Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 7: Nhất Niệm Động, Vạn Vật Ngừng**
CHƯƠNG 7: NHẤT NIỆM ĐỘNG, VẠN VẬT NGỪNG
Trấn Thanh Vân nằm nép mình dưới chân rặng núi Tử Tiêu, là một thị trấn nhỏ yên bình đến mức dường như thời gian đã lãng quên nơi này. Khi hoàng hôn buông xuống, những dải mây đỏ rực như tơ lụa quấn quýt lấy đỉnh núi, khói bếp từ những mái nhà tranh liêu xiêu bốc lên, hòa cùng tiếng trẻ con đùa nghịch và tiếng gõ mõ sớm của ngôi chùa cổ đầu làng. Một khung cảnh phàm trần thuần khiết, không một chút gợn sóng của tu hành giới.
Thế nhưng, bước chân của Lâm Khuyết dừng lại ngay cửa trấn. Hắn nhíu mày, đôi mắt sâu thẳm như hố đen vũ trụ nhìn chằm chằm vào khoảng không xanh thẳm phía trên.
"Lâm Khuyết, có chuyện gì sao?" Vân Hi nhận ra sự bất thường, khẽ hỏi. Nàng cảm nhận được một luồng áp lực vô hình đang từ từ thẩm thấu vào không khí, khiến Cửu U Linh Thể trong người nàng rung lên nhè nhẹ như một lời cảnh báo.
Lục Trầm vác trọng kiếm trên vai, ngáp ngắn ngáp dài: "Chắc là hắn đói rồi. Ta thấy quán rượu đằng kia thơm nức mùi quế, hay là vào làm vài vò…"
Lời còn chưa dứt, đồng tử của Lục Trầm co rụt lại. Một tiếng "rắc" chói tai vang lên từ phía bầu trời, giống như ai đó dùng bàn tay khổng lồ xé toạc một tấm lụa lớn.
Giữa tầng mây vốn dĩ yên bình, một khe nứt đen ngòm kéo dài vạn dặm đột ngột hiện ra. Từ trong khe nứt ấy, không phải linh khí dồi dào, mà là một loại khí tức héo tàn, mục rỗng và đầy rẫy sự trừng phạt.
"Thiên Phạt!" Vân Hi thốt lên, sắc mặt trắng bệch. "Sao có thể? Nơi này chỉ là phàm trấn, sao lại thu hút Thiên Phạt của Thiên Đạo?"
Lâm Khuyết siết chặt nắm tay, thanh âm lạnh lẽo như từ cửu u vọng về: "Không phải Thiên Phạt bình thường. Là 'Luân Hồi Thanh Trừng'. Thái Thượng Thiên Tôn muốn xóa sổ dấu vết của ta, lão không ngần ngại chôn vùi cả vạn sinh linh này để trả giá."
Từ kẽ nứt không gian, những đạo lôi điện màu tím đỏ, uốn lượn như những con giao long khổng lồ, bắt đầu tụ tập. Mỗi một tia sét đều chứa đựng uy năng có thể nghiền nát một vị Hóa Thần Cảnh thành tro bụi. Áp lực nặng nề giáng xuống, khiến những phàm nhân trong trấn đồng loạt ngã quỵ. Họ không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ thấy trời đất sụp đổ, tử thần đang mỉm cười phía trên đầu.
Tiếng khóc thét của trẻ con, tiếng kêu cứu hoảng loạn của dân lành vang vọng khắp trấn Thanh Vân. Một lão bà đang run rẩy ôm lấy đứa cháu nhỏ, một người cha cố sức che chở cho con mình dưới mái hiên sắp sụp. Đối với Thiên Đạo, họ chỉ là kiến hôi, là những hạt bụi vô giá trị trong dòng chảy Luân Hồi. Nếu cần quét sạch một "biến số" như Lâm Khuyết, hy sinh một vạn hạt bụi thì có xá gì?
