Annabelle – Người Phụ Nữ Tuyệt Vời
Chương 23

Cập nhật lúc: 2026-08-06 22:45:17 | Lượt xem: 2

Cuộc sống với Antoine trong những tuần, những tháng tiếp theo đối với Annabelle như là giấc mơ cho cả hai. Chàng ở với nữ nhân ấy và Consuelo vào những ngày cuối tuần. Chàng để cho Annabelle xem một vài trường hợp về bệnh nhân của chàng. Nữ nhân ấy tham khảo ý kiến của Antoine về nhiều bệnh nhân của mình, thỉnh thoảng còn nghe theo ý kiến của chàng nữa. Chàng mời nữ nhân ấy đi ăn tại tất cả các nhà hàng ngon nhất ở Paris và sau đó khiêu vũ với nữ nhân ấy. Khi thời tiết trở lạnh, họ đi bộ lâu hơn trong những công viên. Chàng đưa nữ nhân ấy vào thăm điện Versailles, khi những bông tuyết đầu tiên rơi xuống, họ nắm tay nhau và hôn nhau. Những giây phút bên nhau của họ rất thần tiên, không người đàn ông nào tốt và đáng yêu đối với nữ nhân ấy như thế, ngay cả Josiah cũng không. Mối liên hệ với Antoine chín chắn hơn, chứ không chỉ dừng lại ở tình yêu, vì họ có chung nghề nghiệp. Lúc nào chàng cũng có những cử chỉ thận trọng, đến gặp nữ nhân ấy lúc nào chàng cũng đem hoa tặng và cho Consuelo con búp bê rất đẹp, chưa bao giờ nữ nhân ấy thấy. Và chủ nhật nào họ cũng đến chơi với gia đình chàng. Annabelle cảm thấy như thể nữ nhân ấy và Consuelo là con nuôi của gia đình; lúc nào họ cũng niềm nở, tay bắt mặt mừng.

Cô ta đây chuẩn bị chu đáo buổi tiệc mừng lễ Tạ ơn để mời chàng, ăn gà tây với tất cả những phụ gia, cố giải thích về ngày lễ cho chàng hiểu. Nghe xong, Antoine nói rằng chàng rất cảm động. Họ chia vui cùng gia đình chàng vào tối Giáng sinh và mọi người đều tặng họ quà. Cô ta đây mua tặng mỗi người một món quà rất có ý nghĩa, tặng bà mẹ cái khăn quàng casơmia ấm áp, tặng các anh chàng những cây bút vàng đẹp đẽ, tặng bố chàng cuốn sách viết về hắn học ấn bản lần đầu quí hiếm, tặng các bà chị dâu của chàng những chiếc áo len tay dài xinh xắn và tặng đồ chơi cho các con họ. Họ cũng rất rộng lượng với cô ta đây.

Vào ngày Giáng sinh, nàng ta đây mời tất cả gia đình chàng đến nhà nàng ta đây, để cám ơn họ đã mời nàng ta đây và Consuelo đến chơi vào những ngày chủ nhật. Antoine chưa chính thức tuyên bố gì, nhưng rõ ràng chàng đã tính đến chuyện lâu dài. Chàng đã vạch kế hoạch sẽ cùng nàng ta đây thực hiện vào mùa hè sắp đến. Hélène thường trêu nàng ta đây về việc này.

– Tôi đã nghe chuông nhà thờ báo hiệu đám cưới! – Bà lão phu cười nói. Bà lão phu nghĩ rằng nàng lão phu thích Antoine và anh lão phu rất tuyệt cho Annabelle. Nàng lão phu có vẻ rất hạnh phúc.

