Annabelle – Người Phụ Nữ Tuyệt Vời
Chương 21

Cập nhật lúc: 2026-08-06 19:45:41 | Lượt xem: 1

Annabelle giữ đúng lời hứa với Consuelo, cô ta đây viết thư cho bà Winshire. Cô ta đây không biết nói sao, không biết đặt vấn đề như thế nào. Việc con trai bà đã cưỡng h**p cô ta đây khiến cô ta đây có đứa con gái ngoài giá thú là việc quá hãi hùng, cô ta đây không biết ăn nói làm sao. Chắc bà Winshire cũng rất khiếp sợ như cô ta đây. Nhưng cô ta đây không muốn nói dối bà ta đây. Cho nên cuối cùng, cô ta đây viết hết sức ngắn gọn, đơn giản và làm cho nhẹ bớt câu chuyện khủng khiếp ấy. Thực ra cô ta đây không muốn gặp bà Winshire, thậm chí không muốn để cho Consuelo gặp bà ta đây, nhưng ít ra cô ta đây muốn con cô ta đây biết cô ta đây đã cố hết sức để tiếp xúc với bà.

Cô ấy viết cho bà lão phu rằng cô ấy và Harry gặp nhau tại Villers Cotterêts trong thời gian chiến tranh, khi ấy cô ấy đang làm việc tại một bệnh viện. Đó là chuyện thật, nhưng nói rằng anh lão phu đè cô ấy xuống trên thềm đá và h**p cô ấy, thì chắc là chính xác hơn. Rồi cô ấy viết họ không biết nhau nhiều, không phải bạn bè với nhau, điều này cũng thật, rồi cô ấy nói rằng chuyện không hay đã xảy ra, quá đỗi đúng và kết quả của chuyện bất hạnh này là cô ấy có đứa con gái, bây giờ đã sáu tuổi. Cô ấy nói từ khi ấy đến nay, cô ấy không tiếp xúc với họ là vì cô ấy không muốn gì ở họ hết. Cô ấy nói cô ấy là người Mỹ, đến châu Âu để làm việc tình nguyện, rồi gặp Harry và kết quả là cô ấy có thai. Đó là chuyện bất hạnh xảy ra phổ biến trong chiến tranh, nhưng vì bây giờ con gái cô ấy, cô bé gái rất xinh đẹp, hỏi cô ấy về bà nội nó. Đây là chuyện rất khó xử cho Annabellle. Cô ấy nói cô ấy không muốn tiếp tục nói dối con nữa. Cô ấy nói đứa bé cứ nghĩ rằng bố mẹ nó đã cưới nhau, điều này không hề có. Cho nên Annabelle đề nghị rằng, nếu bà Winshire hạ cố gửi cho Consuelo một lá thư hay vài lời vắn tắt, kèm theo bức ảnh thì càng tốt, có lẽ vấn đề sẽ tốt hơn. Họ sẽ để cho chuyện này trôi qua. Cô ấy ký dưới bức thư “Bác sĩ Annabelle Worthington”, để ít ra bà lão phu cũng xem cô ấy là người kính, chứ không có vấn đề gì khác. Chính con trai bà mới là người bất khả kính, đáng tội ở tù, nhưng vì hắn là bố của một đứa bé rất dễ thương, nên Annabelle không thể ghét hắn về chuyện này. Đôi với cô ấy, cô ấy còn cám ơn hắn mãi, nhưng hắn đã gây cho cô ấy một kỷ niệm đáng buồn.

Sau khi đã gửi bức thư, Annabelle muốn quên chuyện này đi. Nữ nhân ấy bận rộn suốt cả tháng năm, phòng đợi lúc nào cũng đầy người. Nữ nhân ấy không có hồi âm của Lady Winshire và bỗng nhiên, Consuelo có vẻ như đã quên chuyện này. Cô bé đã đi học vào mùa đông năm đó, ngày nào cũng đến trường, nên Brigitte có thì giờ để giúp họ tại văn phòng.

Annabelle vừa đi thăm bệnh nhân ở bệnh viện về, thì Hélène báo cho nữ nhân ấy biết có một bà đợi nữ nhân ấy. Bà bản tọa đã đợi nữ nhân ấy hai giờ rồi và không nói bà đợi vì công việc gì. Annabelle nghĩ rằng, có lẽ bà bản tọa mắc phải bệnh tật gì đáng lo. Nữ nhân ấy liền mặc áo khoác trắng vào, ngồi vào bàn làm việc và bảo Hélène mời bà bản tọa vào.