"Khốn kiếp!" Lục Trầm gầm lên, trọng kiếm vung ra, kiếm ý tung hoành tạo thành một màn chắn màu bạc bao phủ một góc phố. "Lão già thiên đạo kia bị mù sao? Những người này không hề biết tu luyện!"
Nhưng màn chắn của Lục Trầm vừa tiếp xúc với áp lực từ trên cao đã lập tức xuất hiện những vết nứt chi chít. Hắn hộc ra một ngụm máu tươi, khuỵu một gối xuống đất.
Vân Hi cũng không chần chừ, nàng chắp tay trước ngực, Cửu U Linh Thể bùng phát luồng ánh sáng màu xanh huyền bí, hóa thành muôn vàn cánh hoa sen chống đỡ lấy bầu trời. Nhưng dưới sự truy sát của Thiên Đạo Quy Tắc, mọi sự kháng cự đều trở nên mỏng manh.
Lâm Khuyết đứng đó, tà áo đen lồng lộng trong cuồng phong. Hắn nhìn thấy một đứa bé gái đang khóc nức nở giữa đường, ngay phía trên đầu nó là một mảnh vỡ không gian đen ngòm đang rơi xuống.
Kiếp trước, hắn đứng trên đỉnh cao, coi vạn vật là phù du. Nhưng khi tận mắt chứng kiến sự vô tình tàn độc của Thiên Đạo dưới danh nghĩa "trật tự", một ngọn lửa phẫn nộ từ tận sâu trong linh hồn hắn bùng cháy. Đó là sự phẫn nộ đã tích lũy qua vạn kiếp luân hồi, là sự căm ghét tột cùng đối với cái gọi là Thiên Mệnh.
"Thiên Đạo vô tình, lấy chúng sinh làm chó rơm." Lâm Khuyết lẩm bẩm, bước chân hắn đạp khẽ vào hư không.
Mỗi một bước đi, dưới chân hắn lại hiện ra một đóa hoa sen đen láy, tỏa ra khí tức u minh cổ xưa.
"Ngươi muốn ta nhìn thấy sự yếu ớt của chúng sinh để ta khiếp sợ sao?" Lâm Khuyết ngẩng đầu, ánh mắt xuyên thấu tầng mây, như đang đối diện trực tiếp với vị sư phụ năm xưa của mình. "Ngươi lầm rồi. Nhất Niệm của ta, vốn dĩ sinh ra để phá vỡ cái quy luật thối nát này!"
Lâm Khuyết giơ một ngón tay lên. Một giọt máu vàng óng – máu của Chân Tiên kiếp trước còn sót lại trong thần hồn – chậm rãi trào ra từ đầu ngón tay.
"Nhất Niệm Luân Hồi Quyết – Đệ Nhất Thức: ĐỊNH THỜI!"
Hắn khẽ thốt ra bốn chữ, giọng nói không lớn nhưng lại vang động cả tâm linh của vạn vật trong phạm vi nghìn dặm.
Trong chớp mắt, một luồng sóng gợn màu xám bạc từ ngón tay Lâm Khuyết lan tỏa ra với tốc độ khủng khiếp. Luồng sóng gợn ấy đi đến đâu, thế giới biến đổi đến đó.
Cảnh tượng kỳ vĩ đến mức không thể tin nổi hiện ra trước mắt Vân Hi và Lục Trầm.
Giọt nước mắt đang rơi từ khóe mắt đứa bé gái nọ đột ngột dừng lại giữa không trung, long lanh như một hạt pha lê.
Đạo lôi điện tím đỏ hung hãn kia đang xé toạc mái nhà phàm nhân, giờ đây giống như một bức tranh tĩnh vật bị treo cứng lại, không gian xung quanh nó vặn vẹo nhưng không hề lay động.
Lá khô đang cuộn xoay trong gió, ngọn lửa đang bập bùng trong bếp lò, ngay cả tiếng kêu gào của đám đông cũng biến mất tăm hơi.
