Annabelle – Người Phụ Nữ Tuyệt Vời
Chương 18

Cập nhật lúc: 2026-08-06 19:30:44 | Lượt xem: 6

Đến tháng chín, người Đức đánh thắng người Nga một cách vang dội. Còn ở Villers Cotterêts, Annabelle nôn mửa hằng ngày. Nữ nhân ấy mất kinh từ tháng bảy, nữ nhân ấy biết mình đã có thai. Nữ nhân ấy không biết tính sao, không có ai để thổ lộ tâm tình, không có cách gì để ngăn nó. Lưng nữ nhân ấy, đầu nữ nhân ấy và các nơi khác trên cơ thể thì trong vài tuần là lành hẳn, nhưng hậu quả của việc do hắn gây ra sẽ kéo dài mãi mãi. Nữ nhân ấy nghĩ đến chuyện tìm người phá thai, nhưng không biết hỏi ai và nữ nhân ấy biết chuyện này rất nguy ngập. Từ khi nữ nhân ấy đến bệnh viện, nữ nhân ấy đã thấy hai cô hắn tá chết vì phá thai. Annabelle không dám làm chuyện này. Nữ nhân ấy muốn chết, nhưng không có can đảm làm việc này. Nữ nhân ấy không muốn có đứa con của “con kỳ nhân” ấy. Theo sự tính toán của nữ nhân ấy, thì nó sẽ chào đời vào cuối tháng tư năm sau, và nữ nhân ấy phải rời bệnh viện ngay khi nó bắt đầu có biểu hiện ra ngoài. May thay là nó không hiện ra rõ ràng. Nữ nhân ấy càng làm việc căng hơn trước, mang thương binh và thiết bị nặng nề, nhồi xóc trên những con đường gồ ghề trên xe cứu thương. Nữ nhân ấy cầu sao tạo hóa tốt với nữ nhân ấy, cho nữ nhân ấy sẩy thai. Nhưng thời gian trôi qua, nữ nhân ấy thấy chuyện ấy không xảy ra. Eo và người nữ nhân ấy bắt đầu to ra, nữ nhân ấy lấy cắp những miếng vải trong phòng mổ, buộc quanh bụng thật chặt đến nghẹt thở, nữ nhân ấy quyết định sẽ làm việc lâu chừng nào hay chừng ấy. Nữ nhân ấy không biết đi đâu khi không làm việc.

Đến lễ Giáng sinh, bụng vẫn chưa lộ ra ngoài, nhưng nàng bản tọa đã cảm thấy thai máy nhẹ. Nàng bản tọa không muốn chấp nhận nó, nàng bản tọa có lý do để ghét bỏ nó, nhưng không thể làm được. Hài nhi cũng vô tội như nàng bản tọa, mặc dù nó cũng nguyền rủa bố nó. Nàng bản tọa nghĩ đến chuyện sẽ tiếp xúc với gã, nói cho gã biết chuyện đã xảy ra, buộc gã phải có trách nhiệm, nhưng nàng bản tọa nghĩ rằng căn cứ vào những gì nàng bản tọa đã thấy vào tối đó, thế nào gã cũng từ chối. Và ai biết gã đã h**p bao nhiêu phụ nữ trước đây, hay từ khi đó? Nàng bản tọa chỉ là vật trôi nổi, trôi qua trước mắt gã trong đại dương chiến tranh, gã sẽ xua đuổi nàng bản tọa giống như gã đã làm vào tối đó, xua đuổi luôn cả con gã cùng với nàng bản tọa. Nàng bản tọa hoàn toàn không biết trông nhờ vào ai. Nàng bản tọa chỉ là người phụ nữ mang đứa con bất hợp pháp trong thời chiến, không ai nghĩ rằng nàng bản tọa đã bị h**p dâm.

Đến tháng giêng nữ nhân ấy vẫn còn làm việc. Nữ nhân ấy đã có thai sáu tháng, dùng áo tạp dề để che phần bụng. Bụng không phồng lên vì nữ nhân ấy vẫn còn buộc bụng thật chặt, phần thì vì lo âu và thức ăn nghèo nàn, nữ nhân ấy ăn rất ít. Nữ nhân ấy không tăng cân, nếu không muốn nói là giảm cân. Nữ nhân ấy rất đau đớn vì việc xảy ra từ tháng bảy. Và nữ nhân ấy không nói cho ai biết.

