Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 2: Linh căn bị tước, ý niệm nảy mầm**
CHƯƠNG 2: LINH CĂN BỊ TƯỚC, Ý NIỆM NẢY MẦM
Thanh Vân Thành, cuối đông.
Những trận gió tuyết thét gào như tiếng rên xiết của linh hồn bị giam cầm trong bóng tối. Bên trong một căn phòng củi xập xệ nằm ở góc khuất nhất của Lâm phủ, không khí lạnh lẽo đến mức hơi thở dường như cũng đóng băng. Lâm Khuyết nằm đó, trên đống rơm khô ẩm mục, cả người co quắp. Huyết nhục trên ngực hắn bị xé toạc, máu đỏ thẫm thấm đẫm tấm áo vải thô rách nát, tỏa ra một mùi tanh nồng cay đắng.
Phía trước hắn, một thiếu niên mặc cẩm bào thêu chỉ vàng, gương mặt tuấn lãng nhưng tràn đầy vẻ kiêu ngạo đang đứng tựa vào cột buồm, trong tay xoay nhẹ một khối cốt cách lung linh ánh hoàng kim. Đó chính là Thiên Phù Linh Căn – thứ vốn thuộc về Lâm Khuyết, là hy vọng duy nhất của Lâm gia, nhưng giờ đây đã nằm gọn trong tay kẻ khác.
Thiếu niên đó chính là Diệp Phàn, đệ tử thiên tài của Diệp gia, kẻ vừa được định sẵn là "khí vận chi tử" của vùng đất này.
"Lâm Khuyết, ngươi có biết tại sao hôm nay ngươi phải chịu nỗi đau này không?" Diệp Phàn cười nhạt, ánh mắt nhìn Lâm Khuyết như nhìn một con kiến hôi đang giãy chết dưới gót chân mình. "Trời có đạo của trời, người có mệnh của người. Ngươi sở hữu Linh Căn này chỉ là một sự nhầm lẫn của Thiên Đạo. Ta đây, chính là người thực thi ý muốn của trời cao, đưa nó trở về với chủ nhân đích thực."
Lâm Khuyết gục mặt xuống, đôi môi trắng bệch vì mất máu, nhưng khóe miệng lại khẽ nhếch lên một độ cong đầy giễu cợt. Trong lồng ngực trống rỗng của hắn, nơi vốn là vị trí của Linh Căn, hiện tại chỉ còn lại một hố đen máu thịt bầy nhầy. Thế nhưng, tận sâu trong thức hải – nơi Diệp Phàn không thể nào chạm tới – một vòng xoáy kỳ dị bắt đầu luân chuyển.
Hồn phách của Cửu Luân Chân Tiên đang run rẩy sau một giấc ngủ vạn cổ.
"Ý… muốn… của trời cao?" Lâm Khuyết thều thào, giọng nói khản đặc như tiếng sỏi đá va chạm. "Thiên Đạo… mà ngươi tôn sùng… chẳng qua chỉ là một cái lồng chăn nuôi… mà thôi."
Diệp Phàn biến sắc, nụ cười trên môi đông cứng lại. Hắn tiến lại gần, dùng mũi giày dẫm mạnh lên vết thương trên ngực Lâm Khuyết, nghiền nát lớp huyết thịt vừa mới se lại.
"Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! Một con sâu cái kiến bị tước mất tiên cơ như ngươi, lấy tư cách gì để bàn luận về Thiên Đạo?"
Cơn đau thấu tận tâm can tràn về như thủy triều. Lâm Khuyết cảm thấy xương sườn mình đang rạn nứt dưới chân Diệp Phàn, phổi như bị bóp nghẹt không thể thở nổi. Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc đau đớn cùng cực ấy, một ý niệm bỗng bộc phát dữ dội.
*Nhất Niệm Luân Hồi Quyết!*
Ký ức kiếp trước cuồn cuộn đổ về như đại dương vỡ bờ. Lâm Khuyết thấy mình đứng trên đỉnh Cửu Tiêu, thấy mình tự tay chém đứt xiềng xích của Thái Thượng Thiên Tôn, thấy cả thế gian tan biến trong ngọn lửa luân hồi do chính hắn khơi mào.
Vạn vật xung quanh đột ngột ngưng đọng. Tiếng gió tuyết thét gào biến mất. Những hạt bụi bay lơ lửng trong không gian đứng khựng lại. Ngay cả gương mặt hung ác của Diệp Phàn cũng bị đóng băng thành một bức tượng kỳ quái.
Trong thế giới tĩnh lặng này, linh hồn Lâm Khuyết từ từ đứng dậy từ thể xác rách nát.
