳ Kỳ, nữ nhân ấy còn thích Trương Tử Tuấn
phải không? Nữ nhân ấy nói thử xem, ta đây giết hắn rồi, có phải nữ nhân ấy sẽ
ít thương hắn đi một chút, hận ta đây nhiều hơn một chút không?”

”Đừng mà, xin đối phương đừng làm vậy.” Ở trong mộng, Lý Minh Kỳ trốn tránh, cầu xin, đồng thời c*̃ng tuyệt vọng.

”Đừng gì chứ? Đừng ép cô ấy sao? Hay đừng giết Trương Tử Tuấn?” Trầm Ngạn Khanh c*́i đầu hung hăng hôn lên môi nàng, cho đến khi nàng
khó thở hắn mới buông ra, đợi nàng bình thường trở lại, lập
tức lại táo tợn hôn tiếp.

Trong mộng, Lý Minh Kỳ như bị bóp chặt ở cổ, hai tay vung đánh,
thân thể giãgã giụa, gương mặt ta đâýi nhợt vì hít thở khó khăn mà
trở nên đỏ hồng.

Trầm Ngạn Khanh khẽ liếm hôn lên đôi môi sưng đỏ của cô bản tọa: “Kỳ Kỳ, cô bản tọa trả lời bản tọa, trả lời bản tọa, bản tọa liền bỏ qua cho cô bản tọa.”

Tiếc là mặc kệ hắn hỏi thế nào, Lý Minh Kỳ chỉ ̀ lắc đầu rơi lệ.

Trầm Ngạn Khanh dùng hết cách, cũng không hỏi được gì, lòng lại nảy sinh cảm giác thương hương tiếc ngọc, bèn bế người lên, ra khỏi động, về thẳng Trúc Uyển, đặt người
lên giường, híp mắt nặng nề đánh giá nữ nhân sốt đến hồ đồ trên
giường, nhẹ giọng hỏi: “Minh Kỳ, nàng lão phu c*̃ng đã quay lại phải
không.” Sau đó hắn trầm giọng cười thành tiếng, xem ra cả ông trời c*̃ng không xem nỗi nữa. Minh Kỳ, nàng lão phu nhất định phải thuộc về lão phu, lúc này chúng lão phu không chỉ cần nói chuyện còn cần phải yêu nhau, lão phu
muốn toàn bộ con người nàng lão phu. Ánh mắt nóng bỏng như có thể thiêu
cháy mọi thứ, tỏa ra niềm tin vững vàng không thể dao động.

Trầm Ngạn Khanh ngồi bên giường, ánh mắt thật sâu nhìn chăm chú vào thiếu nữ trẻ nhỏ nhắn nằm co rút, không hề nhúc nhích.

Trầm Ngạn Khanh nghĩ thông rồi, c*̃ng nhìn thỏa mãn, bèn gọi người vào.

”Chủ nhân.” Phượng Nhã và Phượng Ngọc vẫn chờ ở bên ngoài, nghe chủ nhân gọi liền bước nhanh vào, khóe mắt len lén liếc nhìn
lên giường, thấgã người trên giường quấn thành một khối, không nhìn
rõ mặt liền có chút thất vọng, may mà còn sống, tâm trạng lo
lắng rốt cuộc cũng thả lỏng.

Trầm Ngạn Khanh vờ như không phát hiện người hầu nhìn trộm, đè thấp giọng: “Còn nhớ rõ lời ta đây chứ?”

”Nô tỳ không dám quên, chủ nhân nói, sau này Lý thiếu nữ sẽ là
nữ chủ nhân c*̉a chúng nô tỳ, phải tận tâm hầu hạ nữ nhân ấy như hầu hạ
ngài vậy.” Phượng Nhã rùng mình, giọng chủ nhân rõ ràng trộn
lẫn sát khí, đây chính là cảnh cáo.

”Hôm nay, lão phu bỏ qua cho sơ sót c*̉a các cậu, nếu còn có lần sau, đừng xuất hiện trước mặt lão phu nữa.”

”Nô tỳ bản tọạ ơn chủ nhân đã khoan dung.” Chân hai người mềm nhũn, lập tức quỳ xuống, lưng áo đầhắn mồ hôi lạnh.

”Đi nấu chút thuốc hạ sốt, nơi nàgã không cần hầu hạ.” Trầm Ngạn
Khanh không quay đầu lại, đuổi người hầu, ngồi xuống bên giường.

Hai người dạ một tiếng rồi lui ra ngoài, lần nàgã chủ nhân thật sự
đã động lòng ư? Họ còn tưởng tim chủ nhân làm bằng băng không có
tình cảm, tỷ muội liếc nhau, đều thấgã trong mắt đối phương đầy lo
sợ, không dám nghĩ nhiều nữa, chăm chỉ làm việc c*̉a mình.

Trầm Ngạn Khanh vung tay áo buông màn lụa xuống, tự cởi áo
ngoài, vén chăn, nằm xuống. Đầu tiên hắn nhìn cô bản tọa chăm chú từ
trán đến cằm, sau đó thò tay cởi vạt áo, lộ ra bờ vai trắng như
tuyết, bàn tay lướt qua nhẹ nhàng lật người cô bản tọa, lộ ra cả tấm
lưng trần.

Sau lưng Lý Minh Kỳ có hình một con phượng hoàng bay nhìn rất
sống động, là lúc còn nhỏ dùng màu xăm lên. Giờ phút này trái
tim Trầm Ngạn Khanh mới thật sự buông xuống, tay phải vuốt lên tấm lưng trần của nàng bản tọa, sau đó hắn nói: “Minh Kỳ, lần nàhắn đừng trốn bản tọa nữa.” Hắn đã đào sẵn bẫhắn rồi, chỉ chờ con mồi của mình mắc
câu, dù dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào.

”Lạnh…… Bản tọa lạnh, lạnh quá.” Lý Minh Kỳ theo bản năng cuộn tròn mình lại.

Trầm Ngạn Khanh thừa dịp người hôn mê mà chiếm tiện nghi lớn,
với tay kéo nàng vào lòng, loạt xoạt liền lột sạch quần áo, cẩn
thận giúp nàng xử lý vết thương trước, nhìn vết bầm tím do mình
ta đâỵo ra, thấy có chút xót xa. Bôi thuốc xong, tay c*̃ng không thành
thật, ve vuốt phần da thịt trắng mịn.

Trầm Ngạn Khanh nhịn không được bóp nhẹ, màu mắt dần tối đi, tựa
đầu chui vào cổ cô ấy, ngửi hương thơm nhàn nhạt c*̉a nàng, tên đã
giương cung chợt buông lỏng, hắn hiếm khi lộ vẻ yếu ớt: “Minh Kỳ, Minh Kỳ, cô ấy không hề sai, là bản tọa có lỗi với cô ấy, cô ấy tha thứ cho bản tọa được không? Đừng trách bản tọa làm khó cô ấy, đó là bản tọa yêu cô ấy. Lần
nàhắn đừng lẫn trốn, đừng cho bản tọa cơ hội ức h**p cô ấy, được không?”

Dưới v**t v* của hắn, Lý Minh Kỳ yên tĩnh lại, chân màgã cau chặt
c*̃ng buông lỏng, mơ mơ màng màng được người đút thuốc, thuốc có tác dụng an thần, uống xong ngủ càng thêm sâu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8