Ba Kiếp Dây Dưa Cửu Vĩ Hồ
Chương 36
Hoành Thanh dùng hai
ngón tay kẹp lấy tấm thiệp, cười phóng khoáng: “Tấm thiệp này hai chúng
ta đây đã nhận rồi, sau này sẽ chọn ngày khác tới bái phỏng”. Tên quỷ sai đó hiển nhiên là không bỏ qua, vẫn muốn quấy rầy. Hoành Thanh thuận tay
tạo ra một tiên chướng màu vàng kim ở phía trước ba bước. Tên quỷ sai
không chú ý liền đập đầu vào tiên chướng, “cốp” một cái rõ to cứ như thể va vào tường đồng vách sắt, trên trán ngay lập tức sưng lên một cục to, mấy
tên khác nhìn thấy tái mặt, ba chân bốn cẳng trốn chạy.
Tuy
biết tên này đang cố ý khoe mẽ, nhưng thấy pháp thuật của hắn bản vương tài giỏi
như vậy, trong lòng bản vương không khỏi ngưỡng mộ. Nhớ lại kiếp cuối cùng khi
mình còn là con người, vị tổ sư dẫn dắt bản vương bước vào tiên đạo từng vuốt
râu thở dài một tiếng: “Nữ học trò con có linh căn rất cao, nhưng tại sao tư chất
thượng đẳng như thế lại chỉ có thể luyện ra được cảnh giới thấp kém như vậy
chứ?”
Nghĩ đến đây, lão phu không kìm chế được liếc nhìn Hoành
Thanh mấy lần, phát hiện tên này cũng đang nhìn lão phu, nhìn đến mức cả
người lão phu nổi hết da gà.
HẮN tựa như hoàn toàn quên mất
chuyện lúc nãy vô duyên vô cớ vứt chiếc đèn lồng của lão phu xuống hồ, áp sát nói: “Muội muội, muội xem hình như Diêm Vương rất nghe lời Nữ Na. Vị Diêm Hậu nương nương này chắc chắn không hề đơn giản”
Bản tọa kéo giãn khoảng cách, khuôn mặt Hoành Thanh tỏ vẻ nhìn thấu mọi chuyện, cho nên bản tọa cũng phối hợp với tên đó mà gật gật đầu.
“Nhị sư đệ muội gần đây hành tung bí hiểm, chẳng lẽ…”
Ta đây căng thẳng: “Chẳng lẽ cái gì?”
Hoành Thanh đắc ý nói: “Chẳng lẽ được Diêm Hậu kim ốc tàng kiều[1], nuôi trong âm phủ?”
[1] Kim ốc tàng kiều: Nghĩa là nhà vàng cất giấu người đẹp, thành ngữ xuất
phát từ điển cố của Hán Vũ Đế. Thuở nhỏ, Hán Vũ Đế nói rằng nếu có thể
lấy người chị họ Trần A Kiều làm vợ, ông sẽ xây hẳn một tòa cung điện
bằng vàng cho cô ấy ở.
…
Bởi vậy bản vương mới nói, bản vương với tên này không hợp nhau, tuyệt đối là có nguyên do của nó.
Hoành Thanh ca ngợi cảnh vật ở Địa Tâm hồ say mê lòng người, cầu và nước như
hòa làm một. Dưới yêu cầu mãnh liệt của Hoành Thanh, chúng lão phu vừa đi dạo dọc theo chiếc cầu, Hoành Thanh vừa kể lại kết quả do thám tại phủ Diêm Vương.
Kết quả đương nhiên là chẳng có kết quả gì cả, nhưng
lần đi này cũng không hoàn toàn uổng phí. Ít nhất cũng biết được lai
lịch của Ngọc Lam Già Vương.
Quả thật không nên nhìn người
đoán tướng, Ngọc Lam Già Vương bề ngoài ngọc thụ lâm phong[2], nhưng
thân thể thật sự lại là Cửu Âm Bạch Cốt nhờ ngâm trong đầm sâu không đáy lạnh giá dưới địa phủ mà thành tinh.
[2] Ngọc thụ lâm phòng: Bề ngoài phong độ , anh tuấn.
