Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 8: Diệp Phàn khiêu chiến
CHƯƠNG 8: DIỆP PHÀN KHIÊU CHIẾN
Thanh Vân Trấn sáng nay bao phủ trong một tầng sương mỏng, nhưng bầu không khí tại Quảng trường Diễn võ của Lâm gia lại nóng hừng hực như lò lửa đại luyện. Tiếng bàn tán xôn xao như sóng triều xô vào vách đá, không ngớt một giây nào. Hôm nay không phải ngày đại lễ, nhưng lại là ngày "trùng sinh" của một thiên tài, và là ngày chôn vùi vĩnh viễn của một phế vật – ít nhất, đó là những gì đám đông đang truyền tai nhau.
Giữa quảng trường, một thanh niên đứng hiên ngang, toàn thân tỏa ra linh áp rực rỡ sắc vàng kim. Đó là Diệp Phàn.
Hắn mặc một bộ trường bào thêu chỉ bạc quý giá, gương mặt vốn dĩ thanh tú nay tràn ngập vẻ ngạo nghễ không chút che giấu. Cảm giác linh lực dồi dào chạy dọc theo kinh mạch, cuộn trào trong đan điền như rồng gầm hổ hét khiến hắn cảm thấy mình như đang làm chủ cả thế gian này. Mỗi một nhịp thở, hắn lại cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ với linh khí xung quanh – một điều mà trước đây hắn nằm mơ cũng không thấy được.
Đó là sức mạnh của Thiên Cấp Linh Căn! Và linh căn đó, vốn dĩ thuộc về Lâm Khuyết.
"Các vị thúc bá, các huynh đệ Lâm gia!" Diệp Phàn lên tiếng, giọng nói có nội lực thâm hậu, vang vọng khắp quảng trường. "Diệp mỗ vốn là người ngoài, được Lâm gia thu dưỡng, vốn tâm niệm báo đáp. Nhưng trời cao có mắt, nhận thấy Lâm Khuyết đức mỏng vận hèn, không xứng gánh vác thiên mệnh, nên mới ban cơ duyên để linh căn ấy chuyển dời sang ta. Hôm nay, ta đứng đây để minh chứng một điều: Thiên đạo chí công, kẻ mạnh mới có quyền lên tiếng!"
Dưới đài, một nhóm trưởng lão Lâm gia vuốt râu cười mãn nguyện. Những kẻ này vốn dĩ là chỗ dựa của Lâm Khuyết năm xưa, giờ đây ánh mắt nhìn Diệp Phàn lại chứa đầy sự sùng bái và kỳ vọng. Đối với họ, ai mang lại vinh quang cho gia tộc không quan trọng, quan trọng là kẻ đó phải mạnh.
"Nói hay lắm! Diệp hiền điệt quả nhiên là chân mệnh thiên tử!" Một trưởng lão cao giọng phụ họa.
"Nhìn khí tức kia xem, vừa mới dung hợp linh căn đã đột phá Khải Linh Cảnh bát trọng, e rằng chưa đầy nửa năm sẽ chạm tới Trúc Đạo Cơ!"
Giữa những lời tâng bốc nịnh hót ấy, một bóng dáng thanh mảnh, cô độc chậm rãi bước vào quảng trường.
Lâm Khuyết.
Hắn vẫn mặc bộ thanh y sờn cũ, sắc mặt có chút nhợt nhạt do dư chấn của việc thi triển Nhất Niệm Luân Hồi tối qua để cứu những phu phen nghèo khổ. Bước chân hắn thong dong, không nhanh không chậm, tựa như đang dạo chơi trong vườn hoa chứ không phải bước vào nơi đang rắp tâm sỉ nhục mình. Đi cạnh hắn là Lục Trầm với thanh trọng kiếm vắt vẻo sau lưng, và Vân Hi – người vẫn che khuất khuôn mặt sau lớp khăn lụa nhưng khí chất thanh cao thoát tục khiến không ít kẻ phải nín thở.
Sự xuất hiện của bộ ba này lập tức khiến quảng trường tĩnh lặng lại trong chốc lát.
Ánh mắt Diệp Phàn co rụt lại khi nhìn thấy Vân Hi đứng cạnh Lâm Khuyết. Sự đố kỵ bùng lên như lửa đổ thêm dầu. Hắn không hiểu nổi, tại sao một kẻ đã mất sạch tu vi, linh căn bị tước đoạt, giờ đây chỉ là một phế vật không hơn không kém, lại có thể có được sự đồng hành của một mỹ nhân tuyệt thế như vậy? Ngay cả Lục Trầm – gã kiếm tu ngông cuồng của Kiếm Tông – tại sao cũng đi theo sau kẻ bỏ đi kia?