Toàn bộ thế giới trong trấn Thanh Vân dường như rơi vào một tấm hổ phách khổng lồ.
Màu sắc của vạn vật dần phai nhạt, trở thành hai màu đen trắng đơn điệu. Gió ngừng thổi, mây ngừng bay, nhân quả ngừng vận hành.
Vạn vật ngừng lại. Chỉ có một mình Lâm Khuyết di chuyển.
Hắn bước đi giữa không gian tĩnh mịch ấy, tà áo đen là thứ duy nhất mang sắc thái rực rỡ trong thế giới trắng đen. Lâm Khuyết đi tới đâu, những mảnh vỡ không gian và lôi điện Thiên Phạt nổ tung thành những hạt bụi lấp lánh rồi biến mất.
Hắn bế đứa bé gái ra khỏi vị trí nguy hiểm, đặt nó vào vòng tay người mẹ đang đứng sững như một pho tượng. Hắn phất tay một cái, xóa đi toàn bộ lực lượng hủy diệt đang bao trùm lấy ngôi chùa cổ và quán rượu đầu làng.
Thế nhưng, cái giá phải trả cho việc đóng băng quy luật của cả một vùng không gian là không thể đo đếm.
Cơ thể Lâm Khuyết bắt đầu rạn nứt. Máu từ hốc mắt, lỗ tai và khóe miệng hắn chảy ra, nhuộm đỏ y phục. Những sợi xích nhân quả màu đen từ hư không hiện ra, quấn chặt lấy tứ chi hắn, cố gắng kéo hắn trở lại với thực tại luân hồi.
"Vay mượn tương lai của chính ta… đổi lấy một khắc bình yên này… cũng đáng." Lâm Khuyết cười nhạt, ánh mắt vẫn lạnh lùng kiêu ngạo.
Hắn biết, việc thi triển thần thông này chẳng khác nào đốt cháy nguyên thọ của kiếp này. Nhưng nếu ngay cả một trấn phàm nhân cũng không cứu được, hắn lấy tư cách gì để đòi "Phá Luân Hồi", "Nghịch Thiên Đạo"?
Lâm Khuyết đứng giữa trấn, hít một hơi thật sâu, hai tay kết ấn thần bí. Một hư ảnh của Trảm Thần Kiếm xuất hiện trên đỉnh đầu hắn, phát ra tiếng reo hò hung tợn như muốn nuốt chửng cả bầu trời.
"CÚT!"
Lâm Khuyết quát khẽ, hư ảnh kiếm quang chém mạnh vào khe nứt đen ngòm trên không trung. Cú chém này không mang theo linh lực, mà mang theo ý chí Nghịch Đạo tuyệt đối của hắn.
"ẦM!"
Một tiếng nổ dữ dội vang lên từ trong sâu thẳm tâm linh. Khe nứt không gian của Thiên Đạo như gặp phải thiên địch, vội vàng khép lại, lôi vân tím đỏ tiêu tán như sương khói gặp nắng hè. Thiên Đạo d dường như cũng phải chùn bước trước ý chí điên cuồng này của hắn.
Thế giới đen trắng bắt đầu có lại màu sắc.
Thời gian… tiếp tục trôi.
"Oa…" Đứa bé gái khóc tiếp tiếng khóc lúc nãy, nhưng giờ đây nó đã nằm an toàn trong lòng mẹ.
Dân chúng ngơ ngác nhìn nhau. Họ vừa cảm thấy như có một giấc mơ kỳ lạ, một cảm giác nghẹt thở thoáng qua rồi biến mất, bầu trời lại trở về với vẻ hoàng hôn yên bình vốn có. Không một mái nhà nào bị đổ, không một giọt máu phàm nhân nào phải đổ xuống.