Vào tối giao thừa, chàng đưa cô bản tọa đi khiêu vũ ở khách sạn Hotel de Grallon. Đến nửa đêm, chàng hôn cô bản tọa rất dịu dàng và nhìn thẳng vào mặt cô bản tọa. Rồi bỗng chàng quì xuống một đầu gối, ngước mắt nhìn cô bản tọa với ánh mắt say đắm. Cô bản tọa mặc áo dài dạ hội bằng xa tanh màu trắng thêu hình chuỗi hạt bằng bạc, nhìn xuống chàng với đôi mắt sửng sốt. Chàng trang trọng nói với giọng đầy cảm xúc:

– Annabelle, em bằng lòng cho anh hân hạnh được kết duyên cùng em không? – Không có ai yêu cầu kết duyên cùng cô ấy hết, cô ấy rưng rưng nước mắt, khẽ gật đầu và đáp muốn. Chàng đứng lên, ôm cô ấy vào lòng, mọi người trong hộp đêm gần cô ấy đều hoan hô chào mừng. Đến đâu họ cũng là đôi uyên ương quí phái, một cặp xinh đẹp, tài sắc vẹn toàn. Họ không hề giận nhau và chàng luôn luôn tốt, yêu thương cô ấy.

Họ công bố cho gia đình chàng biết vào ngày năm mới rằng họ đã đính hôn. Mẹ chàng khóc và hôn cả hai người, mở sâm banh ăn mừng. Tối đó họ nói cho Consuelo biết. Sau khi cưới, chàng sẽ dọn đến ở với cô ấy và họ đã nói đến chuyện có con. Chàng thích chuyện này nhất, và cô ấy cũng vậy. Lần này chắc mọi việc sẽ êm xuôi và cô ấy sẽ không còn cô độc nữa. Cô ấy phải có hôn nhân như thế này từ lâu mới phải, nhưng cô ấy đã phải chờ mãi cho đến bây giờ. Lần này, mọi việc về hôn nhân rất hoàn hảo. Họ chưa ngủ với nhau, nhưng chàng rất đa cảm và dam mê cô ấy nhưng cô ấy không hề biết về điều này.

Điều duy nhất làm cho nàng bản vương bối rối, là Antoine không hề biết gì về quá khứ của nàng bản vương. Nàng bản vương không nói cho chàng biết về Josiah, về cuộc hôn nhân của họ, về việc ly dị, tại sao anh ly dị nàng bản vương, hay về lý do tại sao nàng bản vương bỏ New York ra đi. Nàng bản vương không nói cho chàng biết rằng nếu nàng bản vương không đi, nàng bản vương sẽ bị mọi người ở đấy khinh bỉ, rẻ rúng vì chuyện đáng tởm, vì không ai biết chuyện bí mật của Josiah và nàng bản vương không nói ra cho mọi người biết. Nàng bản vương sẽ không bao giờ nói.

Chàng không biết gì về việc cô lão phu có thai Consuelo, về việc cô lão phu bị Harry Winshire cưỡng h**p tại Villera Cotterêts. Mới đầu cô lão phu thấy không có lý do gì để nói cho chàng biết về chuyện này. Khi họ đã gần gũi nhau hơn, cô lão phu muốn chàng biết và nghĩ rằng chàng nên biết, nhưng không có lúc nào thuận tiện để nói. Bây giờ chàng đã cầu hôn cô lão phu, cô lão phu đã chấp nhận, cô lão phu cảm thấy lúng túng trong việc nói cho chàng biết và tình hình có vẻ quá trễ. Nhưng Annabelle là người trọng danh dự, nên cô lão phu nghĩ phải nói cho chàng biết. Chàng không biết thì hay thật đấy, nhưng cho dù chàng không biết cô lão phu vẫn cảm thấy có bổn phận phải nói cho chàng biết sự thật. Cô lão phu đã bị một người cưỡng h**p, bây giờ lại lấy một người khác. Và một việc khác nữa ngoài việc cô lão phu bị h**p là cô lão phu còn trinh sau mấy năm lấy chồng. Cô lão phu đã 31 tuổi, lấy chồng hai năm, không l*m t*nh với người đàn ông nào, chỉ bị cưỡng h**p một cách tàn bạo trên bậc thềm đá trong đêm tối. Annabelle thấy việc chàng nên biết sự thật này là điều quan trọng. Cô lão phu sống ra sao, cuộc sống của cô lão phu như thế nào là một phần trong cuộc đời cô lão phu. Dù cả hai chuyện này buồn đến đâu, cô lão phu cũng tin rằng chàng rất muốn biết.