Hai phút sau, Hélène đưa vào phòng một bà mệnh phụ phu nhân rất ấn tượng. Bà lão phu vĩ đại, tiếng nói oang oang, đội cái mũ lớn, đeo chiếc vòng cổ bằng ngọc dài khoảng sáu vòng, tay cầm chiếc gậy bằng bạc. Khi đi vào phòng, bà lão phu có vẻ như sắp dùng gậy để đánh ai. Annabelle đứng dậy chào bà, cố không cười. Bà lão phu tảng lờ không thấy bàn tay chìa ra của Annabelle và đứng nhìn nàng lão phu chăm chăm. Bà lão phu không có vẻ gì đau ốm hết, Annabelle không biết bà lão phu đến làm gì. Bà lão phu liền vào đề ngay:

– Cô nói tôi có đứa cháu nội gái thì thật vô nghĩa quá, phải không? – Bà lớn tiếng nói với Annabelle bằng tiếng Anh. – Con trai tôi không có con cái, không có gia đình, không có vợ cho đến khi chết. Nếu cô nói cô có con với nó, tại sao cô đợi sáu năm mới viết thư báo cho tôi biết về chuyện này? – Bà lão phu nói và ngồi xuống chiếc ghế kê phía bên kia bàn của nàng lão phu và tiếp tục nhìn nàng lão phu chằm chằm. Annabelle không vui vì nàng lão phu nhận ra vấn đề bà lão phu đề cập đến. Thay vì trả lời cho thư nàng lão phu, thì bà lão phu đến thẳng đây và nêu vấn đề với nàng lão phu.

– Tôi đã đợi sáu năm mới gặp bà, – Annabelle lạnh lùng đáp, – vì tôi không muốn gặp bà chút nào hết. – Nữ nhân ấy nói cũng cộc cằn như bà Winshire. Trông bà ta đây quãng 70 tuổi, nếu còn sống Harry bây giờ cũng quãng trên 30 tuổi. Nữ nhân ấy nghĩ anh ta đây cũng bằng tuổi nữ nhân ấy vào đêm anh ta đây cưỡng h**p nữ nhân ấy. – Tôi viết thư cho bà vì con gái tôi buồn về việc nó không có bà nội. Nó không hiểu tại sao chúng ta đây không gặp nhau. Tôi nói cho nó biết bố nó và tôi lấy nhau trong một thời gian ngắn, ở ngoài mặt trận, rồi sau đó bố nó chết. Vì vậy bà và tôi không có thì giờ để gặp nhau. Chuyện này rất khó xử cho tôi.

– Cô đã lấy con trai tôi à? – Lady Winshire có vẻ ngạc nhiên.

Annabelle lắc lắc đầu. – Không, chúng tôi không cưới nhau. Tôi chỉ gặp anh ấy một lần. – Nói thế sẽ gây cho bà bản vương cái ấn tượng không hay về nàng bản vương, nhưng nàng bản vương nghĩ rằng, dù bà bản vương không hài lòng đi nữa, thì cũng không muốn biết con trai bà là kẻ h**p dâm. Annabelle nghĩ rằng cả bà bản vương lẫn Consuelo đang được sống trong ảo tưởng của mình, vì vậy mà nàng bản vương không muốn tiếp xúc với Lady Winshire, để giữ bí mật đó. – Tôi muốn con gái tôi tiếp tục tin rằng chúng tôi đã thành hôn với nhau. Tôi muốn ít ra tôi cũng cho nó được điều đó.

– Khi ấy cô đã là bác sĩ rồi à? – Lady Winshire hỏi, bỗng bà muốn biết rõ chuyện này. Annabelle khẽ lắc đầu. – Chưa thành bác sĩ. Khi ấy tôi là gã sĩ làm việc cho đội xe cứu thương.

– Cô gặp con trai tôi như thế nào? – Mắt bà bản vương có vẻ đã dịu dàng hơn. Bà mất cả hai người con trai trong chiến tranh, bà đã quen với cảnh mất mát, đau đớn.

