Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 9: Huyết chiến Sinh Tử Đài**
CHƯƠNG 9: HUYẾT CHIẾN SINH TỬ ĐÀI
Gió trên đỉnh núi Thanh Loan bỗng chốc ngừng thổi, nhưng không gian lại vặn vẹo một cách kỳ dị. Trên Sinh Tử Đài, máu của Diệp Phàn nhuộm đỏ cả một góc đá xanh, tanh nồng và lạnh lẽo. Thanh Trảm Thần Kiếm gãy nát trong tay Lâm Khuyết vẫn đang rỉ máu, từng giọt tí tách rơi xuống, phá vỡ sự im lặng chết chóc của vạn người phía dưới.
Diệp Phàn nằm co quắp, lồng ngực phập phồng những hơi thở đứt quãng. "Linh căn" vốn là niềm tự hào, là sự ban ân của thượng giới, giờ đây chỉ còn là một mớ hỗn độn mảnh vụn bên trong đan điền đã vỡ nát. Đôi mắt hắn trợn trừng, nhìn chăm chăm vào Lâm Khuyết – kẻ mà chỉ vài canh giờ trước hắn còn coi như một con kiến hôi có thể tùy ý dẫm đạp.
“Ngươi… ngươi thật sự dám…” Diệp Phàn thào thào, cổ họng tràn ngập vị ngọt lợ của máu.
Lâm Khuyết không đáp, hắn hơi nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua kẻ bại trận với sự hờ hững đến cực điểm. Với hắn, Diệp Phàn chưa bao giờ là đối thủ, chỉ là một cái bóng giả tạo được Thiên Đạo dựng lên để kìm hãm nhân gian. Hắn bước thêm một bước, mũi kiếm gãy chĩa thẳng vào tâm chân mày của Diệp Phàn.
“Thiên đạo ban cho ngươi khí vận, nhưng không ban cho ngươi một ý niệm chân chính.” Giọng Lâm Khuyết trầm thấp như vọng ra từ cửu u địa ngục: “Ngươi chỉ là một con chó được xích bằng sợi dây mang tên ‘số mệnh’. Hôm nay, ta chặt đứt sợi dây đó, và cũng tiễn ngươi đi.”
“Dừng tay!”
Một tiếng thét xé lòng vang lên từ phía khán đài cao nhất. Lâm Chấn – tộc trưởng Lâm gia, cũng là người đã ngầm đồng ý để Diệp Phàn tước đoạt linh căn của Lâm Khuyết – gương mặt già nua giờ đây tái mét. Lão không ngờ phế vật Lâm Khuyết lại có thể lật kèo, càng không ngờ hắn dám hạ sát thủ trước mặt bao nhiêu tai mắt của các tông môn lớn.
Thế nhưng, Lâm Khuyết dường như không nghe thấy. Ý niệm của hắn đã khóa chặt mục tiêu. Ngay khi mũi kiếm chuẩn bị đâm xuống, một luồng ánh sáng vàng rực rỡ từ trên tầng mây cao nhất đột nhiên giáng xuống, đánh thẳng vào giữa Lâm Khuyết và Diệp Phàn.
*Ầm!*
Dư chấn của cú va chạm khiến toàn bộ Sinh Tử Đài nứt toác. Những tu sĩ có tu vi thấp phía dưới không chịu nổi áp lực, đồng loạt hộc máu, quỳ sụp xuống.
Trên bầu trời, mây đen cuồn cuộn kéo đến, xoáy thành một lỗ hổng khổng lồ. Từ trong hư không, một đạo thân ảnh mang theo giáp trụ hoàng kim, toàn thân bao phủ bởi những tia lôi điện tím ngắt từ từ hạ xuống. Kẻ đó không đi bằng chân, mà đứng trên một vòng tròn pháp trận chứa đầy những ký tự cổ xưa.
“Thiên Đạo Tuần Tra Giả!” Đám đông kinh hãi hô vang.
Trong truyền thuyết của Hạ Giới, Tuần Tra Giả chính là hiện thân của Trời. Họ chỉ xuất hiện khi trật tự thế giới bị đe dọa, hoặc khi có kẻ phạm vào đại kỵ của thiên luật. Sự xuất hiện của vị sứ giả này đồng nghĩa với việc: Lâm Khuyết đã thực sự chọc thủng bầu trời.
Thiên Đạo Tuần Tra Giả cúi nhìn xuống, đôi mắt hắn không có con ngươi, chