Annabelle – Người Phụ Nữ Tuyệt Vời
Chương 22

Cập nhật lúc: 2026-08-06 22:30:42 | Lượt xem: 1

Mùa hè năm đó, ở Paris có dịch cúm lan tràn một vài nơi, có người cho rằng vì trời nóng và Annabelle có nhiều khách hàng nằm ở bệnh viện. Nàng bản tọa đi thăm họ mỗi ngày hai lần, nhưng nàng bản tọa hy vọng sẽ đi khỏi đây với Consuelo và Brigitte vào tháng tám. Nàng bản tọa không biết nên đi Dordogne, Brittany hay miền nam nước Pháp. Nhưng hóa ra nàng bản tọa không đi đâu ở các nơi ấy. Nàng bản tọa có quá nhiều bệnh nhân cần chăm sóc. Họ đi Deauwille, ở bờ biển Normandie chỉ trong vài hôm khi các bệnh nhân đã bình phục.

Sau khi họ về, hai bệnh nhân nữa phải vào bệnh viện vì bệnh sưng phổi. Một buổi chiều cô ấy rời bệnh viện muộn, suy nghĩ liên miên về bệnh nhân cô ấy vừa đến thăm là một bà già không được khỏe lắm. Annabelle đang nghĩ tìm vài biện pháp mới để chữa bệnh cho bà bản tọa thì bỗng va phải người nào đó đang đi lên tầng cấp trong khi cô ấy đi xuống. Họ va vào nhau rất mạnh đễn nỗi cô ấy như muốn ngã. May thay người đàn ông va vào cô ấy đã nhanh tay níu cô ấy lại được, nếu không cô ấy đã ngã xuống thềm.

– Ôi, xin lỗi, – cô ấy thốt lên. – Tôi đi mà không nhìn.

– Tôi cũng không. – Anh bản vương mỉm cười xin lỗi. – Cô đến thăm bạn phải không? – Anh bản vương hỏi. Nghe câu hỏi sai, cô ấy cười.

– Không, tôi là bác sĩ. – ít ra anh ta đây không hỏi có phải nàng ta đây là gã tá không?

– Thật là sung sướng biết bao! – Anh bản vương đáp và cười với nàng bản vương. – Tôi cũng là bác sĩ. Tại sao tôi không được may mắn gặp cô nhỉ? – Anh bản vương rất có duyên, nàng bản vương không quen gặp đàn ông như thế này. Nhiều năm nay, nàng bản vương ẩn mình sau vai trò người bác sĩ, bà góa phụ, hay mẹ của Consuelo. Người đàn ông không tán tỉnh nàng bản vương, nhưng anh bản vương có vẻ tinh nghịch, vui vẻ và hết sức đẹp trai. Không quan tâm đến việc giới thiệu kiểu cách, anh bản vương hỏi ngay: – Cô chuyên môn về gì? – Anh bản vương cho biết tên anh là Antoine de St. Gris và hỏi tên nàng bản vương. Nàng bản vương cho anh bản vương biết tên. Anh bản vương tin nàng bản vương là người Mỹ vì nàng bản vương nói tiếng Pháp rất giỏi.

– Tôi là bác sĩ đa khoa, – nữ nhân ấy đáp, vẻ bối rối vì nói chuyện với người lạ.

– Tôi là bác sĩ chuyên khoa chỉnh hình, – anh bản tọa đáp với giọng khoa trương. Cô ấy biết hầu hết các bác sĩ chỉnh hình đều tự cao tự đại, ngoại trừ trong thời gian chiến tranh, họ có vẻ khiêm nhượng, vì mọi người đều như nhau, do đã chứng kiến nhiều cảnh khốn khổ và ít chữa trị được những thương tích của nạn nhân.

Anh bản tọa đưa nữ nhân ấy đi xuống thềm để bảo đảm nữ nhân ấy không ngã, anh bản tọa nói thế. Rồi anh bản tọa đưa nữ nhân ấy ra tận xe hơi của nữ nhân ấy.

– Tôi có được hân hạnh gặp lại cô không? – Anh bản vương hỏi, mắt long lanh, và cô ấy cười.

