Bồ Đề Kiếp
Chương 94: Bệnh tương tư

Cập nhật lúc: 2026-08-16 05:15:37 | Lượt xem: 2

Editor: Vũ Linh

Bản tọa bị lão nói đến mơ hồ. Thực sự bản tọa không có bệnh mà! Mà nếu có thì cũng chỉ là mắt không được tốt thôi. Hơn nữa bây giờ bản tọa đã là thân u hồn, còn có thể bị bệnh gì được chứ?

“Tiểu tiểu cô nương, bệnh giống của đối phương bản vương đã gặp không ít”.

Bản vương không khỏi nhíu mi hỏi lại, “Bản vương bị bệnh gì?”

Lão cười hắc hắc, “Đương nhiên là…bệnh tương tư”.

Ta đây ngẩn người, sau đó lại khoát tay bảo lão, “Cái này mà cũng tính là bệnh à? Nhiều lắm cũng chỉ….” Lòng ta đây hơi nghẹn ngào, “Nhiều lắm cũng chỉ khiến ta đây hơi khó chịu thôi”.

Ngụy Hành Giả tiếp lời, “Bản tọa có biện pháp giúp cậu không khó chịu nữa, cậu có bằng lòng thử không?”

Bản tọa nhìn nhìn lão, nếu lão khiến bản tọa buông bỏ được Lạc Trần, quay lại được Ly Hận Thiên, đổi lại là trước kia bản tọa tất nhiên là cầu còn không được, nhưng bây giờ…bản tọa vẫn chưa cứu được tên đó thì làm sao bỏ đi được chứ?

“Không cần”.

Dứt lời lão phu liền định đi.

“Aiz…Tiểu nha đầu kia, đối phương từ từ đã”.

“Còn chuyện gì nữa?”

“Tiểu bé gái…” Lão thở dài một tiếng, “Ngươi ta đây cũng đừng giấu ta đây, ngươi ta đây không phải người ở đây, đệ đệ bên cạnh ngươi ta đây cũng rất lợi hại, tuy ta đây không nhìn ra được nhưng ta đây đoán được các ngươi ta đây có chuyện đang muốn nhờ ta đây. Ta đây cũng nói cho ngươi ta đây biết, vừa rồi ta đây cũng chưa chữa khỏi bệnh cho đệ đệ ngươi ta đây. Có điều…” Lão lại nhìn Linh Hề cười cười, “Ta đây có thể nhìn ra, gã là bệnh giả vờ. Không bằng thế này, chúng ta đây làm giao dịch đi. Ngươi ta đây để ta đây nghiên cứu chế thuốc chữa khỏi bệnh cho ngươi ta đây, còn ta đây, sẽ giúp ngươi ta đây chữa khỏi bệnh cho người kia, thế nào?”

Ta đây có chút do dự, bất giác nhìn Linh Hề một cái, hắn ta đây cũng đang nhún vai. Ta đây lại nghĩ đến tình trạng hiện giờ của Nam Cung, liền gật gật đầu đồng ý.

Ngụy Hành Giả dường như rất mừng rỡ, vội nói muốn đi cùng ta đây. Nhưng dù sao kia cũng là nơi ở của Linh Hề, đưa lão đi cùng thì e là không thích hợp.

Lão phu quay sang nói với Linh Hề, “Cậu về bảo chúng đi trước đi, lão phu tức thì sẽ trở về”.

Linh Hề thở dài một tiếng, vẻ mặt nghẹn uất thật khiến người ta đây yêu mến.

“Được rồi, được rồi, tiểu tình lang của ngươi lão phu vẫn quan trọng hơn”. TÊN ĐÓ bất đắc dĩ quay về cung.

Bản vương lại nói với Ngụy Hành Giả, “Chúng bản vương về Trú Tiên Thành thôi”.

Lão ngạc nhiên, sau đó đánh giá lão phu một phen.

Lão phu cười cười, “Ngài không cần nhìn nữa, lão phu thật sự không phải người ở Trú Tiên Thành, nhưng người lão phu muốn cứu hiện giờ đang ở đó, tên đó cũng không phải là người ở Trú Tiên Thành”.