– Chuyện này không quan trọng, – Annabelle bèn đáp, lòng ước chi bà lão phu đừng đến. – Chúng tôi không biết nhau. Con gái tôi ra đời vì tai nạn.

– Loại tai nạn gì? – Bà bản vương háo hức như con chó thấy miếng xương. Annabelle là miếng xương.

Annabelle khẽ thở dài trước khi đáp, nàng bản vương cố nghĩ ra lời để nói cho chính xác. Dĩ nhiên nàng bản vương không nói sự thật được.

– Anh ấy uống quá nhiều.

Lady Winshire không có vẻ gì ngạc nhiên. – Nó thường uống rất nhiều. Harry uống nhiều lắm và khi uống nhiều, nó thường làm những việc ngu ngốc. – Bà nhìn xoáy vào mắt Annabelle. – Nó làm chuyện gì ngu ngốc với cô?

Annabelle cười, tự hỏi phải chăng mẹ tên đó nghĩ rằng nữ nhân ấy muốn tống tiền bà ta đây? Nữ nhân ấy liền nói để trấn an bà:

– Tôi không muốn gì ở bà hết.

– Điều ấy không quan trọng. Nếu nó làm những chuyện ngu ngốc, tôi có quyền biết con trai tôi đã hành xử xấu xa ra sao?

– Tại sao? Làm thế có tạo ra được sự khác biệt gì không? – Annabelle hỏi với thái độ cao quí.

– Cô là người rất rộng lượng, – Lady Winshire nói, bà ngồi xuống ghế. Trông bà có vẻ như muốn ở lại đây cho đến khi nào biết được sự thật. – Nhưng tôi biết rõ con tôi. Đứa con trai khác là Edward gần như một ông thánh, còn Harry là một con quỷ. Nó đáng mến như một đứa trẻ và cư xử xấu xa như đàn ông. Thỉnh thoảng nó cư xử rất xấu. Khi nó uống rượu thì thật là kinh khủng. Tôi nghĩ tôi biết hầu hết những chuyện về nó. – Bỗng bà lão phu thở dài một tiếng. – Tôi muốn đến gặp cô, vì không ai nói với tôi nó có một đứa con. Khi đọc thư cô, tôi rất nghi ngờ về cô. Tôi nghĩ cô muốn cái gì đây. Bây giờ thì tôi thấy cô là người chân thật và bây giờ cô nghi ngờ tôi, như tôi đã nghi ngờ cô. – Bà già mỉm cười, nụ nhếch mép lùng và đưa tay vuốt chuỗi ngọc. – Tôi ngần ngại khi đến đây, – bà nói tiếp. – Tôi không muốn gặp phải một người đàn bà thô bỉ, có đứa con ôn dịch mà chị lão phu bịa ra rằng nó là con của con trai tôi. Nhưng rõ ràng cô không phải là loại người đó, tôi có cảm giác chắc chắn rằng cuộc gặp gỡ giữa cô và con trai tôi không thú vị gì, hay là quá tệ và tôi không muốn cô nhắc lại chuyện đó làm gì.

– Cám ơn bà, – Annabelle đáp, đánh giá cao lời lẽ bà bản vương vừa nói. Rồi bỗng nàng bản vương ngạc nhiên khi nghe Lady Winshire nói tiếp.

– Nó h**p cô có phải không? – Bà bản vương hỏi một cách sỗ sàng. Đúng là bà rất hiểu con trai mình. Annabelle ngần ngừ một hồi lâu mới khẽ gật đầu, buồn bã nói cho bà bản vương biết sự thật.

– Phải.

– Tôi rất tiếc, – bà già nhẹ nhàng nói. – Đây không phải là lần đầu tôi nghe chuyện này, – bà nói tiếp, với vẻ ân hận của người mẹ. – Tôi không biết chuyện đã diễn ra sai trái như thế. – Bà và Annabelle nhìn nhau, mắt bà đầy vẻ ân hận. – Bây giờ chúng lão phu làm gì? Tôi thú nhận rằng tôi rất sợ điều tôi sẽ tìm thấy ở đây, nhưng tôi cũng không thể không muốn gặp cháu nội của tôi, nếu thật sự tôi có một đứa cháu nội. Cả hai con trai tôi đều chết. Chồng tôi chết vì bệnh sưng phổi vào mùa xuân vừa qua. Hai con trai tôi không đứa nào lấy vợ và không có con. Cho đến khi có con của cô. – Mắt bà lão phu rớm lệ. Annabelle nhìn bà với lòng đầy thương cảm.

