Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 6: Gặp gỡ Lục Trầm

Cập nhật lúc: 2026-04-19 11:24:51 | Lượt xem: 14

**CHƯƠNG 6: KIẾM SI XUẤT THẾ**

Sau khi cơn cuồng phong linh lực quét qua Lâm phủ, cả Thanh Phong trấn chìm vào một sự im lặng chết chóc. Xác của quân kỵ binh và đám gia nhân phản trắc nằm la liệt, máu tươi thấm đẫm từng thớ đất, nhưng Lâm Khuyết – kẻ gây ra tất cả – lại mang một vẻ thanh thản đến lạ lùng. Hắn không nhìn Diệp Phàn đang run rẩy, cũng chẳng đoái hoài đến sự kinh hoàng của vị Phó thành chủ nọ. Với hắn, những kẻ này đã không còn chung một tầng thứ để đối thoại.

Lâm Khuyết thu hồi Trảm Thần đoản kiếm, khí tức lạnh lẽo quanh thân tan biến, nhưng áp lực vô hình vẫn bao trùm. Hắn xoay người, dắt theo Vân Hi đang lẳng lặng đứng trong góc tối, bước ra khỏi cánh cổng vòm đã đổ nát của Lâm gia.

"Đi đâu?" Vân Hi khẽ hỏi, giọng nàng trong trẻo như suối đầu nguồn nhưng thấp thoáng sự lo âu.

"Uống rượu." Lâm Khuyết đáp ngắn gọn. "Trước khi bước vào Vong Xuyên Hà, ta cần gột rửa mùi máu tanh của những kẻ phàm tục này."

Túy Tiên Lâu là tửu quán lớn nhất Thanh Phong trấn, nơi hội tụ đủ mọi hạng người từ thương nhân đến tán tu nghèo khổ. Thông thường, nơi này luôn náo nhiệt bởi tiếng ca cẩm, tiếng chạm bát và những lời bàn tán thị phi. Thế nhưng hôm nay, không gian tầng hai của tửu quán lại kỳ lạ vô cùng.

Một bầu không khí áp bách nồng đậm bao trùm toàn bộ gian phòng rộng lớn. Hàng chục bàn rượu vốn dĩ đông đúc giờ đây trống trơn, khách khứa đều đã dạt hết xuống tầng một hoặc đứng sát mép cầu thang, run rẩy nhìn về phía góc cửa sổ phía Đông.

Ở đó, có một nam tử đang ngồi.

Hắn mặc một bộ trường bào màu xám cũ kỹ, loang lổ vết rượu và bụi đường. Mái tóc đen nhánh được búi lỏng lẻo bằng một cọng cỏ dại, vài lọn rủ xuống che khuất một phần gương mặt góc cạnh, phong trần. Điều kỳ lạ nhất là trên mặt bàn gỗ của hắn không có thức nhắm, chỉ có đúng một vò rượu lớn và một thanh kiếm.

Đó là một thanh trọng kiếm thô kệch, không vỏ, đen ngòm như sắt nguội, đặt nằm ngang trên mặt bàn. Cứ mỗi khi nam tử kia đưa bát rượu lên môi, thanh kiếm lại khẽ run lên, phát ra những tiếng "ong ong" trầm thấp, như thể nó cũng đang thèm khát men cay.

Lâm Khuyết bước lên cầu thang, tiếng gỗ "két… két…" vang lên nhịp nhàng dưới chân hắn. Vừa bước chân vào tầng hai, bước chân của hắn khẽ khựng lại.

Trong linh hải của Lâm Khuyết, thanh Trảm Thần Kiếm gãy đột ngột phát ra một đạo quang mang sắc lạnh. Một cảm giác bị đâm châm chích da thịt lan tỏa khắp toàn thân.

"Kiếm ý thật thuần khiết." Lâm Khuyết nheo mắt lại, trong lòng thầm kinh ngạc.

Ở hạ giới này, linh khí cạn kiệt, thiên đạo áp chế, vốn dĩ rất khó để sinh ra những kẻ chạm tới ngưỡng cửa của Pháp Tắc. Thế nhưng, kẻ trước mắt này lại sở hữu một loại kiếm ý cực kỳ bá đạo, không chứa tạp niệm, chỉ có sự điên cuồng và thuần túy của một kẻ sống chết vì kiếm.

Nam tử xám bào không ngẩng đầu lên, bát rượu vẫn đưa lên miệng, giọng nói khàn khàn vang lên giữa không gian tĩnh mịch:

"Cửa hàng đã bị ta bao trọn. Muốn uống rượu, cút xuống dưới."