Hoành Thanh nói: “Bản vương đã sớm lấy một chút linh khí của Cơ Canh, vận dụng
nguyên thần mà tìm kiếm trong phủ Diêm Vương nhưng không có kết quả gì.
Tuy nhiên muội có biết lần này bản vương tìm được thứ gì không?”
Bản tiên cô đâu phải con giun trong bụng tên đó, đương nhiên là không biết.
Chắc Hoành Thanh thấy ta đây tỏ ra không hứng thú cho lắm thì mới buồn bã
vuốt mũi. Sau đó tiếp tục tự biên tự diễn.
Là Đằng Hồ.
Vẻ mặt lão phu lộ rõ vẻ sửng sốt đúng như ý muốn của tên đó.
Cho dù ta đây có ngu ngốc thế nào đi chăng nữa cũng không thể không biết Đằng
Hồ. Từ thời xa xưa, khi Nữ Oa, vị nữ thần sáng tạo nên đại lục này, tạo ra bầu trời và các sinh linh, người lại phát hiện ra bản tính của đa số chúng sinh linh đều rất hung dữ và tàn bạo, để không phá hỏng thế cân
bằng của thiên địa thái cực, người đã đúc ra một cái bình bằng đồng đen
có thể tịnh hóa[3] khí chất hung tàn. Sự luyện hóa của chiếc bình Vọng
Tịch có thể khiến những loại như yêu, thú và ma vật tàn bạo biến mất,
giúp duy trì sự hài hòa của đại địa.
[3] Tịnh hóa: Làm trong sạch.
Vật này vừa xuất hiện đã dấy lên sự hoang mang cực độ tại ma giới. Thiên
duyên kỳ ngộ, trong một trận ác chiến giữa thần và ma, ma vương Đằng Vưu may mắn thoát khỏi chiếc bình luyện yêu, lại còn nhìn thấu được sự
huyền bí trong chiếc bình. Không lâu sau đó, hắn lão phu ôm lòng thù hận đối với chư thần, mô phỏng theo chiếc bình luyện yêu mà đúc ra một chiếc bình
đồng đen khác, còn lấy tên mình đặt cho nó, gọi là Đằng Hồ.
Tà vật này có sức mạnh gần như ngang bằng với chiếc bình luyện yêu. Điểm
khác nhau là, thứ mà chiếc bình luyện yêu luyện hóa là yêu ma tà vật,
còn thứ mà Đằng Hồ luyện hóa là tất thảy mọi thứ, bất luận là chính hay
tà.
Từ đó về sau, không biết bao nhiêu vị thượng cổ thần linh vong mạng trong Đằng Hồ, mãi tới khi chiếc bình đó mất tích.
Hoành Thanh nói: “Bản vương tìm kiếm một vòng quanh phủ Diêm Vương nhưng không thấy
tăm tích của Cơ Canh. Chỉ cần nghĩ qua cũng chắc được tám, chín phần là
Cơ Canh bị Ngọc Lam Già Vương giấu trong chiếc bình kia rồi”.
Lúc này, trên không trung vang lên một tiếng thét lớn.
Bản vương đang phân tâm suy nghĩ làm thế nào để khuyên Hoành Thanh ở lại âm phủ,
còn bản vương trở về nhân gian, hay là dùng chiêu “không từ mà biệt”? một tiếng sét vang lên đúng vào lúc bản vương đang nảy ra suy nghĩ ấy. Bồn bề truyền đến tiếng hét thất thanh sợ hãi, cuồng phong bắt đầu nổi lên, đèn lồng mẫu
đơn lay động dữ dội. Thân thể bản vương cũng nghiêng ngả theo sự rung lắc của
trục cầu, sau đó liền bị kéo ngã vào một vòng tay ấm áp.
Hoành Thanh ân cần: “Cẩn thận kẻo ngã xuống hồ”. Nhưng mà sự quan tâm này
cũng hiểm nghèo quá, lão phu yên tĩnh chốc lát rồi thành khẩn nói: “Thành cầu
xung quanh đúc bằng linh thạch, cũng được xem như khá chắc chắn, đa tạ
Đại ca ca quan tâm. Huynh mau buông tay ra đi”
Hoành Thanh chỉ về phía xa, để bản tọa nhìn chỗ mây đen cuồn cuộn trên bầu trời.
