Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 1: Trọng sinh bên dòng Vong Xuyên**

Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:45:26 | Lượt xem: 19

**CHƯƠNG 1: TRỌNG SINH BÊN DÒNG VONG XUYÊN**

Hỗn độn.

Bóng tối bao trùm lấy mọi ngụ ý của sự tồn tại. Trong cái hư vô thẳm sâu ấy, cảm giác duy nhất còn sót lại là nỗi đau—một nỗi đau không đến từ da thịt, mà đến từ sự tan vỡ của thần hồn.

Lâm Khuyết thấy mình đang trôi lơ lửng giữa dòng chảy của thời gian. Ký ức cuối cùng trong hắn là một màu đỏ thẫm kinh hoàng. Hắn nhớ mình đã đứng trên đỉnh Cửu Tiêu Thánh Vực, tay cầm Trảm Thần Kiếm, đối diện với gương mặt hiền từ nhưng lạnh lẽo như băng giá vạn năm của sư phụ mình—Thái Thượng Thiên Tôn.

*“Khuyết nhi, thế gian này là một lò luyện, chúng sinh là đan dược. Ngươi đã chạm tới ngưỡng cửa trường sinh, vì sao lại không chịu hóa thân thành Đạo?”*

Giọng nói ấy từng là niềm tin cả đời của hắn, nhưng vào khoảnh khắc hắn nhìn thấy "Sổ Sinh Tử", nhìn thấy linh hồn của hàng tỉ sinh linh bị nghiền nát để nuôi dưỡng một cái gọi là "Thiên Đạo" bất tử, Lâm Khuyết đã cười. Hắn cười đến mức huyết lệ tuôn trào, cười cho sự ngu muội của bản thân suốt vạn năm tu hành.

Trường sinh thật sự? Không, đó chỉ là một vòng lặp vĩnh cửu, một cái chuồng gia súc khổng lồ mà kẻ chăn nuôi chính là vị thần mà hắn hằng tôn kính.

*“Nếu Thiên Đạo vô tình, ta nguyện nghịch thiên chấp đạo. Nếu Luân Hồi là xiềng xích, ta sẽ dùng nhất niệm này phá vỡ nó!”*

Tiếng nổ vang trời. Cửu Luân Chân Tiên tự bạo thần hồn, đem theo tất cả tu vi và kiếm ý đánh đổi lấy một cơ hội duy nhất: Trọng sinh.

"Oòng… oòng…"

Tiếng nước chảy rì rầm đánh thức ý thức đang mê muội của Lâm Khuyết. Hắn cảm thấy phổi mình như bị ép khô, cổ họng nóng rát như có người vừa đổ than hồng vào.

Lâm Khuyết nỗ lực mở mắt. Ánh sáng mờ đục rọi vào con ngươi, khiến hắn phải mất một lúc lâu mới định thần lại được. Trước mắt hắn không phải là cung điện vàng son của Cửu Tiêu, mà là một trần nhà mục nát với những thanh xà ngang đầy mạng nhện.

Mùi ẩm mốc của đất, mùi thuốc sắc nồng nặc và cái lạnh thấu xương của tiết trời chớm đông bao phủ lấy căn phòng nhỏ hẹp.

"Khụ… khụ khụ!"

Lâm Khuyết bật dậy, ho khan dữ dội. Mỗi cái ho đều mang theo những búng máu thâm đen. Hắn đưa bàn tay gầy gò, xanh xao lên lau khóe miệng, ánh mắt vốn đang mơ hồ bỗng chốc trở nên sắc lạnh như kiếm mang.

"Ta… chưa chết?"

Hắn cúi xuống nhìn đôi bàn tay mình. Đây không phải là đôi bàn tay có thể che trời lấp đất, nắm giữ sấm sét của Cửu Luân Chân Tiên. Đây là bàn tay của một thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi, xương xẩu, đầy những vết chai sần vì lao dịch và… vết sẹo của những đòn roi.

Một cơn đau nhức nhối bất chợt ập tới đại não. Hàng vạn mảnh ký ức lạ lẫm chen chúc, xâu xé thần hồn hắn, buộc hắn phải tiếp nhận một danh phận mới.

Thương Khung Giới, Phàm Trần Tứ Châu, Thanh Vân Thành.