"Lâm Khuyết, ngươi cuối cùng cũng dám vác mặt đến đây?" Diệp Phàn nhếch mép, âm thanh đầy vẻ châm chọc.
Lâm Khuyết dừng bước, đôi mắt sâu thẳm như đầm nước cổ xưa nhìn lên võ đài. Hắn không hề tức giận, trong mắt hắn lúc này, Diệp Phàn chẳng qua chỉ là một con rối tội nghiệp đang nhảy múa trên những sợi dây của Thiên Đạo.
"Quảng trường này cũng không phải do ngươi xây, ta tại sao lại không dám đến?" Lâm Khuyết thản nhiên đáp.
Diệp Phàn hừ lạnh một tiếng, bước xuống một bậc thang, khí thế ép người: "Ngươi hẳn là vẫn còn u uất vì mất đi linh căn nhỉ? Nhìn xem, nó ở trong cơ thể ta phát ra hào quang rạng rỡ đến nhường nào. Nó đang reo hò, vì cuối cùng cũng thoát khỏi một chủ nhân yếu đuối như ngươi để đến với một cường giả thực thụ."
Lâm Khuyết khẽ cười, nụ cười mang theo một chút thương hại: "Ngươi thật sự cho rằng, cái thứ ngươi đang nắm giữ là vinh quang sao? Một món đồ ăn cướp, lại đi khoe khoang như báu vật do mình tạo ra. Diệp Phàn, linh căn đó không reo hò, nó đang khóc than vì bị nhốt vào một cái hũ tro đầy nhơ bẩn đấy thôi."
"Láo xược!" Diệp Phàn nổi trận lôi đình. Hắn dậm chân một cái, mặt đất quảng trường nứt toác, hỏa diễm màu vàng nhạt bùng lên xung quanh người hắn. "Phế vật như ngươi thì biết gì về sức mạnh? Ngươi chỉ biết dùng cái miệng để che đậy sự thảm hại của mình thôi sao?"
Hắn chỉ tay về phía Lâm Khuyết, hét lớn: "Hôm nay trước mặt toàn bộ tộc nhân Lâm gia và quan khách, ta, Diệp Phàn, chính thức khiêu chiến ngươi! Chúng ta dùng thực lực để nói chuyện. Nếu ngươi thắng, linh căn này ngươi cứ việc lấy lại – nếu ngươi có khả năng đó. Còn nếu ngươi thua, ngươi phải quỳ xuống, bò qua háng ta và cút khỏi Thanh Vân Trấn mãi mãi!"
Đám đông ồ lên kinh ngạc. Đây rõ ràng là một cuộc chiến không cân sức. Một bên là Khải Linh bát trọng đang hừng hực khí thế, một bên là kẻ "mất sạch tu vi". Đây không phải khiêu chiến, đây là hành hạ công khai.
Lục Trầm đứng bên cạnh cau mày, tay đã chạm vào chuôi trọng kiếm, gằn giọng: "Tên tiểu tử vô liêm sỉ này, để ta dạy cho ngươi cách làm người."
Lâm Khuyết đưa tay ngăn Lục Trầm lại. Ánh mắt hắn nhìn xoáy vào Diệp Phàn, giọng nói trầm ổn đến đáng sợ: "Ngươi muốn đấu? Được, ta thành toàn cho ngươi. Nhưng ta không đánh cược bằng cái linh căn rác rưởi đó. Nếu ngươi thua, ta muốn ngươi phải tự tay vỗ nát đan điền, trả lại sự yên bình cho những linh hồn đã bị ngươi và lũ Thiên sứ kia hãm hại."
Diệp Phàn cười điên cuồng: "Chấp nhận! Một phế vật lại dám mơ mộng thắng ta? Chết đi!"
Không đợi trọng tài hô bắt đầu, Diệp Phàn đã lao đi như một mũi tên lửa. Tốc độ của hắn cực nhanh, nhờ có linh căn trợ lực, linh lực hỏa hệ trong không khí dường như đều bị hắn dẫn động.
"Hỏa Lang quyền!"
Một con sói lửa khổng lồ hiện ra theo cú đấm của Diệp Phàn, há cái mồm đầy răng nanh lửa đỏ lao thẳng vào ngực Lâm Khuyết. Sức nóng tỏa ra khiến những người đứng gần đó phải lùi lại vì kinh hãi.
