Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 4: Lâm gia đại biến, thanh trừng nội môn**

Cập nhật lúc: 2026-04-19 11:23:27 | Lượt xem: 17

**CHƯƠNG 4: LÂM GIA ĐẠI BIẾN, THANH TRỪ NỘI MÔN**

Màn mưa bên ngoài Thanh Vân Thành càng lúc càng nặng hạt, sấm chớp rạch ngang bầu trời như muốn xé toạc bức màn u ám đang bao phủ lên Lâm phủ.

Trong nghị sự đường của Lâm gia, không khí đặc quánh như chì. Ánh đèn dầu leo lét bị gió lùa qua khe cửa thổi chập chờn, in bóng những gương mặt già nua, đầy vẻ lo âu và phẫn nộ lên vách tường loang lổ. Trên ghế chủ vị, Đại trưởng lão Lâm Hùng mặt mày xám xịt, bàn tay hộ pháp gân guốc bóp chặt lấy thành ghế bằng gỗ vân thiết, khiến nó phát ra những tiếng "răng rắc" ghê người.

"Nghịch tử! Đúng là nghịch tử mà!" Lâm Hùng gầm lên, thanh âm chấn động cả căn phòng. "Lâm Khuyết nó có biết mình đã gây ra họa lớn chừng nào không? Diệp Phàn không chỉ là thiên tài số một Thanh Vân Thành, mà sau lưng hắn còn là phủ thành chủ và sự che chở của cường giả thượng giới. Nó phế đi Diệp Phàn, chẳng khác nào đẩy cả Lâm gia vào hố lửa!"

Bên dưới, một vị chấp sự run rẩy bẩm báo: "Đại trưởng lão, Diệp gia đã phát ra huyết lệnh, yêu cầu chúng ta trong vòng ba canh giờ phải trói Lâm Khuyết đem nộp. Nếu không… bọn họ sẽ san bằng Lâm phủ, không để lại một ngọn cỏ."

Những lời này như đổ thêm dầu vào lửa. Đám trưởng lão bắt đầu nháo nhào, tiếng xì xào bàn tán đầy rẫy sự hèn nhát và ích kỷ.

"Bắt nó lại! Dù nó có là con trai của gia chủ đã khuất, nhưng không thể vì một kẻ phế vật mà bắt hàng trăm mạng người Lâm gia chịu tội thay được."

"Đúng vậy, phế vật vẫn hoàn phế vật. Không biết nó dùng yêu thuật gì mà đả thương được Diệp Phàn, nhưng đối diện với cơn giận của Diệp gia, nó gánh không nổi đâu."

Ngay lúc đám người đang bàn kế bắt giữ Lâm Khuyết, một tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng đều đặn vang lên từ phía ngoài hành lang. Tiếng bước chân ấy không bị tiếng mưa át đi, ngược lại, mỗi bước dẫm xuống đều như gõ vào nhịp tim của mọi người hiện diện, mang theo một loại áp bách vô hình khiến tiếng ồn ào tắt lịm.

*Cộp. Cộp. Cộp.*

Cánh cửa nghị sự đường bị một lực lượng vô hình đẩy ra. Luồng gió lạnh mang theo hơi nước tràn vào, thổi tắt quá nửa đèn nến. Giữa màn đêm u tối, một bóng người thiếu niên gầy gò đứng đó. Tấm áo bào màu xanh thẫm đã ướt sũng, mái tóc đen dán chặt vào trán, nhưng đôi mắt hắn… đôi mắt ấy không phải của một thiếu niên mười sáu tuổi.

Nó thâm thúy như vực thẳm vạn cổ, lạnh lẽo như băng sương ngàn năm, và chứa đựng một sự ngạo nghễ coi khinh vạn vật.

Lâm Khuyết bước vào, nhìn quanh một lượt. Khóe môi hắn khẽ nhếch lên thành một nụ cười đầy châm biếm: "Các vị trưởng lão đang họp bàn xem nên bán đứng ta như thế nào sao?"

"Lâm Khuyết! Thằng ranh con, ngươi còn dám vác mặt đến đây?" Lâm Hùng đứng bật dậy, linh áp thuộc về Trúc Đạo Cơ trung kỳ bộc phát, ép thẳng về phía thiếu niên. "Ngươi gây họa tày đình, lại còn không mau quỳ xuống chịu tội?"

Lâm Khuyết thản nhiên bước đi giữa linh áp cuồng bạo ấy như dạo chơi chốn không người. Mỗi bước đi của hắn, mặt đất dưới chân lại hiện lên một đạo gợn sóng mờ nhạt, triệt tiêu hoàn toàn áp lực từ Lâm Hùng.

"Quỳ xuống? Chỉ dựa vào một kẻ cả đời chỉ biết cúi đầu làm nô tài như ông, hay dựa vào cái đám tạp nham đang run rẩy vì sợ một cái Diệp gia nhỏ bé này?"