"Vừa rồi… là cái gì?" Lục Trầm thở dốc, trọng kiếm trong tay run lên bần bật. Hắn nhìn Lâm Khuyết đang đứng cô độc giữa đường, lưng hơi khom xuống, trông vô cùng mệt mỏi nhưng lại cao lớn như một ngọn núi không thể vượt qua.
Vân Hi lao đến bên cạnh Lâm Khuyết, đỡ lấy cơ thể đang lảo đảo của hắn. Nàng sững sờ khi nhìn thấy toàn thân hắn chằng chịt những vết nứt như đồ sứ bị vỡ, máu vàng nhạt thấm ra từ từng lỗ chân lông.
"Ngươi… ngươi tại sao phải làm đến mức này?" Nàng nghẹn ngào hỏi. Nàng là Thánh nữ của Dao Trì, từ nhỏ đã được dạy rằng sinh tử có mệnh, Thiên Đạo là tối cao. Nhưng hành động của Lâm Khuyết hôm nay đã hoàn toàn lật đổ thế giới quan của nàng.
Lâm Khuyết khẽ gạt tay nàng ra, tự mình đứng vững. Hắn dùng ống tay áo lau đi vệt máu nơi khóe mắt, giọng nói vẫn trầm ổn nhưng hơi khàn đặc:
"Thiên Đạo coi họ là kiến hôi, nhưng ta thì không. Nếu muốn nghịch thiên, trước hết phải học cách không phục cái 'thiên' đó. Hôm nay ta cứu họ, chính là đang tát vào mặt Thái Thượng Thiên Tôn một cái."
Hắn nhìn ra xa, nơi khe nứt không gian vừa biến mất. Hắn biết, hành động lần này đã khiến thân phận của hắn bị lộ hoàn toàn. Những Thiên Đạo Tuần Tra Giả mạnh mẽ nhất chắc chắn đang trên đường tới đây. Vòng lặp Luân Hồi sẽ không dừng lại cho đến khi tiêu diệt được hắn.
"Lục Trầm, Vân Hi." Lâm Khuyết nói, đôi mắt loé lên tia sáng sắc lẹm. "Thế giới này vốn là một cái lồng giam rộng lớn. Chúng ta vừa bẻ gãy một song sắt nhỏ, nhưng cai ngục đã bị đánh thức. Chặng đường phía trước… sẽ thực sự là huyết nhục thành sông."
Lục Trầm nhìn thấy ánh mắt ấy, máu nóng trong người bất giác sục sôi. Hắn không sợ chết, hắn chỉ sợ sống một đời vô vị dưới gông xiềng. Hắn phá lên cười, âm thanh vang vọng khắp trấn Thanh Vân:
"Haha! Đánh thức cai ngục thì sao? Ta vốn dĩ đã ngứa mắt với cái bầu trời giả dối này từ lâu rồi. Đi! Lâm huynh, quán rượu phía trước ta bao, xem như bồi bổ cho 'Nhất Niệm' vừa rồi của ngươi!"
Vân Hi nhìn hai người đàn ông trước mặt, một kẻ điên cuồng, một kẻ nghịch đạo, rồi nàng nhìn xuống bàn tay mình – đôi bàn tay vốn dĩ chỉ dùng để tế lễ Thiên Đạo, giờ đây dường như cũng đã bắt đầu khao khát được tự tay nắm giữ vận mệnh của chính mình.
Dưới ánh hoàng hôn muộn màng, bóng dáng ba người dần khuất vào thị trấn nhỏ. Phía sau họ, dòng sông Vong Xuyên xa xôi dường như vừa đổi dòng, sóng nước cuồn cuộn như dự báo cho một kỷ nguyên hỗn loạn nhất, nhưng cũng huy hoàng nhất sắp bắt đầu.
Nhất Niệm động, vạn vật ngừng. Nhưng ngọn lửa nghịch thiên, từ giây phút này, đã không còn gì có thể dập tắt.