Ác Phu Cường Sủng Thê
Chương 29: Sớm chiều bên nhau

Cập nhật lúc: 2026-07-21 06:15:40 | Lượt xem: 2

Lý Minh Kỳ nếm thấy ngọt ngon, không cần hắn bản tọa khuyên, nàng bản tọa liền dồn sức
ăn mạnh mẽ uống. Khi nửa bầu rượu đã trôi vào trong bụng, nàng bản tọa liền
choáng váng, ngọn lửa soi sáng gương mặt đỏ rực của nàng bản tọa, ánh lên vẻ mặt cực kỳ ngây thơ đáng yêu.

“Vốn định bình tĩnh nói chuyện với cô ấy, không ngờ cô ấy lại tự làm mình say khướt, cô ấy không sợ lão phu Bá Vương ngạnh thượng cung sao?” Lý Minh Kỳ uống đầy vẻ thỏa mãn, không quan tâm đến lời của tên đó,
Trầm Ngạn Khanh ôm cô ấy, nhéo một cái lên mũi cô ấy, hỏi: “Kỳ Kỳ, uống
ngon lắm sao?”

“Ngon lắm, ngươi ta đây cũng uống một ngụm đi.” Lý Minh Kỳ cười ngây ngốc, đưa
tay nâng miệng bình đến bên môi tên đó, “Ngươi ta đây nếm thử đi.” Lòng Trầm Ngạn
Khanh ấm áp, nhắm ngay dấu son môi của nàng ta đây uống một ngụm, rượu vào cổ
họng, hai tròng mắt tên đó sâu thêm vài phần, “Đúng là ngọt ngào hết sức.”
Hỏi tiếp: “Kỳ Kỳ, ta đây là ai?”

Lý Minh Kỳ lộ vẻ chếch choáng, “Ngươi ta đây là Trầm Ngạn Khanh?”

“Nữ nhân ấy cảm thấy lão phu là người thế nào?” Người nào đó hướng dẫn từng bước,
Lý Minh Kỳ nâng mu bàn tay chà chà mặt, xem ra đúng là đã say mơ màng,
giơ ngón tay chỉ hắn lão phu quở trách, “Trầm Ngạn Khanh là một kẻ khốn kiếp vô
liêm sỉ không hơn không kém, nham hiểm giả dối, đê tiện vô sỉ hạ lưu, là một hắn lưu manh, ghét hắn lão phu nhất.”

Nữ nhân ấy nói một câu, mắt Trầm Ngạn Khanh liền tối đi một chút, thì ra trong cảm nhận của nữ nhân ấy, hình tượng của tên đó tệ đến thế, cuộc sống sau này sẽ
khó khăn đây, tâm tư khẽ xáo trộn, lại hỏi: “Kỳ Kỳ, Trương Tử Tuấn thì
sao?”

Lý Minh Kỳ trừng mắt nhìn, trí nhớ như có chút mơ hồ không rõ, nhưng ở
đâu đó lại có chút tổn thương có chút đau đớn, vẻ mặt lạnh hẳn đi, ánh
mắt nhíu nhíu chua xót, “Hức, hắn bản vương ấy à, hắn bản vương là một kẻ tiểu nhân,
nói đến hắn bản vương là sẽ đau, bản vương không muốn nhắc đến hắn bản vương. Uống rượu, đến
đây, uống rượu nào.”

Trầm Ngạn Khanh ôm siết lấy nàng bản vương, nhẹ giọng hỏi: “Kỳ Kỳ, gã bản vương chính là một khối u ác tính trong cơ thể nàng bản vương, phải không?” Lý Minh Kỳ nấc cục
một cái, tựa vào người gã bất động, thì thào lẩm bẩm, “Trầm Ngạn Khanh, đối phương đừng ép bản vương.”

“Được, không nói nữa, cô ấy ngủ đi.”

Đêm đã khuya, sâu trong núi rừng ngẫu nhiên truyền đến vài tiếng hú của
dã thú, Lý Minh Kỳ nghe mà sợ sệt, không khỏi càng thêm nhích về phía
sau. Trầm Ngạn Khanh dùng áo choàng quấn chặt lấy cô ấy, dập tắt ngọn
lửa, ôm cô ấy vào phòng, cởi áo khoác, ôm cô ấy cùng ngủ trên giường. Hơi
thở hai người hòa vào nhau, chưa bao giờ gần gũi đến thế. Trầm Ngạn
Khanh nhìn dung nhan người ngủ trong lòng, giờ khắc này tâm tình
càng thêm phức tạp, xiết chặt vòng tay, hận sao giây phút này không
thể kéo dài mãi mãi.

Một đêm yên ả, sáng sớm giữa rừng, tiếng côn trùng chim chóc mừng bình
minh truyền đến, Lý Minh Kỳ xoa đầu từ từ tỉnh lại, cảm thấy trên đỉnh
đầu như có một đôi mắt to như chuông đồng nhìn chằm chằm mình, sửng sốt này cũng không nhỏ, nữ nhân ấy tức thì bật dậy, còn chưa nhìn thấy rõ ràng đã bị một thân thể cực lớn đè lại xuống giường, thân thể này khẳng định
không phải là Trầm Ngạn Khanh.

Lý Minh Kỳ nhớ tới con hổ trắng đêm đó, lòng bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi,
vụng trộm mở một con mắt, thật đúng là nó, giờ phải làm sao đây? Không
phải nó muốn ăn thịt mình đấy chứ? Càng nghĩ lòng càng sợ, vội nuốt nước miếng, lại không tưởng tượng được, con hổ trắng đột nhiên vươn đầu lưỡi l**m lên mặt cô ấy, l**m ướt cả mặt, cô ấy kinh hoàng trái tim suýt nhảy
ra ngoài, hai tay túm lấy đệm giường dưới người, run run hô một tiếng,
“Trầm… Trầm Ngạn Khanh.”