Lâm Khuyết vẫn đứng yên. Gió thổi bay vạt áo thanh y, trông hắn mong manh như một nhành liễu trước cơn bão hỏa hoạn.
"Khuyết ca, cẩn thận!" Vân Hi khẽ thốt lên, tay nàng vô thức siết chặt.
Ngay khi con sói lửa chỉ còn cách Lâm Khuyết một tấc, hắn mới chậm rãi nâng tay phải lên. Ngón trỏ và ngón giữa khép lại thành một kiếm chỉ, một tia sáng màu xám tro nhạt đến mức gần như không thể thấy bằng mắt thường hiện ra trên đầu ngón tay hắn.
"Nhất Niệm – Vô Vi."
Lâm Khuyết khẽ nói nhỏ. Một làn sóng kỳ dị tỏa ra từ ngón tay hắn.
*Oành!*
Tiếng nổ vang lên, nhưng không có máu thịt văng tung tóe như người ta tưởng tượng. Con sói lửa oai phong lẫm liệt của Diệp Phàn khi chạm vào ngón tay Lâm Khuyết, dường như va phải một bức tường vô hình không thể lay chuyển. Hơn thế nữa, ngọn lửa vàng kim ấy bỗng dưng run rẩy, rồi từng chút một tan biến vào hư không, như thể thời gian của chiêu thức đó đã bị rút cạn.
Diệp Phàn biến sắc, nắm đấm bị chặn đứng giữa chừng, không thể tiến thêm một phân nào.
"Cái gì? Ngươi…" Diệp Phàn trợn tròn mắt. Hắn cảm nhận được linh lực của mình vừa lao vào một cái hố đen không đáy.
Lâm Khuyết nhìn hắn, giọng lạnh băng: "Linh căn này là ta tự tay rèn luyện ra qua hàng vạn lần rèn giũa. Ngươi cướp được nó, nhưng ngươi có hiểu quy luật vận hành của nó không? Hỏa vốn sinh từ tâm, tâm ngươi hẹp hòi, lửa chỉ là hư hỏa. Nghịch Đạo Chi Cơ của ta, há có thể để loại tiểu nhân như ngươi sai bảo?"
Dứt lời, Lâm Khuyết xoay nhẹ cổ tay. Một lực lượng phản chấn cực mạnh từ chính đòn đánh của Diệp Phàn quay ngược trở lại.
*Rắc!*
Tiếng xương gãy giòn giã vang lên. Diệp Phàn kêu lên một tiếng đau đớn, cả người bị đánh văng ra xa hơn mười trượng, lăn lộn mấy vòng trên mặt đất mới dừng lại được.
Cả quảng trường lặng ngắt như tờ. Các trưởng lão Lâm gia vừa mới cười nói vui vẻ giờ đây há hốc mồm, mắt chữ O mồm chữ A. Một chiêu? Lâm Khuyết chỉ dùng một ngón tay đánh văng một cao thủ Khải Linh bát trọng?
"Không thể nào! Ngươi rõ ràng đã bị phế rồi cơ mà!" Diệp Phàn lồm cồm bò dậy, cánh tay phải đã biến dạng gớm ghiếc, treo lủng lẳng bên sườn. Hắn điên cuồng gầm thét, hốc mắt đỏ ngầu. "Ta có thiên mệnh che chở! Ta là người được Thiên sứ chọn lựa! Ngươi chỉ là một mảnh vụn của thời đại cũ! Giết! Ta phải giết ngươi!"
Trong cơn điên loạn, Diệp Phàn không màng đến thương thế, hắn cắn nát đầu lưỡi, phun ra một ngụm máu tươi lên ngực mình. Linh căn trong cơ thể hắn dường như bị kích thích bởi máu nồng, bỗng dưng bộc phát ra một luồng hỏa diễm màu tím sậm – đây là dấu hiệu của việc thiêu đốt tiềm năng linh căn để đổi lấy sức mạnh nhất thời.
"Cẩn thận, hắn đang dùng 'Huyết Tế Linh Căn'!" Thanh Lão trong tâm trí Lâm Khuyết lên tiếng cảnh báo. "Tên nhóc này đúng là điên rồi, làm vậy sẽ khiến linh căn vĩnh viễn bị tổn thương."
"Nó vốn không phải của hắn, hắn đương nhiên không xót xa." Lâm Khuyết lạnh lùng đáp lại.
Lúc này, Diệp Phàn trông như một hỏa nhân đang bốc cháy dữ dội. Hắn chắp tay lại, linh khí quanh quảng trường bị hút sạch sành sanh vào lòng bàn tay hắn, tạo thành một quả cầu hỏa cầu đen kịt chứa đựng năng lượng hủy diệt.
