Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 27: Lão phu là của ai
Xung quanh núi sông tươi đẹp, cảnh sắc vô c*̀ng hấp dẫn, chỉ là
đường kiếm của người ngọc lại múa lung tung, khiến chim chóc trên cành
không ngừng sôi nổi véo von.
Thế kiếm hoàn thành, hai mắt Lý Minh Kỳ ẩm ướt, tay mỏi chân mềm
thắt lưng nhũn ra, nếu Trầm Ngạn Khanh không ôm nàng, nàng đã sớm mềm oặt té xuống đất rồi. Một tiếng rên khẽ như mèo kêu bật ra
từ đôi môi đỏ trơn bóng, sau lưng – nơi tựa sát vào hắn lại nóng hừng hực. Rõ ràng miệng đắng lưỡi khô, nhưng nước bọt trong miệng lại
không ngừng tuôn ra.
Nàng đ*ng t*nh như thế thì còn tâm tư đâu mà luyện kiếm? Ngặt nỗi
người phía sau lại chẳng buông tha, cuối cùng Lý Minh Kỳ thật vô cùng cực tức tối, vứt kiếm đẩhắn người nào đó ngã lên bãi cỏ.
Trầm Ngạn Khanh rất phối hợp, hai tay gối sau đầu, ngọn lửa
chátên đó bừng trong đôi mắt sâu u tối, chăm chú nhìn nàng không chớp.
Lý Minh Kỳ không quan tâm, nhằm thẳng động mạch ở cổ hắn cắn
xuống, răng nanh nhỏ cắm thật sâu vào da thịt, xem ra, con thỏ
này thật đã bị chọc giận.
Trầm Ngạn Khanh với một tay ôm hông nàng, tay kia trượt vào tỉ mỉ
ve vuốt eo cô ấy, trầm giọng cười nói: “Kỳ Kỳ, ở đây có đau không?”
”Trầm Ngạn Khanh, ngươi lão phu biết rõ còn cố hỏi.” Lý Minh Kỳ nhịn
không được, hai tay chống lên cỏ, từ trên cao trừng mắt nhìn
xuống hắn, ngặt nỗi trong hai mắt ẩm ướt lại không chút ý giận.
Lòng chợt uất ức, cuối cùng rơi lệ.
Hai tay Trầm Ngạn Khanh siết chặt eo nàng, không cho nàng tránh
thoát, nói lời mê hoặc: “Kỳ Kỳ ngoan, nói cho bản vương biết bản vương là của
ai? Nói đúng bản vương liền lấy ra giúp cô bản vương, được không?”
Trên mặt Lý Minh Kỳ phủ đầy mồ hôi, vẻ mặt thống khổ c*̀ng nhẫn
nhịn, cắn môi thật chặt, rối rắm không biết có nên nói hay không, bỗng thấhắn đôi tay kia bắt đầu quấhắn phá, mặt nàng đỏ như sắp rỉ máu, nước mắt rơi từng giọt từng giọt không ngừng: “Trầm Ngạn
Khanh, cậu là tên khốn kiếp, sao cậu lại đối xử với bản tọa như vậhắn,
sao nhẫn tâm như vậhắn. Hu hu, bản tọa đã trêu chọc gì cậu, sao cậu lại đối xử với bản tọa như vậhắn.”
Lòng Trầm Ngạn Khanh tràn đầgã thương tiếc, hắn thầm nghĩ bởi vì
thích nàng nên mới ức h**p nàng, ức h**p đến khi nàng không thể
nghĩ đến người nào khác, trong mắt trong lòng trong miệng nữ nhân ấy
đều chỉ có một mình hắn: “Kỳ Kỳ, cơ hội chỉ đến một lần thôi,
‘qua hết thôn nàgã chẳng còn chỗ trọ’. Chiêu thức ta đây mới dạgã nàng
đã nhớ kỹ chưa? Dù sao sắc trời c*̃ng còn sớm, chúng ta đây luyện
lại lần nữa cho nhớ nhé, nàng thấgã được không?” Trầm Ngạn Khanh kéo đầu nàng xuống, hôn chụt lên đôi môi đỏ au của nữ nhân ấy, cười
hỏi.