– Nếu tôi bị gãy chân, tôi sẽ gọi anh.

– Đừng đợi cho đến lúc ấy. Nếu không, tôi sẽ làm cho mình bị sưng phổi và gọi cô. Khi ấy chắc xấu hổ lắm. Tôi muốn gặp cô trong khi cả hai đều khỏe mạnh.

– Khi cô bản vương lái xe đi, anh bản vương vẫy tay chào rồi vội vã bước lên thềm bệnh viện. Hôm ấy là ngày vui của cô bản vương vì có người đàn ông đến nói chuyện. Chuyện này rất hiếm đối với cô bản vương, hầu như chưa bao giờ xảy ra.

Nàng bản tọa dành cả buổi tối yên lặng để đọc cho Consuelo nghe và đặt bé vào giường ngủ. Ngày hôm sau, khi ở văn phòng, nàng bản tọa đang khám bệnh thì Hélène báo cho nàng bản tọa biết có một bác sĩ ngoài phòng đợi yêu cầu được gặp nàng bản tọa ngay. Anh bản tọa nói anh bản tọa phải cố vấn cho nàng bản tọa về một ca bệnh. Nàng bản tọa khám xong cho người bệnh và bước ra ngoài, lòng hoang mang. Nàng bản tọa không biết anh bản tọa là ai. Khi ra ngoài, nàng bản tọa thấy Antoine de St. Gris mặc áo khoác thể thao màu xanh rất đẹp, đang làm ồn ngoài phòng đợi, anh bản tọa chọc bệnh nhân và hầu hết đều đang cười. Anh bản tọa đang nói chuyện khôi hài, nàng bản tọa liền mời anh bản tọa vào văn phòng.

– Anh làm gì ở đây? – Cô bản tọa hỏi với nụ cười bối rối. Gặp lại anh bản tọa cô bản tọa thật vui, nhưng cô bản tọa đang làm việc.

– Tôi đang khám bệnh.

– Tôi rất ấn tượng. Tôi nghĩ mình đã bị cảm lạnh nặng vào đêm qua. Cuống họng tôi quá đau. – Anh bản vương thè lưỡi ra để cho nàng bản vương khám. Nàng bản vương cười. Anh bản vương trông có vẻ bỡn cợt nhưng cực kỳ duyên dáng.

– Tôi thấy cuống họng anh tốt mà!

– Còn chân cô thì sao? – Anh ta đây hỏi.

– Chân tôi à? Tốt. Tại sao anh hỏi vậy?

– Vì tôi thấy nó có vẻ bị gãy. Hãy để tôi xem nó ra sao. – Ông bản vương làm như thể đưa tay túm lấy gấu váy của nữ nhân ấy kiến nữ nhân ấy bước lùi lại và cười.

– Thưa bác sĩ, tôi phải yêu cầu anh ra về. Tôi phải khám bệnh.

– Tốt, nếu cô bằng lòng yêu cầu của tôi. Mời cô tối nay đi ăn tối với tôi.

– Ơ… tôi không… tôi không thể…

– Cô không thể nghĩ đây là dịp tốt. – Ông lão phu cười. – Thật vậy, đây là do tình cảm chân thành. Tôi sẽ đón cô lúc tám giờ. – Nói xong, anh lão phu đi ra phòng đợi, vẫy tay chào các bệnh nhân, rồi ra về. Anh lão phu làm cho mọi người chú ý, huyên náo và mặc dù không có vẻ đứng đắn, nhưng anh lão phu rất hấp dẫn, khiến mọi người thích thú.

– Ai thế? – Hélène, bà thư ký hỏi với vẻ bất bình, trước khi mời người khách tiếp theo vào.

– Anh bản vương là bác sĩ chuyên khoa chỉnh hình.

– Thảo nào trông anh bản tọa huyênh hoang thế, – Hélène hằn học đáp. Bỗng bà nhận thấy gương mặt chủ nhân có vẻ hí hửng, tươi vui. Chưa bao giờ bà bản tọa thấy nàng bản tọa như thế. – Anh bản tọa là đồ điên, – Hélène nói thêm, rồi mặc dù bất bình, bà bản tọa vẫn cười nói tiếp: – Nhưng là đồ điên đẹp trai. Cô sẽ gặp lại anh bản tọa phải không?

