Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 3: Nghịch Thiên Kiếm Ý sơ hiện**

Cập nhật lúc: 2026-04-19 11:22:49 | Lượt xem: 15

**Chương 3: Nghịch Thiên Kiếm Ý Sơ Hiện**

Ánh ban mai nhạt nhòa lách qua những khe hở của gian phòng củi, rọi lên gương mặt nhợt nhạt nhưng góc cạnh của Lâm Khuyết. Hắn chậm rãi thở ra một luồng trọc khí, luồng khí ấy đen đặc như khói xám, vừa chạm vào không khí đã khiến những bông tuyết đọng bên bục cửa tan chảy ngay lập tức. Đó là những tàn dư của độc tính và phế huyết tích tụ trong kinh mạch hắn suốt mười mấy năm qua, vừa được *Nhất Niệm Luân Hồi Quyết* thanh tẩy sơ bộ.

Vết sẹo hình hoa bỉ ngạn trên ngực hắn khẽ run lên, mang theo một cảm giác ngứa ngáy nóng hổi. Lâm Khuyết biết, đó là dấu hiệu thần hồn đang dung hợp với nhục thân phế vật này. Linh hải vốn đã vỡ nát của hắn, giờ đây không còn chứa linh khí của trời đất, mà lại được lấp đầy bởi một loại năng lực tối tăm, thâm trầm — "Niệm lực".

"Két…"

Cánh cửa gỗ mục nát bị một lực đạo thô bạo đá văng, va vào vách tường kêu lên những tiếng răng rắc đau đớn.

"Lâm Khuyết! Thằng phế vật kia, còn không mau cút ra đây dập đầu tạ ơn?"

Một giọng nói cao ngạo, mang theo sự khinh miệt thấu xương truyền vào. Lâm Khuyết bình thản mở mắt, đôi đồng tử đen sâu thẳm như hai hố đen vạn cổ, không một chút gợn sóng. Hắn chậm rãi đứng dậy, phủi đi lớp bụi trần trên tà áo rách nát, bước ra ngoài.

Bên ngoài phòng củi, tuyết đọng bắt đầu tan, bùn đất nhão nhẹt văng tung tóe dưới đôi ủng thêu chỉ vàng sang trọng của Diệp Phàn. Gã đứng đó, tay cầm một chiếc quạt xếp khảm ngọc, gương mặt anh tuấn giờ đây đầy vẻ đắc ý của kẻ thắng cuộc. Sau lưng gã là ba bốn tên sai vặt và một gã trung niên cao lớn, vẻ mặt lạnh lùng, hơi thở thâm trầm, đó chính là hộ vệ thân tín của gã — Trần Bá, một tu sĩ đã đạt đến Khải Linh Cảnh lục trọng.

Diệp Phàn nhìn thấy Lâm Khuyết đi ra, ánh mắt gã lóe lên tia ngạc nhiên xen lẫn hậm hực. Gã vốn tưởng rằng sau trận đánh hôm qua, cộng thêm việc bị tước đi linh căn, Lâm Khuyết nếu không chết thì cũng phải nằm thoi thóp chờ tử thần rước đi. Nhưng thiếu niên trước mặt này, dù sắc mặt có chút tái nhợt, nhưng dáng đứng thẳng tắp như tùng bách, khí thế thản nhiên đến lạ thường.

"Ồ? Mạng cũng lớn đấy chứ." Diệp Phàn cười khẩy, gấp chiếc quạt lại, gõ nhẹ lên lòng bàn tay. "Lâm Khuyết, ta nghe nói ngươi không những không chết, mà còn ở trong này lẩm bẩm mấy lời điên khùng về trời đất. Thế nào, bị ta phế đi linh căn nên hóa điên rồi sao?"

Lâm Khuyết nhìn gã như nhìn một con kiến hôi đang nhảy múa, giọng nói khàn khàn nhưng lãnh đạm: "Diệp Phàn, linh căn ngươi cướp được, dùng có tốt không?"

Sắc mặt Diệp Phàn hơi biến hóa, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ cao ngạo: "Vô cùng tốt! Đó là Thiên phú vốn nên thuộc về ta, Thiên Đạo đã chọn ta làm chân mệnh chi tử của Thanh Vân Thành này. Còn ngươi, chỉ là cái bệ phóng thấp hèn mà thôi."