"Lâm Khuyết! Chết đi cho ta! Hỏa Diệt Cửu Thiên!"
Quả cầu lửa khổng lồ mang theo tiếng xé gió kinh người lao xuống. Mặt đất dưới chân Lâm Khuyết bắt đầu nóng chảy thành nham thạch. Đám đông người xem chạy toán loạn vì sợ bị váng lây.
Đứng trước đòn đánh liều mạng này, ánh mắt Lâm Khuyết bỗng nhiên biến đổi. Con ngươi của hắn không còn màu đen nữa, mà biến thành một màu vàng nhạt thần thánh xen lẫn sắc xám hủ bại của luân hồi. Trong mắt hắn, quả cầu lửa lao tới kia chậm dần, chậm dần, cho đến khi gần như dừng hẳn.
Hắn nhìn thấy từng sợi chỉ linh lực cấu thành nên quả cầu lửa, thấy được sự rạn nứt trong lõi năng lượng do sự thiếu hụt tâm cảnh của Diệp Phàn.
Hắn khẽ bước lên một bước, thân hình nháy mắt biến ảo. Nhất Niệm Luân Hồi Quyết vận chuyển đến cực hạn.
"Ngươi tự phụ vì được chọn? Vậy hãy để ta cho ngươi thấy, kẻ bị 'Thiên Đạo' ruồng bỏ này… mới chính là kẻ định đoạt sống chết của ngươi."
Lâm Khuyết không lùi mà tiến. Hắn lao thẳng vào quả cầu hỏa diễm đen kịt ấy.
"Hắn điên rồi!" Ai đó hét lên.
Nhưng cảnh tượng tiếp theo lại nằm ngoài sự hiểu biết của tất cả mọi người. Lâm Khuyết xuyên qua quả cầu lửa như xuyên qua một ảo ảnh không có thực. Mọi sức nóng, mọi sức ép hỏa hệ đều tự động rẽ sang hai bên khi tiếp xúc với cơ thể hắn. Khi hắn đi ngang qua, quả cầu lửa bỗng dưng vỡ tan thành những đóm lửa li ti, biến mất như bong bóng xà phòng.
Lâm Khuyết xuất hiện ngay trước mặt Diệp Phàn. Một tay hắn bóp chặt lấy cổ của kẻ đang sững sờ vì kinh hãi.
"Linh căn là vật ngoại thân, đạo tâm mới là gốc rễ. Ngươi ngay cả gốc rễ cũng thối rữa, lấy gì mà nghịch thiên?"
Giọng nói của Lâm Khuyết vang lên bên tai Diệp Phàn như tiếng phán xét từ chín tầng địa ngục. Diệp Phàn run rẩy, trong mắt hắn lúc này, Lâm Khuyết không còn là một thiếu niên yếu ớt mà là một vị Thần Ma bước ra từ đống đổ nát của vạn cổ, sừng sững và không thể lay chuyển.
"Tha… tha cho ta…" Diệp Phàn lắp bắp, nỗi sợ hãi từ tận linh hồn khiến hắn không còn chút ý chí chiến đấu nào.
"Tha?" Lâm Khuyết lạnh lùng nhìn hắn. "Khi ngươi cướp linh căn của ta, ngươi có nghĩ đến việc tha? Khi ngươi đứng trên đài tế nhục mạ những người dân nghèo khổ ở Thanh Vân Trấn, ngươi có nghĩ đến tha? Khi ngươi bán linh hồn cho lũ Thiên sứ khốn kiếp để đổi lấy hư vinh, ngươi đã định sẵn kết cục cho mình rồi."
Bàn tay Lâm Khuyết tỏa ra một luồng sáng lạnh lẽo.
"Trình tự luân hồi, có vay có trả. Món nợ linh căn này, trả lại đây!"
*Phập!*
Lâm Khuyết không dùng đao kiếm, nhưng một niệm của hắn còn sắc bén hơn bất kỳ thần binh nào. Hắn dùng bí thuật rút linh từ Nhất Niệm Luân Hồi Quyết, trực tiếp đánh thẳng vào đan điền của Diệp Phàn.
"Aaaaaaaa!"