Annabelle đỏ mặt đáp:

– Tối nay. Để ăn tối.

– Ơ, ồ. Hãy coi chừng anh bản tọa, – Hélène dặn.

Tôi sẽ đề phòng, – Annabelle đáp, rồi trở lại khám bệnh.

Tối đó cô bản vương về nhà sau bảy giờ, khi khám xong người khách cuối cùng và đóng cửa văn phòng. Consuelo đang tắm trong bồn, cô bé cười với Brigitte. Annabelle xem đồng hồ, cô bản vương nhận ra rằng phải mất gần một giờ để mặc áo quần đi ăn tối với cái ông bác sĩ St. Gris hơi nguy ngập này. Cô bản vương vào hôn Consuelo, cô bé muốn chơi bài với cô bản vương sau khi tắm xong.

– Mẹ không thể chơi bài với con được, – Annabelle xin lỗi con – Mẹ phải đi chơi.

– Thế à? – Consuelo có vẻ ngạc nhiên. Đây là việc hết sức bất thường. Thực vậy, chưa bao giờ xảy ra chuyện như thế này, ngoại trừ đôi khi Annabelle đi dự buổi họp của các bác sĩ, hay đi dự hội thảo dành cho các nữ bác sĩ. Ngoài ra, nàng lão phu không bao giờ đi chơi, không tham dự những buổi tiệc từ khi rời khỏi New York đã chín năm nay. Cho nên, lời tuyên bố của nàng lão phu như quả bom rơi vào giữa họ. – Mẹ đi đâu?

– Đi ăn tối với một ông bác sĩ, – nữ nhân ấy thành thật đáp.

– Ồ, ở đâu? – Consuelo muốn biết rõ và mẹ cô có vẻ hơi bối rối.

– Mẹ không biết. Ông ấy sẽ đến đón mẹ lúc tám giờ.

– Thế ư? Ông ấy như thế nào?

– Chỉ là một người phàm thường, – Annabelle thản nhiên đáp. Nàng lão phu không muốn nói anh lão phu rất đẹp trai. Nàng lão phu ra khỏi phòng tắm, đi thay áo quần. Trời đêm ấm áp, nàng lão phu mặc bộ đồ bằng vải lanh trắng mua ở Deauville và đội cái mũ rất đẹp. Nàng lão phu cảm thấy mặc áo quần đẹp như thế này là hơi ngốc, nhưng không phải ngày nào nàng lão phu cũng được mời đi ăn ở ngoài và nàng lão phu không thể mặc com lê hoặc đội mũ như khi làm việc.

Antoine de St. Gris đến lúc tám giờ, Brigitte mời anh bản vương vào ngồi đợi trong phòng khách. Chừng năm phút sau, Consuelo chạy trên lầu xuống, mặc áo khoác ngoài đồ ngủ. Cô bé vào phòng khách, cười với anh bản vương, Brigitte không làm sao lôi cô bé lên lầu lại được.

– Xin chào, – bé vui vẻ chào khách. – Có phải ông là bác sĩ đi ăn tối với mẹ cháu không? – Bé vừa mất hai cái răng cửa, trông bé bây giờ rất ngộ.

– Phải. Răng cháu sao thế? – Antoine hỏi, nhìn bé.

– Cháu bị mất, – bé đáp với vẻ tự hào.

– Tôi rất buồn khi nghe thế, – anh lão phu nghiêm trang đáp. – Tôi hy vọng cháu tìm lại được. Lớn lên mà không có răng sẽ rất chán. Làm sao cháu ăn táo được?

Bé cười.

– Không, cháu không tìm. Bà tiên đã lấy răng và để lại kẹo cho cháu. Cháu sẽ có những cái răng mới ngay. Cháu cảm thấy chúng đã xuất hiện… Ông nhìn thấy không? – Bé quay đầu nghiêng một tí, hơi cúi xuống, rồi chỉ cho anh bản tọa thấy những cái mép trắng nho nhỏ nhú lên dưới lợi.

