Cha Chồng Độc Thân Đùa Rất Vui
Chương 20: Gặp hiểm nghèo ở Hương Vân Tự, trong khốn cảnh thấy chân tình (phần 2)

Cập nhật lúc: 2026-07-23 06:45:26 | Lượt xem: 6

Editor: tan_hye

Không thấy có người đi ngang qua như vậy, Diêu Thiên im ắng, nói: “Vô lễ, còn không mau trở về.”

“Vâng” Kinh Kinh vội vàng xoay người muốn đi, nhưng lão hòa thượng kia lại nói: “Chờ một chút, trên trán nữ thí chủ hiện ánh sáng ngân bạch, tất có duyên tiên……”

Kinh Kinh đưa tay sờ trán của mình, thầm nghĩ: “Lão hòa thượng nói rất chính xác.”

Nhưng Diêu Thiên lại giựt giựt khóe miệng nói: “Đại sư, lão phu nhớ lúc mười mấy tuổi đối phương cũng nói với lão phu như vậy, Viễn Từ nhờ đối phương nói qua với hắn mà như vậy.”

Lão hòa thượng ho nhẹ nói: “Chỉ là cơ duyên chưa tới.”

Kinh Kinh nghe lời nói của công công, cảm thấy lão hòa thượng này rất có tiềm chất làm thần linh, nói: “Còn bản tọa thì sao?”

Lão hòa thượng nói: “Nhìn đối phương, cơ duyên giống như có lẽ đã đến, lại không biết nữ thí chủ có thể đã từng gặp người đặc biệt nào chưa?”

Đặc biệt, rất nhiều, nhiều đến nỗi Kinh Kinh đếm không hết.

Nhưng nàng bản tọa khẽ lắc đầu một cái, nói: “Chưa từng thấy.” Bởi vì nàng bản tọa thấy vẻ mặt công công cực kỳ không tốt, tất cả đều là sau khi nghe nói về tiên duyên.

“Còn không đi ra?” Diêu Thiên trầm tiếng nói.

Kinh Kinh chỉ có thể tránh đi, vừa đi vừa nghĩ chuyện lúc trước của công công.

Nhưng lúc đi qua nhìn thấy lão hòa thượng, ánh mắt sáng lên, nếu tên đó và lão hòa thượng không nói vậy có thể hỏi hòa thượng khác!

Chỉ là muốn tìm cũng phải tìm hòa thượng nhiều tuổi một chút, cho nên chạy loạn tất cả các nơi trong chùa hy vọng có thể tìm được hòa thượng có thể hỏi được.

Nhưng kỳ quái, tại sao mới vừa vẫn còn rất nhiều hòa thượng trong chùa hiện tại chỉ có mấy Tiểu Hòa Thượng từ bên ngoài trở về, chúng cũng chạy xung quanh đây, nếu như nói phòng Đại Hòa Thượng cháy cũng không thấy.

Nàng ta đây trừng mắt nhìn, tình huống như thế này không đúng?

Không đúng, nhất định không đúng.

Nhưng không đúng chỗ nào nàng ta đây lại không nói ra được, chỉ cảm thấy bốn phía rất an tĩnh, rất an tĩnh.

Vòng cổ trên ngực Kinh Kinh nóng lên, nàng lão phu giật mình, địa phương như vậy tại sao có thể có hiểm nghèo, hơn nữa còn hiểm nghèo đến nỗi vòng cổ báo hiểm nghèo, nhất định là rất nghiêm trọng.

Không được, nhất định phải nhanh chóng rời khỏi nơi này với công công. Liên tưởng đến đây Kinh Kinh cũng không kịp lại đi tìm người, nàng lão phu chạy về phía bên trong viện của lão hòa thượng.

Nhưng vừa chạy, cô lão phu đã thấy oanh một tiếng nổ trong viện lão hòa thượng, nóc phòng cũng bay lên trên trời.

Kinh Kinh sợ hết hồn, chân thiếu chút nữa mềm đến té ngã. Nhưng cô ấy cố chấp cắn răng đứng lên, dùng tiên pháp ngay nhanh chóng bay vào trong viện.

Chỗ lúc trước công công và lão hòa thượng ngồi đã hoàn toàn thay đổi, ngay cả người cũng không thấy. Mặt đất bằng phẳng bị khoét một cái hố to, Kinh Kinh đi tới nói: “A Cha, A Cha đối phương đang ở đâu?”

