Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 5: Vạn Cổ Tù Lồng

Cập nhật lúc: 2026-04-19 11:24:11 | Lượt xem: 18

**CHƯƠNG 5: VẠN CỔ TÙ LỒNG**

Mưa tạnh.

Bầu trời sau cơn giông bão không mang lại vẻ thanh tân của nắng sớm, mà lại phủ lên một màu chì xám xịt, trầm uất. Không khí trong nghị sự đường của Lâm gia đặc quánh mùi máu tươi chưa kịp tan đi, hòa lẫn với sự sợ hãi đang lẩn khuất trong hơi thở của những kẻ sống sót.

Lâm Khuyết đứng giữa sảnh điện đổ nát, tà áo xám nhuộm đầy vết máu khô sẫm. Hắn không nhìn đám trưởng lão đang quỳ phục dưới chân, ánh mắt hắn xa xăm, xuyên qua những lớp mái ngói tan hoang để nhìn về phía chân trời phía Bắc—nơi tọa lạc của Phủ Thành chủ và thế lực Diệp gia đang hùng hận.

Nhưng, thứ hắn nhìn thấy không chỉ là núi non trùng điệp, mà là những sợi dây pháp tắc mờ nhạt đang chằng chịt bủa vây lấy toàn bộ Thương Khung Giới.

“Hừ, rốt cuộc cũng cảm nhận được rồi sao?”

Một giọng nói già nua, khàn đục và mang theo chút vị đắng cay vang lên trong thức hải của Lâm Khuyết. Từ chiếc nhẫn gỗ giản đơn trên ngón tay hắn, một luồng khói xanh nhạt nhẹ nhàng uốn lượn, ngưng tụ thành hình hài một lão giả hư ảo.

Thanh Lão. Một tàn hồn từ kỷ nguyên trước, người đã chứng kiến vô số lần luân hồi diệt vong.

Lâm Khuyết không quay đầu lại, tâm niệm truyền âm: “Thanh Lão, mảnh vỡ vừa rồi ta hấp thu từ linh hồn Lâm Hùng… nó chứa đựng một hơi thở rất lạ. Không phải là của tàn niệm quỷ tu, mà là một đoạn ký ức bị đánh cắp.”

Thanh Lão cười lạnh, âm thanh như tiếng lá khô cọ xát: “Đó không phải là bị đánh cắp. Đó là ‘Hạt giống sự thật’. Lâm gia các ngươi từng là một trong những gia tộc thủ hộ cổ xưa, tuy đã lụi tàn đến mức không bằng một con kiến, nhưng trong huyết mạch vẫn còn sót lại một tia khí tức của thời đại trước. Lâm Hùng tu luyện ma công sai lầm, vô tình chạm tới cấm kỵ đó nên mới bị thiên đạo cắn trả, biến thành một con quái vật không ra người không ra ngợm.”

“Hạt giống sự thật?” Lâm Khuyết nhíu mày, “Về cái gọi là Luân Hồi?”

“Tìm một nơi thanh tịnh đi. Để ta cho ngươi thấy… thế giới này rốt cuộc là cái gì.”

Lâm Khuyết phất tay, giọng nói lãnh đạm vang khắp Lâm gia: “Trong vòng ba ngày, thu dọn toàn bộ tàn cục. Kẻ nào dám có dị tâm, Lâm Hùng chính là kết cục duy nhất. Ta đi bế quan, không có lệnh của ta, ai vào chết nấy.”

Hắn xoay người, bước thẳng về phía mật thất nằm sâu dưới lòng đất của Lâm gia. Nơi này vốn là nơi các đời gia chủ tu luyện, linh khí tuy loãng nhưng yên tĩnh tuyệt đối.

Mật thất tối tăm, chỉ có vài viên huỳnh thạch tỏa ánh sáng xanh yếu ớt.

Lâm Khuyết ngồi xếp bằng, Nhất Niệm Luân Hồi Quyết trong người âm thầm vận chuyển. Luồng ánh sáng trắng mờ ảo từ Mảnh Vỡ Luân Hồi bắt đầu rực rỡ hơn trong linh đài của hắn.

“Mở ra cho ta!”

Lâm Khuyết quát khẽ trong lòng. Hắn không mượn sức mạnh bên ngoài, mà dùng chính ý chí “Nhất Niệm” mạnh mẽ của vị Cửu Luân Chân Tiên kiếp trước để oanh kích vào tầng sương mù bao quanh mảnh ký ức kia.

*Oanh!*

Đầu óc Lâm Khuyết vang lên một tiếng nổ lớn, thị giác của hắn lập tức thay đổi.