"Ngươi tìm chết!" Lâm Hùng giận quá hóa cười. Lão ta vung tay, linh khí màu đất vàng ngưng tụ thành một bàn tay khổng lồ, trực diện tát xuống đầu Lâm Khuyết. "Để ta phế ngươi trước, rồi đưa sang cho Diệp gia tạ tội!"

Lâm Khuyết nhắm mắt lại trong tích tắc. Trong tâm thức của hắn, công pháp *Nhất Niệm Luân Hồi Quyết* bắt đầu vận chuyển. Tuy hiện tại thân xác này mới chỉ tái lập "Nghịch Đạo Cơ", lượng linh khí mỏng manh đến thảm thương, nhưng ý niệm của hắn là ý niệm của Cửu Luân Chân Tiên.

"Nhất niệm… tàn lụi."

Hắn không tránh không né, chỉ đưa một ngón tay lên chỉ nhẹ vào không trung. Một điểm đen cực nhỏ xuất hiện ở đầu ngón tay, giống như một điểm mù của thời gian và không gian.

*Xì!*

Bàn tay linh khí khổng lồ của Lâm Hùng khi chạm vào điểm đen ấy, không hề phát ra tiếng nổ nào, mà giống như tuyết gặp nước sôi, nhanh chóng tan chảy và tiêu tán vào hư không. Lâm Hùng trố mắt nhìn, cơ thể lão đột nhiên cứng đờ, linh khí trong đan điền như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, không thể lưu chuyển dù chỉ một tấc.

"Đây là… yêu thuật gì?" Lâm Hùng run giọng hỏi, nỗi sợ hãi từ đáy lòng trỗi dậy.

Lâm Khuyết thu tay về, điềm nhiên ngồi xuống một chiếc ghế trống, chống cằm nhìn Đại trưởng lão: "Ta quay lại đây không phải để giải thích với các người. Ta quay lại là để thu nợ. Lâm Hùng, ba năm qua, ông cùng phủ thành chủ cấu kết, lén lút tuồn tài nguyên của Lâm gia ra ngoài, lại còn âm thầm hạ độc vào thức ăn của ta để duy trì trạng thái phế vật, ông nghĩ ta không biết sao?"

Toàn trường chấn động. Những vị trưởng lão khác quay sang nhìn Lâm Hùng với ánh mắt hoài nghi.

"Ngươi… ngươi nói bậy! Chứng cứ đâu?" Lâm Hùng mặt cắt không còn giọt máu, lắp bắp chối cãi.

Lâm Khuyết vỗ tay nhẹ hai cái. Từ trong bóng tối bên ngoài cửa, một thi thể bị ném vào giữa sảnh. Đó là tổng quản nội vụ của Lâm gia, tay sai đắc lực nhất của Lâm Hùng. Trên ngực thi thể còn găm một lá mật thư có dấu niêm phong của Diệp gia.

"Lá thư này ghi rõ, chỉ cần ta chết hoặc bị giao ra, Diệp gia sẽ giúp ông ngồi lên vị trí Gia chủ, sau đó sát nhập Lâm gia thành một chi nhánh của bọn chúng. Lâm gia tổ tông truyền lại ngàn năm, ông lại muốn đem bán rẻ như vậy?" Giọng nói của Lâm Khuyết bỗng nhiên trở nên uy nghiêm vô bì, tựa như lôi đình nổ vang bên tai mỗi người.

"Sát phạt quyết đoán, ấy mới là đạo."

Lâm Khuyết đứng dậy, sát ý tỏa ra khiến nhiệt độ trong phòng hạ xuống mức đóng băng.

"Lâm gia cần một cuộc thanh trừng. Những kẻ phản bội, không có tư cách sống để nhìn thấy ngày mai."

"Lên cho ta! Giết nó!" Lâm Hùng biết mình đã bại lộ, liền gầm lên, ra lệnh cho đám hộ vệ tâm phúc đang ẩn nấp trong bóng tối.

Hơn mười tên sát thủ từ trên xà nhà và sau những tấm bình phong lao ra, vũ khí trong tay lấp loáng hàn quang. Đám người này đều là những kẻ liều mạng, tu vi ít nhất cũng là Khải Linh Cảnh ngũ trọng trở lên.

Thế nhưng, Lâm Khuyết ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn bọn họ. Hắn chỉ nhẹ nhàng bước một bước.

*Nhất Niệm Luân Hồi – Sát Niệm Phù Du.*

Thời gian dường như ngưng đọng lại trong sát na đó. Trong mắt đám sát thủ, cảnh vật xung quanh bỗng chốc biến đổi. Không còn là nghị sự đường, mà là một vùng chiến trường đầy rẫy thây chất thành núi, máu chảy thành sông. Một bóng hình cao lớn vạn trượng đứng trên đỉnh cao, chỉ cần một cái nhìn liền khiến linh hồn bọn họ vỡ vụn.