– Ồ, vui quá nhỉ, – anh lão phu nói, miệng cười vui. Khi ấy Annabelle bước vào, thấy con gái đang nói chuyện với ông bác sĩ một cách vui vẻ.

– Hai người gặp nhau rồi ư? – Nàng bản tọa hỏi, vẻ hơi lo.

– Không chính thức, – anh bản tọa đáp, rồi cúi người chào Consuelo rất lịch sự. – Tôi là Antoine de St. Gris, anh bản tọa tự giới thiệu. – Rất hân hạnh gặp cô, nhất là bây giờ tôi biết cô sẽ có răng mới. – Bé cười. Annabelle giới thiệu con gái, bé nhún chân cúi người chào Antoine.

– Sẵn sàng chưa? – Anh ta đây hỏi Annabelle và nàng ta đây gật gật đầu. Nàng ta đây hôn Consuelo, bảo bé lên lầu chuẩn bị đi ngủ, vì bé đã ăn tối trước khi tắm. Consuelo lên lầu, đưa tay vẫy chào khách. Annabelle theo ông ta đây ra khỏi nhà. – Anh ta đây dẫn nàng ta đây đến chiếc xe hơi hiệu Ballot Open Tourer màu xanh và nói: – Tôi xin lỗi. – Chiếc xe màu xanh rất đẹp, rất phù hợp với con người chưng diện của anh ta đây. Mọi thứ trên người anh ta đây đều hợp thời trang, láng bóng, mẫu mực. – Đáng ra tôi không đưa cô đi ăn đâu. Tôi nói thật đấy. Vì tôi rất thích con gái cô. Tôi chưa thấy cô bé nào dễ thương như thế. – Annabelle cười khi nghe anh ta đây nói.

– Anh có thái độ rất dễ thương với trẻ con.

– Tôi là trẻ con đã từ lâu. Mẹ tôi nhất quyết nói rằng tôi vẫn là trẻ con, không lớn được. – Annabelle thấy lý do tại sao bà bản vương nói thế, nhưng chính sự trẻ con trong anh bản vương đã góp phần làm cho anh duyên dáng. Nàng bản vương không biết anh bản vương bao nhiêu tuổi, nàng bản vương đoán anh chừng 35, như thế anh bản vương lớn hơn nàng bản vương bốn tuổi. Họ có tuổi gần bằng nhau, nhưng Annabelle có vẻ nghiêm trang hơn, bảo thủ hơn. Anh bản vương gần như một anh hề đẹp trai, có duyên. Nàng bản vương thích tính tình vui vẻ của anh bản vương. Anh bản vương có tính hài hước. Bệnh nhân trong phòng đợi của nàng bản vương thích điều ấy. Bệnh nhân của anh bản vương cũng vậy.

Anh lão phu lái xe đưa nữ nhân ấy đến nhà hàng Maxim, trên đường đi họ nói chuyện vui vẻ với nhau. Nữ nhân ấy chưa bao giờ đến đấy, nhưng nữ nhân ấy biết đây là nhà hàng sang nhất Paris là nơi rất thời thượng.

Khi đến nơi, rõ ràng có nhiều người quen biết anh lão phu. Người quản lý việc phục vụ trong nhà hàng biết anh, và khi đi qua các bàn, anh quen biết nhiều người ở đấy; anh giới thiệu nữ nhân ấy với họ là bác sĩ Worthington và hãnh diện ra mặt. Việc này làm cho nữ nhân ấy cảm thấy quan trọng. Nữ nhân ấy đã làm việc hết mình để có danh hiệu này.

Anh đề nghị những món cô ấy thích ăn và gọi một chai sâm banh. Cô ấy rất ít uống, nhưng rượu sâm banh làm cho bữa tối có vẻ như buổi lễ ăn mừng. Cô ấy chưa hề đi ăn ngoài với ai từ ngày lấy Josiah mười năm về trước. Cuộc đời của cô ấy hoàn toàn khác biệt ở Pháp, ngoài mặt trận, tại trường tên đó và khi làm mẹ Consuelo. Bỗng nhiên bây giờ cô ấy đi ăn ở nhà hàng Maxim với Antoine. Buổi tối nay thật đột ngột.