Thiếu niên này cũng tên là Lâm Khuyết, con trai duy nhất của dòng trưởng Lâm gia. Nhưng cái danh hiệu "đích tôn" ấy chỉ mang lại tai họa. Mười năm trước, phụ thân hắn mất tích trong một chuyến săn bắn, mẫu thân lâm bệnh nặng rồi qua đời. Kể từ đó, vị thiếu gia này bị đẩy xuống làm hạ nhân, sống trong căn củi mục này.

Đau đớn nhất là, chỉ ba ngày trước, "Khí vận chi tử" của Thanh Vân Thành—Diệp Phàn—đã lấy cớ tỷ thí để phế đi linh căn duy nhất của hắn, tước đoạt toàn bộ cơ hội tu luyện, khiến hắn chỉ còn là một kẻ phế vật chờ chết.

"Linh căn bị tước đoạt… Phế vật của gia tộc sao?"

Lâm Khuyết tự lẩm bẩm, một nụ cười lạnh lẽo hiện lên trên gương mặt nhợt nhạt. Cảm giác này thật nực cười. Một vị Chân Tiên từng đứng đầu Cửu Giới, nay lại rơi vào cảnh ngộ thảm hại nhất của kiếp người.

Hắn nhắm mắt lại, thử vận chuyển công pháp trong ký ức. Tuy nhiên, vừa mới nhen nhóm một chút linh lực, trong đan điền đã truyền tới cơn đau như dao cắt. Linh hải rách nát, các mạch máu bị bế tắc hoàn toàn. Diệp Phàn ra tay cực kỳ độc thủ, không chỉ tước đoạt linh căn mà còn muốn đoạn tuyệt hoàn toàn sinh cơ của hắn.

"Ngu xuẩn."

Lâm Khuyết lạnh giọng nhận xét. Với tầm nhìn của hắn, linh căn chỉ là một cái "ống dẫn" mà Thiên Đạo ban cho để dễ dàng kiểm soát con người. Kẻ tu luyện thuận thiên dựa vào linh căn để hấp thụ linh khí, nhưng đồng thời cũng biến mình thành nô lệ của quy luật.

"Ta tu chính là Nhất Niệm. Ta chấp chính là Thiên Đạo. Cần gì đến cái linh căn phàm tục kia?"

Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng ngồi kiết già theo tư thế cổ xưa. Trong thức hải mênh mông của hắn, một mảnh tàn hủ của thanh kiếm gãy đang lơ lửng, tỏa ra khí tức u trầm, tang thương.

Đó chính là *Trảm Thần Kiếm*. Dù chỉ còn một mảnh vỡ thần hồn mang theo, nó vẫn là thánh vật có thể chém đứt nhân quả.

Lâm Khuyết bắt đầu vận chuyển *Nhất Niệm Luân Hồi Quyết*.

Một luồng khí tức huyền bí, không thuộc về thế giới này, bắt đầu nhen nhóm từ tâm điểm của thần hồn. Nó không đi qua linh hải bị phá hủy, mà thẩm thấu trực tiếp vào từng tế bào, từng thớ thịt.

Hư không quanh hắn dường như run rẩy. Nếu có một đại năng nào ở đây, chắc chắn sẽ kinh hãi nhận ra: Linh khí quanh căn phòng này không phải được hấp thụ, mà là đang "phục tùng". Chúng chen chúc nhau muốn chui vào cơ thể hắn như thể đang quỳ lạy quân vương của mình.

Nhưng đúng lúc này, một tiếng "ầm" lớn vang lên.

Cánh cửa gỗ mục nát của căn củi bị một cú đá thô bạo làm cho vỡ tan tành. Ánh nắng chói chang cùng luồng gió lạnh lùa vào, cắt đứt quá trình tu luyện của Lâm Khuyết.

"Lâm Khuyết! Thằng phế vật kia, còn chưa chết hẳn sao?"

Một giọng nói cao ngạo, đầy châm chọc vang lên.

Lâm Khuyết chậm rãi mở mắt. Đứng ở cửa là ba thiếu niên mặc y phục lụa là, dẫn đầu là một kẻ có đôi mắt lươn, sắc mặt vàng vọt vì tửu sắc quá độ—Lâm Hổ, một kẻ thuộc chi thứ của Lâm gia, kẻ luôn lấy việc hành hạ hắn làm thú vui.

Lâm Hổ thấy Lâm Khuyết vẫn còn ngồi dậy được, trong mắt lóe lên sự ngạc nhiên, sau đó là vẻ khinh miệt sâu sắc. Hắn bước vào, dùng mũi giày đắt tiền di di trên nền đất bẩn thỉu ngay trước mặt Lâm Khuyết.

