Annabelle – Người Phụ Nữ Tuyệt Vời
Chương 24
Suốt ba ngày tiếp theo, Annabelle đi thơ thẩn trong nhà như bóng ma. Nữ nhân ấy hủy hết các buổi hẹn, không đi đến phòng mạch, nói với mọi người rằng nữ nhân ấy bệnh. Nữ nhân ấy bệnh thật. Nữ nhân ấy đau tim vì những gì Antoine đã nói với nữ nhân ấy và đau vì tên đó đã phá hỏng hết tất cả cuộc sống của nữ nhân ấy. Nếu tên đó ném đá nữ nhân ấy ngoài đường hay khạc nhổ vào mặt nữ nhân ấy, chắc nữ nhân ấy không đớn đau bằng những lời tên đó nói. Và thực ra, tên đó đã làm cả hai điều. TÊN ĐÓ đã làm tan nát trái tim nữ nhân ấy.
Cô ấy bảo Brigitte đưa Consuelo đến trường, rồi ra công viên chơi, cô ấy nói với họ cô ấy bị bệnh. Chỉ có Hélène không tin cô ấy. Bà nghĩ rằng đã có chuyện gì kinh khủng xảy ra, bà sợ chuyện này có liên quan đến Antoine.
Annabelle đang nằm suy nghĩ về chuyện này, nghĩ về những lời Antoine nói, thì chuông cửa reo. Nữ nhân ấy không muốn dậy ra mở cửa, còn Brigitte đã đi khỏi. Nữ nhân ấy không muốn gặp ai và sau những gì gã đã nói với nữ nhân ấy, nữ nhân ấy không có gì để nói với ai hết, nhất là với gã. Từ khi gã bỏ nữ nhân ấy trong công viên để ra về, nữ nhân ấy không nghe tin gì về gã hết. Nữ nhân ấy không có ý định nói chuyện lại với gã. Nữ nhân ấy nghĩ chắc sẽ không bao giờ nghe điều gì về gã nữa.
Chuông reo dai dẳng ít ra cũng đến mười phút. Cuối cùng, nữ nhân ấy mặc áo dài ngủ và đi xuống lầu. Có lẽ trường hợp cấp cứu nào đấy, có người nào trong vùng cần bác sĩ. Nữ nhân ấy mở cửa, không bận tâm xem người rung chuông là ai, rồi bỗng nữ nhân ấy thấy người trước mắt mình là Antoine. Nữ nhân ấy không biết nói sao. Và bỗng nhiên tên đó cũng không biết nói gì.
– Tôi vào nhà được không? – HẮN hỏi với vẻ nghiêm trọng. Nữ nhân ấy ngần ngừ, không biết có nên để cho hắn vào nhà hay không, nhưng rồi nữ nhân ấy chậm rãi bước sang một bên. Nữ nhân ấy cần cả một thời gian để đóng cửa, không mời hắn ngồi. Nữ nhân ấy nhìn hắn đứng gần cửa trước. – Chúng lão phu ngồi nói chuyện một lát được không? – HẮN dè dặt hỏi. May thay là hắn chưa tặng nữ nhân ấy nhẫn đính hôn, cho nên nữ nhân ấy khỏi phải trả lại.
– Tôi không muốn ngồi, – cô ấy đáp bằng giọng gay gắt. – Tôi nghĩ hôm kia anh đã nói nhiều đủ rồi. Tôi thấy chẳng có gì quan trọng nữa để nói. – GÃ sửng sốt khi thấy ánh mắt thờ ơ của cô ấy. Có vẻ như tất cả tình cảm trong lòng cô ấy đã chết.
– Annabelle, tôi nhận thấy tôi đã phản ứng khắc nghiệt. Nhưng những điều cô nói với tôi hết sức khó chịu. Trước đây cô không bao giờ nói cho tôi biết cô đã có một đời chồng và con cô là con ngoại hôn. Cô nói dối mình là góa phụ. Cô không thành thật với tôi về vấn đề này. Cô đã sống với một người mắc bệnh giang mai, khi chúng bản vương thành hôn với nhau rồi, cô có thể truyền bệnh cho tôi. – Điều tên đó nói như cái tát nữa vào mặt nữ nhân ấy và chứng tỏ rằng tên đó không tin lời nữ nhân ấy nói. Lời tên đó lại xé nát trái tim nữ nhân ấy lần nữa.