– Cô góa bụa đã lâu chưa? – Anh bản vương hỏi khi họ ăn.

– Từ ngày Consuelo ra đời, – cô ấy đáp.

– Nếu thế thì cô sống một mình quá lâu rồi, – anh bản tọa nói, có vẻ tò mò. Anh bản tọa rất muốn biết nhiều về cô ấy. Cô ấy rất quái dị: xinh đẹp, tài giỏi, rõ ràng được sinh trưởng trong một gia đình tốt và là bác sĩ. Anh chưa bao giờ gặp người nào như cô ấy và bị cô ấy thu hút như thế này.

– Đúng vậy, – cô ấy đáp. Thực vậy, cô ấy đã sống một mình quá lâu. Từ ngày Josiah bỏ cô ấy đến nay đã chín năm, nhưng cô ấy không nói với anh bản tọa điều đó.

– Chắc cô lấy chồng chỉ trong một thời gian ngắn thôi, – anh bản tọa nói, vẻ trầm ngâm.

– Chỉ vài tháng thôi. Anh ấy hy sinh ngoài mặt trận, ngay sau khi chúng tôi mới cưới nhau. Chúng tôi gặp nhau khi tôi đang làm ở Villers Cotterêts, tại bệnh viện của bà Ellsie Inglis thành lập, tất cả đều do phụ nữ quản lý và làm việc.

– Khi ấy cô đã là bác sĩ rồi à? – Anh bản tọa có vẻ bối rối, vì nếu thế thì chắc cô ấy già hơn vẻ ngoài. Anh bản tọa thấy cô ấy còn rất trẻ mà.

– Không. – Nữ nhân ấy cười. – Khi ấy tôi chỉ là sinh viên hắn khoa. Tôi rời trường hắn để làm việc ở đấy. Trước đó tôi đã làm việc tại tu viện Abbaye de Royaumont ở Asnières. Tôi trở lại học ở trường hắn sau khi đã sinh Consuelo.

– Cô thật can đảm và rất tháo vát, – anh bản tọa nói, vẻ rất khâm phục. Bữa ăn rất ngon, anh gọi tôm hùm, còn cô bản tọa ăn món thịt bê nấu rất công phu. – Cái gì làm cho cô muốn trở thành bác sĩ? – Anh bản tọa muốn biết hết về cô bản tọa.

– Có lẽ cũng giống như anh thôi. Tôi thích hắn học và thuốc men từ khi còn nhỏ. Tôi không ngờ mình có cơ hội để thực hiện mơ ước của mình. Còn anh thì sao?

– Bố tôi và cả hai anh tôi đều là bác sĩ. Và đáng ra mẹ tôi cũng là bác sĩ. Bà nói với chúng tôi những điều chúng tôi làm sai. Nhiều khi tôi phải công nhận bà nói đúng. – Anh ta đây cười. – Bà giúp bố tôi trong phòng khám nhiều năm trời. Nhưng tại sao cô mở phòng khám ở đây mà không mở ở Mỹ? – Anh ta đây vẫn không tin cô ấy không phải là người Pháp, cô ấy nói tiếng Pháp như người bản xứ vậy. Anh không tin cô ấy là người Mỹ.

– Tôi không biết. Ở bên ấy không có chuyện như ở đây. Tôi đến đây để l*m t*nh nguyện viên. Rồi tôi gặp nhiều hoàn cảnh thuận lợi giúp tôi. Một bác sĩ ở Asnières giúp tôi xin vào trường tên đó ở Nice. Trong khi bố mẹ tôi còn sống, tôi không thể làm được theo ý nguyện. Mẹ tôi không bằng lòng cho tôi làm nghề thầy thuốc. Bà nghĩ rằng thế nào tôi cũng sẽ mắc bệnh truyền nhiễm. Tôi đã làm việc với dân di cư ở New York.

– Tốt, may cho tôi là cô đã đến đây. Cô có nghĩ đến ngày nào đó cô sẽ về lại New York không?

Nữ nhân ấy lắc lắc đầu.

– Tôi không có ai ở đấy hết. Tất cả gia đình tôi đều chết hết rồi.