“Không phải bảo ngươi bản vương tránh đi ư, không nên tới……” Một giọng nói truyền từ dưới cái hố lên.

Cuối cùng Kinh Kinh thấy một cái tay ở trong bụi, vừa nhìn thì nhận ra ngay là tay công công. Nàng lão phu nghĩ cũng không nghĩ đã chạy tới, đưa tay kéo tay của tên đó lên trên.

Thân thể nam nhân so với tưởng tượng nặng hơn rất nhiều, may mắn Kinh Kinh khí lực lớn, vậy mà từ từ kéo được công công lên. Nhưng mà dường như tên đó bị thương, ngay cả một chút sức lực để bò lên trên cũng không có.

“Tiểu cô nương buông bản tọa xuống rồi rời đi mau, mặt đất nơi này đã bị nứt, tiếp tục kéo bản tọa như vậy nữa ngay cả đối phương cũng sẽ rơi vào trong hố…… Mau buông ra……” Diêu Thiên bị thương ở trong vụ nổ vừa rồi, bây giờ có thể duy trì ý chí đã là cố hết sức.

Kinh Kinh sao có thể buông ra, cô ta đây cắn răng tiếp tục kéo lên, đột nhiên mặt đất dưới chân bị sụt, cô ta đây không kịp né tránh vậy là cùng rớt xuống theo công công.

Lúc té xuống nữ nhân ấy ôm công công, vận khởi toàn bộ tiên khí hộ thể khổ luyện được. Ngay cả như vậy, nhưng ôm theo công công rơi xuống địa huyệt sâu như thế, hơn nữa trên đường rơi xuống lại bị đá trên vách cọ xát vào nhiều nơi.

Tiên khí của Kinh Kinh vừa mới thành hình, cũng chính là mới nhập môn. Cho nên chỉ cản mấy lần va chạm cũng không còn tác dụng, kết quả hai người nặng nề té xuống, Kinh Kinh chỉ cảm thấy đầu choáng váng nhanh chóng bất tỉnh nhân sự rồi.

Người tỉnh dậy trước là Diêu Thiên, hắn chỉ cảm thấy trên thân thể có chút nặng, đang đè ép vết thương của hắn. Mở mắt nhìn lên, ở dưới ánh sáng rất nhỏ thấy Kinh Kinh đang nằm ở trước ngực của hắn, gã phục sau lưng cũng bị phá nát, búi tóc cũng bị đã tung ra tán thành một mảnh, trải trên người mình.

Tình huống phàm thường nữ tử và nam tử trừ vợ chồng ra thì không thể để cho người khác thấy dáng vẻ tóc tai bù xù, có thể do loại nguyên nhân ái muội này, rất nhiều nam tử đặc biệt thích nhìn lén nữ tử lúc xõa tóc, lúc ấy cũng coi là một loại đặc biệt háo sắc.

d,d,l,q,d

Hiện tại Diêu Thiên cũng bất chấp những thứ này, may mắn đôi tay không bị thương đỡ Kinh Kinh dậy nói: “Bé gái, bé gái……”

Kinh Kinh bật ra một tiếng, từ từ tỉnh lại.

Đầu tiên nhìn thấy Diêu Thiên không có việc gì thì thở phào nhẹ nhõm, tuy nhiên cô lão phu lại cảm giác toàn thân mình vô lực, hơn nữa sau lưng hình như bị thương rất nghiêm trọng.

“A Cha……”

Diêu Thiên nghe âm thanh nàng bản vương khàn khàn, nói: “Đối phương cần gì kéo bản vương để cùng nhau rớt xuống.”

Kinh Kinh nói: “Bản tọa không kéo, sợ hối hận……”

“Cái đứa nhỏ ngốc này, hiện tại chúng bản tọa không chết đã là may mắn.” Nhưng đại sư lại không may mắn như thế, tên đó vừa mới nhìn thấy thi thể tên đó (lão hòa thượng) bị đè ở chỗ không xa, lộ ra một mảng áo cà sa nhỏ.

Ân huệ mười năm nuôi dạy, lại bị mình hại chết Diêu Thiên cắn răng, trong lòng ẩn ẩn cảm thấy đớn đau.

Kinh Kinh cho là tên đó đang lo lắng mình, nói: “A Cha, ta đây thật sự không sao.”