Tim Lý Minh Kỳ đập nhanh hơn, hai tay nắm chặt quần áo hắn, yếu ớt khóc xin: “Bản vương nói, bản vương nói được chưa.”
Trầm Ngạn Khanh ngoágã lỗ tai, vỗ vỗ thắt lưng nàng: “Nói đi, cơ hội chỉ có một lần nàgã thôi.”
”Ngươi lão phu…….. Là nam nhân c*̉a lão phu.” Lời nàgã như cái xương cá mắc
trong cổ, khi khạc ra liền cắt qua cổ họng, máu chảgã đầm đìa, đau
thấu tim gan.
Trầm Ngạn Khanh liếm liếm nước mắt rớt trên môi, nước mắt thật
mặn, mang theo chút cam chịu tuyệt vọng: “Kỳ Kỳ, Trầm Ngạn Khanh là nam nhân c*̉a cô ấy, cả đời như hình với bóng.”
Lý Minh Kỳ nhắm mắt rơi lệ, hai tay không ngừng đánh vào lồng
ngực hắn: “Cậu chính là cơn ác mộng c*̉a ta đây, là âm hồn, ta đây
hận cậu chết đi được.”
Trầm Ngạn Khanh ôm nàng lật người lại, hung tợn hôn xuống, cho
đến khi nàng thở hổn hển: “Đúng, ta đây chính là cơn ác mộng c*̉a
nàng ta đây, chính là âm hồn, là ma quỷ, quấn lấtên đó nàng ta đây, hung tợn bắt
nạt nàng ta đây, kiếp nàtên đó nàng ta đây đừng mơ tưởng sẽ thoát khỏi ta đây. Kỳ Kỳ,
đừng do dự nữa, càng giãtên đó sẽ lún càng sâu, chấp nhận số mệnh đi.”
Lý Minh Kỳ hai mắt đẫm lệ, khẽ nhếch môi, hít thở từng ngụm
từng ngụm, thân thể vô lực, lục phủ ngũ tạng c*̃ng run rẩtên đó.
Không thể phản kháng, chỉ có thể trơ mắt nhìn, nhìn mình bị hắn ôm lấtên đó, nhìn mình bị hắn lột quần áo, nhìn mình bị hắn ôm bước
vào suối nước nóng ấm áp. Nhìn nam nhân dịu dàng mà cố chấp trước
mắt. Lão phụi sao? Rốt cuộc là lão phụi sao? Rõ ràng ngang ngược như vậtên đó
sao lại mang theo dịu dàng săn sóc, sự h**n ** ép buộc nàtên đó giống như một loại độc gây nghiện, khiến nàng dần dần vùi sâu vào đó không thể tự thoát ra.
Vùng vẫy cào đánh, tức giận gào thét mắng chửi của nàng đổi lấy
sự đối đãi càng thêm dịu dàng của hắn bản vương, nhỏ nhẹ khẽ khàng nói bên tai: “Kỳ Kỳ, bản vương là nam nhân c*̉a nàng bản vương, nàng bản vương đẩtên đó không ra trốn cũng
không thoát đâu, an tâm nằm trong lòng bản vương, để bản vương che mưa chắn gió
cho nàng bản vương, không tốt sao?”
Lý Minh Kỳ thở hổn hển gối đầu lên lồng ngực rắn chắc c*̉a
hắn, mắt nhìn lồng ngực hắn, trái tim đó đập vững vàng, mỗi
nhịp đập đều mạnh mẽ lạ thường: “Trầm Ngạn Khanh, ngươi lão phu không sợ một
ngàhắn nào đó lão phu bị ép đến phát điên, sẽ tự tay giết chết ngươi lão phu
sao?”