Lời vừa dứt, một đạo kiếm khí vô hình từ thanh trọng kiếm trên bàn bắn ra, xé toạc không khí, lao thẳng về phía ngực Lâm Khuyết. Đường kiếm không hoa mỹ, nhưng mang theo sức nặng ngàn cân, tựa như một ngọn núi sụp xuống.

Lâm Khuyết không lùi, cũng không rút kiếm. Hắn nhẹ nhàng vung ống tay áo, một đạo kình lực luân hồi từ lòng bàn tay trào dâng.

"Phanh!"

Một tiếng nổ nhỏ vang lên, kiếm khí bị hóa giải ngay tại chỗ, tan biến vào hư vô như chưa từng tồn tại.

"Rượu của Túy Tiên Lâu không phải của riêng ai. Ta muốn ngồi đâu, thiên địa này không ai ngăn được." Lâm Khuyết thản nhiên bước tới, kéo một chiếc ghế ngồi xuống ngay đối diện nam tử xám bào.

Vân Hi lặng lẽ ngồi bên cạnh Lâm Khuyết, đôi mắt phượng nhìn lướt qua người đối diện rồi khẽ nhíu mày. Nàng cảm nhận được một luồng sát khí cuồn cuộn bên trong cơ thể người kia, giống như một núi lửa đang chờ chực phun trào.

Lúc này, nam tử xám bào mới từ từ ngẩng đầu. Đó là một đôi mắt rất sáng, sáng đến mức khiến người ta cảm thấy nhức mắt. Trong con ngươi của hắn dường như không có con người, mà chỉ có hai thanh kiếm đang xoay chuyển.

"Trúc Đạo Cơ cảnh?" Nam tử xám bào nhếch môi, để lộ hàm răng trắng ở chính giữa gương mặt lấm lem, "Ngươi là kẻ đầu tiên ở cảnh giới này có thể tan biến 'Nhất Trọng Kiếm Ý' của ta một cách nhẹ nhàng như thế."

"Kiếm của ngươi rất tốt, nhưng tâm ngươi chưa tịnh." Lâm Khuyết cầm vò rượu lên, tự rót cho mình một bát, thản nhiên nhận xét. "Ngươi cầu kiếm nhưng lại sợ kiếm, dùng rượu để trấn áp kiếm tính bên trong cơ thể. Cách này, sớm muộn gì ngươi cũng bị thanh sắt này nuốt chửng."

"Oanh!"

Nam tử xám bào đột ngột vỗ mạnh lên mặt bàn. Thanh trọng kiếm đen ngòm bay vút lên không trung, xoay tròn vài vòng rồi cắm phập xuống sàn gỗ ngay giữa Lâm Khuyết và hắn. Sức mạnh khiến cả tửu lâu rung chuyển, bụi trần rơi lả tả.

"Khẩu khí lớn lắm! Ở Kiếm Tông, chưa kẻ nào dám nói Lục Trầm ta không tịnh tâm!"

Lục Trầm – cái tên này vừa thốt ra, những tán tu đứng ở cầu thang đều hít một ngụm khí lạnh, sắc mặt tái nhợt.

"Lục Trầm? Chẳng lẽ là 'Kiếm Si' Lục Trầm, thiên tài phản nghịch bị trục xuất khỏi Vạn Kiếm Tông vì sát hại đồng môn sao?"

"Chính là hắn! Nghe nói hắn từng một đêm chém rụng đầu mười lăm tên chấp pháp trưởng lão, chỉ vì bọn họ nói thanh kiếm của hắn là 'tà kiếm'!"

Lâm Khuyết nhấp một ngụm rượu, vị cay nồng xộc lên đại não nhưng hắn chẳng hề biến sắc. Hắn nhìn thanh trọng kiếm đang rung động trước mặt, rồi lại nhìn Lục Trầm, nhàn nhạt nói:

"Kiếm không phân chính tà, chỉ có lòng người mới có tà vạy. Ngươi vì kiếm mà giết người, hay vì người mà giết kiếm, chính ngươi cũng không rõ, đúng không?"

Lục Trầm ngẩn ra. Câu hỏi này đánh trúng vào nỗi trăn trở sâu thẳm nhất trong lòng hắn suốt mười năm phiêu bạt. Hắn cầm kiếm đi khắp thiên hạ, khiêu chiến vô số cường giả, chỉ để tìm ra định nghĩa thực sự về "Kiếm Đạo" của mình, nhưng càng đi, hắn càng thấy lạc lối.