Vào cuối tháng ấy, vào một buổi chiều trời rất lạnh, nàng ta đây làm việc trong phòng mổ cho các thương binh, để tạm thay cho người làm việc ở đây, thì nàng ta đây bỗng nghe hai người thương binh nói chuyện với nhau. Cả hai đều là người Anh, một sĩ quan và một trung sĩ. Cả hai đều mất tứ chi trong một trận đánh ác liệt trong chiến hào. Khi nàng ta đây nghe nói đến Harry, nàng ta đây liền dừng lại để nghe cho rõ. Nàng ta đây không hiểu tại sao mình làm thế, vì có thể là chuyện của ai đấy, nhưng chỉ một lát sau, người sĩ quan nói rằng Harry Winshire chết đi là một thiệt thòi lớn cho họ. Họ nói họ rất thương tiếc hắn, vì hắn là người tốt. Nàng ta đây muốn hét vào mặt họ rằng hắn không phải là người tốt, mà hắn là con yêu nghiệt. Nàng ta đây lảo đảo chạy ra khỏi phòng, đứng run ngoài gió lạnh, há hốc miệng thở hổn hển như vừa bị ai bóp cổ. Không những chỉ vì hắn đã h**p nàng ta đây, mà vì hắn đã chết. Con nàng ta đây sẽ không bao giờ có bố. Nàng ta đây nghĩ có lẽ như thế mà tốt, hắn chết thật đáng đời. Chuyện đã xảy ra cho nàng ta đây quá khủng khiếp, lại khiến nàng ta đây thấy choáng váng mặt mày, nàng ta đây lảo đảo bước đi như cây sậy trong gió, rồi bỗng ngã nhào xuống vũng bùn gần đấy. Hai cô hắn tá thấy nàng ta đây ngã bèn chạy đến, và đồng thời một bác sĩ trong nhà bước ra, bèn dừng lại và quì xuống bên cạnh nàng ta đây. Như mọi khi, người ta đây lo nàng ta đây bị thổ tả, nhưng khi sờ đến nàng ta đây, họ thấy nàng ta đây không sốt. Họ nghi nàng ta đây làm việc quá sức mà lại thiếu ăn, mất ngủ, điều kiện mà hầu hết mọi người đều gặp phải trong những năm qua.

Người bác sĩ giúp đưa cô ấy vào trong, khi họ để cô ấy lên xe cáng thì cô ấy tỉnh dậy. Cô ấy bị ướt mèm, nước mưa làm tóc cô ấy dính vào đầu, áo tạp dề dính sát vào người. Cô ấy xin lỗi rối rít vì đã gây phiền nhiễu cho họ, rồi gắng đứng dậy để bỏ đi. Nhưng khi cô ấy đứng lên, cô ấy lại xỉu và lần này ông bác sĩ đẩy xe cáng vào căn phòng nhỏ rồi đóng cửa lại. Ông bản tọa không biết cô ấy rõ lắm, nhưng thường gặp cô ấy.

Ông ta đây hỏi cô ấy có phải bị bệnh kiết lỵ không, cô ấy đáp mình khỏe, sở dĩ ngã là vì mệt, vì làm việc từ sáng sớm và không ăn từ hôm trước. Cô ấy cố cười với ông ta đây, nhưng ông không yên tâm. Mặt cô ấy có màu giống màu áo tạp dề. Ông ta đây hỏi tên cô ấy và cô ấy nói tên mình cho ông ta đây biết.

– Cô Worthington này, tôi nghĩ là cô kiệt sức vì mệt mỏi do chiến tranh gây ra. Có lẽ cô nên đi đâu nghỉ ngơi vài ngày cho lại sức. – Trong nhiều tháng qua, không ai được nghỉ phép và nàng ta đây không muốn thế, nhưng nàng ta đây biết rằng thời gian nàng ta đây làm việc ở bệnh viện đã quá nhiều. Bụng nàng ta đây bây giờ đã khá to, càng lúc càng khó che giấu, mặc dù nàng ta đây đã buộc bụng rất chặt. – Sức khỏe cô có gì không ổn mà cô không nói cho tôi biết phải không? – Ông ta đây lo lắng hỏi. Họ không muốn nhân viên tên đó tế của bệnh viện truyền những bệnh truyền nhiễm cho nhau, hay mắc phải bệnh, hay chết vì lao động quá sức và vì bệnh tật mà che dấu. Họ làm việc rất cần mẫn đến nỗi nhiều tên đó tá và bác sĩ đã che giấu bệnh khi mắc phải. Ông ta đây sợ rằng nàng ta đây cũng lâm vào trường hợp như thế. Trông nàng ta đây bơ phờ kinh khủng.

Cô lão phu khẽ lắc đầu, rồi ông lão phu thấy nước mắt chảy ra trên mặt cô lão phu. – Không, tôi khỏe, – cô lão phu đáp.