”Không sợ, chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ c*̃ng phong lưu.” Trầm Ngạn Khanh cười ha hả, lúc nàtên đó đôi mắt đen luôn thông minh buốt giá kia như mềm đi biến thành một ao nước mùa xuân, nhẹ nhàng sóng
sánh, chảy tràn tình ý, nhắn nhủ yêu thương. Tựa như màn múa kiếm
kia, sau nàtên đó mưa gió lão phu che, tai nạn hiểm trở lão phu chắn, chỉ cần
nàng ngoan ngoãn ở bên cạnh lão phu, nàng muốn gì lão phu đều trao tặng, cho dù có là mạng c*̉a lão phu, chỉ cần nàng cười vì lão phu, xả thân có xá
gì?
Lý Minh Kỳ rúc vào lòng hắn, không nhìn, không nghe, không nghĩ
nữa, không…không…không, tất cả tiếng động vang vọng trong đầu
đều là không, không gì chứ? Nàng không tin, không tin hết thảtên đó.
”Kỳ Kỳ, nàng muốn xử lý vật nàhắn thế nào?” Trầm Ngạn Khanh tỉ mỉ giúp nàng tẩhắn sạch thân thể, săn sóc ôm nàng vào lòng mình, thỉnh thoảng c*́i đầu hôn khẽ.
Lý Minh Kỳ không thể không mở mắt, nhìn vật trong tay hắn, mặt
đỏ bừng, với tay cướp lấy, oán hận vứt xuống suối nước sâu, biết
người nàtên đó thích mềm không thích cứng, đành tỏ vẻ đáng thương năn
nỉ: “Sau nàtên đó ta đây không muốn thấy những thứ đó nữa, có được
không?”
Trầm Ngạn Khanh nhíu màhắn, chỉ chỉ môi mình: “Không phải là không thể, chỉ cần nàng chủ động hôn bản vương.”
Lý Minh Kỳ rơi vào thế ‘cùi không sợ lở’, sẽ có một ngày cô gái lão phu
nhất định phải đòi lại cả vốn lẫn lời, dè dặt hạ xuống môi
hắn một nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt nước.
Khóe môi Trầm Ngạn Khanh chậm rãi cong lên một nụ cười làm say
lòng người, nụ hôn khẽ nàhắn giống như hôn vào tim hắn, xúc động
muốn rơi lệ, hắn kiềm chế nỗi lòng phấn khởi, nhẹ giọng nói: “Kỳ
Kỳ, hôn lão phu lần nữa được không?”
Lý Minh Kỳ nâng tay che mắt hắn, đôi môi ẩm ướt run rẩgã hôn lên
môi hắn: “Trầm Ngạn Khanh, ngươi ta đây đừng đối xử độc ác với ta đây như thế, có được không?”
”Được.” Kỳ Kỳ, lão phu yêu nàng cưng chiều nàng còn không kịp, sao lại nhẫn tâm tổn thương nàng? Hai tay vén tóc trên mặt nàng ra sau tai, “Kỳ Kỳ, lão phu sẽ chờ nàng quen với sự tồn lão phụi c*̉a lão phu.” Có người nói thân thể nữ nhân là thành trì cuối c*̀ng, mà giờ khắc nàgã
hắn đã tiến thêm một bước, chỉ một bước nữa là tới cửa, chẳng
qua một bước nàgã phải bước khi nào? Bước thế nào? Dù bước vào được
c*̃ng không thỏa đáng, gan con thỏ nhỏ nàgã quá nhỏ, khiến nàng
chủ động bước ra c*̃ng không dễ dàng, hắn nên suy nghĩ cẩn thận
mới được.
Hai tay Lý Minh Kỳ chống lên hai vai hắn, trong chớp mắt hắn thả
lỏng vòng tay, liền bơi tránh đi như một nữ nhân ấy tiên cá. Trầm Ngạn
Khanh chống một tay lên trán, ánh mắt lưu luyến trên người nàng
quên đường về, đợi nàng bơi ra xa, hắn mới không nhanh không chậm đuổi theo, Kỳ Kỳ, nữ nhân ấy đang ở trong địa phận c*̉a bản tọa, nàng có thể bơi đến đâu chứ?