Hắn nhìn Diệp Phàn, nhìn khối Linh Căn hoàng kim đang tỏa ra hào quang mỹ lệ đó. Đối với kẻ khác, đó là tiên cơ, là đường dẫn tới trường sinh. Nhưng trong mắt kẻ đã từng đứng trên đỉnh cao nhất, đó chỉ là một cái "móc câu" của Thiên Đạo. Kẻ nào dung hợp Linh Căn, kẻ đó sẽ vĩnh viễn là nô lệ, cung cấp khí vận để nuôi dưỡng những thực thể đứng sau bức màn luân hồi.
"Ngươi muốn nó? Vậy thì cầm lấy đi." Lâm Khuyết thầm nhủ trong lòng. "Cái ta cần… chưa bao giờ là một khúc xương mục nát."
Hắn nhắm mắt lại, vận chuyển bí pháp duy nhất có thể nghịch chuyển càn khôn. Ý niệm của hắn biến thành những sợi tơ trong suốt, xuyên qua lồng ngực mình, nhưng không phải để đòi lại Linh Căn, mà là để tước đi "Duyên phận" vốn có giữa hắn và Thiên Đạo.
*Thiên tước ta Linh Căn, ta lấy đó làm giá để cầu Đạo thật sự!*
Uỳnh!
Một tiếng nổ không vang lên ở bên tai, mà vang lên trong linh hồn của Lâm Khuyết. Một đạo xích đen hư ảo đột nhiên xuất hiện, quấn quanh thể xác hắn rồi vỡ vụn thành trăm mảnh. Những mảnh vỡ đó rơi vào vết thương của hắn, không phải để chữa lành, mà để kích phát một loại sức mạnh tàn độc nhưng vô cùng thuần khiết: Nghịch Đạo Lực.
Cơn đau dường như biến chất. Từ sự dày xéo nhục thân chuyển thành sự gột rửa linh hồn. Lâm Khuyết thấy một hạt mầm bé nhỏ đang nảy nở trong hư vô của đan điền đã bị hủy hoại. Đó không phải là Linh Căn, không phải là Kim Đan, mà là một đạo "Nhất Niệm".
Thời gian bắt đầu trôi trở lại.
Diệp Phàn bỗng cảm thấy dưới chân mình truyền đến một sức phản chấn cực mạnh, khiến hắn không tự chủ được mà lùi lại mấy bước. Hắn nhìn xuống, kinh hãi nhận thấy từ vết thương của Lâm Khuyết không còn chảy ra máu đỏ, mà là một làn khói đen u uẩn đang lờ mờ tỏa ra.
"Ngươi… ngươi làm cái gì?" Diệp Phàn hét lên, nắm chặt khối linh căn vàng rực trong tay. Hắn cảm nhận được, dù hắn đang giữ Linh Căn, nhưng cái cảm giác "làm chủ vận mệnh" bỗng chốc mờ nhạt đi.
Lâm Khuyết từ từ ngồi dậy. Cử động của hắn cứng nhắc như một xác chết vùng dậy khỏi nấm mồ, nhưng đôi mắt hắn…
Đó là đôi mắt chứa đựng vạn trượng hồng trần, chứa đựng cái chết của các kỷ nguyên, lạnh lẽo đến mức khiến Diệp Phàn cảm thấy như bị ném vào vực sâu không đáy.
"Ngươi nói đúng một điều, Diệp Phàn." Lâm Khuyết mở miệng, giọng nói bình thản đến đáng sợ. "Hôm nay, ta thật sự nên cảm ơn ngươi. Nếu không có ngươi tước đi cái xích xiềng mang tên 'Linh Căn' này, ta có lẽ vẫn sẽ còn phân vân trước cửa luân hồi."
"Ngươi điên rồi! Chết đến nơi còn mạnh miệng!" Diệp Phàn nghiến răng, giơ tay định đánh ra một đạo linh lực kết liễu Lâm Khuyết.
Nhưng đúng lúc này, bên ngoài căn phòng truyền đến tiếng chuông dồn dập. Đó là tiếng chuông triệu tập của Lâm gia gia chủ.
"Diệp thiếu gia, dừng tay!" Một lão giả mặc áo xám từ bóng tối bước ra, ngăn cản Diệp Phàn. "Hôn ước đã hủy, Linh Căn đã lấy, khí vận của Lâm gia đã cạn. Giết hắn lúc này sẽ chỉ gây thêm phiền phức không đáng có với tông môn giám sát. Để hắn lại đây, trong căn phòng củi này, tuyết sẽ kết liễu hắn thay ngài."
Diệp Phàn hừ lạnh một tiếng, liếc nhìn Lâm Khuyết một lần cuối đầy khinh miệt. Hắn thu khối Linh Căn vào trong túi trữ vật, xoay người bước ra ngoài trời tuyết trắng xóa.