Hắn không còn ngồi trong mật thất chật hẹp, mà thấy mình đang đứng trên một đỉnh núi vô danh cao tận mây xanh. Nhưng kỳ lạ thay, bầu trời không có mặt trời, mặt trăng hay các vì sao. Thay vào đó, cả vòm trời là một màng bọc trong suốt, khổng lồ, phủ đầy những phù văn hoàng kim đang uốn lượn như những con giun đất kinh tởm.

“Nhìn kỹ đi, đây chính là hình dạng thật sự của Thương Khung Giới.” Giọng Thanh Lão vang lên bên cạnh, chứa đựng một nỗi căm hờn vạn cổ.

Lâm Khuyết phóng tầm mắt ra xa. Hắn nhìn thấy phía dưới mặt đất kia, hàng triệu người đang quỳ lạy trước các linh điện, thần miếu. Hắn nhìn thấy những tu sĩ thiên tài đang gian khổ tu hành, đổ mồ hôi và máu để đột phá cảnh giới.

Thế nhưng, mỗi khi một tu sĩ đột phá lên Luân Hồi Cảnh, khi bọn họ tưởng rằng mình đã chạm tới đỉnh cao của thế giới, thì từ màng bọc pháp tắc trên bầu trời kia sẽ hạ xuống một sợi tơ ánh sáng vô hình. Sợi tơ đó cắm thẳng vào đỉnh đầu của họ, không chút tiếng động, lặng lẽ hút lấy toàn bộ linh căn, khí vận và cả sinh mệnh lực đã được tích lũy hàng nghìn năm.

Cái gọi là “Thăng Tiên”, cái gọi là “Đại Đạo”, thực chất chỉ là một quy trình thu hoạch lúa chín.

“Vạn Cổ Tù Lồng…” Lâm Khuyết nghiến răng, giọng nói run rẩy không phải vì sợ, mà vì một cơn phẫn nộ chưa từng có đang thiêu đốt linh hồn hắn.

“Phải, đây là một trang trại nuôi dưỡng.” Thanh Lão chua chát nói, “Thiên Đạo không phải là quy luật của vũ trụ, nó là một cỗ máy sinh học được tạo ra bởi Thái Thượng Thiên Tôn. Chúng sinh vạn vật chỉ là phân bón, là đan dược để nuôi dưỡng cho sự bất tử của lão. Luân hồi? Ha ha, đó chẳng qua là quá trình thanh lọc rác thải để tái chế linh lực mà thôi. Khi thế giới này cạn kiệt, lão sẽ thực hiện một cuộc thanh trừng lớn, xóa sạch ký ức vạn vật, để một kỷ nguyên mới bắt đầu, tiếp tục làm dược dẫn cho lão.”

Hình ảnh đột ngột thay đổi. Lâm Khuyết nhìn thấy chính mình ở kiếp trước—Cửu Luân Chân Tiên mạnh mẽ nhất, đứng trên chín tầng trời, vung Trảm Thần Kiếm định chém nát màng bọc này.

Nhưng lúc đó, một bàn tay khổng lồ, bao trùm cả thiên địa, từ hư vô thò ra. Bàn tay ấy không có da thịt, mà cấu thành từ hàng vạn sợi xích nhân quả hoàng kim.

Đó là Thái Thượng Thiên Tôn. Người sư phụ mà hắn từng kính trọng nhất.

“Khuyết nhi, con là dược liệu tốt nhất mà ta từng nuôi nấng. Đừng làm hỏng nó.”

Tiếng nói đó nhạt nhẽo như nước, vô tình đến mức khiến người ta rợn tóc gáy. Tiếp theo là cảnh tượng Lâm Khuyết bị phản bội, bị hàng vạn tiên sứ vây công, cuối cùng là màn tự bạo chấn động vạn giới.

Ảo cảnh tan biến.

Lâm Khuyết mở choàng mắt trong mật thất tối tăm. Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo hắn, hơi thở hắn dồn dập nhưng đôi mắt lại sáng rực lên một loại ánh sáng lạnh lẽo, thấu xương.

“Nhất Niệm… Phá Luân Hồi…” Hắn lẩm bẩm, bàn tay siết chặt đến mức móng tay găm sâu vào da thịt, máu chảy xuống nền đá lạnh lẽo.

Thanh Lão từ trong chiếc nhẫn hiện ra, lặng lẽ nhìn hắn: “Ngươi đã thấy rồi. Biết được sự thật này, hoặc là điên đi, hoặc là chết vì tuyệt vọng. Thiên Đạo không chỉ là một cái tên, nó là sức mạnh vận hành cả thế giới này. Ngươi muốn nghịch nó, nghĩa là ngươi phải chống lại cả một vũ trụ.”

Lâm Khuyết hít một hơi thật sâu, khí tức trên người đột ngột thay đổi. Sự nóng nảy tan biến, thay vào đó là một sự bình thản đáng sợ—thứ bình thản của một tử tù đã tìm thấy con đường thoát duy nhất.