Lão có vẻ đã bớt ngạc nhiên đi, thay vào đó là vẻ mặt kinh hỉ, lão gật khẽ gật đầu cười nói, “Tiểu bé gái thật có bản lĩnh, ba nghìn kết giới này, thế mà cậu lại có thể tùy ý đi lại”.

Ta đây cười khổ, “Mắt ta đây khi rời khỏi Chi giới quỷ quái sẽ không nhìn được nữa, còn phải phiền lão dẫn đường rồi. Khi nào tới Trú Tiên Thành thì chúng ta đây sẽ đến chỗ ở của Tử Nhã tiên tử”.

Ngụy Hành Giả hô to, “Còn quen cả Tử Nhã tiên tử cơ à? Lai lịch của tiểu nha đầu kia cậu không hề nhỏ đâu nhé! Được rồi, cậu theo sát lão phu, chúng lão phu ngự kiếm mà đi”.

Ba nghin kết giới phức tạp như thế, nếu đi bằng ngự kiếm không chứng sẽ làm rối loạn trật tự kết giới.

“Không cần lo, kiếm của lão phu cũng không phải là loại bình thường, ngươi bản vương cứ đứng vững là được”.

Nói xong lời này, kiếm của lão liền bay vọt ra khỏi Chi giới, tốc độ cực nhanh, trách không được lão hái thuốc nhanh như vậy, hóa ra là nhờ bảo bối này.

Ra khỏi Chi giới quỷ quái, mắt bản tọa lại bắt đầu mờ đi. Không bao lâu sau, Ngụy Hành Giả nói với bản tọa đã vào trong vườn của Tử Nhã tiên tử rồi.

“Linh Nhược…”

Ta đây nghe được giọng của Tử Nhã, chỉ là lúc này bóng dáng của nàng ta đây mờ mờ, ta đây chỉ có thể phân biệt được hướng đi của nàng ta đây.

Ngụy Hành Giả đứng bên cạnh thở dài một tiếng, “Bé gái đối phương quả thật là không muốn sống nữa, thế nào mà lại để ba ngọn chân hỏa làm tổn thương mắt của mình vậy…Lão phu cũng không cứu được đối phương, nhưng nếu đối phương đi bắt một người sống tới đây sau đó đổi…”

“Không cần…”

Lão phu nghe lão nói đến thế đã thấy rùng hết cả mình, vội khẽ lắc đầu cự tuyệt.

Lúc này Tử Nhã cũng đã đến bên cạnh bản tọa, nắm tay bản tọa rồi lại quay sang nói với Ngụy Hành Giả, “Làm phiền rồi”.

Ngụy Hành Giả gật gật đầu. Tử Nhã liền sai người dẫn lão đến phòng Nam Cung.

Bản vương cũng định đi tới đó, nhưng Tử Nhã lại kéo bản vương qua một bên.

“Chúng lão phu đừng tới đó góp vui nữa, lão ấy đã đến đây rồi thì Nam Cung nhất định sẽ được chữa khỏi, đối phương cứ yên tâm”.

“Ta đây cũng không phải lo lắng, chẳng qua là muốn đi nhìn Nam Cung thôi”.

Tử Nhã ngừng một chút, sau đó kéo tay bản tọa đi về một hướng.

“Đúng rồi, vừa rồi có khách tới đó, không biết cậu có nhận ra không? Người đó nói mình là thuộc hạ của Nam Cung”.

Bản vương nhíu mi, thuộc hạ của Nam Cung nhiều như thế, là ai được nhỉ?

“Chúng lão phu tới đó nhìn trước đã”.

Tử Nhã đưa lão phu vào trong một căn phòng, tiếng động một nữ tử thi lễ vang lên.

“Nhi Nhi diện kiến Tử Nhã tiên tử…” Sau đó nữ nhân ấy hơi trầm giọng, “Linh Nhược thiếu nữ”.

Hóa ra là Nhiễm Nhi, lúc trước cô bản tọa cũng được coi là nữ nhân của Nam Cung. Đến được tận đây để tìm gã, xem ra cô bản tọa cũng thật si tình.

Tử Nhã dắt lão phu ngồi xuống, sau đó mới nói, “Nhiễm Nhi thiếu nữ này, ngươi lão phu có quen không?”