"Ngươi là ai?" Lục Trầm nheo mắt, luồng khí tức quanh thân đột ngột thay đổi, không còn hung hãn như trước mà trở nên thâm trầm hơn.

"Lâm Khuyết."

"Lâm Khuyết của Lâm gia?" Lục Trầm cười lạnh. "Kẻ vừa bị phế linh căn cách đây ba ngày? Nghe đồn ngươi giờ chỉ là một tên phế vật chờ chết. Nhưng xem ra, đám người ở Thanh Phong trấn này đều bị mù cả rồi."

Hắn đột ngột đứng bật dậy, tay phải nắm lấy chuôi thanh trọng kiếm, một luồng áp lực từ Luân Hồi Cảnh (nửa bước) bùng nổ, khiến bàn ghế xung quanh vỡ vụn thành dăm gỗ.

"Kẻ mạnh như ngươi không thể vô danh. Rút kiếm ra! Cho ta thấy cái gọi là 'tịnh tâm' của ngươi, nếu không, rượu này ngươi không xứng được uống!"

Lâm Khuyết vẫn ngồi yên, bát rượu trên tay hắn không một gợn sóng giữa cơn bão kiếm ý của đối phương. Hắn chậm rãi đặt bát xuống, ánh mắt lóe lên một tia sắc sảo của vị Tiên Tôn kiếp trước.

"Muốn thấy kiếm của ta? Ngươi chưa đủ tư cách."

Câu nói đầy sự miệt thị khiến Lục Trầm giận quá hóa cười. Hắn gầm lên một tiếng, trọng kiếm đen ngòm quét ngang một vòng, tạo ra một cơn lốc kiếm khí màu đen cuồng bạo.

"Vậy thì chết đi!"

Kiếm thế như thiên崩địa liệt (trời sụp đất nứt), mục tiêu chính là đỉnh đầu Lâm Khuyết.

Nhưng đúng lúc thanh kiếm chỉ còn cách Lâm Khuyết chưa đầy một tấc, một sự kiện kinh dị đã xảy ra.

Cả không gian của tầng hai Túy Tiên Lâu dường như bị ngưng đọng lại. Tiếng gió rít, bụi trần đang bay, thậm chí cả gương mặt dữ tợn của Lục Trầm cũng đứng hình trong tích tắc.

*Nhất Niệm Luân Hồi – Tĩnh Chỉ.*

Lâm Khuyết đưa một ngón tay lên, khẽ gõ nhẹ vào thân thanh trọng kiếm đen.

"Tranh!"

Một tiếng vang thanh thúy tựa như tiếng chuông chùa giữa đêm thanh vắng. Cơn lốc kiếm khí màu đen nổ tung, tan rã thành từng đốm sáng li ti. Lục Trầm cảm thấy lồng ngực như bị một đầu thái cổ hung thú đâm sầm vào, cả người bay ngược ra sau, đâm sầm vào vách tường phía sau, máu tươi từ khóe miệng rỉ ra.

Không gian hoạt động trở lại. Những người xem xung quanh chỉ thấy chớp mắt một cái, Lục Trầm vốn đang uy phong lẫm liệt đã bị đánh văng, còn Lâm Khuyết vẫn ngồi đó, tay cầm bát rượu, ung dung như chưa từng cử động.

Lục Trầm loạng choạng đứng dậy, trong mắt không có oán hận, chỉ có sự bàng hoàng và hưng phấn đến điên cuồng.

"Đó… đó là sức mạnh gì? Không phải kiếm chiêu, không phải bí thuật… Ngươi vừa mới xoay chuyển cả thời gian?"

Lâm Khuyết không đáp, hắn đứng dậy, tung một túi linh thạch lên mặt bàn để trả tiền rượu, sau đó hướng về phía cầu thang.

"Đó là Nhất Niệm. Nếu ngươi muốn hiểu, hãy theo ta đến Vong Xuyên Hà. Ở đó có thứ mà ngươi đang tìm kiếm."

Vân Hi liếc nhìn Lục Trầm một cái đầy thâm ý, rồi lướt theo sau Lâm Khuyết.

Lục Trầm đứng chết lặng giữa đống đổ nát của tửu quán. Hắn nhìn thanh trọng kiếm đen trong tay mình – thứ vốn dĩ vô địch bấy lâu nay nay lại đang run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì gặp được quân vương.