Tiếng gào thét thảm thiết xé toạc bầu trời. Một luồng hào quang vàng kim rực rỡ từ cơ thể Diệp Phàn bị ép buộc rút ra ngoài, tụ lại trong lòng bàn tay Lâm Khuyết. Mất đi linh căn, khí tức của Diệp Phàn tụt dốc không phanh, từ Khải Linh bát trọng rớt xuống thất trọng, ngũ trọng, nhất trọng… rồi hoàn toàn trở thành một kẻ không có chút linh lực nào.
Cơ thể Diệp Phàn héo rút lại, da dẻ nhăn nheo, trông như già đi mấy chục tuổi chỉ trong nháy mắt.
Lâm Khuyết nhìn mảnh hào quang linh căn trong tay, thở dài một tiếng. Rồi trước ánh mắt sững sờ của hàng nghìn người, hắn bóp nát nó.
*Choảng!*
Mảnh linh căn Thiên cấp mà hàng nghìn người thèm khát, vỡ vụn thành những hạt bụi sáng, tan biến vào đất trời.
"Linh căn này đã nhiễm bụi trần, không sạch sẽ nữa, ta không cần." Lâm Khuyết buông tay, để mặc thân hình mềm nhũn của Diệp Phàn rơi xuống đất như một bãi bùn nhão.
Quảng trường chìm vào một sự im lặng chết chóc. Các trưởng lão Lâm gia đứng không vững, có kẻ đã ngã quỵ xuống đất. Họ hiểu rằng, từ hôm nay, Thanh Vân Trấn này không còn là của Diệp Phàn, cũng chẳng còn là của Lâm gia mục nát kia nữa. Một con rồng thật sự đã phá bỏ gông xiềng mà bay lên.
Nhưng ngay lúc ấy, trên bầu trời bỗng dưng tối sầm lại. Một tiếng sấm nổ vang kịch liệt giữa ban ngày ban mặt.
"Kẻ nào dám hủy đi vật tế của Thiên Đạo?"
Một âm thanh uy nghiêm, vô tình, chứa đầy sát ý vang lên từ tầng mây. Một luồng uy áp khủng khiếp hơn gấp trăm lần Diệp Phàn đổ ập xuống quảng trường. Mọi người đồng loạt quỳ rạp xuống vì không chịu nổi áp lực này, trừ ba người Lâm Khuyết, Lục Trầm và Vân Hi.
Lâm Khuyết ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ khiêu khích. Hắn phủi nhẹ bụi trên vai, nhàn nhạt nói:
"Đến nhanh hơn ta tưởng. Thiên Đạo Tuần Tra Giả sao? Thú vị."
Lục Trầm rút trọng kiếm ra khỏi bao, tiếng sắt thép ma sát vang lên đầy phấn khích: "Haha! Lâm huynh, bữa rượu này chắc phải để sau rồi. Khai vị bằng một tên 'chó săn của trời' này xem ra cũng không tệ!"
Vân Hi lặng lẽ tiến đến bên cạnh Lâm Khuyết, đôi bàn tay ngọc ngà của nàng bắt đầu kết ấn, linh quang nhẹ nhàng bao phủ lấy hai người, giúp họ ổn định thần hồn trước uy áp thượng giới.
Trận chiến ở quảng trường Diễn võ mới chỉ là sự khởi đầu cho một hành trình đẫm máu. Diệp Phàn nằm đó, đôi mắt trống rỗng nhìn lên bầu trời, nhìn kẻ mà hắn từng sỉ nhục đang hiên ngang đối diện với sự phẫn nộ của cả bầu trời. Hắn chợt nhận ra, bản thân mình chưa bao giờ thực sự bước vào thế giới của Lâm Khuyết – thế giới của những kẻ dám dùng một niệm để phá nát luân hồi.
Trên cao, một khe nứt không gian mở ra, để lộ một bóng người mặc giáp vàng, tay cầm pháp trượng lôi điện. Đó là Thiên Đạo Tuần Tra Giả. Hắn nhìn xuống mảnh bụi linh căn vừa tan biến, rồi nhìn vào Lâm Khuyết với ánh mắt như nhìn một vật chết.
"Lâm Khuyết, nghịch tặc trọng sinh. Ngươi nghĩ bẻ gãy một quân cờ của ta là có thể thoát khỏi bàn cờ sao? Vòng lặp này, ta sẽ kết thúc tại đây!"
Lâm Khuyết cười nhẹ, thanh Trảm Thần Kiếm gãy từ trong tay hắn từ từ xuất hiện, thân kiếm đen xì bỗng bốc lên những sợi hắc khí quỷ dị.
"Kết thúc? Không. Với ta, đây mới chỉ là bắt đầu phá vỡ cái lồng của các ngươi mà thôi."
Hết chương 8.