Lão phu khẽ gật đầu, “Tất nhiên là biết, nữ nhân ấy là Nam Cung…là thuộc hạ cực kì trung thành của Nam Cung”. Lão phu không kiềm chế được lại hỏi Nhiễm Nhi, “Sao đối phương lại tìm đến được đây, sao lại vào được nơi này?”

Nhiễm Nhi cười lạnh lùng, “Lão phu tất nhiên là vẫn luôn đi theo chủ thượng, chẳng qua người có thể đi vào chỗ lão phu không vào được, cũng may lão phu tìm được một mật thất ở trong phòng của người, chỗ đó có cất giữ rất nhiều sách huyền thuật, lão phu xem được rồi mới có cách vào được đây”.

“Hóa ra là vậy…” Tử Nhã thở dài một tiếng, “Nữ nhân ấy cũng là một phàm nhân, nhưng lại có thể xâm nhập được vào Trú Tiên Thành, hiện giờ trên người cũng bị thương không ít, cũng may ta đây thấy nữ nhân ấy rồi đưa về đây, nếu để cho người khác thấy được, e là…”

“Nhiễm Nhi đa tạ ơn cứu mạng”.

Nhiễm Nhi tựa hồ đang quỳ xuống.

Tử Nhã vội nâng nàng bản vương dậy, nhưng người con chưa đứng lên đã nghe thấy tiếng Nhiễm Nhi khóc òa, “Tử Nhã tiên tử, người cho bản vương gặp mặt chủ thượng đi! Nhiễm Nhi chỉ cần xác nhận chủ thượng yên ổn rồi, sau đó sẽ rời đi ngay”.

“Chuyên này…”

Ta đây biết Tử Nhã cũng thập phần khó xử, “Nam Cung hiện giờ đang được điều trị”.

“Nhiễm Nhi trầm mặc một lát, ngay lập tức đứng lên hung dữ nói, “Đều là tại đối phương! Đều là tại đối phương làm hại chủ thượng, khiến người không màng tính mạng tới cứu đối phương! Đối phương có cái gì đáng để người phải làm thế chứ? Không xinh đẹp, vóc dáng cũng chỉ là một tiểu nha đầu kia, cho dù thân phận của đối phương có chút đặc biệt, chủ thượng cũng chỉ là muốn lợi dụng đối phương mà thôi! Thế mà vì sao? Vì sao người cả ngày bất an, còn đau đớn hơn cả đợt phát bệnh trước kia…”

Nghe Nhiễm Nhi nói năng lộn xộn, khổ sở khóc không thành tiếng, ta đây không kìm được cũng khóc theo.

“Cậu lúc nào cũng chỉ một lòng vì tên Lạc Trần kia, lại không hề biết, chủ thượng vì cậu mà ngay cả tính mạng cũng không cần, tất cả mọi việc người làm đều là vì cậu. Cậu đi rồi, người ngày nào cũng thi phép theo dõi tình hình của cậu, chỉ sợ cậu có sơ suất gì, người sẽ ngay lập tức tới cứu cậu. Bây giờ thì hay chưa, người vì muốn cứu được cậu thoát ra nên mới xông vào Tàn Hồn Đạo quái quỷ kia. Nhưng cậu một chút cũng không cảm nhận được…Cậu đối với Lạc Trần là nữ tử thâm tình, còn đối với người khác, cậu nhiều lắm cũng chỉ là một Phật tử vô tình vô nghĩa thôi…”

Cô ấy cười khổ đứng lên, bộ dạng giống như bị điên. Nhưng lúc trước bản tọa cũng không phải là Phật tử không hề có cảm giác gì, bản tọa biết Nam Cung đã làm rất nhiều cho bản tọa, cũng biết tình cảm của tên đó. Tên đó đối với bản tọa như bản tọa đối với Lạc Trần vậy. Thật sự cho đến giờ, bản tọa ước gì Nam Cung…chết đi, chết rồi mới tốt được, như thế sẽ không phải chịu đựng chấp niệm khổ sở nữa, kiếp sau không chừng còn có nhân duyên tốt. Nếu tên đó cứ kéo dài như thế, chỉ sợ rơi vào cảnh thương tích đầy mình thôi…

“Nhiễm Nhi…” Bản vương tiến về phía cô bản vương, “Thực xin lỗi”.