"Lâm Khuyết, nhớ lấy gương mặt này. Vì từ mai trở đi, ta sẽ đứng trên mây xanh nhìn xuống, còn ngươi sẽ chỉ là đống xương khô bị vùi dưới lớp tuyết Thanh Vân này thôi."
Cánh cửa gỗ mục nát đóng sầm lại, để lại một mình Lâm Khuyết trong bóng tối mịt mùng.
Im lặng bao trùm tất cả.
Lâm Khuyết thở dốc, cơn đau mất đi Linh Căn khiến ý thức của hắn bắt đầu mông lung. Thế nhưng, hạt mầm "Nhất Niệm" trong đan điền đang khát khao sức mạnh. Hắn ngồi xếp bằng trên đống rơm, bắt đầu kết những ấn pháp cổ quái bằng những ngón tay dính máu.
*Nhất Niệm Luân Hồi, Vạn Cổ Vi Căn.*
*Thiên Đạo nếu hẹp, ta tự mở ra lối riêng.*
Một vòng xoáy tâm linh vô hình lan tỏa. Tuyết rơi trên mái nhà bỗng nhiên bốc hơi. Toàn bộ linh khí nghèo nàn trong căn phòng củi rách nát bắt đầu điên cuồng tuôn về phía lồng ngực trống rỗng của hắn.
Thay vì đi theo kinh mạch định sẵn, linh khí dưới sự khống chế của Nhất Niệm Luân Hồi Quyết đã bị nghiền nát, chuyển hóa thành Nghịch Đạo Khí – thứ năng lượng đen tuyền bao phủ lấy vết thương máu thịt mơ hồ.
Ở đó, một cái "Linh Căn ảo" được dệt thành bằng ý chí đang từ từ hình thành. Nó không lấp lánh như vàng ròng, nó tăm tối và thâm trầm như chính vực thẳm.
Kiếp trước, hắn sở hữu Cửu Luân Thiên Căn, đứng đầu vạn giới nhưng vẫn thất bại dưới tay Thiên Đạo. Kiếp này, hắn bắt đầu từ số không, bắt đầu từ sự hủy diệt để tìm ra chân lý tối cao.
"Mảnh vỡ Luân Hồi đầu tiên… nó đang ở đâu đó quanh đây."
Lâm Khuyết lẩm bẩm, ánh mắt xuyên thấu qua vách gỗ mục, nhìn về phía xa xăm của thành phố. Ở nơi đó, hắn cảm nhận được hơi thở của Vong Xuyên Hà – con sông không thuộc về thế giới này, nơi đang chứa đựng một phần mảnh vỡ Trảm Thần Kiếm của hắn.
Gió tuyết vẫn thổi, nhưng thiếu niên trong phòng củi không còn run rẩy nữa. Sát ý của hắn lạnh hơn cả tuyết, và ý chí của hắn kiên định hơn cả đá tảng.
"Vân Hi… chờ ta."
Trong tâm trí hắn, hình ảnh người con gái mang Cửu U Linh Thể, người sẽ bị hiến tế cho Thiên Đạo vạn năm một lần, lại hiện lên rực rỡ và bi thương.
Lâm Khuyết nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay khiến máu lại chảy ra.
"Kiếp trước ta bảo vệ nàng không được, để nàng tan biến trong vầng hào quang giả tạo của Dao Trì. Kiếp này, nếu trời muốn tế nàng, ta sẽ khiến trời trở thành vật tế cho nàng."
Khi ánh bình minh của ngày mới nhạt nhòa hiện lên trên nền trời xám xịt của Thanh Vân Thành, Lâm Khuyết đứng dậy. Vết thương trên ngực hắn đã kết vảy thành một vệt sẹo kỳ dị, trông giống như một đóa hoa bỉ ngạn đang hé nở.
Hắn đẩy cánh cửa phòng củi ra. Một luồng gió lạnh thốc vào, mang theo sự tươi mới của tự do.
Dưới chân hắn, một con đường vạn dặm đầy máu và lửa đã bắt đầu mở ra. Thiên Đạo tưởng mình đã thắng, Diệp Phàn tưởng mình đã tước đi tương lai của hắn. Nhưng chúng không biết rằng, chúng vừa mới gỡ bỏ đi phong ấn cuối cùng của một kẻ có khả năng lật đổ toàn bộ trật tự của vũ trụ.
Bên ngoài, tuyết vẫn rơi, che khuất dấu chân của người thiếu niên bước đi trong bóng tối. Một chương mới của vạn cổ đã được lật sang, bắt đầu từ một ý niệm vừa nảy mầm trong đau khổ tột cùng.