Hôm sau ngày đầu năm, họ bàn đến chuyện đám cưới. Vì chàng chưa hề lấy vợ, nên chàng muốn làm đám cưới lớn, chàng lại có nhiều bạn bè. Cô lão phu lại thích đám cưới nhỏ, vì cô lão phu là “góa phụ” và cô lão phu có rất ít bạn bè, không có ai thân thích ngoài Consuelo. Nhưng cô lão phu muốn làm cho chàng sung sướng, làm bất cứ cái gì mà chàng cho là tuyệt hảo.

Khi ăn xong bữa trưa tại quán Le Pré Catalan ở công viên Bois de Boulogne, họ nói đến chuyện lập danh sách khách mời và chọn địa điểm, sau đó họ đi tản bộ chơi. Thời tiết khô lạnh và trong sáng. Cô ấy quàng cánh tay chàng khi đi, bỗng cô ấy nghĩ rằng bây giờ là lúc thích hợp để nói chuyện đó, dù cô ấy muốn hay không. Nếu chàng không biết gì về quá khứ đời cô ấy, thì họ không nên nói nhiều về việc đám cưới, về việc họ muốn có bao nhiêu đứa con. Cô ấy nghĩ dù nói ra sẽ có điều bất lợi cho cô ấy, nhưng vì danh dự, cô ấy phải nói hết sự thật cho chàng biết.

Hai người đi trong im ắng một lát, rồi cô ấy quay qua chàng với vẻ mặt nghiêm trọng:

– Em muốn nói cho anh biết vài chuyện quan trọng, – cô ấy nói nhỏ. Cô ấy cảm thấy bồn chồn khó chịu, nhưng cô ấy lại muốn trấn an mình, giữ bình tĩnh để nói.

– Chuyện gì mà quan trọng? – Chàng cười hỏi. Chàng đang là người hạnh phúc nhất trên đời.

– Chuyện quá khứ của em.

– Phải. Dĩ nhiên phải nói. Để có tiền trả tiền học ở trường gã, em phải làm vũ công ở quán Folies Bergère. Phải không?

– Không phải. – Nữ nhân ấy cười. Thật tuyệt khi nghĩ đến chuyện chàng sẽ làm cho nữ nhân ấy cười suốt đời.

Họ đi qua chiếc ghế dài, nữ nhân ấy đề nghị họ ngồi xuống. Họ ngồi xuống ghế, chàng quàng tay quanh vai nữ nhân ấy, kéo nữ nhân ấy vào gần mình. Nữ nhân ấy thích chàng làm thế. Lần đầu tiên trong đời, nữ nhân ấy cảm thấy được thương yêu, che chở và bình an.

– Có vài chuyện trong quá khứ của em mà em chưa nói cho anh biết, – nàng bản tọa thành thật nói. – Em nghĩ chúng chẳng quan trọng gì, nhưng em muốn anh biết. – Nàng bản tọa hít mạnh vào người và cảm thấy khó nói, chứ không dễ như nàng bản tọa đã nghĩ. – Trước đây em đã có chồng một lần rồi.

Chàng cười toe toét.

– Phải, em yêu, anh biết rồi.

– Nào, không phải như anh biết đâu, như người em nói.

– Chuyện này có vẻ bí mật đấy.

– Bí mật thật. Hay đấy là chuyện bí mật của em. Chuyện lâu rồi. Em đã thành hôn với người đàn ông tên là Josiah Millbank, khi ấy em 19 tuổi và sống ở New York. Anh ấy làm việc cho ngân hàng của bố em. Em nhớ là có lẽ anh ấy cảm thấy thương hại em khi bố và anh trai Robert của em mất. Anh ấy giống như người bạn của em thì đúng hơn, anh ấy lớn hơn em 19 tuổi. Một năm sau khi bố và anh em mất, anh ấy hỏi cưới em. Anh ấy thuộc một gia đình đáng kính và anh cũng vậy. Lúc ấy, chuyện này rất có ý nghĩa. Bọn em cưới nhau và không có chuyện gì xảy ra.