Gã tiến lên một bước, hạ thấp giọng đầy vẻ đe dọa: "Ta đến đây không phải để đôi co với ngươi. Gia tộc đã quyết định, phế vật không được phép ở lại Lâm gia làm ô uế thanh danh. Đây là giấy trục xuất, ngươi ký vào, sau đó cút khỏi đây. À, còn một việc nữa… Vân Hi vốn có hôn ước với ngươi, nhưng hiện tại nàng đã là người của Dao Trì Thánh Địa, hạng sâu mọt như ngươi không xứng để nhắc đến tên nàng. Khôn hồn thì giao ra miếng ngọc bội đính ước, nếu không…"

"Nếu không thì sao?" Lâm Khuyết nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện.

"Nếu không, ta sẽ để Trần Bá bẻ gãy tứ chi của ngươi, ném ngươi ra phố làm tên ăn mày!" Diệp Phàn gầm lên.

Trần Bá đứng phía sau nghe vậy, liền tiến lên một bước. Một luồng uy áp linh khí mạnh mẽ từ Khải Linh Cảnh lục trọng bộc phát ra, khiến những mảnh tuyết vụn xung quanh bị thổi bay, mặt đất dưới chân hắn nứt ra mấy đường nhỏ.

Đám sai vặt đứng xung quanh cười rộ lên:
"Lâm phế vật, nhìn thấy chưa? Đó là sức mạnh của tu sĩ thực sự!"
"Mau quỳ xuống cầu xin Diệp thiếu gia đi, biết đâu người đại nhân đại lượng sẽ chừa cho ngươi cái mạng chó."

Lâm Khuyết không nhìn đám hề đó một lần nào. Hắn cúi người xuống, dưới chân hắn là một cây mận khô đã chết héo vì giá rét, cành của nó dài chừng ba thước, khô khốc và khẳng khiu. Hắn thản nhiên nhặt cành mận ấy lên, phủi đi lớp tuyết mỏng.

"Kiếm vốn không có hình thù, ý vốn không có biên giới." Lâm Khuyết lẩm bẩm, âm thanh như vọng lại từ cõi xa xăm.

Trần Bá nhìn thấy hành động của hắn, trong lòng khinh khỉnh, cười gằn: "Muốn dùng một cành củi khô để chống lại ta? Lâm Khuyết, ngươi đúng là đã điên rồi. Chết đi!"

Trần Bá quát lớn, bàn tay phải co lại thành quyền, linh khí hóa thành một tầng lân giáp mờ nhạt bao bọc lấy nắm đấm — đây là Thổ Hệ Linh Khí, mang theo sức mạnh nghìn cân. Hắn lao tới như một con mãnh thú, nắm đấm xé gió rít lên chói tai, nhắm thẳng vào bả vai Lâm Khuyết mà nện xuống. Hắn không muốn giết ngay, hắn muốn hành hạ kẻ này theo ý chủ nhân.

Diệp Phàn khoanh tay đứng nhìn, khóe miệng nở nụ cười tàn nhẫn. Gã đang chờ nghe tiếng xương cốt vỡ vụn.

Nhưng, một cảnh tượng kinh hoàng đã xảy ra.

Lâm Khuyết vẫn đứng yên đó, không lùi nửa bước. Trong nháy mắt khi nắm đấm của Trần Bá chỉ còn cách hắn gang tấc, đôi mắt Lâm Khuyết bỗng nhiên rực sáng. Một tia xám tro lóe lên trong đồng tử hắn.

"Nghịch Thiên nhất niệm… Vạn pháp giai không."

Trong tâm trí Lâm Khuyết, thế giới bỗng nhiên chậm lại. Quỹ đạo chuyển động của linh khí trong cơ thể Trần Bá, sơ hở giữa những đốt ngón tay, sự dao động của sức mạnh thổ hệ… tất cả hiện lên rõ mồn một.

Hắn khẽ nhấc tay, cành mận khô khốc trong tay vốn dĩ vô cùng mong manh, nhưng lúc này lại toát ra một thứ khí tức khiến vạn vật phải run rẩy. Đó không phải linh khí, mà là "Kiếm Ý". Một loại kiếm ý sinh ra từ sự căm hận với Thiên Đạo, từ ý chí không cam lòng chịu sự chi phối của Luân Hồi.