– Khỏe đến nỗi cô mới xỉu hai lần thôi, – ông bản tọa nhẹ nhàng nói. Ông có cảm giác rằng có cái gì đấy mà cô bản tọa không muốn nói cho ông biết, trông cô bản tọa thiếu dinh dưỡng như nhiều người khác. Ông yêu cầu cô bản tọa nằm xuống để ông khám qua áo quần và khi cô bản tọa vừa nằm xuống, ông thấy bụng cô bản tọa phồng to, cô bản tọa nhìn ông chăm chăm. Ông nhẹ để tay lên bụng cô bản tọa, cảm thấy chỗ phồng đã được cô bản tọa che giấu rất lâu và ông hiểu chỗ phồng ấy là gì. Cô bản tọa không phải là người cô gái đầu tiên bị lính h**p trong thời chiến. Ông nhìn cô bản tọa, cô bản tọa khóc nức nở.

– Tôi nghĩ chuyện rắc rối là do ở đây, – ông nói. Cô bản vương ngồi dậy, lấy khăn tay, hỷ mũi. Cô bản vương có vẻ hết sức bối rối và rất khổ sở. – Khi nào cô sinh?

Nghe hỏi, cô ấy gần như nghẹn ngào, muốn nói cho ông nghe chuyện xảy ra như thế nào, nhưng không dám. Sự thật quá kinh khủng, chắc chắn ông và mọi người đều không tin lời cô ấy, họ sẽ chê trách cô ấy. Cô ấy nghĩ thế, vì cô ấy đã thấy những người khác trước đây đã bị như thế rồi. Phụ nữ thường nói họ bị h**p dâm, trong khi họ tằng tịu với người khác ngoài giá thú. Làm sao ông ta đây tin cô ấy? Giống như trường hợp của Josiah, cô ấy giữ kín chuyện bí mật của chàng khi chàng bỏ cô ấy ra đi để bảo vệ thanh danh của chàng, bây giờ cô ấy cũng giữ kín chuyện của huân tước Winshire. Và người phải trả giá cho mọi chuyện đều là cô ấy. – Tháng tư, – cô ấy đáp, với vẻ chán chường thất vọng.

– Cô cố giữ kín chuyện này thế là quá lâu. – Ông bản tọa nới lỏng áo tạp dề của nữ nhân ấy, tháo băng quấn quanh bụng, kéo áo khoác dài của nữ nhân ấy lên và hot hoảng khi thấy nữ nhân ấy băng bụng quá chặt, rõ ràng nữ nhân ấy đã băng như thế nhiều tháng nay. – Thật quái dị là cô còn thở nổi. – Băng quấn chặt hơn cả Corset, thật là quá ác cho cả mẹ lẫn con.

– Tôi không thể làm gì hơn, – cô ấy đáp qua nước mắt.

– Cô phải nghỉ làm việc ngay, – ông ta đây nói, nàng ta đây thừa biết như thế. – Thế bố nó đâu? – Ông hỏi, giọng tử tế.

– Chết rồi, – cô ấy thì thào đáp. – Tôi mới phát hiện ra hôm nay. – Cô ấy không nói cho ông biết cô ấy ghét Harry và sung sướng khi biết tên đó chết. TÊN ĐÓ chết là đáng đời. Cô ấy nghĩ, nếu cô ấy nói thế, chắc ông bác sĩ sẽ rất ngạc nhiên.

– Ra thế. Cô muốn về nhà không?

– Tôi không thể về được, – cô bản tọa đáp. – Ông bản tọa không hiểu được lý do này. Cô bản tọa sẽ không được chào đón ở New York và Newport và bây giờ có thai, cô bản tọa sẽ mãi mãi không được mọi người ở đấy đón nhận.

– Cô phải tìm một chỗ để ở. Cô muốn tôi tìm giúp cho cô một gia đình để ở không? Có lẽ cô sẽ giúp họ chăm sóc con cái của họ. – Annabelle khẽ lắc đầu. Khi bụng bắt đầu lớn, cô ta đây đã nghĩ đến chuyện đó. Cô ta đây không thể trở về trường gã, ít ra là bây giờ. Nhưng có một nơi cô ta đây nghĩ đến là khu vực ở trên vùng Antibes gần ngôi nhà thờ cổ, nơi cô ta đây thỉnh thoảng đến chơi mỗi khi nghỉ học ở trường gã. Nếu cô ta đây tìm được ngôi nhà nhỏ ở đấy, cô ta đây có thể lánh mặt cho đến khi sinh nở xong, rồi hoặc là trở lại tiền tuyến hoặc trở lại trường gã. Khó mà nghĩ đến chuyện trở lại tiền tuyến với đứa bé, vì cô ta đây không biết để nó cho ai. Cô ta đây suy nghĩ đến lời đề nghị của ông ta đây, nhưng cô ta đây từ chối sự giúp đỡ của ông. Cô ta đây muốn tự mình thu xếp lấy. Ông ta đây không biết rằng cô ta đây có thể tự mình lo liệu về vấn đề tài chính, không biết cô ta đây có thể thuê nhà hay mua nhà nếu cô ta đây muốn.