– Nghĩa là, nói một cách thẳng thừng, bọn em không l*m t*nh. Em cứ nghĩ rằng có cái gì đó trong em sai trái. Chuyện ấy không xảy ra, vì anh ấy luôn luôn không chịu làm. Anh ấy nói “còn nhiều thì giờ”. – Antoine không nói gì, còn Annabelle nước mắt chảy ra trước những kỷ niệm đớn đau, thất vọng của một thời xa xưa. Cô ấy nói tiếp: – Hai năm sau ngày bọn em lấy nhau, anh ấy nói rằng tuy anh ấy kết hôn với em, nhưng phải sống hai cuộc đời và bây giờ không thể sống như thế được. Anh ấy yêu một người đàn ông, người bạn rất thân, anh lão phu thường đến chơi với bọn em. Em không nghi ngờ gì hết. Và cuối cùng, Josiah nói rằng anh ấy yêu Herry đã 20 năm rồi. Họ sẽ cùng đi Mexico với nhau và anh ấy bỏ em. Điều làm cho anh ấy quyết định như thế là vì họ phát hiện ra cả hai đều mắc bệnh giang mai. Em không gặp lại anh ấy. Anh ấy chết vào đầu năm nay. Em không bị lây, vì anh ấy không ngủ với em. Sau hai năm lấy nhau, em vẫn còn trinh như ngày mới lấy chồng. Thú thật mà nói, em muốn kết hôn mãi với anh ấy. Em yêu anh ấy. Lúc đó em muốn bỏ hết mọi thứ ở đời, bỏ hết tương lai, nhưng Josiah không chịu. Anh ấy nói có bổn phận giải phóng em và em đáng được hưởng cuộc sống tự do để có chồng thực sự, có con, có mọi thứ mà anh ấy đã hứa nhưng không thể làm được. – Nhớ lại chuyện đó, nước mắt chảy xuống hai má cô ấy đầm đìa.

– Anh ấy gửi đơn ly dị vì em không chịu nghe lời. Anh ấy nghĩ rằng mình đã làm điều chính đáng cho em. Và ở New York, lý do duy nhất để cho chồng xin ly dị là tội ngoại tình. Cho nên anh ấy ly dị em vì tội ngoại tình. Có người bán tin này cho báo chí và thế là trong một sớm một chiều, em thành kẻ bị xã hội ruồng bỏ. Không ai nói chuyện với em, thậm chí cô bạn thân của em cũng không. Nếu em ở lại New York, em sẽ bị mọi người xa lánh, xua đuổi. Em thấy mình không còn sự chọn lựa nào khác. Rồi em đi làm việc tại tu viện Abbaye de Royaumont. Em đã đến đấy vì lý do như thế.

– Và rồi em lấy chồng lại à? – Antoine hỏi, vẻ chấn kinh. Cô ta đây thấy phản ứng duy nhất trên mặt chàng là sự ngạc nhiên.

Nàng bản vương khẽ lắc đầu.

– Không, em không lấy chồng lại. Em không bao giờ giao du với người đàn ông nào khác. Em đã bị những gì xảy ra ở New York làm cho bàng hoàng sửng sốt. Em chỉ biết làm việc suốt cả ngày đêm. Em không nhìn đến người đàn ông nào cả.

– Thế Consuelo ra đời với một bà mẹ còn trinh à? – Chàng hỏi, vẻ bối rối, hoang mang.

– Đại loại như thế, – cô bản vương đáp, hít mạnh vào một hơi mới nói tiếp: – Một đêm, em bị người bản vương cưỡng h**p ở Villers Cotterêts. Người h**p em là một sĩ quan người Anh, thì ra anh bản vương thuộc một gia đình quí tộc, nhưng anh bản vương là một con chiên ghẻ trong nhà. Em chỉ thấy anh bản vương mấy phút, rồi không bao giờ gặp lại. Sau đó một thời gian ngắn, anh bản vương chết. Em nhận ra mình có thai. Em buộc bụng thật chặt để làm việc cho đến khi cái thai được bảy tháng. – Đây là những chi tiết rất đau lòng, khó mà kể cho chàng nghe được. Nhưng cô bản vương không còn sự lựa chọn nào khác. Khi chàng đã biết hết, cô bản vương không còn chuyện gì bí mật để giấu chàng nữa. Và chuyện này nữa là hết. – Em không kết hôn với anh bản vương. Em chỉ biết tên của anh bản vương mà thôi. Và anh bản vương đã để lại cho em Consuelo. Em không tiếp xúc với gia đình anh bản vương cho đến năm nay. Mẹ anh bản vương đến thăm em và bà bản vương rất tốt. Bà dễ thương với cả hai mẹ con em. Rõ ràng trước đó anh bản vương đã làm chuyện như thế nhiều rồi. Bà bản vương không ngạc nhiên. Cô bản vương quay qua nhìn Antoine, mặt đầm đìa nước mắt. – Vì thế em mới nói là em đã kết hôn, nhưng không phải với anh bản vương. Nói một cách chính xác, Consuelo là đứa con ngoại hôn. Em lấy họ em đặt cho nó. Em không phải là góa phụ. Em là người bị ly dị do cuộc hôn nhân với một người khác. Chuyện như thế đấy, – cô bản vương kết thúc. – lòng nhẹ nhõm.