"Vong Xuyên Hà… Nhất Niệm…"

Hắn lau vết máu trên môi, bất chợt phá lên cười lớn. Tiếng cười đầy vẻ ngông cuồng và sảng khoái.

"Mẹ kiếp, chờ ta với!"

Lục Trầm vác trọng kiếm lên vai, chẳng thèm để ý đến ánh mắt kinh hãi của mọi người, lao vút xuống cầu thang đuổi theo bóng dáng của Lâm Khuyết.

Bên ngoài Thanh Phong trấn, trên con đường mòn dẫn về hướng Tây – nơi sương mù tử khí bắt đầu dày đặc, ba bóng người chậm rãi bước đi.

Lục Trầm lải nhải đi bên cạnh Lâm Khuyết, thái độ thay đổi 180 độ:

"Này Lâm huynh, ngươi vừa mới dùng chiêu gì thế? Dạy ta đi? Ta thề sẽ không kể với ai. Hay là chúng ta đấu thêm trận nữa, ta chỉ dùng 3 phần lực thôi?"

Lâm Khuyết im lặng không nói, bước chân vẫn đều đặn.

"Thanh kiếm rỉ kia của ngươi là gì vậy? Sao ta cảm thấy nó cũ kỹ nhưng lại đáng sợ hơn cả Vạn Kiếm Quy Tông của sư phụ ta?"

"Câm miệng." Lâm Khuyết lạnh lùng lên tiếng.

"Được, ta câm. Nhưng mà này, cô nương bên cạnh ngươi là ai vậy? Trông khí chất không giống người phàm chút nào, chẳng lẽ là thánh nữ của thánh địa nào đó bị ngươi bắt cóc?" Lục Trầm vẫn không buông tha, ánh mắt tò mò liếc nhìn Vân Hi.

Vân Hi không nhịn được khẽ mỉm cười. Nàng vốn dĩ đã chuẩn bị tâm lý cho một cuộc chiến sinh tử với kẻ nghịch đạo điên cuồng, nhưng không ngờ Lâm Khuyết lại thu nạp được một "cái đuôi" kỳ lạ và hài hước như vậy.

"Lục Trầm." Lâm Khuyết bất chợt dừng bước.

"Hả? Ngươi định dạy ta rồi sao?" Lục Trầm hớn hở.

Lâm Khuyết nhìn về phía chân trời đang dần sẫm lại, nơi những sợi dây nhân quả mờ ảo đang đan xen dày đặc như một mạng nhện khổng lồ phủ xuống nhân gian.

"Phía trước không còn là trò chơi con nít nữa. Thiên Đạo Tuần Tra Giả chắc chắn đã cảm nhận được hơi thở của ta. Ngươi đi theo ta, chính là chọn con đường chống lại trời xanh. Ngươi thực sự đã nghĩ kỹ?"

Sự cợt nhả trên mặt Lục Trầm dần tan biến. Hắn siết chặt lấy chuôi trọng kiếm, nhìn thẳng vào mắt Lâm Khuyết, ánh mắt đầy vẻ kiên định:

"Trời xanh thì đã sao? Mười năm trước khi ta giết chết đám trưởng lão đạo đức giả kia, ta đã không còn chỗ đứng dưới bầu trời này rồi. Nếu trời muốn diệt ngươi, ta sẽ giúp ngươi chém một nhát vào cái trời đó. Dù sao thì, uống rượu của ngươi rồi, mạng của Lục Trầm này coi như đã bán cho ngươi!"

Lâm Khuyết gật đầu nhẹ. Một vị Tiên Tôn kiếp trước như hắn, vốn dĩ cô độc trên đỉnh cao nhất, giờ đây nhìn thấy sự ngông cuồng bất chấp của Lục Trầm, trong lòng bất chợt dâng lên một tia ấm áp hiếm hoi.

"Được. Vậy thì đi xem xem, rốt cuộc trời cao trông như thế nào."

Trong bóng chiều tà, ba cái bóng đổ dài trên con đường hướng tới cõi chết. Một kẻ nghịch đạo trọng sinh, một thánh nữ mang thiên mệnh, và một kiếm si điên cuồng. Sự kết hợp kỳ lạ này, chính là khởi đầu cho một hồi kết của toàn bộ Luân Hồi vạn cổ.

Ở phía xa, dòng sông Vong Xuyên đang gầm thét, sương mù phủ kín vạn dặm, chờ đón những kẻ dám bước ra khỏi "lồng giam".

Và cuộc hành trình thực sự, bây giờ mới chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8