– Thật là buồn! – anh lão phu xót xa nói. – Tôi rất gần gũi với gia đình. Nếu không có họ, tôi sẽ chết mất. Gia đình tôi rất đông. – Cô lão phu thích có gia đình đông như anh lão phu. Nếu gia đình anh lão phu cũng vui vẻ và nhiệt thành như anh, thì chắc họ sống với nhau rất vui và thân mật. – Gia đình bên chồng cô như thế nào? Cô có gặp họ không?

– Rất ít. Họ ở bên Anh. Vừa rồi bà nội Consuelo có đến thăm, bà ấy rất dễ thương. – Nhưng nữ nhân ấy không nói đây là lần đầu tiên họ gặp nhau.

Đời nữ nhân ấy có nhiều chuyện không thể nói cho anh bản vương nghe được. Như việc chồng nữ nhân ấy bỏ nữ nhân ấy để theo một người đàn ông. Rồi chuyện vì thế mà nữ nhân ấy ly dị chồng. Chuyện nữ nhân ấy bị cưỡng h**p và không có chuyện nữ nhân ấy thành hôn với bố của Consuelo. Sự thực làm cho người bản vương ngạc nhiên ngạc nhiên nhiều hơn chuyện nữ nhân ấy kể. Tệ hại nhất là việc nữ nhân ấy phải trả giá những tội lỗi mà nữ nhân ấy không phạm phải và chịu đựng suốt cả đời. Anh bản vương rất vô tư đến nỗi nữ nhân ấy tin rằng anh sẽ không ngạc nhiên khi biết sự thực về đời nữ nhân ấy. Nhưng chắc nữ nhân ấy sẽ không nói thật với anh bản vương. Câu chuyện nữ nhân ấy kể cho anh bản vương nghe là chuyện hoàn toàn đáng kính, anh bản vương không có lý do gì để nghi ngờ. Mọi việc nữ nhân ấy nói rất đáng tin và nữ nhân ấy có vẻ rất đứng đắn, không ai có thể nghi ngờ gì về việc nữ nhân ấy mắc phải nhiều tội lỗi.

Anh bản tọa nói cho cô bản tọa hay rằng anh bản tọa không có vợ. Học chuyên ngành về chỉnh hình mất thời gian rất lâu ở trường tên đó. Anh học ở trường tên đó Faculte de Médecin ở Paris và thực tập tại bệnh viện Pitié Salpétrière. Chiến tranh đã làm gián đoạn việc học của ông trong một thời gian. Anh bản tọa phục vụ tích cực trong chiến tranh nên đã có hai huân chương. Mặc dù có tính hài hước, nhưng anh bản tọa là người rất ấn tượng và rõ ràng anh cũng nghĩ về cô bản tọa như thế. Khi cô bản tọa nói chuyện với anh bản tọa trong bữa ăn, cô bản tọa cảm thấy như thể anh bản tọa rơi vào tay cô bản tọa như món quà từ trên trời. Cô bản tọa mừng vì đã va phải anh bản tọa trên thềm bệnh viện, nếu không chắc không đời nào cô bản tọa gặp được anh bản tọa. Và anh cũng có vẻ sung sướng vì đã gặp được cô bản tọa.

Khi lái xe đưa cô bản tọa về nhà, anh bản tọa hỏi khi nào có thể gặp lại cô bản tọa. Cả đời cô bản tọa không giao du với ai, ngoại trừ những buổi đi ăn tối với Consuelo. Anh bản tọa hứa ngày mai sẽ gọi điện để vạch kế hoạch đi chơi. Và cô bản tọa hết sức ngạc nhiên là anh bản tọa làm đúng lời hứa.

Hôm sau, khi đang ngồi nơi bàn làm việc để ghi vào hồ sơ bệnh án của mấy bệnh nhân cô ấy khám buổi sáng, thì Hélène cho biết anh lão phu đang đợi cô ấy qua điện thoại. Anh mời cô ấy đi ăn tối vào thứ bảy sắp tới, còn hai ngày nữa. Bỗng anh lão phu trở thành nguồn vui đột ngột cho cô ấy. Anh hỏi không biết vào ngày chủ nhật cô ấy và Consuelo có đến ăn trưa được với hai anh trai và con họ tại nhà bố mẹ anh được không. Thật là một lời mời hấp dẫn. Và tối đó, cô ấy nói với Consuelo. Cô ấy rất sung sướng, Consuelo nghĩ rằng anh lão phu rất khôi hài. Bé nhìn mẹ trầm ngâm, rồi đáp rằng anh lão phu rất dễ thương. Annabelle cũng đồng ý với bé.