Diêu Thiên dù sao cũng là người từng trải qua sóng gió, rất nhanh trở lại phàm thường, nói: “Nghĩ biện pháp đi ra ngoài trước, địa huyệt này là được xây dựng từ tiền triều, phải có đường ra mới đúng.” Nhưng là, khi tên đó cố gắng muốn đứng lên lại phát hiện xương đùi một bên chân mình giống như gãy lìa, đau đến mồ hôi nhanh chóng tuôn ra.

Kinh Kinh trở mình một cái lăn ra bên cạnh, miễn cưỡng ngồi chồm hỗm, hỏi “A Cha có phải chân bị thương hay không?” Nàng lão phu đưa tay vén áo khoác của hắn lão phu, muốn nhìn vết thương một chút.

Nhưng Diêu Thiên lại nói: “Không sao, chỉ cần nghỉ ngơi một lúc là được rồi.” Chờ một lát đau chết lặng, thì có thể đứng lên. Coi như phế bỏ cái chân này, mình cũng phỉa dẫn nha đầu kia ngốc này đi ra ngoài.

Nhưng là, lại thấy Kinh Kinh sờ xoạng bốn phía, đang quái dị lại thấy cô ấy sờ tới cái ghế bị đè hư. Có lẽ cái ghế kia đã không chắc chắn, thấy cô ấy mấy cái đã lấy chân ghế xuống, sau đó bò đến bên cạnh gã vén áo bào lên.

Duỗi tay lần mò, xương đùi quả nhiên bị thương.

Nàng bản tọa ngẩng đầu nhìn công công, loại vết thương này nếu như trì hoãn một thời gian về sau lại chữa trị xương đùi khẳng định lệch ra rất nhiều, đến lúc đó công công soái khí như vậy, lại trở thành người què rồi.

Loại chuyện như vậy tuyệt đối không cho phép xảy ra, cô ấy lấy bốn chân ghế đặt ở bên chỗ bị thương ở chân Diêu Thiên, sau đó xé làn váy của mình.

Diêu Thiên nhức đầu, bộ quần áo của bé gái này đã rách không còn hình dáng, còn xé nữa chẳng phải là muốn chịu thiệt. Chính mình là nam nhân cũng không phải sợ, vì vậy nói: “Xé của bản tọa đi.”

Kinh Kinh ngẩn ra cũng không tranh luận với tên đó lại thật sự xé áo bào tên đó xé thành những mảnh dài, quấn ở trên đùi. Quá trình này rất khổ sở, coi như Kinh Kinh rất cẩn thận, nhưng vẫn làm Diêu Thiên ra một thân mồ hôi.

Nhưng dù sao tên đó cũng là một nam nhân, thế nhưng không nói tiếng nào.

Buộc chặt, Kinh Kinh khẽ thở dài ra một hơi.

“Đi thôi…… Nơi này không thể ở lại lâu.” Ngộ nhỡ có người truy sát tới, vậy lũ người kia hẳn phải chết không thể nghi ngờ rồi.

Kinh Kinh cũng đoán được lần này nhất định là có người gây nên, khẽ gật đầu một cái đứng lên muốn kéo Diêu Thiên, nhưng vết thương sau lưng quá đau rồi, nữ nhân ấy lắc lư mấy cái mới đứng lên được.

Diêu Thiên đau lòng, nói: “Cậu đừng miễn cưỡng, ta đây có thể đứng lên.” Tên đó nói đứng liền đứng, cũng không để cho Kinh Kinh đỡ đi về hướng lối ra địa huyệt.

Khi còn bé hắn bản vương từng tới một lần, đại khái vẫn tìm được phương hướng.

Kinh Kinh cũng không đồng ý, chạy tới lấy tay tên đó khoác lên trên vai của mình nói: “Không được, ngộ nhỡ chân này có chuyện gì thì sao, A Cha coi lão phu là gậy đi! Đừng nhìn lão phu còn nhỏ, nhưng khí lực lớn……”

d,d,l,q,d

Diêu Thiên cau mày nói: “Đến lúc nào rồi còn nói giỡn……”

Kinh Kinh nói: “Đó chính là sự thật!”