Nghịch Thiên Kiếm Ý!

"Vút!"

Cành mận đâm ra, không hề có chiêu thức cầu kỳ, chỉ là một đường thẳng tắp đơn giản đến cực điểm. Nhưng ngay khi nó vạch ra trong không gian, một đường rách đen kịt dài hẹp bỗng nhiên xuất hiện như muốn xẻ rách bầu trời.

"Răng rắc!"

Lớp lân giáp linh khí trên nắm đấm của Trần Bá vốn được cho là không gì phá nổi, vậy mà vừa chạm vào cành mận khô đã lập tức tan rã như băng gặp lửa.

"Cái gì?!" Trần Bá kinh hoàng hét lên một tiếng. Hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh lạnh thấu xương xuyên qua nắm đấm, thẳng tiến vào kinh mạch mình. Luồng sức mạnh đó hung bạo, điên cuồng, nó như muốn phủ định tất cả những gì hắn đã tu luyện bấy lâu nay.

Cành mận không dừng lại, nó lướt qua nắm đấm, đâm trúng vào huyệt đạo ở cổ tay Trần Bá, sau đó mượn lực xoay chuyển, đuôi cành mận gõ nhẹ vào ngực hắn.

"Bùm!"

Một tiếng nổ trầm đục vang lên. Thân hình vạm vỡ của Trần Bá như bị một ngọn núi lớn tông trúng, bay ngược ra sau hơn mười trượng, va rầm vào bức tường bao của viện, khiến bức tường đổ sập xuống, chôn vùi hắn trong đống gạch đá.

Trần Bá phun ra một ngụm máu lớn, trong máu còn lẫn lộn những mảnh vụn nội tạng. Ánh mắt hắn tràn đầy sự sợ hãi và không tin nổi, miệng lắp bắp: "Kiếm… Kiếm ý… Làm sao có thể…"

Nói chưa dứt câu, đầu hắn nghẹo sang một bên, bất tỉnh nhân sự. Kinh mạch toàn thân hắn đã bị luồng kiếm ý nghịch thiên kia đánh nát, dù có cứu sống cũng vĩnh viễn là phế nhân.

Cả khu viện bỗng chốc rơi vào một sự im lặng chết chóc.

Nụ cười trên mặt Diệp Phàn cứng đờ lại. Đám sai vặt xung quanh run lẩy bẩy, đôi chân mềm nhũn quỳ sụp xuống đất. Bọn chúng không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Một tu sĩ Khải Linh Cảnh lục trọng, cường giả của Thanh Vân Thành, lại bị một thằng phế vật hạ gục chỉ bằng một cành mận khô?

Lâm Khuyết đứng đó, cành mận trên tay hắn bắt đầu vỡ vụn thành bột mịn, bởi chính nó cũng không chịu nổi sức mạnh của luồng kiếm ý kia. Hắn chậm rãi quay đầu nhìn về phía Diệp Phàn.

Ánh mắt ấy… lạnh đến mức khiến máu trong người Diệp Phàn như đông cứng lại. Gã lùi lại mấy bước, giọng run rẩy: "Ngươi… ngươi không phải Lâm Khuyết! Ngươi là ma quỷ phương nào?"

Lâm Khuyết không trả lời, hắn từng bước tiến về phía Diệp Phàn. Mỗi bước chân của hắn như nện thẳng vào tim gan gã, tạo ra những tiếng vang nghẹt thở.

"Linh căn ngươi cướp đi, tạm thời cho ngươi giữ lấy. Nó vốn không thuộc về ngươi, nên khi ta lấy lại, nó sẽ mang theo cả mạng sống của ngươi nữa."

Giọng Lâm Khuyết đều đều, không chứa đựng chút cảm xúc nào, nhưng chính điều đó mới là thứ đáng sợ nhất.

Diệp Phàn sợ hãi đến cực điểm, gã gào lên: "Đứng lại! Ta là con của tộc trưởng, ta đã được Thiên Đạo gia trì! Ngươi giết ta sẽ bị trời phạt!"