“Thanh Lão, ông lầm rồi.”

“Hử?”

“Ta không chống lại vũ trụ. Ta là người sẽ thiết lập lại nó.”

Lâm Khuyết đứng dậy, cả căn mật thất dường như không còn chứa nổi ý chí của hắn. Nhất Niệm Luân Hồi Quyết trong người hắn bắt đầu tự động vận chuyển theo một quỹ đạo hoàn toàn mới. Nếu trước đây hắn tu luyện để lấy lại sức mạnh kiếp trước, thì giờ đây, mỗi hơi thở của hắn đều mang theo một ý niệm “Phá bỏ”.

Lòng bàn tay hắn hiện lên mảnh vỡ luân hồi. Hắn không còn cố gắng dung hợp nó như một ngoại vật nữa. Hắn há miệng, nuốt chửng mảnh vỡ đó vào trong tâm mạch.

“Gan lắm!” Thanh Lão kinh hô, “Ngươi dám trực tiếp nuốt chửng Nhân Quả Chi Lực sao? Linh hải của ngươi sẽ bị nổ tung!”

“Ý niệm của ta còn sống, linh hải không thể tan.” Lâm Khuyết gầm khẽ.

Toàn thân hắn bùng phát ra ánh sáng trắng rực rỡ, chiếu sáng toàn bộ căn hầm tối tăm. Những vết rạn nứt bắt đầu xuất hiện trên nhục thân hiện tại của hắn, máu tuôn ra từ lỗ chân lông, nhưng ngay khi vừa chảy ra, chúng đã bị một sức mạnh vô hình nén ngược trở lại.

Trong cơn đau đớn xé nát tâm can, Lâm Khuyết thấy mình như đang đứng giữa dòng sông Vong Xuyên chảy xiết. Hàng tỷ linh hồn đang gào thét quanh hắn, muốn kéo hắn xuống đáy sâu của sự lãng quên.

Hắn nhắm mắt lại.

“Ta là Lâm Khuyết. Ta là Nhất Niệm.”

“Trong một niệm của ta, quá khứ là hư ảo. Trong một niệm của ta, tương lai là do ta định.”

“Sợi dây xích luân hồi này, gãy đi cho ta!”

*Rắc!*

Một tiếng động giòn giã vang lên tận sâu trong tâm thức. Sợi dây ràng buộc đầu tiên của Thiên Đạo đặt lên cơ thể “phế vật” này đã bị chặt đứt.

Linh khí trong mật thất bắt đầu cuồng bạo xoáy tròn, tạo thành một cơn lốc khổng lồ lấy Lâm Khuyết làm tâm điểm.

Cảnh giới của hắn bắt đầu thăng tiến một cách điên cuồng.

Khải Linh Cảnh cửu trọng… đỉnh phong…

Nửa bước Trúc Đạo Cơ!

Thanh Lão trợn mắt nhìn cảnh tượng này, lẩm bẩm trong sự bàng hoàng: “Không thể nào… Hắn không thăng cấp dựa trên linh khí… Hắn thăng cấp bằng cách đoạt lại những gì Thiên Đạo đã lấy đi từ trong linh hồn hắn! Đây không phải là tu hành… Đây là tước đoạt!”

Đúng lúc này, phía trên Lâm gia, bầu trời vốn đang xám xịt đột nhiên chuyển thành màu đỏ thẫm như máu. Một tia sét màu tím đen kinh dị xé toạc tầng mây, nhắm thẳng vào vị trí mật thất mà bổ xuống.

Thiên kiếp!

Không, đây không phải là thiên kiếp đột phá thông thường. Đây là “Thiên Đạo Trừng Phạt” đối với kẻ dám chạm tay vào bí mật của chiếc lồng.

Lâm Khuyết mở mắt, một luồng kiếm ý màu đen xám bùng lên từ trong đáy mắt hắn. Hắn không những không trốn tránh mà còn tung người vọt thẳng lên khỏi mặt đất, đục thủng trần mật thất, xuất hiện trên không trung của Lâm gia.

Mái tóc dài của hắn tung bay trong gió dữ, tà áo nhuộm máu rào rạt phát ra tiếng động.

Nhìn tia sét tím đen đang lao tới với sức mạnh đủ để xóa sổ một tòa thành, Lâm Khuyết chỉ lạnh lùng vung một chỉ.

“Một niệm… Hóa Vô!”

Ánh sáng trắng mờ ảo từ đầu ngón tay hắn bắn ra, chạm vào tia sét. Không có tiếng nổ kinh thiên động địa nào xảy ra. Tia sét uy lực vô song kia, khi chạm vào luồng ánh sáng trắng, giống như một nét vẽ trên giấy bị xóa đi bởi cục tẩy, nhanh chóng nhạt dần rồi tan biến vào hư không.