– Tôi đã nói với anh tôi không bị lây bệnh. Nếu tôi có bệnh, tôi sẽ không đi ăn tối với anh. Nếu tôi lây căn bệnh hiểm nghèo ấy để nó giết anh, thì tôi đã không liều lĩnh yêu anh. Tôi yêu anh, Antoine à. Hay là trước đây tôi đã yêu anh. Tôi không ngủ với Josiah.
– Việc này thật khó tin. Cô đã lấy anh bản vương hai năm.
– Anh bản tọa ngủ với người bạn thân của mình. Tôi cứ nghĩ mình có cái gì đấy sai lầm. Nhưng hóa ra, anh bản tọa có nhiều chuyện sai lầm. Tất cả những điều anh làm là cố trách rằng tôi đã không nói gì về chuyện này cho anh biết. – Vẻ đau đớn hiện ra trong mắt cô ấy khi cô ấy gặp mắt tên đó.
– Cô sẽ tiếp tục nói dối tôi, như cô đã nói dối từ lúc đầu, phải không? Cô sẽ thành hôn với tôi với lý lịch giả mạo. Tôi muốn nhắc cho cô nhớ rằng, làm thế là phạm tội lừa đảo.
– Bởi thế tôi mới nói cho anh biết. Điều bây giờ tôi muốn nói với anh, là tôi sẽ không bận tâm đến anh nữa.
– Tại sao cô nói được điều như thế? Tôi yêu cô, – gã nói, vẻ kênh kiệu.
Nữ nhân ấy không mê anh bản tọa nữa.
– Căn cứ vào những gì mà anh đã nói với tôi vào ngày hôm kia, tôi không tin vào lời anh nữa. Người lão phu không đối xử với người yêu bằng cách ấy. Tôi rất buồn. – Cô ấy không nói, quay mặt đi chỗ khác. TÊN ĐÓ không đến gần cô ấy. TÊN ĐÓ sợ nếu đến gần, cô ấy sẽ đánh tên đó. Mắt cô ấy lộ vẻ đằng đằng ý định giết người.
– Điều anh nói về Consuelo không thể tha thứ được. Tôi sẽ không để cho anh đến gần nó nữa. Việc nó là con ngoại hôn, không phải lỗi của nó. Chính tôi mới có lỗi, vì tôi sinh ra nó, mặc dù gặp nhiều chuyện phiền phức, nhưng tôi đã chọn con đường sinh ra nó. Và thậm chí việc này cũng không phải lỗi của tôi. Lỗi là do thằng điên say oắt đã đè tôi xuống đất để h**p. Và anh sẽ trách tôi mãi, thay vì tin tôi. – Mắt cô bản tọa lạnh lùng, thống khổ.
– Vì thế mà tôi đến nói chuyện với cô. Tôi đã nghĩ đến chuyện này, – gã nói một cách thận trọng. – Tôi phải thú nhận rằng tôi không ngờ có chuyện như thế này. Tôi không muốn vợ mình có chuyện như vậy. Nhưng tôi yêu cô, tôi bằng lòng bỏ qua chuyện này, tha thứ cho cô vì những lỗi lầm trong quá khứ. Bây giờ tôi chỉ muốn một việc là cô phải đi xét nghiệm để xem cô có mang mầm bệnh truyền nhiễm trong người hay không.
– Việc này không cần thiết nữa, – cô ấy đáp, kéo cánh cửa mở rộng ra lại, run lẩy bẩy vì gió chiều tháng giêng lạnh ngắt thổi ập vào. – Anh khỏi cần tha thứ cho tôi vì những lỗi lầm của tôi hay của ai, hay khỏi cần bỏ qua chúng. Consuelo sẽ không làm ô nhiễm cháu trai cháu gái anh hay những người thân của gia đình anh, vì chúng tôi sẽ không đến đấy nữa. Và anh khỏi cần xét nghiệm máu của tôi, vì anh sẽ không bao giờ có dịp để gần tôi.
– Như thế tức là cô đã có mầm bệnh, – hắn nói, mắt nheo lại nhìn cô ấy.