Một loạt tiếng chuông gió vang lên, cửa phòng bị đá mở, Trầm Ngạn Khanh
hẳn là vừa mới rửa mặt, trên mặt còn dính nước, chờ khi tên đó nhìn thấy rõ một người một hổ trên giường, trong mắt lộ ý cười, vẫy vẫy tay với con
hổ trắng, “Bạch Trản, xuống đây.”

Con hổ to màu trắng nhảy một cái, đến trước mặt hắn lão phu, lộ vẻ nịnh nọt,
Trầm Ngạn Khanh vỗ vỗ cái đầu cực to của nó, “Bảo đối phương gọi nữ nhân ấy dậy,
chứ không bảo đối phương dọa nữ nhân ấy, nếu còn có lần sau, xem lão phu xử lý đối phương thế nào.”

Lý Minh Kỳ lòng còn sợ hãi, mặt cũng ướt mẹp, ngơ ngác ngây ngốc ngồi đó quên luôn phản ứng, Trầm Ngạn Khanh bước qua kéo cô lão phu ôm vào lòng, đầu
tiên là dùng khăn ướt lau lau mặt cô lão phu, tiếp đến nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng
cô lão phu, “Ngoan, không sao cả, Bạch Trản chỉ đùa với cô lão phu thôi, đừng sợ.”

Không sợ ư? Nữ nhân ấy sợ muốn chết, nâng tay lên run run chỉ vào con hổ trắng, “Nó là do cậu nuôi?”

Trầm Ngạn Khanh gật gật gật đầu, “Ừm, ta đây nuôi, trên người nữ nhân ấy có mùi của
ta đây, nó sẽ không làm hại nữ nhân ấy ngược lại còn thích gần gũi nữ nhân ấy, vì thế
nữ nhân ấy chớ nên sợ hãi.” Con hổ trắng ngồi ở bên giường, Trầm Ngạn Khanh
nắm tay nữ nhân ấy sờ sờ lên đầu nó, “Kỳ Kỳ, nữ nhân ấy cứ xem nó là một con mèo
lớn, muốn ức h**p thế nào thì ức h**p, được không?”

Lý Minh Kỳ lộ vẻ chết lặng, khẽ ừ một tiếng, không nói gì thêm, cô bản vương
phát hiện mình thật sự không thể nói được thành lời, tay mình còn đang
bị Bạch Trản l**m l**m, ướt đẫm một mảnh, cuối cùng cô bản vương suy xét, “Trầm
Ngạn Khanh, nhất định phải k*ch th*ch bản vương vào sáng tinh mơ như vậy sao?”

Lồng ngực Trầm Ngạn Khanh chấn động, phát ra hàng loạt tiếng cười sảng khoái, “Kỳ Kỳ, làm cô bản vương sợ hãi, bản vương cực kỳ có lỗi.”

Sao không có chút thành ý nào vậy? Lý Minh Kỳ không thèm quan tâm đến
tên đó, ngược lại dời sự chú ý lên trên người Bạch Hổ, “Mày tên là Bạch
Trản đúng không?” Đầu hổ quơ quơ, như mang theo chút nịnh nọt.

Lý Minh Kỳ thử chạm vào nó thăm dò, quả nhiên Bạch Hổ không trở mặt cắn
người, điều này làm cho lá gan cô ấy to ra, sờ sờ bóp bóp nó, quả là yêu
thích chẳng muốn buông tay, điều này làm cho Trầm Ngạn Khanh có chút
ghen tị, “Kỳ Kỳ, nên rời giường rồi, ăn điểm tâm xong thì bắt đầu luyện
công.”

Tâm trạng đang dần tốt hơn liền ngay lập tức nặng nề, “Trầm Ngạn Khanh, đối phương nghiêm túc?”

Trầm Ngạn Khanh lấy quần áo cho cô bản tọa, cười hỏi: “Cô bản tọa muốn tự mặc hay để bản tọa giúp?”

“Không cần cậu, bản tọa tự làm.”

Nhìn dáng vẻ tức giận của nữ nhân ấy, Trầm Ngạn Khanh cảm thấy tâm tình rạng
rỡ ấm áp lạ thường, “Ngoan, bản vương ra ngoài chờ nữ nhân ấy.” Gọi Bạch Trản một
tiếng, một người một hổ một trước một sau bước ra ngoài. Điều này khiến
tinh thần căng thẳng của Lý Minh Kỳ không khỏi thở phào nhẹ nhõm, vuốt
vuốt mái tóc đen, cam chịu mà mặc quần áo rửa mặt chải đầu, đề cao cảnh
giác chờ đợi ức h**p cùng ép buộc của tên đó.

Lý Minh Kỳ cảm thấy bản thân như đang ở trong nước sôi lửa bỏng, ban ngày người nọ là sư phụ nghiêm khắc, một lòng muốn dạy dỗ thứ đồ bỏ như cô bản tọa thành người học trò xuất sắc. Buổi tối người nọ lại hóa thân thành lưu manh, luôn mồm ‘bản tọa là nam nhân của cô bản tọa’. Lần nào cô bản tọa cũng bị ăn sạch sẽ đến mức nổi giận khóc nức nở, “Mỗi ngày phải sống sao đây? Phải sống sau đây? Hu hu, không còn cách
nào khác sao.”

Không có cách nào khác cũng phải sống! Tựa như tên đó nói ông trời sẽ không cho thêm cô ấy một cơ hội tái sinh nào nữa, còn sống thì phải quý
trọng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8