Diêu Thiên cũng không tin tưởng cô bản vương có bao nhiêu khí lực, chỉ là ngược lại là có thể ngăn cản cho mình, hiện tại chỉ cần cẩn thận không nên đụng đến vết thương sau lưng cô bản vương là được.

Hai người cứ như vậy từ từ đi tới, chẳng biết đi bao xa bỗng nhiên thân thể Diêu Thiên trầm xuống, Kinh Kinh tức thì vịn gã nói: “A Cha?”

“Ngươi lão phu cứ lên trước đi…… Sau đó quẹo trái, thấy…… Thấy một cái trụ lớn hình tròn lại rẽ phải, sau đó đi thẳng chính là cửa ra. Đến lúc đó, cẩn thận nhìn bên ngoài xem không có ai không…… Đi đi, bé gái, chính mình phải cẩn thận……” Nói xong, thân thể hắn lão phu thẳng tắp ngã về phía sau.

Kinh Kinh sợ hết hồn, đưa tay kéo hắn để nằm ngang.

Cảm thấy nơi này không phải địa phương nghỉ ngơi, bởi vì chính là lối đi.

Dưới ánh sáng lờ mờ chiếu xuống nàng bản vương nhìn thấy phía trước có một khúc quanh, vì vậy ôm lấy công công ( ôm kiểu công chúa ) đi tới nơi đó đặt người xuống.

Nàng bản tọa bắt đầu kiểm tra thương thế công công, bởi vì chưa từng học hắn thuật, chỉ có thể dựa theo tình hình hơi thở của tên đó, ngoại trừ chấn thương ở ngoài hình như còn bị nội thương, hẳn là do bị thứ gì đập trúng ngực gây nên. Trong lòng Kinh Kinh đau xót, dán lỗ tai ở giữa ngực tên đó lắng nghe, hẳn là bên trong có nơi nào đó chảy máu.

Làm thế nào?

Lúc nãy rớt xuống đại khái đã sử dụng hết tiên khí nhiều năm, hiện tại một chút khí lực cũng không vận lên được. ( cô gái, một đấng mày râu như vậy cậu còn có thể ôm đi, mạnh mẽ a! )

Hiện tại, chỉ có hi vọng trong đám bảo vật sư tôn cho có cái gì có thể chữa thương đi!

Nàng bản vương sờ loạn ở trên người, rốt cuộc sờ tới cái yếm của mình, nghe nói món đồ này là tơ gì đó dệt thành, mặc trên người có thể giúp thuận khí, k*ch th*ch thân thể con người tự sinh sản khí huyết…… Tóm lại rất có ích.

Kinh Kinh mừng rỡ, cũng không quản công công có thể tỉnh lại vào lúc này hay không, vội vàng cởi cái yếm ra.

Lại mặc áo lót (áo dài trắng thời xưa) xong, chỉ khoác áo khoác rồi bắt đầu cởi áo bào của công công ra, nhưng lúc này nữ nhân ấy gặp khó khăn.

Để cho một đấng mày râu mặc yếm của nữ nhân, ý tưởng này có phải hay không quá kinh hãi rồi? Hơn nữa lấy tính khí của Diêu Thiên, vạn nhất sau khi tỉnh lại phát hiện, chỉ sợ gã lại bị tức chết, càng đừng nói chữa thương gì nữa.

Kinh Kinh nghĩ tới nghĩ lui cũng không thể nhìn tên đó tiếp tục mặc kệ thương thế như vậy, cho nên bất chấp những thứ kia, lấy cái yếm của nữ nhân ấy nhét vào trước ngực Diêu Thiên, vuốt phẳng cũng không mặc vào cho tên đó, sau đó buộc nút áo lại mong rằng sau khi trở về tên đó mới có thể phát hiện.

Cô ấy lăn qua lăn lại xong, phát hiện có tiếng nói tiếng bước chân vang lên.

“Các cậu qua bên kia xem một chút, nếu phát hiện Diêu Thiên tức thì g**t ch*t.” Sau đó tiếng bước chân càng ngày càng gần.

Làm thế nào mới tốt?

Kinh Kinh gấp đến một đầu mồ hôi, cuối cùng nghĩ đến hình như sư phụ cho nàng bản tọa một cái áo choàng ẩn thân. Nàng bản tọa vội vã mở nắp nhẫn trên ngón tay lấy nó ra, sau đó chính mình kề sát công công ngồi xuống kéo áo choàng ra che.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8