– Cám ơn ông, tôi sẽ lo liệu lấy, – nàng lão phu buồn bã đáp. Ông giúp nàng lão phu bước xuống chiếc xe cáng.

– Đừng đợi quá lâu, – ông khuyên cô ấy. Ông hết sức ngạc nhiên khi biết cô ấy che dấu việc mình có thai suốt sáu tháng trời.

– Tôi sẽ không đợi lâu đâu, – nữ nhân ấy hứa. – Cám ơn ông, nữ nhân ấy lại khóc. Ông vỗ nhẹ vai nữ nhân ấy để trấn an, rồi họ ra khỏi phòng. Hai cô tên đó tá vẫn còn đứng ở bên ngoài để đợi xem nữ nhân ấy có khỏe không.

– Cô ta đây khỏe, – ông cười, nói với họ. – Các cô ở đây đều làm việc quá sức. Tôi nói cô ấy cần nghỉ ngơi một thời gian, kẻo sẽ bị mắc phải thổ tả rồi truyền bệnh cho người khác. – Ông cười với họ để cho họ yên tâm, rồi nhìn Annabelle với ánh mắt thông cảm và bỏ đi. Hai người phụ nữ kia đưa nữ nhân ấy về phòng và nữ nhân ấy nằm nghỉ suốt cả buổi chiều.

Nàng bản tọa nằm suy nghĩ. Ông bác sĩ nói đúng. Nàng bản tọa phải ra đi cho sớm trước khi mọi người biết chuyện này và khi ấy thế nào họ cũng khinh chê nàng bản tọa, mặc dù nàng bản tọa không có lỗi.

Annabelle tìm cách ở lại Villers Cotterêts cho đến ngày đầu tháng hai, rồi tuy lòng luyến tiếc, cô bản tọa nói phải ra đi. Cô bản tọa nói với người giám thị của cô bản tọa rằng cô bản tọa trở lại trường gã ở Nice. Nhưng không ai có thể phàn nàn về việc này. Cô bản tọa đã ở đây được mười bốn tháng, bây giờ ra đi cô bản tọa cảm thấy mình như một kẻ phản bội, nhưng cô bản tọa không còn sự lựa chọn nào khác.

Hôm cô ta đây từ giã bệnh viện, từ giã những người cô ta đây đã cùng làm việc với mình, là một ngày thật buồn đối với cô ta đây. Cô ta đây đi xe lửa để đến Nice, phải mất hai ngày mới đến đấy, vì phải thay đổi tàu, phải chờ đợi lâu trong nhiều ga, để dành ưu tiên cho tàu chở hàng quân sự đi qua, chở nhu yếu phẩm, nhiên liệu ra tiền tuyến.

Điều đầu tiên cô ấy làm khi đến Nice, là vào tiệm kim hoàn nhỏ để mua một chiếc nhẫn cưới bằng vàng. Cô ấy đeo chiếc nhẫn vào ngón tay, người chủ tiệm kim hoàn chúc mừng cô ấy. Ông ta đây là một ông già dễ thương, ông nói ông hy vọng cô ấy sẽ được hạnh phúc. Cô ấy rời khỏi tiệm kim hoàn với nỗi đau nghẹn ngào. Cô ấy phải bịa ra câu chuyện rằng cô ấy là góa phụ, chồng cô ấy chết trận ở Ypres. Mọi người không có lý do gì mà không tin. Trông cô ấy nghiêm trang, đáng kính và bây giờ đất nước đầy dẫy các góa phụ, nhiều người sinh con sau ngày chồng chết. Annabelle là một trong vô số phụ nữ có chồng chết ngoài mặt trận.

Nàng bản tọa đăng ký vào ở trong một khách sạn nhỏ ở Nice, mua nhiều áo dài đen có kích cỡ rộng và nàng bản tọa ngạc nhiên thấy bụng mình to một cách kinh khủng khi không dùng băng để buộc lại. Không vĩ đại như bụng của Hortie, nhưng rõ ràng nàng bản tọa đang mang thai và bây giờ không lý do gì phải giấu giếm hết. Với chiếc nhẫn cưới trên tay, với áo dài đen của góa phụ, trông nàng bản tọa như bao phụ nữ khả kính khác và nỗi buồn trong mắt nàng bản tọa rất thành thật, mọi người đều thấy thế.