– Xin nhắc anh nhớ rằng anh đã nói với tôi anh sẽ không đụng đến tôi dù với mũi giày! Tôi nhớ rõ rằng anh đã nói thế. Thực vậy, tôi nhớ hết những điều anh nói và tôi sẽ nhớ mãi. Anh có thể tha thứ cho tôi, nhưng tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh.
– Với tội lỗi cô đã làm nên như thế, mà còn dám nói với tôi như vậy à? – Bỗng hắn lại nổi giận. – Được tôi khoan dung như vậy là điều rất may mắn cho cô. Người như cô, người mà chỉ có Chúa mới biết có bao nhiêu đàn ông trong đời, nào là chồng mắc bệnh giang mai, nào là có con ngoại hôn và ai biết giữa hai lần này và từ đó đến nay có bao nhiêu người đàn ông đã đi qua đời cô. – Cô ấy muốn tát tai hắn, nhưng hắn không đáng giá để cô ấy làm việc đó. HẮN không còn đáng giá nữa.
– Antoine, tôi đã nghe những điều anh nói rồi. Tôi sẽ không bao giờ quên điều này. Bây giờ mời anh ra khỏi nhà tôi ngay. – Cả hai người đều run trong gió lạnh, và tên đó chấn kinh giương mắt nhìn nữ nhân ấy.
– Chắc cô đùa rồi. Sau những việc cô đã làm, cô nghĩ có người sẽ đến cầu hôn với cô ư? – TÊN ĐÓ đứng với vóc dáng to cao, rất đẹp trai. Nhưng cái con người trong bộ comlê may đo rất khéo kia cô ấy cảm thấy ghê tởm.
– Có lẽ không có ai, – nữ nhân ấy đáp câu hỏi của gã. – Và thực ra tôi không quan tâm. Từ khi Josiah bỏ tôi đến nay đã chín năm, gần mười năm, tôi đã sống một mình. Tôi có Consuelo, “đứa con hoang” của tôi, như từ anh đã nói. Tôi không cần ai hết. – Nữ nhân ấy chỉ ngón tay ra cửa. – Thưa bác sĩ, cám ơn lời đề nghị rộng lượng của ông, tôi xin từ chối lời đề nghị ấy. Bây giờ xin ông làm ơn bước ra. – Nữ nhân ấy vươn cao người khi nói lời này và gã thấy mắt nữ nhân ấy có vẻ cương quyết, gã biết nữ nhân ấy nói thật. GÃ thật không thể nào tin được.
HẮN đứng cách nàng bản vương mấy phân, nhìn nàng bản vương với vẻ khinh bỉ.
– Cô là đồ điên. Nếu cô nói chuyện mình cho người nào biết, không ai thèm lấy cô đâu.
– Tôi không có ý định sẽ lấy chồng nữa. Anh đã dạy cho tôi một bài học về chuyện này rồi. Cám ơn anh rất nhiều. Tôi rất ân hận vì việc này đã làm cho cả hai chúng ta đây thất vọng. Tôi ân hận vì sự thật quá phũ phàng, khiến anh không thể tin và chấp nhận sự thật này.
– Tôi đã nói với cô, – tên đó lại nói, – tôi bằng lòng tha thứ cho cô, hay ít ra cũng khoan dung cho cô, miễn là cô phải đi xét nghiệm như tôi yêu cầu. Cô phải công nhận làm thế mới công bằng.
– Không có gì về chuyện này là công bằng hết. Chuyện này không công bằng, trước đây cũng không. Và tôi không muốn được khoan dung. Tôi muốn được yên. Tôi tưởng tôi đã được yên. Rõ ràng cả hai chúng bản vương đều mắc phải sai lầm rất vĩ đại. – HẮN đứng sững nhìn nàng bản vương chăm chăm, khẽ lắc đầu, rồi không nói một tiếng nào nữa, hắn đi ra. Nàng bản vương đóng cửa, dựa người vào cánh cửa, run lẩy bẩy. Không người đàn ông nào tốt với nàng bản vương như hắn lúc đầu và độc ác với nàng bản vương vào lúc chung cuộc.