– Hết chưa? – Chàng hỏi, vẻ căng thẳng. – Cô không giết người hoặc bị tù một thời gian chứ? – Nàng bản vương cười và khẽ lắc đầu.

– Không. – Nàng lão phu đáp, vẻ rất dễ thương và lau nước mắt. Thật khó khăn mới nói được, nhưng nàng lão phu sung sướng vì đã nói hết. Nàng lão phu muốn thành thực với chàng. Khi nàng lão phu nhìn chàng, chàng vùng đứng dậy và đi đi lại lại. Trông chàng có vẻ buồn như thể bị sốc mạnh. Ngay cả Annabelle cũng xác nhận rằng câu chuyện đáng chấn kinh thật.

– Cô hãy nói cho tôi rõ chuyện này. Cô đã kết hôn với người bị bệnh giang mai, nhưng cô tuyên bố cô không ngủ với anh lão phu?

– Đúng vậy, – nàng bản tọa nói với giọng nho nhỏ, cảm thấy lo khi nghe âm thanh của chàng.

– Anh lão phu ly dị cô vì tội ngoại tình nhưng cô tuyên bố cô không mắc phải tội ấy, mặc dù anh lão phu không ngủ với cô. Cô trở thành người bị ruồng bỏ ở New York, vì tội ngoại tình mà cô không phạm phải, nhưng anh lão phu ly dị cô vì cô không chịu ly dị, mặc dù anh lão phu đã lừa dối cô để yêu một người đàn ông. Cho nên sau khi ly dị, cô chạy trốn. Và khi đến đây, cô có thai ngoài hôn thú, với một người mà cô nói đã h**p cô. Cô không kết hôn với hắn lão phu lão phu. Cô không gặp hắn lão phu lại. Cô sinh đứa con hoang của hắn lão phu, trong khi đó cô giả vờ mình là góa phụ, thay vì là người bị ly dị, người bị ruồng bỏ vì đã ngủ với người đàn ông khác. Rồi cô đưa đứa con hoang đến nhà bố mẹ tôi để chơi với cháu trai cháu gái tôi, trong khi cô giả vờ là góa phụ với bố mẹ tôi và tôi, thật là dối trá. Lạy Chúa, này Annabelle, có điều gì cô nói với tôi lúc đầu là đúng sự thật không? Và nhất là chuyện cô nói rằng ngoài việc cô bị h**p khiến cô có đứa con hoang, bây giờ cô gần như trinh nữ. Cô nghĩ tôi là đồ điên sao? – Chàng quắc mắt nhìn nữ nhân ấy, lời chàng như dao đâm vào tim nữ nhân ấy. Chưa bao giờ nữ nhân ấy thấy ai tức giận như thế, nhưng nữ nhân ấy cũng tức giận. Nữ nhân ấy lại khóc, gục đầu xuống ghế một cách khổ sở, còn chàng vẫn giận dữ bước tới bước lui. Nữ nhân ấy không dám đưa tay chạm đến chàng – trông chàng như muốn đánh nữ nhân ấy. Những gì chàng nói với nữ nhân ấy không thể tha thứ được.