"Diệp thiếu gia nói quả không sai, mệnh của ngươi cứng thật. Bị phế linh căn mà vẫn còn ngồi đây 'giả vờ' tu hành à? Ngươi tưởng mình còn là đại thiếu gia sao?"

Lâm Khuyết không nói gì, ánh mắt hắn thản nhiên đến mức đáng sợ. Trong mắt hắn, kẻ trước mặt này chẳng khác nào một con kiến đang nhảy múa trên miệng vực.

Sự im lặng của Lâm Khuyết khiến Lâm Hổ cảm thấy bị xúc phạm. Hắn quát lớn:

"Câm rồi à? Hôm nay ta tới đây không phải để xem ngươi diễn trò. Đại trưởng lão đã lệnh, phế vật không có tư cách ở lại Lâm gia chiếm chỗ. Mau thu dọn đồ đạc, cút ra khỏi Thanh Vân Thành cho ta!"

Nói rồi, Lâm Hổ đưa tay định túm lấy cổ áo của Lâm Khuyết.

"Cút."

Chỉ một từ duy nhất.

Thanh âm không lớn, nhưng khi nó lọt vào tai Lâm Hổ, gã cảm thấy như có một đạo lôi đình nổ vang trong óc. Cả thế giới trước mắt gã bỗng chốc sụp đổ, bóng tối của dòng sông Vong Xuyên mênh mông hiện ra, hàng vạn oan hồn gào thét đòi mạng quấn lấy chân gã.

Lâm Hổ cứng đờ tại chỗ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Hắn thấy trước mắt mình không phải là thằng em họ phế vật, mà là một vị sát thần bước ra từ núi thây biển máu, chỉ cần một cái liếc mắt cũng đủ khiến hồn bay phách tán.

"Lâm… Lâm ca?" Hai tên đi cùng thấy Lâm Hổ đứng ngây người, tò mò gọi.

Lâm Hổ giật mình bừng tỉnh khỏi ảo ảnh kinh hoàng. Hắn lùi lại hai bước, thở hồng hộc, tim đập loạn xạ. Cảm giác vừa rồi là gì? Sao hắn lại có thể sợ hãi một thằng phế vật?

"Gân cốt ngươi cứng lắm! Dám dùng yêu thuật dọa ta?" Lâm Hổ thẹn quá hóa giận, để lấy lại thể diện, hắn vận khởi linh lực cấp thấp ở Khải Linh Cảnh tầng thứ ba, nắm đấm mang theo tiếng gió rít nhắm thẳng ngực Lâm Khuyết mà nện xuống.

"Ta đánh chết cái loại rác rưởi này!"

Lâm Khuyết nhìn nắm đấm đang lao tới, trong lòng thầm thở dài. Cơ thể này quá yếu, dù ý niệm của hắn mạnh đến đâu, nhưng cơ bắp không theo kịp phản xạ. Tuy nhiên, muốn đối phó với hạng tép riu này, không cần đến sức mạnh thể chất.

*Nhất Niệm Luân Hồi — Định!*

Một gợn sóng vô hình lan tỏa.

Nắm đấm của Lâm Hổ chỉ còn cách ngực Lâm Khuyết chưa đầy một tấc bỗng khựng lại. Không phải do bị cản trở bởi vật chất, mà là "khái niệm" thời gian trong vòng một trượng quanh Lâm Khuyết đã bị bóp méo.

Lâm Khuyết chậm rãi đứng dậy, động tác ung dung như đang dạo chơi giữa ngự hoa viên. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay của Lâm Hổ.

"Ngươi muốn chết ở đây, hay muốn thấy trời xanh sụp đổ?"

Lâm Khuyết thì thầm bên tai Lâm Hổ. Câu nói mang theo kiếm ý nghịch thiên khiến khí hải của Lâm Hổ nổ tung ngay lập tức.

"A… Aaaaa!"

Lâm Hổ rú lên đau đớn khi thời gian trôi đi bình thường trở lại. Hắn bay ngược ra ngoài như một bao cát rách, đập sầm vào tường củi, máu mồm máu mũi phun ra xối xả. Toàn bộ tu vi của hắn đã bị phá nát chỉ trong một cái chớp mắt.