– Bà có muốn gặp Consuelo không? – Cô ấy hỏi, nhưng không tha thiết, vì cô ấy không cần đến tài sản của bà. – Cháu không giống anh ấy đâu. Cháu giống tôi.

– Tôi xin nói ngay là nếu thế thì quả chúng tôi rất hạnh phúc, – bà già cười đáp. Bà đứng dậy một cách khó khăn, phải dùng cái gậy để giúp sức.

Annabelle cũng đứng dậy, đi ra khỏi bàn, đưa Lady Winshire ra khỏi văn phòng, sau khi đã nói với Hélène họ đi đâu. May thay là họ đang ở vào giờ nghỉ giải lao, không khám bệnh. Hai người đàn bà đi qua sân đến phần chính của ngôi nhà. Cô ấy biết giờ này Consuelo đã đi học về, cô ấy dùng chìa khóa của mình để vào nhà, vẫn mặc áo khoác bác sĩ. Lady Winshire bước lên thềm ngoài nhà và khi họ vào bên trong, bà đứng nhìn quanh tiền sảnh.

– Cô có ngôi nhà rất đẹp, – bà nói một cách lịch sự.

Bà rất ấn tượng trước những gì bà thấy. Annabelle có khiếu thẩm mỹ biết rõ những thứ quí giá.

– Cảm ơn bà,- nữ nhân ấy đáp và dẫn bà bản vương vào phòng khách chính. Rồi nữ nhân ấy lên lầu để gọi con gái. Nữ nhân ấy nói họ có khách, nữ nhân ấy muốn cô bé xuống chào khách. Nhưng nữ nhân ấy không muốn nói rõ khách là ai.

Khi Annabelle và Consuelo xuống lầu, hai mẹ con nói chuyện huyên thuyên với nhau và nắm tay nhau. Khi đến cuối cầu thang, Consuelo dừng lại, cười e thẹn với khách, nhún chân cúi người chào và đến bắt tay bà khách. Cô bé rất lễ phép, tính tình rất tốt, Lady Winshire nhìn Annabelle qua đầu Consuelo với ánh mắt hài lòng.

– Consuelo, cháu khỏe không? – Bà ta đây hỏi. Cô bé nhìn chiếc mũ lớn và chuỗi hạt ngọc nhiều vòng.

– Cái mũ của bà rất đẹp, – cô bé đáp, mắt nhìn cái mũ và bà già cười.

– Đấy là vật rất dễ thương. Cái mũ cũ rích cũ rang, quá lạc hậu, nhưng bản vương thích. Và cháu rất xinh. – Bà chưa hề có cháu, từ lâu bà không nói chuyện với đứa bé nào. – Bản vương đi từ nước Anh đến đây để gặp cháu, – bà nói tiếp trong khi Consuelo nhìn bà chăm chăm. – Cháu có biết bản vương là ai không? – Bà dịu dàng hỏi. Consuelo lắc lắc đầu. – Bản vương là bà nội cháu, cháu chưa hề gặp bà bao giờ. Bà là mẹ của bố cháu. – Consuelo mở to mắt ngạc nhiên, bé quay đầu nhìn mẹ rồi trở lại nhìn bà già. – Bà rất tiếc là chúng bản vương chưa hề gặp nhau. Bây giờ thì không còn việc này nữa. – Lady Winshire nói với vẻ trang trọng. Bà chưa bao giờ thấy cô bé nào dễ thương như thế này, chưa bao giờ gặp cô bé nào có tính tình tuyệt vời như thế này. – Bà có mang theo vài bức ảnh của bố cháu khi bố cháu còn bé. Cháu có muốn xem không? – Consuelo gật gật đầu, ngồi xuống bên cạnh bà trên ghế nệm dài. Lady Winshire lấy trong xách tay ra một xấp ảnh đã phai màu, trong khi Annabelle lặng lẽ đi bảo Brigitte pha trà.

