Cha Chồng Độc Thân Đùa Rất Vui
Chương 25: Ân tình hoặc là tình yêu, khó vẹn cả đôi đường!
Kinh Kinh ngồi dậy, hối hận vừa rồi mình nói lung tung.
Nhưng không biết tại sao, ánh mắt không nhìn thấy của Diêu Viễn Từ kia lại làm cho cô bản tọa không cách nào nói dối nữa.
Cô ta đây lúng túng cười một tiếng nói: “Chuyện này cầu cậu……”
“Lão phu biết rõ không có khả năng nói với cha lão phu, nhưng là tiểu tiên nữ đối phương vì sao không chịu thừa nhận, lão phu…… Lão phu đối với đối phương……” Hắn đẩy bánh xe gỗ vào trong, đi vào về phía giường ở đối diện.
Kinh Kinh không biết vì sao đột nhiên nắm chặt vạt áo chính mình trốn ở trên giường, nói: “Chờ một chút, liền tính là bản vương nhưng chúng bản vương cũng không có quan hệ gì.”
Diêu Viễn Từ ngừng lại, trên mặt tràn đầy vẻ bi thương.
“Tiểu tiên nữ năm đó đã cứu ta đây, Viễn Từ tuy biết không xứng nhưng vẫn không nhịn nhớ nhung trong lòng, có thể cho ta đây thời gian hay không, để cho ta đây báo đáp đối phương.”
“Báo ân?” Kinh Kinh thở phào nhẹ nhõm, nếu như nói là chỉ muốn báo ân vậy thì không sợ rồi.
“Ừm, nhưng là trừ ân tình lúc ấy ra Viễn Từ cũng đã bị hấp dẫn bởi ca khúc của tiểu tiên nữ, âm nhạc thanh linh (thanh: trong sạch, thanh thuần; linh: tâm hồn) như vậy có thể rửa sạch tâm hồn kẻ địch. Người có tiếng ca như vậy nhất định là một người có tâm hồn rất đẹp, cho nên……”
“Đối phương hiểu lầm, ta đây cũng không tốt đẹp như đối phương nghĩ như vậy.” Không nên đâu, tại sao lời của tên đó làm cho mình rợn cả tóc gáy!
“Mặc dù từ lúc ngươi bản tọa gả vào cửa chúng bản tọa rất ít nói chuyện với nhau, nhưng mà bản tọa cũng biết ngươi bản tọa là người không tranh giành, nếu không cũng sẽ không cho Tố Vân vào cửa. Bản tọa đối với ngươi bản tọa như vậy, ngươi bản tọa cũng không tức giận, còn giúp bản tọa rất nhiều lần, ngươi bản tọa rộng lượng lại có nữ tử nào có thể làm được?” Nhớ lại chuyện lúc trước, nữ nhân ấy vẫn luôn nhẫn nhịn với mình.
“Cái này……” Có thể dùng cách nói không có trách nhiệm này để nói quan hệ của hai người sao? Lòng của cô lão phu không có ở trên người của hắn lão phu tự nhiên sẽ không lấy tâm dùng ở trên người hắn lão phu.
Diêu Viễn Từ lại đẩy bánh xe gỗ tới đụng vào giường, thân thể nghiêng về phía trước nói: “Kinh Kinh, thật xin lỗi……” HẮN đưa tay, muốn nắm đôi tay tí hon đã tắm sạch thân thể cho hắn lúc nhỏ.
“Dừng tay, ngươi bản vương muốn làm cái gì?” Một tiếng động băng giá ở bên ngoài cửa nói.
Mà Linh nhi đi theo sau lưng Diêu Thiên, thấy chính là tình hình như vậy.
Thiếu phu nhân nhà cô lão phu đang trốn ở trên giường, đôi tay túm chặt váy hình như có chút sợ hãi. Mà thiếu gia hết sức đến gần giường, vươn tay muốn lôi kéo cái gì, thấy thế nào cũng giống một nam nhân đang dùng sức mạnh với nữ nhân.
Chẳng trách Diêu Thiên tức giận, ngay cả Linh nhi cũng có chút lo lắng thiếu gia của nhà chúng sẽ làm những gì với thiếu phu nhân. Nhưng nghĩ lại, không đúng!
Đám người kia là phu thê, làm cái gì cũng là phàm thường đi!