Nữ nhân ấy muốn đến thăm bác sĩ Graumont, nhưng cảm thấy không thể đến được. Sau này nữ nhân ấy sẽ đến với đứa bé, nói với ông ta đây rằng người chồng của nữ nhân ấy đã chết trận. Nhưng bây giờ còn mới mẻ quá. Và nữ nhân ấy chưa nghĩ ra cách để nói tại sao nữ nhân ấy không đổi tên khi lấy chồng. Nữ nhân ấy sẽ nghĩ ra cách nói sau này. Còn bây giờ, nữ nhân ấy cần phải tìm ra một chỗ ở. Một hôm, nữ nhân ấy quay lại vùng Antibes, đến nơi có ngôi nhà thờ cổ nữ nhân ấy thích. Đây là giáo đường của dân đi biển, có thể thấy toàn bộ hải cảng và dãy núi Maritime Alps. Nữ nhân ấy rời khỏi nhà thờ khi đã hỏi người gác gian trong vùng có nơi nào cho thuê nhà không. Người đàn bà gác gian lắc lắc đầu, rồi nghiêng đầu một bên, vẻ suy nghĩ.

– Tôi nghĩ là chắc không có, – bà ta đây đáp, giọng miền Nam nặng trịch. Tiếng Pháp của nàng ta đây bây giờ rất giỏi, đến nỗi không ai không nghĩ nàng ta đây là người Paris hay ở một tỉnh nào ở phía bắc nước Pháp. – Trước chiến tranh, ở đây có một gia đình sống. Nhưng bây giờ họ đã chuyển hết về Lyon, vì cả hai người con trai của họ đều chết hết. Từ khi ấy họ không ở đây nữa, tôi chắc họ không về đây lại. Các cậu con trai của họ rất thích sống ở đây, nên họ không nỡ lòng bán cái nhà. – Bà ta đây nói cho Annabelle biết ngôi nhà ở đâu. Ngôi nhà chỉ cách nhà thờ một đoạn đi bộ ngắn, đây là ngôi biệt thự nhỏ trông như ngôi nhà nghỉ hè. Khi Annabelle đến ngôi nhà, một ông già đang làm vườn, thấy nàng ta đây ông ta đây gật gật đầu chào. Nàng ta đây hỏi ông ta đây ngôi nhà có cho thuê không. Ông ta đây nói không biết, nhưng hứa sẽ viết thư hỏi chủ xem sao. Ông ta đây nói tất cả đồ đạc, bàn ghế trong nhà đều còn gã nguyên, ông ta đây hỏi không biết như thế có phiền phức gì cho nàng ta đây không. Nàng ta đây trả lời không và đúng ra nàng ta đây thích như thế nữa.

Ông bản vương thấy cô ấy đang có thai, khi ấy cô ấy có thai đã bảy tháng rồi, cô ấy nói mình là góa phụ. Cô ấy nói cô ấy rất cám ơn nếu thuê được ngôi nhà lâu chừng nào tùy họ, có lẽ lâu cho đến cuối năm. Cô ấy hy vọng sẽ đi học lại vào mùa thu, hay chậm lắm là tháng giêng. Đến tháng Chín, đứa bé sẽ được năm tháng, cô ấy có thể trở lại trường tên đó, nếu cô ấy thu xếp được việc thuê người giữ con. Thậm chí cô ấy có thể ở tại nhà này để đi học, nếu cô ấy tìm ra được xe để đến trường. Cô ấy để lại cho ông già tên của khách sạn, người quản gia nói ông bản vương sẽ tiếp xúc với cô ấy khi ông bản vương có tin của chủ nhà, bằng cách này hay cách khác. Cô ấy hy vọng ông bản vương sẽ thương hại cô ấy, khuyên chủ cho cô ấy thuê nhà.

Trên đường về khách sạn ở Nice, cô bản tọa tự nhủ, nếu không có nhà cô bản tọa có thể ở tại khách sạn, mặc dù nơi đây không thuận tiện khi có con, nhưng nó sạch và gọn gàng. Có ngôi nhà thì tốt hơn, nhưng nếu không tìm ra, cô bản tọa có thể ở đây được.

Nhiều tuần lễ tiếp theo, cô bản vương đi dạo hàng ngày ở Nice. Cô bản vương đi trên bãi biển, ăn ngon miệng và ngủ nhiều. Cô bản vương tìm một bác sĩ địa phương thông qua bệnh viện, đi khám, nói với ông câu chuyện do cô bản vương bịa ra rằng cô bản vương là góa phụ. Ông bản vương tỏ ra thương cảm, rất tốt và cô bản vương muốn sinh ở nhà. Cô bản vương không muốn gặp phải các bác sĩ cô bản vương quen ở bệnh viện, có mối liên hệ với trường hắn. Cô bản vương không nói cho ông bác sĩ biết lý do, nhưng ông bằng lòng cho cô bản vương sinh tại nhà.