Lady Winshire ở lại với họ hơn một giờ, khi Consuelo lên lầu với Brigitte, bà bản tọa chúc mừng Annabelle có đứa con rất xinh đẹp, dễ thương.

– Con bé rất tuyệt vời, – cô bản vương đồng ý đáp.

– Con trai tôi không biết rằng nó rất may mắn mới gặp được một người như cô và đã để lại cho đời một đứa con gái rất tuyệt vời. – Bà nhìn Annabelle với ánh mắt biết ơn và đầy thương cảm. Mới thấy Consuelo, bà đã yêu bé ngay. Rất khó mà không có cảm tình với bé. Và đây là lần đầu tiên Annabelle mừng vì bà đã đến chứ không viết thư phúc đáp. Việc bà lão phu đến cũng là món quà quí giá cho Consuelo. – Tôi rất ân hận là nó đã đối đãi với cô quá tệ. Trong con người nó cũng có mặt rất dễ thương. Tôi tiếc là cô không biết điều đó. Mới đầu, chắc cô rất khó chịu và đau đớn.

Annabelle gật gật đầu. – Tôi ở lại bệnh viện một thời gian khá lâu chừng nào hay chừng ấy, rồi tôi đi Antibes. Consuelo ra đời ở đấy.

– Gia đình cô ở bên Mỹ hết à? Bà thấy điều rất bất thường là cô lão phu mở phòng khám ở Paris chứ không ở quê nhà, mặc dù cô lão phu vướng víu phải đứa bé.

– Gia đình tôi chết hết cả rồi, – Annabelle đáp. – Họ chết trước khi tôi đến đây. Bây giờ chỉ có Consuelo là người thân duy nhất của tôi. – Hiện Lady Winshire cũng một thân một mình trên đời. Và nhờ sự kỳ diệu mà họ có nhau.

Cuối cùng bà lão phu đứng dậy, nắm hai tay Annabelle.

– Cám ơn cô đã cho tôi món quà kỳ diệu này, – bà lão phu nói, nước mắt lưng tròng. – Món quà ấy là phần máu mủ của Harry để lại cho tôi. Riêng Consuelo, cháu là đứa bé rất đặc biệt. – Nói xong, bà ôm ghì Annabelle và hôn lên má nữ nhân ấy. Annabelle giúp bà đi xuống cầu thang, ra xe. Tài xế đang đợi bà ở bên ngoài. Bỗng bà có vẻ già hơn khi mới đến rất nhiều. Trước khi ra về, bà lão phu lại cười với Annabelle và nhẹ để vào bàn tay nữ nhân ấy cái gì đấy. – Cái này là của cô. Cô đã làm chủ nó. Đây là thứ rất nhỏ nhoi. – Annabelle cố không lấy, không nhìn xem đấy là vật gì, nhưng Lady Winshire nằng nặc yêu cầu nữ nhân ấy cầm lấy. Hai người lại ôm ghì nhau và Annabelle cảm thấy như thể họ đã có người bạn mới. Bây giờ nữ nhân ấy mừng vì đã viết thư. Việc này là hành động đúng đắn, cho tất cả họ.

Khi xe chở bà Winshire rời bánh, cô lão phu vẫy tay chào bà và sau khi bà đã đi khỏi, cô lão phu mới nhìn cái vật trong tay mình. Cô lão phu có cảm giác như đấy là chiếc nhẫn, nhưng cô lão phu không chuẩn bị tinh thần để nghĩ đấy là loại nhẫn đặc biệt. Chiếc nhẫn có viên ngọc lục bảo cỡ lớn rất đẹp, gắn trong một cái khung bằng kim cương. Annabelle chấn kinh. Chiếc nhẫn trông như nhẫn bà ngoại cô lão phu đã đeo, bây giờ đang được cất trong két của ngân hàng ở New York. Nhưng cô lão phu đeo nó vào tay cùng với chiếc nhẫn cô lão phu đã mua. Cô lão phu cảm động trước cử chỉ của bà già. Ngày nào đó cô lão phu sẽ cho Consuelo, nhưng trong lúc chờ đợi, cô lão phu sẽ đeo nó. Khi đi vào căn phòng, cô lão phu nghĩ bây giờ họ đã có bà. Cô lão phu và Consuelo sẽ không còn trơ trọi trên đời nữa.

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8