Cô bản vương đến ngồi một mình ở phòng khách, nhìn vào khoảng không. Cô bản vương vẫn không tin những điều gã nói về Consuelo, gã cho rằng Consuelo là đứa con hoang, là kẻ đến làm ô uế gia đình gã, hay một mực cho rằng cô bản vương là loại gái đ**m vì cô bản vương bị chồng ly dị và gã không chịu tin rằng cô bản vương đã bị h**p.
Khi Brigitte và Consuelo ngoài công viên trở về, nữ nhân ấy vẫn ngồi yên tại chỗ. Consuelo leo lên ngồi vào lòng nữ nhân ấy, vẻ lo lắng cho nữ nhân ấy và quàng hai tay ôm quanh cổ nữ nhân ấy. Bây giờ Annabelle chỉ cần có thế. Con gái nữ nhân ấy là người duy nhất nữ nhân ấy tin tưởng, mãi mãi sẽ là người nữ nhân ấy đặt hết niềm tin.
Thấy mẹ khóc, cô bé nói:
– Mẹ, con yêu mẹ.
Cô lão phu ôm con vào lòng và cũng đáp:
– Mẹ cũng yêu con, con yêu.
Mặc dù nàng ta đây vẫn cảm thấy rùng rợn, có vẻ như bị đánh đập tơi bời, nhưng nàng ta đây vẫn làm việc lại vào ngày hôm sau. Không còn sự lựa chọn nào khác. Nàng ta đây phải tiếp tục sống. Nàng ta đây đã học từ Antoine một bài học kinh khủng về sự nhỏ nhen ích kỷ của người đời. Nàng ta đây đã gặp điều ấy ở New York, khi mọi người đều tin nàng ta đây là người xấu xa tồi tệ. Antoine đã hủy hoại niềm tin của nàng ta đây, đã làm nàng ta đây mất hết sự tin tưởng vào con người.
Hélène lo sợ cho cô ấy trong công việc, bà lo cho cô ấy suốt mấy tuần. Annabelle không nghe tin tức gì của Antoine nữa. GÃ đã nghĩ rằng Annabelle là đồ điên vì không bằng lòng để cho gã “khoan dung”, “tha thứ” những tội lỗi mà cô ấy tuyên bố không vi phạm. GÃ cứ nghĩ rằng cô ấy là người tồi tệ xấu xa.
Annabelle trở lại quan tâm đến bệnh nhân, đến con gái và quên đi các đấng mày râu. Nữ nhân ấy có vẻ buồn rầu suốt vài tháng, nhưng đến tháng ba, nữ nhân ấy cảm thấy khá hơn. Nữ nhân ấy cười trở lại và đi chơi ngoài công viên với Consuelo vào những buổi chiều chủ nhật. Mới đầu, cô bé chán nản vì không đến ăn trưa tại nhà de St. Gris vào những ngày chủ nhật nữa – bé rất vui với các cháu trai và cháu gái của Antoine. Mẹ bé nói nữ nhân ấy và Antoine nghĩ rằng họ đã phạm phải sai lầm, nên không còn là bạn bè của nhau nữa. Và mỗi lần Annabelle nghĩ đến những lời Antoine nói về việc Consuelo làm ô uế nhà gã, bé không xứng để đến chơi với gia đình gã, nữ nhân ấy lại muốn sống một mình và quyết định sẽ sống cô đơn mãi mãi. Những điều gã đã làm vào lúc cuối cùng, ngoài việc khiến cho nữ nhân ấy thất vọng, phá tan mọi hy vọng nữ nhân ấy được tham gia vào cuộc sống tốt đẹp, khiến nữ nhân ấy tin rằng nữ nhân ấy phải chấp nhận những gì đã xảy ra. Nghĩa là nữ nhân ấy không thoát khỏi số phận mà Josiah đã định đặt cho nữ nhân ấy và Harry Winshire đã bồi thêm. Những gì mà người đời nhìn và đánh giá nữ nhân ấy là những tội lỗi mà họ gán cho nữ nhân ấy. Bây giờ nữ nhân ấy tin rằng sẽ không có ai tin nữ nhân ấy vô tội, tin tưởng nữ nhân ấy hay thương yêu nữ nhân ấy, dù nữ nhân ấy nói gì đi nữa. Antoine đã khẳng định việc nữ nhân ấy lo sợ người đời không tin nữ nhân ấy vô tội là đúng.