Bên trong vòng xoáy đó, hai lá cờ quỷ màu trắng đang bay phất phới, một âm
thanh giống hệt như tiếng sấm lúc đầu thét lên: “Bắc Âm Phong Đô Đại Đế
giá đáo, Ngọc Lam Gìa Vương còn không mau nghênh tiếp! ”.
Hoành Thanh kéo cổ tay lão phu: “Đi, chúng lão phu đi xem huyên náo”.
Tên đó dặn lão phu đừng buông tay, sau đó đọc thần chú ẩn thân, bay thẳng tới chỗ phát ra tiếng nói.
Đến khi bay lên trên mây, bản vương thấy được trong những đám mây đen cuồn cuộn đó có một đội xa giá, một vị đế quân mặt đen đang ngồi nghiêm nghị ở phía
trước, tên đó đầu đội mũ miện, tay cầm ngọc khuê[4], trông khí thế có lẽ
còn lớn hơn Ngọc Lam Gìa Vương mấy phần. Hoành Thanh nhỏ tiếng nói với
bản vương: “Bắc Âm Phong Đô Đại Đế chính là người đứng đầu địa phủ, dáng vẻ
hung hãn thế kia, không biết là đến vì việc gì? ”.
[4] Ngọc khuê: Dụng cụ bằng ngọc được dùng trong nghi lễ của vua chúa thời xưa, trên nhọn dưới vuông.
Nói xong lời này đã có một đội nhân mã rẽ mấy tiến đến.
Hai người đi đầu chính là Ngọc Lam Gìa Vương mang mặt quỷ và Nữ Na đã thay sang trang phụ hoa lệ của Diêm Hậu.
Bắc Âm Phong Đô Đại Đế quả nhiên đến để hỏi tội. Ngọc Lam Già Vương và
những người khác định khấn đầu hành lễ, còn chưa kịp quỳ xuống cho đàng
hoàng đã nghe gã trách mắng: “Ngọc Lam Già Vương, cậu đã biết tội của mình chưa?”
Nếu như lão phu là Ngọc Lam Già Vương, ngay tức khắc đầu óc sẽ cực kỳ hoang mang, bởi vì những việc xấu do tên này làm quả
thật quá nhiều. Chỉ đơn giản những việc mà bản tiên cô biết như: thê tử
cũng là do đi cướp về, đã mang trong người thượng cổ tà vật Đằng Hồ
khiến lòng người sợ hãi, lại còn đỏ mắt thèm muốn Cơ Canh kiếm. Những
việc dơ bẩn khác mà lão phu chưa biết chắc chắn không ít. Bởi vậy, lão phu thật sự rất khâm phục vẻ dửng dưng của vị Diêm Vương này.
Tiếng nói của Ngọc Lam Già Vương chẳng hề có chút thay đổi: “Xin Đế quân chỉ rõ”
Bắc Âm Phong Đô Đại Đế lạnh lùng hừ một tiếng, ném thẳng một xấp văn thư
vào đầu Ngọc Lam Già Vương. Phẩm cấp của Ngọc Lam Già Vương tuy nhỏ hơn
hắn lão phu một bậc, nhưng hành động đó lại chẳng chút khách khí, điều đó chứng
tỏ hắn lão phu đang tức giận cực độ. Ngay cả Hoành Thanh bên cạnh lão phu cũng lộ ra
vẻ mặt khó hiểu. Ngọc Lam Già Vương lại như thể không cảm thấy gì, vẫn
bình thản lật xem hết một lượt, sau đó bình tĩnh đáp: “Đây chính là án
tịch[5] về quỷ hồn vô cớ mất tích trong những ngày gần đây tại những nơi do các vị phủ quân khác cai quản, trong phủ thần cũng có việc này xảy
ra, đang định chỉnh lý lại toàn bộ công văn rồi mới bẩm báo lên Đế quân, nếu Đế quân trách tội thần không làm tròn chức trách, thần xin lãnh
phạt”.
[5] Án tịch: giấy tờ về vụ án.