Im lặng. Cả thế gian dường như nín thở trước cảnh tượng ấy.

Lâm Khuyết đứng lơ lửng trên không, bóng dáng đơn độc nhưng lại toát ra một sự uy nghiêm khiến vạn vật phải thần phục. Hắn nhìn lên tầng mây đỏ rực, giọng nói thanh thản nhưng lạnh lẽo:

“Thái Thượng, cái lồng của lão bắt đầu nứt rồi đó.”

Ở một nơi xa xăm, tại Cửu Tiêu Thánh Vực trên Thượng giới, bên trong một tòa điện thờ lơ lửng giữa biển pháp tắc hoàng kim, một lão giả mặc trường bào trắng tinh khiết, gương mặt không chút nếp nhăn bỗng nhiên mở mắt.

Trong đôi mắt lão không có đồng tử, chỉ có vô số những sợi dây nhân quả đang chuyển động.

Một sợi dây vốn cực kỳ ổn định đại diện cho vùng đất Hạ giới vừa rồi đột nhiên đứt đoạn.

“Biến số?”

Lão giả lẩm bẩm, âm thanh làm rung động cả không gian xung quanh.

“Vạn năm qua, đã có bao nhiêu kẻ muốn phá lồng? Cuối cùng cũng chỉ làm dày thêm lớp bùn dưới chân ta mà thôi.”

Lão phất nhẹ ống tay áo: “Truyền lệnh cho Thiên Đạo Tuần Tra Giả. Có kẻ nghịch đạo xuất hiện ở Phàm Trần Tứ Châu. Tìm ra hắn, tước đi linh căn, ném hồn phách vào Vong Xuyên Hà chịu nghìn năm vạc dầu.”

Dưới Hạ giới, Lâm Khuyết đáp xuống đất. Khí tức của hắn đã hoàn toàn ổn định ở Trúc Đạo Cơ cảnh sơ kỳ, nhưng thực lực thực sự thì ngay cả Thanh Lão cũng không thể nhìn thấu.

Lúc này, từ phía cổng lớn của Lâm gia, một đội ngũ kỵ binh mặc giáp trụ ánh bạc rầm rộ xông vào. Dẫn đầu là một nam tử trung niên khí thế bất phàm, trên ngực thêu hình một con sư tử vàng—biểu tượng của Phủ Thành chủ.

Và đi bên cạnh lão, không ai khác chính là Diệp Phàn—thiên tài của Diệp gia, kẻ đã cướp đi linh căn của Lâm Khuyết ba ngày trước.

Diệp Phàn nhìn thấy Lâm Khuyết đứng đó, sống sờ sờ và tràn đầy khí thế, trong lòng kinh hãi nhưng lập tức che đậy bằng vẻ ngạo mạn vốn có.

“Lâm Khuyết! Ngươi to gan lớn mật, dám hạ sát Lâm gia gia chủ, gây rối loạn kinh thành. Hôm nay, Phó Thành chủ đích thân tới đây chấp pháp, ngươi còn không mau quỳ xuống chịu chết?”

Lâm Khuyết nhìn Diệp Phàn như nhìn một món đồ chơi rách nát. Trong mắt hắn, kẻ được mệnh danh là “Khí vận chi tử” này chẳng qua cũng chỉ là một con tốt thí chất lượng cao được Thiên Đạo vỗ béo mà thôi.

“Lục Trầm từng nói đúng một câu,” Lâm Khuyết nhếch môi, một nụ cười không có chút ấm áp, “Bọn kiến hôi thường hay thích lên tiếng vào lúc chúng sắp bị giẫm chết.”

Hắn liếc mắt về phía mật thất, nơi Vân Hi đang lẩn trốn, rồi quay lại nhìn đội quân hùng hậu trước mắt.

“Chấp pháp sao? Vậy để ta cho các ngươi thấy, ai mới là kẻ thực thi luật pháp ở cái lồng này.”

Bàn tay Lâm Khuyết vẫy nhẹ, thanh kiếm gãy bám đầy rỉ sét hiện ra trong tay hắn. Dù kiếm đã gãy, nhưng vào khoảnh khắc này, một ý niệm hủy thiên diệt địa từ thanh kiếm lan tỏa ra, bao trùm toàn bộ Lâm gia.

Cuộc chơi ở cái trấn nhỏ này, đã đến lúc kết thúc rồi. Mục tiêu tiếp theo của hắn là phá vỡ xiềng xích nhân quả đầu tiên tại Vong Xuyên Hà.

Mọi thứ, chỉ vừa mới bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8