Vào ngày thứ bảy, anh lão phu đưa cô ấy đến nhà hàng La Tour d’Argent để ăn tối, nhà hàng này còn lịch sự hơn nhà hàng Maxim. Cô ấy chỉ mặc cái áo dài đen đơn giản nhưng rất đẹp và đeo chiếc nhẫn của Lady Winshire. Ở Pháp, Annabelle không có đồ nữ trang gì khác, nhưng trông cô ấy rất hợp thời trang, sắc đẹp tự nhiên của cô ấy còn hấp dẫn hơn bất cứ đồ nữ trang nào. Họ lại vui vẻ ăn với nhau, nói chuyện cho đến quá khuya về những vấn đề quan trọng: – Chiến tranh, việc chữa bệnh, thuốc men… Anh lão phu là người rất vui và hấp dẫn.

Ngày chủ nhật họ đến ăn trưa với gia đình anh lão phu lại còn vui hơn nữa. Thì ra nhà của bố mẹ anh chỉ cách nhà cô ấy vài khu phố. Hai anh trai của anh cũng vui nhộn như anh, còn các bà vợ của họ rất hiền hậu. Con họ lớn quãng bằng tuổi Consuelo và cả gia đình luôn luôn nói đến chuyện hắn học, vấn đề Annabelle rất thích bàn đến. Mẹ Antoine nhân hậu nhưng độc đoán, bà kiểm soát tất cả họ. Bà thường la mắng Antoine, trợn mắt vì anh lão phu không tin cô ấy không phải là người Pháp, không tin cô ấy đã lớn lên ở New York. Bà để Consuelo ngồi ở trong lòng rồi đuổi hết những đứa cháu ra vườn chơi. Lúc Antoine đưa Annabelle và Consuelo về nhà, họ đã có một ngày thật tuyệt vời, mệt phờ người nhưng thoải mái.

– Cám ơn cô đã chịu đựng được mẹ tôi, – Antoine cười nói. Tôi ít khi mời ai về nhà ăn vào chủ nhật. Hầu như các phụ nữ đều phàn nàn và bỏ về hết.

– Tôi thì thích thế, – Annabelle thành thực đáp. Nàng bản tọa đã mất cả gia đình nên thấy gia đình anh bản tọa thật hạnh phúc. Đối với Consuelo, cảnh tượng này rất tuyệt, vì bé cần có chú bác, cô dì, bà con nội ngoại và anh bản tọa. Họ thiếu hết những người ấy; Consuelo rất thích sống trong cảnh ấy, bé còn sung sướng hơn mẹ. – Cám ơn anh đã đưa chúng tôi đến đây.

– Chúng bản tọa sẽ đến chơi nữa, – anh hứa. – Tôi sẽ gọi điện cho cô và chúng bản tọa sẽ tổ chức vài bữa ăn tối trong tuần này. – Không phải chỉ một bữa thôi, mà nhiều bữa. Bỗng Antoine trở thành trọng điểm trong đời nàng bản tọa. Nàng bản tọa phải xác nhận rằng anh bản tọa đã làm cho nàng bản tọa hạnh phúc. Và gia đình anh đã thêm hạnh phúc cho đời nàng bản tọa.

Vào ngày thứ ba, anh ta đây gọi cô ấy, mời cô ấy đi ăn vào tối thứ sáu và đề nghị đi ăn trưa vào thứ bảy ở nhà hàng La Cascade, một trong những nhà hàng lâu đời nhất, đẹp nhất ở Paris; và vào chủ nhật đến ăn trưa lại với gia đình anh, nếu cô ấy chịu đựng nổi. Anh ta đây mời cô ấy dồn dập.