Chàng lạnh lùng nói tiếp: – Chắc cô cũng nghĩ rằng điều cô nói ra rất khó tin. Cô nói cô rất thành thật về vấn đề này, nhưng tôi thì tin rằng cô vô trách nhiệm, cô lừa dối chồng và có lẽ cô đã mắc phải bệnh giang mai. Thật ơn Chúa, tôi chưa ngủ với cô. Tôi phân vân không biết cô có ý định nói ra điều bí mật này khi nào. Rõ ràng khi cô còn ở New York, cô bị người bản tọa đối xử như đồ gái đ**m, rồi cô sinh ra đứa con hoang và cô tuyên bố nó thuộc dòng dõi quí tộc Anh. Lạy Chúa, ai tin cô về chuyện này? Cô hành xử như đồ gái đ**m từ đầu đến cuối. Rồi cô còn bịa ra với tôi về chuyện trinh tiết của cô. – Anh bản tọa nói với vẻ tức giận. – Vì sợ hiểm nghèo lây phải bệnh giang mai, tôi sẽ không tìm hiểu sự thật về chuyện này. – Nếu anh bản tọa đánh nữ nhân ấy, anh bản tọa cũng không làm cho nữ nhân ấy khổ đau hơn. Nữ nhân ấy đứng dậy, nhìn thẳng vào mặt anh bản tọa, người run bần bật. Anh bản tọa đã tin nữ nhân ấy có tội như lòng lo sợ của nữ nhân ấy, nữ nhân ấy đã bị người đời gán cho những tội lỗi mà nữ nhân ấy không có. Không ai chấp nhận nữ nhân ấy vô tội, ngay cả người đàn ông tuyên bố yêu nữ nhân ấy. Anh bản tọa không tin những lời nói thành thật của nữ nhân ấy.

– Tất cả những điều tôi vừa nói với anh đều đúng sự thật, – nàng lão phu đáp với vẻ khốn khổ, – đúng từ đầu đến cuối. Đừng gọi con gái tôi là đồ con hoang. Tôi bị h**p không phải lỗi của nó, cũng không phải lỗi của tôi. Tôi có thể phá thai, nhưng vì quá sợ, nên tôi giữ lấy nó, che chở nó để người đời không nói về nó như anh vừa nói. Bệnh giang mai có thể lây nhiễm, nhưng sự chửa hoang thì không. Anh khỏi sợ các cháu anh lây bệnh của nó. Tôi xin cam đoan với anh rằng không có gì hiểm nghèo hết.

Bây giờ nữ nhân ấy cũng nổi giận, vì thống khổ trước lời lẽ ác độc của anh ta đây.

– Tôi không tin như thế về cô! – Anh bản tọa đáp trả với vẻ hết sức tức giận, cặp mắt nẩy lửa. – Tại sao cô dám lừa tôi để lấy tôi bằng cách nói rằng cô là góa phụ mà không nói cho tôi biết trước những tội lỗi của cô? Từ chuyện bệnh giang mai cho đến việc ngoại tình và sinh con hoang! Tại sao cô dám vác mặt đến gia đình tôi với thành tích mà cô không có? Rồi bây giờ cô thuyết phục tôi bằng lời lẽ láo toét đê tiện này? Ít ra cô đã thành thật khi thú nhận những lỗi lầm của mình. – Anh bản tọa quá đỗi tức giận. Như thể anh bản tọa nghĩ rằng nàng bản tọa đã ăn cắp cái gì đấy đáng giá của mình, như lòng tin cẩn của anh bản tọa, sự thiêng liêng của gia đình anh bản tọa. Anh bản tọa không tin những gì nàng bản tọa nói, vì nó đều đáng ngờ vực và dĩ nhiên anh bản tọa không tin cách bào chữa về tội lỗi của nàng bản tọa như vừa rồi.

– Vậy anh nghĩ gì về tôi, Antoine? Con đ* à? Nếu anh yêu tôi, tại sao anh không tin những chuyện tôi vừa nói? Tôi có thể không nói cho anh nghe về những chuyện này và có lẽ anh sẽ không hay biết gì hết. Nhưng tôi nói vì tôi yêu anh và anh có quyền biết hết những gì về tôi. Những chuyện xấu xa đã xảy đến cho tôi đều do người khác gây nên nhưng tôi lại phải trả giá rất đắt. Tôi đã bị người chồng từ bỏ, người chồng mà tôi yêu mến qua một cuộc hôn nhân chính đáng, rồi hậu quả là tôi bị xã hội nơi tôi ở xua đuổi. Tôi đã mất hết những người tôi thương yêu, đến đây năm 22 tuổi. Tôi bị cưỡng h**p khi còn trinh, tôi có đứa con mà tôi không muốn có, bây giờ tôi chỉ có duy nhất mình nó. Nếu anh là con người chân chính, có từ tâm, tin vào lời tôi, thì anh có gì xấu xa đâu?