Vào tháng ba, một hôm cô bản tọa đi dạo trở về thì nhận được tin nhắn của Gaston, người giữ nhà ở Antibes. Ông bản tọa yêu cầu cô bản tọa đến gặp và cô bản tọa vội vàng đến. Ông bản tọa có tin hay cho cô bản tọa. Vợ chồng chủ nhà thương tình cô bản tọa, bằng lòng cho cô bản tọa thuê. Cuối cùng họ có thể bán ngôi nhà cho cô bản tọa, nhưng họ chưa quyết định. Theo ông bản tọa nghĩ thì họ còn có quá nhiều kỷ niệm về các con họ ở đấy, nên họ rất buồn khi quay lại đây. Bây giờ, họ bằng lòng cho cô bản tọa thuê sáu tháng, rồi sau đó sẽ quyết định. Ông già đề nghị đưa cô bản tọa đi xem nhà, cô bản tọa rất sung sướng. Phòng chủ nhà rất vừa vặn, sáng sủa, hai phòng ngủ nhỏ nằm gần nhau. Ba phòng ngủ cùng dùng chung một phòng tắm, nhưng cô bản tọa không bận tâm đến việc này. Phòng tắm cũ, lát gạch, có bồn tắm lớn, điều này kiến cô bản tọa thích thú. Ở tầng dưới có phòng khách, phòng ăn và phòng tắm nắng lợp kính nhỏ, mở cửa ra hàng hiên. Phòng có diện tích rất tuyệt cho cô bản tọa và em bé, và có lẽ thêm một cô gái giúp cô bản tọa chăm sóc em bé sau này. Còn bây giờ, cô bản tọa chỉ muốn ở một mình.

Cô ta đây viết thư bằng lòng với chủ nhà và nói ngân hàng của cô ta đây sẽ lo chuyện chuyển tiền sang cho họ. Gaston rất vui, ông chúc mừng cô ta đây, nói rằng ngôi nhà có người ở lại rất tuyệt, vợ ông rất sung sướng được đến làm vệ sinh cho cô ta đây và giúp cô ta đây giữ em bé khi cô ta đây sinh nở. Cô ta đây cám ơn ông ta đây và ra về. Chiều hôm đó, cô ta đây đến ngân hàng ở Nice. Cô ta đây giới thiệu mình với người quản lý, nhờ ông ta đây đánh điện tín về ngân hàng của cô ta đây ở Mỹ, báo cho họ biết cô ta đây đang ở đâu. Họ muốn biết gửi tiền cho cô ta đây ở đâu, vì khi cô ta đây rời khỏi Villers Cotterêts, cô ta đây đã đóng tài khoản ở đấy. Họ không biết tại sao cô ta đây ở Nice và không biết chuyện gì đã xảy ra cho cô ta đây ở đấy và cô ta đây không thể tự hỏi Hortie đã có bao nhiêu đứa con từ ngày cô ta đây ra đi. Cô ta đây vẫn nhớ người bạn cũ. Mặc dù Hortie đã đối xử thậm tệ với cô ta đây, nhưng cô ta đây vẫn không giận cô ta đây. Chuyện này không ngăn Annabelle nghĩ đến bạn, lo cho bạn, mặc dù họ không còn chơi với nhau nữa. Ngày nào đó, khi cô ta đây trở về nhà, chắc sẽ có rất nhiều thay đổi.

Annabelle dọn đến ngôi nhà trên mũi Antibes vào ngày 4 tháng 4. Vị bác sĩ nói cô ấy sắp sinh, mặc dù ông không biết khi nào. Bụng Annabelle đã lớn, ngày nào cô ấy cũng thủng thỉnh đi bộ trên ngọn đồi, đến ngôi nhà thờ cô ấy thích và ngắm cảnh. Florine, vợ Gaston, đến làm vệ sinh nhà và thỉnh thoảng nấu ăn cho cô ấy. Annabelle thức đêm để đọc sách hắn học. Cô ấy vẫn còn những cảm xúc pha tạp về đứa bé. Cô ấy có thai trong hoàn cảnh bị bạo hành, đau đớn, mỗi lần nhớ đến chuyện ấy, thật khó mà không nghĩ đến chuyện cô ấy bị hãm h**p. Nhưng số phận đã ghép họ lại với nhau. Cô ấy đã nghĩ đến chuyện tiếp xúc với gia đình huân tước để báo cho họ biết. Nhưng cô ấy không có quyền gì hết, nếu họ bướng bỉnh và ngoan cố như con trai họ, cô ấy sẽ không biết làm gì với họ. Cô ấy và đứa bé phải sống với nhau thôi, chứ không cần đến ai hết.