Hai tên đi theo sợ đến mức nhũn cả chân, chúng không nhìn rõ chuyện gì vừa xảy ra, chỉ thấy Lâm Hổ đột nhiên thảm bại.

"Mau… mau cõng hắn đi! Thằng này điên rồi! Nó biến thành ma rồi!"

Cả lũ hốt hoảng tha lôi Lâm Hổ chạy mất dạng, không dám quay đầu lại nhìn lấy một cái.

Căn phòng yên tĩnh trở lại. Lâm Khuyết đứng đó, thân hình gầy yếu nhưng khí thế lại cao ngất như núi non. Hắn lại một lần nữa ho khan, lần này máu ra nhiều hơn.

Việc cưỡng ép sử dụng sức mạnh tinh thần khi nhục thân chưa được tôi luyện khiến các kinh mạch vốn đã rách nát nay càng tổn thương nghiêm trọng.

"Vẫn còn quá yếu." Lâm Khuyết tự nhủ, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, nơi tòa phủ đệ sang trọng nhất của Thanh Vân Thành tọa lạc. Ở đó có Diệp gia, có Diệp Phàn—kẻ mà Thiên Đạo chọn làm quân cờ để giày xéo lên cuộc đời hắn.

Hắn nhớ lại kiếp trước, khi hắn là Chân Tiên, mỗi bước chân đều có vạn dân quỳ lạy. Nhưng giờ đây, hắn nhận ra khởi đầu này mới chính là sự giải thoát. Không linh căn, không vận mệnh định sẵn, hắn là một tờ giấy trắng giữa dòng luân hồi đen tối.

"Thái Thượng Thiên Tôn, ngươi dùng chúng sinh làm đan, dùng thiên địa làm lồng. Ngươi muốn nhìn ta chết trong cái lồng này sao?"

Lâm Khuyết bước ra khỏi căn củi mục, đứng giữa trời đất. Dòng Vong Xuyên ảo ảnh trong ký ức dường như đang hiện lên dưới chân hắn, lạnh lẽo và đầy uất hận.

"Ta đã về. Lần này, không chỉ là Cửu Tiêu, mà là cả cái Thiên Đạo mục nát này, ta đều sẽ nhất niệm chém đứt."

Gió tuyết bắt đầu rơi trên Thanh Vân Thành.

Lâm Khuyết vươn tay hứng lấy một bông tuyết. Hắn không còn là Lâm Khuyết của ngày xưa, vị Tiên Tôn cô độc trên đỉnh cao. Hắn bây giờ là một kẻ nghèo nàn không xu dính túi, mang theo một thanh kiếm gãy và một ý niệm nghịch thiên.

Hành trình phá vỡ luân hồi, bắt đầu từ một bước chân này.

Cùng lúc đó, tại trung tâm thành phố, trong mật thất của Diệp gia.

Một thiếu niên tuấn tú đang ngồi xếp bằng giữa trận pháp đầy linh thạch cao cấp. Hào quang quanh người hắn tỏa ra lấp lánh, một cái linh căn màu hoàng kim rực rỡ đang từ từ dung hợp vào xương sống của hắn. Đó chính là linh căn mà hắn vừa tướt đoạt từ Lâm Khuyết.

Hắn đột nhiên mở mắt, một cảm giác bất an kỳ lạ xẹt qua tim.

"Diệp thiếu gia, có chuyện gì sao?" Một lão giả áo xám đứng cạnh quan tâm hỏi.

Diệp Phàn nhíu mày, sờ lên lồng ngực: "Không có gì. Chỉ là đột nhiên cảm thấy… dường như có một thứ gì đó vốn đã thuộc về mình, lại vừa mới vuột mất."

Lão giả cười ha hả: "Thiếu gia đa nghi rồi. Ngài là người mang đại khí vận, kẻ mang thiên mệnh. Thứ gì ngài đã lấy đi, kẻ đó làm sao có thể đòi lại được?"

Diệp Phàn nghe vậy cũng cười nhạt, đôi mắt tràn đầy sự tự tin và lạnh lùng: "Cũng đúng. Một thằng phế vật nằm chờ chết, không đáng để ta lưu tâm."

Hắn không biết rằng, con quái vật đáng sợ nhất mà thế giới này từng chứng kiến, đã tỉnh dậy từ chính cái chết mà hắn ban cho.

Và khi tuyết tan, cả Thương Khung Giới sẽ phải run rẩy dưới chân người thiếu niên ấy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8