Nhưng tình hình trước mắt cũng không phàm thường, Diêu Thiên quát Diêu Viễn Từ tức thì thu tay về, nói: “Bản tọa…… Bản tọa cũng chỉ là nói chuyện với Kinh Kinh, chẳng hề làm gì cả.”
Diêu Thiên nhìn về phía Kinh Kinh, thấy nàng ta đây do dự một chút, sau đó cũng liều mạng gật gật đầu.
TÊN ĐÓ nói với Diêu Viễn Từ: “Ngươi ta đây theo ta đây ra ngoài.”
Diêu Viễn Từ ngẩng đầu nói với Kinh Kinh: “Tiểu…… Kinh Kinh không cần phải sợ, ta đây chậm chút trở lại thăm cậu.”
Nhưng lời này đến tai Diêu Thiên lại có ý nhạo báng, Kinh Kinh biến thành Tiểu Kinh Kinh, tên đó nắm chặt đôi tay thống khổ đến trong lòng run rẩy.
Mới vừa nghe Thiên Ly báo lại, Diêu Viễn Từ đi vào gian phòng Kinh Kinh đã nửa thời gian chưa hề đi ra. Tên đó đi vòng vo mười mấy bước trong phòng, chỉ là mười mấy bước đã dùng hết sự chịu đựng của tên đó.
Đầu óc trống rỗng xông thẳng vào, tiếp liền phát hiện một màn này.
“Viễn Từ, cậu vừa rồi thiếu chút nữa làm hại bé gái kia khóc lên.” Là muốn khóc, hơn nữa còn túm lấy hắn phục khóc.
Diêu Viễn Từ không ngờ mình thiếu chút nữa hù dọa tiểu tiên khóc, vội nói: “Ta đây không muốn hù dọa nàng ta đây, ta đây chỉ là muốn ở chung với nàng ta đây, dù sao đã là phu thê.”
Diêu Thiên lạnh nhạt nói: “Sao lúc cậu kiên quyết cưới Tố Vân vào cửa không nghĩ như vậy.” Nói xong lại cảm thấy mình nhiều lời, theo lý mà nói nếu như Viễn Từ và Kinh Kinh hòa hảo thì không phải nửa đời sau của cô bản tọa có nơi dựa vào sao? TÊN ĐÓ là trưởng bối của cô bản tọa, cho dù có thể chăm sóc cô bản tọa một đời, nhưng lại không cho cô bản tọa được khoái hoạt và hạnh phúc giữa phu thê cần có.
“Bản tọa…… Bản tọa lúc đó không biết cô bản tọa tốt, nhưng bây giờ rõ ràng.” Diêu Viễn Từ chính mình cũng hết sức hối hận, trừ câu này tên đó cũng không biết nên nói cái gì mới tốt.
Diêu Thiên bị gió đêm thổi đã từ từ trầm tĩnh lại, lúc đầu kích động đến bây giờ bình tĩnh thời gian cách nhau rất lâu, trước kia vô luận gặp phải chuyện gì tên đó luôn có thể nghĩ trước một bước so với người khác, thế nhưng bây giờ bước này tên đó cũng không nghĩ tới.
Thở dài một tiếng một hơi, nói: “Có một số việc phải từ từ, cậu trở về trước đi!” Nói xong hắn cũng đi về phía thư phòng của mình.
Nhưng mỗi một bước đi chỉ cảm thấy mỗi bước nặng thêm một phần, câu nói kia ‘ có một số việc phải từ từ ’ giống như dao găm cắt vào tim của chính tên đó.
Diêu Viễn Từ nghĩ cũng đúng, loại chuyện như vậy thật phải từ từ.
Huống chi trong biển người mênh mông tới một ngày nào đó có thể tìm được tiểu tiên nữ đã là vạn hạnh trong bất hạnh (trong cái rủi có cái may), về sau hắn muốn dùng tất cả tâm tư ở trên người của nàng lão phu, coi như hắn là phế nhân cũng muốn cho nàng lão phu hạnh phúc. [dien,dan,le,quy,don.com]
Hai phụ tử đều có tâm sự riêng đi về không nói, nói về Kinh Kinh, một mình nàng bản tọa ngồi ở trên giường nghe Linh nhi vừa dọn dẹp vừa nói: “Cuộc sống khổ sở của thiếu phu nhân cũng đã qua, bản tọa coi dáng vẻ thiếu gia nhất định là có lòng muốn hòa hảo với đối phương, đến lúc đó các đối phương cầm sắt hòa minh (vợ chồng hòa hợp) còn sợ cái Tố Vân đó tới can thiệp sao?”