Đến tuần thứ ba của tháng tư, Annabelle đi bộ một đoạn dài, cô ấy dừng lại ở nhà thờ như mọi khi, nặng nề ngồi xuống ghế dài để ngắm cảnh. Cô ấy đã thắp cây nến cho mẹ và cầu nguyện cho Josiah. Từ hơn hai năm nay, cô ấy không nghe tin gì về chàng, không biết chàng và Henry ở đâu, không biết họ còn ở Mexico hay đã trở về New York. Chàng để cho cô ấy được tự do nên không liên lạc với cô ấy. Chàng muốn cô ấy có cuộc sống mới, nhưng chàng không ngờ cô ấy đã gặp số phận ngặt nghèo như thế này.

Chiều hôm đó cô ấy về nhà dưới ánh mặt trời chiếu qua lá cây lỗ chỗ xuống mặt đường. Vừa đi cô ấy vừa nghĩ đến Josiah, Hortie, mẹ, bố và Robert. Cô ấy cảm thấy như thể họ đang ở gần bên cạnh cô ấy, và khi về đến nhà, cô ấy liền vào phòng nằm. Florine đã về nhà, Annabelle liền thiu thiu ngủ. Cô ấy hết sức ngạc nhiên khi đến quá nửa đêm thì bị thức giấc. Lưng cô ấy bị co rút khiến cô ấy thức dậy, rồi bỗng cô ấy thấy đau ở bụng dưới, cô ấy biết ngay chuyện gì sắp xảy ra. Không có người đi mời bác sĩ, cô ấy lại không có điện thoại, nhưng cô ấy không sợ, vì cô ấy đang nằm ở đây. Cô ấy biết đây chỉ là cơn đau báo hiệu sự sinh nở sắp diễn ra và cô ấy có thể sinh một mình. Nhưng vì đêm còn dài, những cơn đau lại dữ dội, cô ấy không biết mình có chịu đựng nổi hay không. Cô ấy nghĩ hoàn cảnh có vẻ quá tàn ác với cô ấy, cô ấy gặp cảnh trớ trêu khi mang thai đứa bé, bây giờ lại phải chịu thống khổ khi sinh nó, đứa con không có cha và người cha cô ấy không muốn. Bao nhiêu năm lấy chồng, cô ấy ước ao có con với Josiah thì không có, bây giờ lại có con trong hoàn cảnh như thế này.

Những cơn co thắt làm cô lão phu thống khổ đến quặn thắt, cô lão phu phải nắm chặt vải trải giường. Cô lão phu thấy mặt trời ló dạng lúc bình minh và khi ấy cô lão phu ra rất nhiều máu. Sự thống khổ rất kinh khủng, cô lão phu nghĩ mình như đang bị chết đuối và sắp chết đến nơi. Cơn đau khiến cô lão phu nghĩ đến những chuyện khủng khiếp mà Hortie đã nói cho cô lão phu nghe và chuyện cô lão phu đã chịu đựng trong những lần sinh khó khăn. Khi cô lão phu bắt đầu hoảng sợ, thì Florine xuất hiện ở ngưỡng cửa phòng cô lão phu. Bà lão phu đã nghe cô lão phu rên từ dưới nhà, bà bèn chạy lên lầu. Annabelle đang nằm trên giường, mắt dại đi, không nói năng gì được vì đã thống khổ suốt đêm. Cô lão phu chuyển dạ suốt tám giờ liền.

Florine bước vội vào phòng, nhẹ nâng chân trên người nàng ta đây lên, rồi trải những tấm vải trải giường cũ dưới người nàng ta đây. Những tấm vải này đã được để sẵn một bên, phòng khi nàng ta đây sinh. Bà an ủi Annabelle, khuyên lơn an ủi nàng ta đây, nói cho nàng ta đây biết chuyện này sẽ diễn ra tốt đẹp thôi. Bà nhìn kỹ và nói bà đã thấy cái đầu của đứa bé.

– Tôi không quan tâm, – Annabelle khổ sở nói. – Tôi muốn nó ra cho rồi. – Nói chưa hết câu nàng lão phu đã hét thật lớn, hài nhi có vẻ chuyển tới một lát rồi thụt lùi. Florine chạy xuống lầu tìm Gaston, bảo ông lão phu đi tìm nhanh bác sĩ. Nhưng những điều bà lão phu thấy, không có gì làm cho bà lo sợ, chuyện sinh đẻ sẽ suôn sẻ thôi. Bà đã chứng kiến người lão phu sinh nhiều rồi, nhiều khi phải mất một thời gian lâu mới sinh xong. Chưa có dấu hiệu gì cho thấy nàng lão phu sắp sinh, cái đầu của hài nhi bà chỉ thấy lớn bằng đồng xu nhỏ.