Ảo cảnh chỉ kéo dài trong chưa đầy một hơi thở, nhưng đối với bọn họ, đó là hàng vạn năm tra tấn tâm linh.

*Bịch! Bịch! Bịch!*

Toàn bộ hơn mười tên sát thủ đồng loạt ngã gục, bảy lỗ chảy máu, hơi thở tắt lịm. Bọn họ không chết vì vết thương xác thịt, mà chết vì thần hồn bị phá hủy hoàn toàn.

Đám trưởng lão chứng kiến cảnh này, có người sợ đến mức ngã lăn xuống đất, có người liên tục lẩm bẩm cầu nguyện. Đây không phải sức mạnh của con người, đây là sức mạnh của thần linh, của ác ma!

Lâm Hùng hoảng loạn, lão rút ra một lá bùa màu đỏ sẫm, định bóp nát: "Là ngươi ép ta! Đây là Huyết Ma Phù của vị đại nhân kia ban cho, chết đi!"

Lá bùa bùng cháy, một cái đầu quỷ bằng khói đen rít gào lao về phía Lâm Khuyết. Đây là sức mạnh của một tu sĩ Hóa Thần Cảnh gửi gắm, đối với hạ giới mà nói, nó là sức mạnh tuyệt đối không thể cản phá.

Lâm Khuyết nhướng mày: "Hơi thở của Thái Thượng Thiên Tông? Hóa ra, vòng lặp này vẫn có bàn tay của lũ khốn đó nhúng vào sớm như vậy sao?"

Hắn không lùi mà tiến, bàn tay không mang theo chút linh lực nào trực tiếp chộp lấy cái đầu quỷ. "Chút tàn niệm của một con chó dưới trướng Thái Thượng mà cũng đòi nghịch chuyển nhân quả của ta?"

Trong lòng bàn tay Lâm Khuyết, một luồng ánh sáng trắng mờ ảo hiện lên — đó là một tia sức mạnh từ Mảnh Vỡ Luân Hồi mà hắn vừa thức tỉnh trong linh hồn. Ánh sáng trắng chạm tới đầu quỷ, cái đầu quỷ đang hung tợn bỗng nhiên lộ ra vẻ sợ hãi tột cùng, nó muốn bỏ chạy nhưng không kịp, bị ánh sáng trắng nuốt chửng hoàn toàn.

Lâm Khuyết lướt tới trước mặt Lâm Hùng, bàn tay đặt lên đỉnh đầu lão.

"Ông thích quyền lực, vậy ta cho ông nhìn thấy kết cục của kẻ truy cầu quyền lực không thuộc về mình trong vạn kiếp luân hồi."

"Không… đừng… tha mạng…"

Tiếng kêu van của Lâm Hùng chưa dứt thì mắt lão đã trở nên dại ra. Chỉ trong chớp mắt, lão như đã trải qua hàng ngàn đời làm súc vật, bị giết mổ, bị chà đạp. Một hơi thở sau, toàn thân Lâm Hùng nổ tung thành một làn sương máu, ngay cả cơ hội đầu thai cũng không còn.

Cả nghị sự đường im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập của chính mình. Lâm Khuyết quay người, chắp tay sau lưng, nhìn đám trưởng lão đang quỳ phục dưới đất.

"Bắt đầu từ bây giờ, Lâm gia do ta làm chủ. Ai có ý kiến?"

"Tham kiến… Gia chủ!"

Tiếng hô vang lên đồng loạt, dù là chân thành hay vì sợ hãi, nhưng vào lúc này, uy quyền của Lâm Khuyết tại Lâm gia đã đạt đến mức tuyệt đối.

Lâm Khuyết nhìn ra màn mưa đang dần ngớt phía xa. Hắn biết, thanh trừng Lâm gia chỉ là bước nhỏ nhất. Trận chiến thật sự sắp bắt đầu khi quân đoàn của Diệp gia và phủ thành chủ kéo tới.

Nhưng hắn không sợ. Kiếm của hắn đang khát máu, và ý niệm của hắn đã sẵn sàng để nghiền nát bất cứ quy luật nào dám ngăn cản con đường nghịch thiên này.

"Thanh mận đã gãy, nhưng Trảm Thần sẽ tái sinh từ đống tro tàn này." Lâm Khuyết thầm nhủ, ánh mắt xuyên thấu bóng đêm, nhìn về hướng thượng giới xa xôi.

Nơi đó, những vị "Thiên Tôn" cao cao tại thượng chắc hẳn vẫn chưa biết rằng, tử thần của bọn chúng đã bắt đầu bước ra từ một gia tộc suy tàn ở nơi hẻo lánh nhất của trần gian.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8