Cầm sắt hòa minh? Những lời này nên dùng ở trên người bọn hắn mới đúng.
“Thật sao?” Kinh Kinh nhàn nhạt trả lời một câu, vừa rồi công công tới đây nàng lão phu vốn là quá đỗi vui vẻ, nhưng trong thoáng chốc hai người đều biến mất.
Đây là ý gì?
Cô bản tọa không có cách nào chỉ có thể truyền tin cho thầy, hỏi làm như thế nào để một nữ nhân có thể biết một người nam nhân có yêu cô bản tọa hay không.
Bên kia sư phụ nhận được lá thư này thật hớn hở, tên đó nghĩ đồ đệ chính mình rốt cuộc thông suốt, nghĩ tên đó có yêu cô ấy hay không. Vì vậy vội vàng viết thư hồi âm, ở trong thơ còn hôn đại biểu tâm ý của mình.
Nhưng cái vết hôn màu vàng đó trực tiếp bị đồ đệ bất hiếu kia bỏ quên, nữ nhân ấy tức thì đi thẳng vào vấn đề nhìn nội dung.
Thầy rất thích chia nội dung thành nhiều điểm, cho nên lần này lại phân làm ba điểm.
Điểm thứ nhất, sau khi nam nhân thích một nữ nhân nhất định là rất muốn thấy nữ nhân ấy, chính là cái loại một ngày không gặp như cách ba năm.
Điểm thứ hai, điểm thứ hai, sau khi nam nhân thích một nữ nhân nhất định sẽ không thích nhìn nàng ta đây ở chung một chỗ với nam nhân khác, nếu không nhất định sẽ nổi giận, sẽ tức giận, sẽ tâm tư rối loạn, thậm chí sẽ trở nên bùng nổ, thậm chí sẽ trực tiếp c**ng b*c nữ nhân này. ( Cho nên, đồ nhi ngàn vạn đừng cắm sừng cho vi sư. ) Câu ấy lại bị bỏ quên Kinh Kinh.
Điểm thứ ba, sau khi nam nhân thích một nữ nhân nhất định sẽ muốn thân thể của nàng lão phu, chỉ cần cố gắng đi hấp dẫn, nhất định sẽ lấy được đồ cậu nghĩ đến. ( Cho nên đồ nhi cứ tới đi, lão phu ngày ngày chờ nhữ (cậu) tới hấp dẫn! ) Câu ấy cũng bị Kinh Kinh bỏ quên!
Ba điểm này sau khi xem xong, Kinh Kinh tính toán hành động.
Nàng lão phu trực tiếp coi như không nhìn thấy điều thứ nhất, bởi vì hai người cũng không thấy mặt làm sao biết tên đó có thích mình hay không, có phải hay không nghĩ tới mình?
Không bằng trực tiếp dùng điều thứ hai điều thứ ba lại đơn giản chút, cho nên nữ nhân ấy quyết định sử dụng cả hai cái.
Ngày thứ hai cô bản tọa mặc hơi có chút gợi cảm, chải mái tóc phụ nhân, đem trọn cái cổ ngọc lộ ở bên ngoài. Cổ áo cũng mở lớn nhất, nhìn như vậy hẳn là không sai.
Bởi vì lần trước sau khi cởi cái yếm cảm thấy người nào đó lưu luyến ở ngực nữ nhân ấy mấy lần, nữ nhân ấy cảm thấy được hiệu quả đại khái không tệ, vì vậy lần này lại để bên trong trống không.
Mặc như vậy đi gặp công công, ít nhất tên đó sẽ liếc mắt nhìn đi!
Kinh Kinh từ trước đến giờ là rất có tính nhẫn nhịn, vì vậy thu thập xong ngay lập tức bưng canh đã chuẩn bị xong chạy thẳng tới thư phòng của Diêu Thiên.
Nhưng vừa tới ngoài cửa thì bị ngăn ngoài cửa, những người hầu này thế nhưng nói: “Quốc sư đại nhân phân phó, xử lý quốc sự không thể để cho người ngoài đến gần.”
“Bản tọa không phải người ngoài, bản tọa là……”
“Không gặp bất kỳ ai, nhất là thiếu phu nhân, mời về.”
Tại sao nhất là thiếu phu nhân? Chẳng lẽ hắn ta đây gặp phải chuyện gì nên ngăn mình ở ngoài?
