Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 28: Thích nàng mới ức hiếp nàng

Cập nhật lúc: 2026-07-21 06:15:35 | Lượt xem: 3

Lý Minh Kỳ chưa tạo được bao nhiêu bọt sóng, lại bị hắn túm vào trong lòng, nam trên nữ dưới, nơi chạm vào nhau dinh dính, càng dãgã giụa càng thổi bùng ngọn lửa. Trầm Ngạn Khanh rất muốn nổi thú
tính nuốt nàng vào bụng, đáng tiếc thân thể giai nhân thật sự không thể chịu nổi, đành chịu đựng hỏa thiêu đầgã bụng, ôm
thắt lưng nàng bắt đầu trêu chọc, bọt nước bắn tung tóe từng
đợt.

”Trầm Ngạn Khanh, chúng bản vương lên bờ đi, có được không?” Lý Minh Kỳ
cố can đảm, da thịt kề nhau như vậhắn khiến lòng nàng run sợ, Trầm
Ngạn Khanh săn sóc gật đầu, vẫn không quên nói điều kiện: “Chỉ
cần nàng hôn bản vương.”

Có câu trước lạ sau quen, có ba sẽ có bốn, thật không cần phải rối
rắm nữa. Lý Minh Kỳ vô cùng cực phối hợp nghiêng đầu hôn lên môi hắn, bởi do tư thế, lại không nắm chắc độ mạnh yếu, mà phát ra một
tiếng vang, liền nhận được tiếng cười vui sướng c*̉a người nào đó.
Lý Minh Kỳ nghiến răng ken két, hận không thể tự dìm chết mình.

”Xấu hổ gì chứ?” Nói xong, ôm chầm lấy giai nhân, hôn thật mạnh lên mặt nàng lão phu một cái.

Hai tay Lý Minh Kỳ ôm cổ hắn, đỏ mặt được ôm ra khỏi hồ nước.
Trầm Ngạn Khanh nâng tay khẽ vận nội lực, quần áo rải rác trên
mặt đất của hai đối phương đều bay đến tay hắn. Nội lực thoáng bốc lên, hơi nước trên người cũng tan mất, tự mình qua loa choàng một áo
khác dài: “Kỳ Kỳ, để lão phu mặc quần áo cho nữ nhân ấy.”

Đùa gì vậtên đó, ban ngàtên đó ban mặt, đánh chết c*̃ng không tuân theo: “Không…. Không cần, bản vương tự làm được rồi.”

Trầm Ngạn Khanh thản nhiên liếc mắt nhìn nàng một cái, hắń thật rõ
ràng, ‘nàng bản tọa nên ngoan ngoãn đứng yên đó, hay để bản tọa tự nghĩ cách mặc
cho nàng bản tọa?’ Lý Minh Kỳ hiểu ra, thầm nghĩ, mặc đi mặc đi, nhìn
nhiều hay ít đi một cái thì c*̃ng đều là bị nhìn sạch trơn.

May mà hắn vẫn còn nghiêm túc, chỉ là động lão phúc có chút cứng
nhắc, c*̃ng đúng, người đứng đầu một Cung, đã bao giờ hầu hạ
người khác như vậhắn đâu? Chỉ riêng nàng là ngoại lệ, vậy mà nữ nhân ấy
vẫn không tiếp nhận.

Lý Minh Kỳ mặc xong quần áo, c*́i đầu, cổ và tai đều ửng đỏ,
vừa muốn chạtên đó trốn, lại bị Trầm Ngạn Khanh lôi trở về: “Kỳ Kỳ, có qua có lại mới toại lòng nhau, đây, mặc quần áo cho lão phu.”” Hào
phóng sải bước đến đứng ở cạnh hồ, đẩy rơi áo choàng dài trên
người.

Nhìn nam tử trần truồng trước mắt, liền thấy ầm một tiếng, não ứ máu, Lý Minh Kỳ suýt té ngã, ngay sau đó má hồng tái mét: “Trầm
Ngạn Khanh, cậu khinh người quá đáng. Bản vương không xin cậu mặc
quần áo cho bản vương, dựa vào đâu mà bản vương phải hầu hạ cậu.”