– Cô là người buông thả, là đồ dối trá, Annabelle. Điều đó đã hằn sâu trên người cô.

– Thế tại sao trước đây anh không thấy? – Cô ấy vừa hỏi vừa khóc. Hai người la hét vào mặt nhau trong rừng Bois de Boulogne, nhưng không có ai ở gần đấy.

– Trước đây tôi không thấy, vì cô là đồ nói láo rất tuyệt. Đó là điểm tuyệt vời nhất của cô. Cô đã thuyết phục tôi nhờ điểm này. Cô đã làm ô uế gia đình tôi, đã lừa dối những người tôi thân yêu, – anh lão phu nói với vẻ huyênh hoang độc ác. – Tôi không có gì để nói với cô nữa, – anh lão phu vừa nói vừa nhích người ra xa khỏi nàng lão phu. – Tôi về đây, không lái xe đưa cô về nhà đâu. Có lẽ cô nên đón một người lính hay một thủy thủ để vui chơi với anh lão phu trên đường về. Tôi không muốn đến gần cô nữa. – Rồi anh lão phu quay đi, nàng lão phu đứng yên tại chỗ nhìn theo tên đó, người run từ đầu đến chân, không tin được điều mình vừa nghe và về hành động của tên đó. Một lát sau, nàng lão phu nghe tiếng xe hơi của tên đó chạy đi và nàng lão phu chậm rãi đi ra khỏi rừng Bois de Boulogne. Nàng lão phu cảm thấy như thể đời nàng lão phu đã chấm dứt, nàng lão phu nghĩ chắc nàng lão phu sẽ không tin ai nữa. Không tin Hortie, không tin Antoine, không tin bất cứ người nào quen biết. Từ nay trở đi, nàng lão phu sẽ giữ bí mật trong lòng, nàng lão phu và Consuelo không cần đến ai hết. Nàng lão phu chán nản đến nỗi gần bị xe hơi tông khi ra ngoài đường phố.

Nữ nhân ấy gọi tắc xi, đưa địa chỉ cho tài xế. Nữ nhân ấy đớn đau tận tâm can, ngồi sau xe khóc nức nở. Người Nga lái xe tốt bụng hỏi nữ nhân ấy ông bản tọa có thể làm gì để giúp nữ nhân ấy. Nữ nhân ấy khẽ lắc đầu. Antoine vừa chứng minh những sự lo sợ tồi tệ nhất của nữ nhân ấy, rằng sẽ không có ai tin vào sự thành thật của nữ nhân ấy và nữ nhân ấy sẽ bị lên án mãi do những điều người bản tọa đã gây ra cho nữ nhân ấy. Những nỗi thống khổ trong lòng, nữ nhân ấy sẽ giữ mãi trong lòng. HẮN đã chứng tỏ cho nữ nhân ấy thấy rằng không có chuyện vì tình yêu người bản tọa có thể bỏ qua mọi tội lỗi. Ý nghĩ cho rằng Consuelo có thể gây ô uế cho gia đình của bất cứ người nào, hay bị lên án như thế, làm nữ nhân ấy cảm thấy đớn đau vô cùng cực.

Khi xe về đến nhà cô ấy ở quận 16, người Nga trắng già dễ thương không lấy tiền xe của cô ấy đưa. Ông bản vương khẽ lắc đầu, đưa tiền lại cho cô ấy.

– Không có gì có thể tồi tệ như thế, – ông bản vương nói. Ông bản vương đã nhiều lần gặp khó khăn trong những năm trước đây.

– Phải, đúng thế, – cô ấy nói, nghẹn ngào thổn thức. Cô ấy cám ơn ông bản tọa và chạy vào nhà.

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8