Nhiễm Nhi dường như bị giật mình, Tử Nhã cũng nhất thời không biết nói gì.

“Đợi đến lúc Nam Cung tỉnh lại, ngươi ta đây dẫn hắn đi đi. Đi chỗ nào cũng được…” Ta đây quay sang nói với Tử Nhã, “Tử Nhã, chỗ này của các ngươi ta đây có thể làm cho người ta đây quên đi được chuyện quá khứ không? Nói cho ta đây đi”.

Tử Nhã dừng một lúc rồi mới nói, “Không có, có điều đối phương có thể hỏi Ngụy Hành Giả”.

Lúc này bản vương mới nhớ ra, Ngụy Hành Giả từng nói với bản vương, tên đó có thể chế ra thuốc chữa bệnh tương tư, vậy tên đó cũng có thể giúp được Nam Cung.

“Đối phương nói thật chứ?” Nhiễm Nhi đứng dậy nắm lấy cánh tay bản vương, “Nhưng không có chủ thượng, đối phương…”

“Lão phu không sao cả, Ngụy Hành Giả rất lợi hại, nhất định có thể chữa khỏi cho Nam Cung. Thân phận của cậu cũng không thể ở đây lâu, đợi Nam Cung đỡ hơn rồi các cậu liền quay về nhân gian đi”.

“Linh Nhược nói rất đúng, các cậu cũng không thể ở Trú Tiên Thành lâu được, chỗ của bản vương cùng lắm cũng chỉ có thể để các cậu trú tạm thôi. Nhiều người quá dễ khiến người khác hoài nghi”.

Nhiễm Nhi đáp lời, lúc này mới buông bản vương ra.

“Chủ thượng, người …thật sự có thể chữa khỏi sao?”

Tử Nhã an ủi, “Yên tâm đi, nhất định có thể…”

Nhưng lời còn chưa dứt, bên ngoài đã có người vội chạy tới, “Tử Nhã tiên tử! Nam Cung công tử…”

Ta đây lảo đảo cả người, suýt thì khụy xuống, Nam Cung…đã xảy ra chuyện gì rồi sao?

Không nghĩ được nhiều như thế, Tử Nhã liền kéo bản vương tới phòng Nam Cung, đương nhiên Nhiễm Nhi cũng đi theo.

Vừa tới của phòng của Nam Cung đã nghe thấy giọng Ngụy Hành Giả thở dài một tiếng, “Tiểu bé gái, xem ra giao dịch của chúng bản tọa không thành được rồi”.

“Không phải lão nói nhất định có thể chữa khỏi cho hắn bản vương sao?” Bản vương chạy tới trước mặt bóng dáng khom khom kia, “Lão lợi hại như thế, sao lại không chữa được…Hơn nữa, lão không phải là còn có dược chuyên trị vết thương do xông vào Tàn Hồn Đạo sao?”

“Nhưng…” Ngụy Hành Giả thập phần uể oải ảo não, “Bản vương không biết là thân phận của vị công tử này lại đặc biệt đến thế, hơn nữa lại còn trì hoãn thời gian, nên bản vương…thật sự không còn biện pháp…”

“Không đâu…” Lão phu lảo đảo đi tới bên giường Nam Cung, tìm kiếm tay hắn.

“Đừng có chạm vào người!” Nhiễm Nhi gạt tay lão phu ra, khóc lóc, “Chỉ cần ngươi lão phu xuất hiện thì chủ thượng sẽ không được sống yên. Ngươi lão phu tránh xa ra, không được chạm vào chủ thượng. Chỉ cần cách xa ngươi lão phu, chủ thượng sẽ khỏe lên thôi…”

Bản vương khóc không thành tiếng, cũng không còn hơi sức mà phản bác lại nàng bản vương, càng không có dũng khí tiếp cận Nam Cung, chỉ có thể ngồi một bên thương tâm khổ sở.

—————————————————-

Má tác giả, iem tình nguyện nhập vào trong truyện, má cho Nam Cung uống thuốc lú hay làm anh ý mất trí nhớ cũng được, sau đó để iem chăm sóc anh ý cho T.T Má phũ với Nam Cung quá mà :

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8