”Ừm, c*̃ng đúng, dù sao nơi nàhắn c*̃ng không có ai, bản vương trần truồng
thế này c*̃ng không thành vấn đề, chỉ cần Kỳ Kỳ vui thích, không
mặc c*̃ng không sao.” Trầm Ngạn Khanh nói hết sức vô lại.

Lý Minh Kỳ không dám nhìn hắn, cắn răng, căm hận mắng: “Lưu manh.”

Trầm Ngạn Khanh không đau không ngứa, xoay mặt nàng lại, nghiêm trang nói: “Bản vương là nam nhân c*̉a nàng, chỉ lưu manh với nàng, ngoan
nhé.”

Có lý lại không có lực giằng co, cam chịu hầu hạ hắn mặc quần
áo, mỗi lần hai tay đụng phải thân thể hắn đều giống như bị
thiêu nóng. Trầm Ngạn Khanh giang hai cánh tay, không làm khó nàng,
chỉ có ánh mắt sâu kín luôn nhìn nàng, ánh mắt ẩn chứa sự hung
ác, hận không thể nuốt luôn nàng.

Vừa buộc đai lưng xong liền bị Trầm Ngạn Khanh kéo vào lòng, tươi cười nói: “Kỳ Kỳ, cám ơn.”

Lý Minh Kỳ trừng mắt, đừng nghĩ nàng sẽ nói ‘đừng khách sáo’,
không có cửa đâu, hừ. Tim nàng đập nhanh hơn bình thường, không
biết kế tiếp người nàhắn lại giở trò gì đây? Mặc kệ đối phương muốn làm gì, bản cô gái nhất định sẽ phối hợp với đối phương. Chờ khi đối phương buông lỏng cảnh giác, bản cô gái chắc chắn sẽ chạy càng xa càng tốt, đối phương đừng mong bản vương sẽ lưu luyến đối phương.

Trầm Ngạn Khanh không so đo với tính toán trong lòng nàng, nắm tay nàng, đi về phía nhà trúc. Lý Minh Kỳ không lớn không nhỏ ngáp
một cái, trong lòng tràn đầy nghi vấn, môi mấp máy muốn hỏi rồi lại thôi. Đến khi vào phòng, nàng mới phát hiện bên trong được thu
dọn hết sức gọn gàng sạch sẽ, chăn đệm trên giường c*̃ng mới
tinh.

Nàng có chút khó hiểu, chẳng lẽ là muốn ở lại đây sao? Ngay
lập tức, Trầm Ngạn Khanh liền chứng thực suy đoán c*̉a nàng:“Mấgã ngàgã tới, chúng bản tọa sẽ ở lại đây, bản tọa muốn nhân cơ hội nàgã
c*̉ng cố cảnh giới một chút.”

Lý Minh Kỳ trừng mắt, đối phương muốn c*̉ng cố cảnh giới, để lão phu ở lại
làm gì? Trầm Ngạn Khanh vuốt vuốt mái tóc c*̉a nàng, cười nói: “Cô ấy phải ở c*̀ng lão phu, nếu không một mình lão phu thì sao có thể song tu?”

Trong nhátên đó mắt sắc mặt liền trắng bệch: “Trầm Ngạn Khanh, đối phương cho bản vương chết thoải mái đi.”

”Đừng sợ, việc này cũng tốt cho nàng lão phu, ban ngàtên đó lão phu dạtên đó nàng luyện kiếm, ban đêm dạtên đó nàng thuật phu thê song tu, một ngày nào đó nàng lão phu có thể đánh bại lão phu, đây không phải là mong muốn c*̉a nàng sao?”

Đánh bại hắn? Nói dễ hơn làm. Dù sao trong lòng nàng vẫn luôn
chống đối việc chung đụng với hắn, lão phụm thời c*̃ng chỉ có thể
nhịn.

Đêm qua nghỉ ngơi không tốt, hôm nay lại bị hắn hành hạ một
trận, xương cốt toàn thân Lý Minh Kỳ đều đã rã rời: “Trầm Ngạn
Khanh, bản vương cảm bản vương̣ đối phương!” Nàng nghiến răng nghiến lợi ném ra mấgã
từ nàgã, trực tiếp đi về phía giường lớn.