“Đối phương có biết bao nhiêu hồn tử ấy đã đi đâu không?”
“Thần không biết”
“Đại kiếp lệ khí của mấy ngàn năm trước, ngươi lão phu đã từng nghe qua chưa?”
Ngọc Lam Già Vương đáp:”Dạ rồi”.
Bản tiên cô nhanh chóng dỏng tai nghe. Đại Đế ngồi trên ngự liễn[6] nghiêm
tiếng nói: “Những hồn tử này đã bị luồng lệ khí đó hút đi rồi. Thu lấy
oán khí của tử hồn sẽ tăng thêm sức mạnh cho lệ khí, tức thì đạt tới thời điểm lệ khí hóa thân thành ma quân. Một khi ma quân xuất thế sẽ
gây đại kiếp, cho dù là thiên giới, địa giới hay nhân giới đều phải đồng tâm hiệp lực cùng chống lại ma vương. Nhưng hôm nay trước mặt Thiên Đế, bản vương đã phải chịu trách mắng, địa phủ bản tọa có kẻ to gan lớn mật vọng tưởng cướp đoạt binh khí của các vị thần tiên, ngăn cản đại kế trừ ma”
[6] Ngự liễn: Xe của vua chúa.
Càng nói tiếng động càng gay gắt
Ngọc Lam Già Vương ở phía trước ngự giá còn chưa có động tĩnh gì, khóe mắt
ta đây đã nhìn thấy Nữ Na quỳ phía sau tên đó run lên cầm cập
“Bản
vương cho đối phương một cơ hội, nếu như tự giác giao ra pháp khí của các vị
thần tiên, bản vương sẽ đến trước mặt Thiên Đế cầu xin cho đối phương, có thể được miễn hình phạt”
Ngọc Lam Già Vương tĩnh lặng
“Lão phu hỏi ngươi lão phu lần nữa, ngươi lão phu có giao ra không?”
Vẫn yên tĩnh
Bắc Âm Phong Đô Đại Đế tức đến trợn mắt vểnh râu: “Người đâu, áp giải hắn ta đây
tới Tứ Điện cho ta đây, ngục xối nước sôi đang chờ hầu hạ!”. Đại Đế cười
lạnh: “Tất cả các khổ hình của địa ngục nhiều như thế, đổ thuốc độc, tro than lấp miệng, khứa vai lột da, cắt gân lóc xương, ta đây không tin, không có thứ nào có thể khiến đối phương nhận tội”
Ngọc Lam Già Vương giống như tượng gỗ bị sai dịch của âm phủ bắt lấy.
Phản ứng của Ngọc Lam Già Vương quả thật ngoại dự đoán của lão phu. Lão phu ngẩn người nhìn tên đó, điều kỳ quái là, càng nhìn bóng lưng tên đó càng thấy quen quen
“Dừng tay!”, vào đúng lúc này, Nữ Na bước ra từ trong đám người: “Bản tọa biết tông tích của pháp khí, hãy thả chàng ra!”
Ngọc Lam Già Vương nhìn Nữ Na một cái, nhưng vẫn không tỏ ý gì. Bắc Âm Phong Đô Đại Đế ra lệnh cho hai vị phán quan bên mình cùng Nữ Na xuống khỏi
đám mây. Áng chừng sau thời gian khoảng hai nén hương, Nữ Na đã quay trở lại, trên tay còn cầm một thanh kiếm dài hình rắn phát ra hàn quang.
Lúc này, trong đầu lão phu toàn là sương mù, không biết nên nói gì mới tốt.
Bởi vì thanh kiếm đó quả thật là thứ mà mấy năm trước lão phu đã đem cầm cố,
pháp thân của Cơ Canh.
Bắc Âm Phong Đô Đại Đế nhận lấy thanh kiếm, xem xét tỉ mỉ hồi lâu, đột nhiên thần sắc nghiêm khắc: “Nhận lấy”
Không chỉ bản tiên cô sững sờ mà ngay cả bản thân Nữ Na cũng giật mình kinh
sợ, khổn tiên sách[7] đột ngột bay đến, một vòng hai vòng, trói chặt ả
lại.
[7] Khổn tiên sách: Dây tiên dùng để trói.