Kinh Kinh không nói, nói: “Canh kia có thể mang vào không, cứ nói bản tọa tự mình nấu đã lâu, uống có thể…… cường kiện thân thể……” Nói xong nhìn vào bên trong mấy lần thì đi. [dien,dan,le,quy,don]
Bên trong Diêu Thiên nhận được canh, trong lòng gã vẫn là vô cùng cực ấm áp. Vội vàng để cho người hầu lấy chén tới múc uống…, mùi vị cũng không tệ lắm, không ngờ cô ấy còn có tài nghệ này.
Khóe miệng khẽ mỉm cười, nếu là thường được uống canh của cô ta đây thì không tồi. Chỉ là tên đó uống xong trở về chỗ cũ ngồi xuống, là canh bổ.
Thấy vậy tiểu cô nương nhất định cho là thương thế của tên đó còn chưa tốt cho nên mới hầm canh bổ cho tên đó, tâm địa ngược lại không tệ. Uống hết canh, tên đó giao chén không cho người hầu nói: “Bảo thiếu phu nhân về sau không cần làm những thứ này, sẽ có người hầu làm cho.”
Người hầu đáp ứng đi xuống, nhưng Kinh Kinh biết canh của mình được uống hết trong lòng cứ vui vẻ nở hoa.
Nhớ thầy từng nói nam nhân không thể ăn quá nhiều đồ bổ, nếu không sẽ càng muốn nữ nhân. Cho nên thời điểm nàng bản vương ở bên cạnh, thầy ngay cả một chút đồ bổ cũng không ăn, nói là sợ mình đại phát thú tính. Lúc ấy nàng bản vương không hiểu, nhưng bây giờ đã hiểu.
Nữ nhân ấy đã sớm tìm hiểu qua, thật ra thì thương thế công công đã tốt hết rồi, nếu như vẫn đưa thuốc bổ cho tên đó, chỉ sợ sớm muộn tên đó cũng sẽ muốn nữ nhân.
Mà người hầu bên cạnh tên đó chỉ có nam nhân cũng không có tiểu cô nương phục vụ, đến lúc đó!
Hắc hắc……
Chỉ là điều kiện tiên quyết là, nghĩ biện pháp để cho tên đó gặp mình.
Vì vậy ngày thứ hai cô bản vương tiếp tục đi đưa canh, ngày thứ ba, ngày thứ tư, đến ngày thứ năm thì canh này có chút biến vị rồi……
Diêu Thiên chỉ uống vài hớp, thì để xuống khẽ thở dài nói: “Nhất định là người hầu nấu rồi……” Cô ấy đại khái đã mất tính nhẫn nhịn đi chơi đùa với Viễn Từ rồi, nghe Thiên Ly nói mấy ngày nay chúng luôn chạm mặt, mặc dù thời gian không lâu nhưng là không khí hình như hết sức thoải mái.
Người hầu lại nói: “Nghe người bản tọa nói là ngày hôm qua thời điểm thiếu phu nhân nấu canh bị bỏng tay, nhưng cô ấy lại không muốn để cho người khác chạm tay vào nguyên liệu nấu ăn, đại khái là vì như vậy đi!”
“Cái gì?” Diêu Thiên đứng lên vừa đi đến cửa trước lại vòng trở lại, nói: “Đã mời đại phu tới xem, bôi thuốc rồi sao?”
Người hầu nói: “Đã bôi thuốc rồi, sẽ không có chuyện.”
Diêu Thiên dùng toàn bộ khí lực ngồi xuống, nhìn một chút canh biến vị từ từ uống vào, kỳ quái là rõ ràng không uống ngon như trước lại vẫn cảm thấy hết sức ngọt ngào.
Một nữ nhân có năng lực vì hắn như vậy, vô luận là đối với hắn là loại tình cảm như thế nào hắn đều cảm thấy sống đời này đáng giá.
Nhưng ngày thứ hai, vị canh cũng không đúng đúng, tên đó cau mày hỏi “Thương thế của thiếu phu nhân còn chưa tốt sao?”
Người hầu nói: “Nô tài không biết.”
Diêu Thiên vẫn là uống hết canh, nói: “Đi lấy thuốc trị thương thượng hạng lần trước hoàng thượng ban cho tới đưa cho thiếu phu nhân, thuận tiện hỏi thăm một chút thương thế của cô ấy ra sao.”
Người hầu đáp ứng một tiếng đi, sau khi trở về trả lời thương thế đã tốt rồi, thuốc cũng thu.