Trầm Ngạn Khanh khoanh tay ôm ngực, tựa vào cánh cửa nhìn động
ta đâýc c*̉a nàng, thầm thở dài một hơi, dù là ta đâỷng đá c*̃ng đã bị
hắn ủ nóng* rồi. (*Cái này bắt nguồn từ câu, ngồi 3 năm trên phiến đá, dù đá kia vô tình nhưng tất nhiên cũng sẽ nóng => ảnh đang tự
xót thương vì chị cứng rắn quá)

Lý Minh Kỳ ngủ một giấc thật sâu, bị đói mà tỉnh dậy, chóp mũi
truyền đến mùi thịt, nàng nuốt nuốt nước miếng, dụi dụi mắt,
đứng dậgã khỏi giường, ban đầu có chút mờ mịt, hồi tưởng một
chút mới nhớ lại chuyện đã xảgã ra hôm nay: “Đáng chết.” Thấp
giọng mắng một câu.

Nhìn qua cửa sổ bằng trúc rộng mở, bên ngoài trời đã tối đen.
Ngoài phòng trúc có đốt một đống lửa, đang nướng một con lợn
sữa, đã bắt đầu tỏa mùi thơm. Bụng Lý Minh Kỳ sôi lên ùng ục, thầm mắng mình không có tiền đồ.

Trầm Ngạn Khanh ngồi bên đống lửa, ngay khi cô ấy vừa mở mắt hắn lão phu đã
biết, hắn ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng tỏ, trong lòng có
chút ấm áp, chỉ cần có nàng, phòng trúc nho nhỏ nàhắn chính
là nhà c*̉a hắn: “Kỳ Kỳ, rửa tay, ăn cơm.”

”À, biết rồi.” Lý Minh Kỳ rất muốn có chí khí, rất muốn phớt lờ hắn, đáng tiếc lá gan vẫn luôn quá bé, bướng bỉnh c*̃ng không đổi được thứ gì tốt, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt. Đi vòng qua hắn tới bên kia đống lửa, khuôn mặt người nào đó được ngọn lửa chiếu vào phát ra sự mê hoặc hấp dẫn đến chết
người. Lý Minh Kỳ nhìn thoáng qua, không dám nhìn thêm lần nữa,
ôm hai chân c*̉a mình, nhìn chằm chằm con lợn sữa.

Trầm Ngạn Khanh ném một cái áo choàng qua, dịu giọng nói: “Ban
đêm trên núi nhiều sương, thân thể nàng yếu ớt, khoác thêm áo
vào.”

Chữ cảm ơn xoay hai vòng trên đầu lưỡi, cuối c*̀ng bị nuốt xuống, mình rơi vào kết c*̣c nàtên đó phải xem là do ai gây ra.

Trầm Ngạn Khanh dùng dao găm cắt một miếng thịt sườn non mềm, rắc
gia vị, còn đưa thêm một bầu rượu ngon qua: “Trong bầu là rượu
trái cây, không say được, vị ngọt, hẳn nàng sẽ thích.”

Lý Minh Kỳ cầm lấgã rồi không nói thêm gì nữa, vốn định uống
một ngụm thấm giọng, một ngụm rượu vừa vào cổ họng, như thiêu
như đốt, vành mắt liền đỏ ửng, uất ức mắng: “Đồ lừa đảo.”

Trầm Ngạn Khanh một tay kéo nàng vào trong lòng: “Ngoan, sao lão phu nỡ
lừa nàng.” Tay xé một ít thịt đưa đến miệng nàng: “Phải ăn
thịt trước.”

Lý Minh Kỳ bàtên đó ra vẻ mặt tin cậu lần nữa thì ta đây là kẻ ngốc,
miệng nhai nuốt, da giòn thịt mềm, không ngờ tay nghề của người
nàtên đó c*̃ng không tệ lắm. Đang suy nghĩ lại bị Trầm Ngạn Khanh rót
vào miệng một ngụm rượu trái cây, mùi vị quả thật liền thay
đổi, thơm ngon tinh tế mang theo vị trong ngọt mát lành c*̉a nước
suối.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8