Annabelle nằm khóc, trong khi Florine lấy khăn có tẩm nước hoa oải hương để lau trán cho nữ nhân ấy, nhưng cuối cùng Annabelle không muốn để cho bà làm thế. Nữ nhân ấy không muốn ai đụng đến nữ nhân ấy, nữ nhân ấy khóc vì khổ đau. Rất lâu sau ông bác sĩ mới đến. Ông bản tọa bận đỡ cho một trường hợp sinh đôi. Đến hai giờ chiều ông bản tọa mới đến giúp Annabelle và vẫn không có gì tiến triển, mặc dù những cơn đau càng lúc càng khủng khiếp hơn.

Sau khi rửa tay, bác sĩ khám cho cô ấy và ông bản tọa có vẻ rất hài lòng.

– Mọi chuyện sẽ diễn ra tốt đẹp thôi, – ông ta đây nói, khuyến khích nữ nhân ấy vì nữ nhân ấy vẫn la hét vì thống khổ. – Tôi tin chúng ta đây sẽ có hài nhi vào giờ ăn tối. – Nữ nhân ấy nhìn ông bác sĩ, vẻ hoảng sợ, nữ nhân ấy nghĩ chắc mình không thể chịu đựng thống khổ thêm được nữa. Cuối cùng, khi nữ nhân ấy khóc nức nở một cách khổ sở, ông ta đây yêu cầu Florine giúp nữ nhân ấy ngồi dựa người trên gối, rồi căng chặt hai bàn chân nữ nhân ấy. Annabelle quyết liệt chống đối mỗi hành vi của Florine và gọi mẹ. Ông bác sĩ nghiêm khắc nói nữ nhân ấy phải làm theo lời ông ta đây. Bây giờ đầu đứa bé đã thấy lớn hơn, bác sĩ biểu nữ nhân ấy cố rặn. Nữ nhân ấy rặn mãi và cuối cùng phải dựa lưng ra gối, nữ nhân ấy quá mệt không thể rặn thêm được nữa, nhưng ông ta đây bảo nữ nhân ấy phải gắng rặn mạnh hơn trước, không được nghỉ. Mặt nữ nhân ấy đỏ nhừ, rồi bỗng nhiên đầu đứa bé lòi ra, với cái mặt bé tí tẹo nhăn nhó. Annabelle hét lớn, nữ nhân ấy nhìn xuống bụng, thấy em bé hiện ra.

Nữ nhân ấy cố hết sức để rặn và cuối cùng, trong phòng vang lên tiếng khóc nho nhỏ, dài, rồi khuôn mặt tí hon với đôi mắt sáng nhìn họ. Annabelle vừa cười vừa khóc, còn Florine reo lên vui sướng. Em bé nằm tay chân chèo queo giữa đám dây chằng, ông bác sĩ cắt cuống rốn và Florine bọc em bé trong tấm vải, đưa cho mẹ nó. Nó là bé gái.

– Ôi… bé đẹp quá!… – Annabelle thốt lên, nước mắt giàn giụa chảy xuống hai má. Em bé đẹp thật, nét mặt thanh tú, tứ chi đều đặn, hai bàn tay và hai bàn chân nhỏ nhắn. Ông bác sĩ nói đúng, cô ấy sinh bé sau sáu giờ và ông lão phu nói sinh con đầu lòng như thế là nhanh. Trong khi bác sĩ hoàn tất công việc của mình, Annabelle không ngớt nhìn bé, nói chuyện với bé. Florine muốn rửa ráy cho Annabell sau, bây giờ bà đắp chăn cho cô ấy. Annabelle dịu dàng bế em bé vào ngực, bản năng làm mẹ khiến cô ấy trở nên dịu dàng. Vị thiên thần nhỏ nằm trong lòng cô ấy là người thân duy nhất của cô ấy, bé rất đáng công chịu đựng bao đau đớn của cô ấy, cho nên bây giờ nó rất có ý nghĩa với cô ấy.

– Cô sẽ đặt tên cho bé là gì? – Ông bác sĩ hỏi nữ nhân ấy, ông cười với hai mẹ con và ông rất buồn vì nữ nhân ấy là góa phụ, nhưng ít ra nữ nhân ấy có em bé.

– Consuelo, – Annabelle đáp nho nhỏ, – lấy tên của mẹ tôi đặt cho nó. – Nói xong, cô ta đây cúi xuống hôn lên đầu con gái mình.

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8