"Trời phạt sao?" Lâm Khuyết dừng lại, nhìn lên bầu trời xám xịt, nơi mà người thường không thấy, nhưng hắn lại thấy được những sợi dây nhân quả dày đặc đang bao phủ thế gian này.

Hắn đột nhiên cười to, tiếng cười sảng khoái mà ngạo nghễ, rung động cả một vùng trời: "Ta tu chính là Nghịch Thiên Đạo, trảm chính là Thiên Đạo nhân quả! Ngươi dùng Thiên Đạo để dọa ta, chẳng phải là quá nực cười sao?"

Lâm Khuyết giơ bàn tay không ra, hướng về phía Diệp Phàn khẽ bóp một cái.

"A!"

Diệp Phàn hét lên thảm thiết, gã cảm thấy linh căn vừa mới dung hợp trong cơ thể mình đang điên cuồng phản phệ, như có hàng nghìn con kiến lửa đang cắn xé tâm can. Gã ngã lăn lộn trên vũng bùn tuyết, vẻ cao quý lúc nãy hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự nhục nhã vô hạn.

Lâm Khuyết nhìn kẻ đang quằn quại dưới chân mình, trong lòng không hề thấy khoái cảm của việc trả thù. Với vị thế của một Cửu Luân Chân Tiên kiếp trước, Diệp Phàn thực sự quá nhỏ bé. Kẻ thù của hắn đang ở tầng trời thứ chín kia, là vị Thái Thượng Thiên Tôn từng là sư phụ hắn, là kẻ đang vận hành vòng lặp luân hồi để chăn nuôi chúng sinh.

Hắn nhìn mảnh giấy trục xuất đang rơi trên đất, vung tay một cái, kiếm khí vô hình chém nó thành tro bụi.

"Lâm gia… Thanh Vân Thành… cái lồng tù túng này không nhốt nổi ta."

Lâm Khuyết quay lưng đi, không nhìn Diệp Phàn thêm một lần nào nữa. Hắn biết, Diệp Phàn sẽ không chết ngay, linh căn phản phệ sẽ khiến gã sống trong đau đớn đến tận cùng trong ba ngày tới, đó là cái giá phải trả cho việc tước đoạt thiên phú của nguyên chủ.

Khi Lâm Khuyết bước ra khỏi cửa viện của Lâm gia, trời bỗng nhiên đổ một trận mưa lớn giữa tiết trời giá lạnh. Nước mưa gột rửa vết máu trên tay hắn, nhưng không gột rửa được sát ý rực lửa trong lòng.

Phía trước là rừng rậm Vạn Thú, nơi giao giới giữa phàm trần và tu hành giới, và cũng là hướng dẫn tới Vong Xuyên Hà.

"Thanh mận đã gãy, nhưng thanh kiếm trong lòng ta đã bắt đầu đúc lại."

Lâm Khuyết bước vào màn mưa, bóng dáng gầy gò của thiếu niên dần tan biến nơi cuối con phố, để lại sau lưng một Lâm gia đang chìm trong sự kinh hoàng và hỗn loạn.

Nhất Niệm khởi, Luân Hồi chuyển.
Thế giới này, từ nay về sau, sẽ vì cái tên Lâm Khuyết mà phải run rẩy.

Trên một đỉnh núi cao mịt mờ mây phủ, cách xa Thanh Vân Thành hàng vạn dặm, trong một tòa cung điện lơ lửng giữa không trung. Một người con gái đang ngồi tĩnh tọa, dung nhan khuynh quốc khuynh thành, nhưng quanh thân lại tỏa ra luồng khí tức u ám và băng giá của Cửu U.

Nàng đột ngột mở mắt, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má trắng sứ.

"Lâm Khuyết… là huynh sao?"

Vân Hi nhìn về phía chân trời xa xăm, trái tim nàng thắt lại. Một sợi dây nhân quả vốn đã mờ nhạt, bỗng nhiên rực sáng lên một cách kỳ lạ, xuyên qua muôn trùng không gian, kết nối linh hồn nàng với một ý niệm kiêu hùng vừa trỗi dậy ở một góc nhỏ của hạ giới.

Vòng lặp vạn năm, một lần nữa, vì một kẻ "Nghịch Đạo" mà xuất hiện biến số lớn nhất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8