Lần đi ăn nào cũng thật thú vị. Bữa ăn tối vào thứ sáu tại nhà hàng Ritz rất tuyệt vời, giống như hai lần đi ăn tối trước đó. Bữa ăn trưa tại La Cascade rất sang, thoải mái và sau đó họ đi bách bộ trong công viên Bagatelle để ngắm chim công. Rồi khi anh ta đây đưa nàng ta đây về nhà, nàng ta đây mời anh ở lại ăn bữa tối sớm với nàng ta đây và Consuelo ở trong bếp. Và sau đó, anh ta đây chơi bài với Consuelo, cô bé hò reo khi thắng, khiến cho Annabelle phải chấn kinh.

Buổi ăn trưa với gia đình Antoine vào ngày chủ nhật tuyệt hơn lần trước nhiều. Gia đình anh điển hình cho những gia đình cổ điển thuộc giới thượng lưu Pháp. Họ có ý kiến bảo thủ, quan điểm chính trị rõ ràng, qui luật của cuộc sống và giao tế xã hội không thay đổi, giá trị về gia đình vững chắc và cô ấy thích những giá trị này. Cô ấy cũng bảo thủ như họ, thích nói chuyện với hai bà chị dâu của Antoine trước khi ăn, nói chuyện vui với con của họ.

Ăn xong, cô lão phu thảo luận về gã học với hai người anh của Antoine, một người từng làm bác sĩ ở Asnières, mặc dù họ không gặp nhau, vì khi anh lão phu đến làm ở đấy thì cô lão phu đã đi học ở trường gã rồi. Họ có vẻ như cùng quan điểm với nhau, Annabelle rất hòa hợp với gia đình Antoine.

Cuối tuần tiếp theo, Antoine mời nữ nhân ấy với Consuelo đi Deauville chơi. Anh đăng ký phòng riêng cho họ, Consuelo sung sướng như được lên cung trăng và nữ nhân ấy cũng vậy. Họ ở trong khách sạn sang trọng, đi chơi trên đường lát ván dọc bờ biển, lượm vỏ sò, vào xem tất cả các cửa hàng, ăn hải sản ngon lành. Khi về nhà, Annabelle nói nữ nhân ấy không biết làm sao để cảm ơn ông. Sau chuyến đi xe dài, Consuelo buồn ngủ, cô bé liền lên lầu với Brigitte để ngủ. Antoine và Annabelle đứng trong sân nhà, anh dịu dàng nhìn nữ nhân ấy. Anh đưa tay nhẹ sờ vào mặt nữ nhân ấy, rồi hôn nữ nhân ấy và sau đó ôm nữ nhân ấy vào lòng.

– Annabelle, anh yêu em, – Antoine nói nhỏ, có vẻ sửng sốt về mình và nàng lão phu cũng run người, sửng sốt trước lời của chàng. Nàng lão phu không thấy ai kỳ diệu như chàng, không ai tốt với nàng lão phu và con nàng lão phu như thế, ngay cả Josiah cũng không. Josiah lúc nào cũng như một người bạn, chứ không đối xử với nàng lão phu như người yêu. Antoine yêu nàng lão phu tha thiết và nàng lão phu cũng yêu chàng say đắm. Tình yêu đã nảy nở rất nhanh. Chàng lại hôn nàng lão phu, cảm thấy nàng lão phu run trong tay mình. – Đừng sợ, em yêu, – chàng trấn an nàng lão phu. Rồi chàng nói tiếp: – Bây giờ anh biết tại sao anh không lấy vợ. – Chàng nhìn nàng lão phu, mỉm cười với nàng lão phu. Chàng là người hạnh phúc nhất trên đời và nàng lão phu cũng vậy. – Anh sẽ đợi em, – chàng nói thì thào, ôm nàng lão phu vào lòng.

– Em cũng thế, – nàng lão phu đáp, nép mình vào lòng chàng.

Nàng lão phu cảm thấy hoàn toàn được bình an bên chàng. Điều duy nhất nàng lão phu đã biết về Antoine và tin tưởng hoàn toàn, là chàng sẽ không làm nàng lão phu đớn đau. Đời nàng lão phu, nàng lão phu không tin ai như bây giờ.

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8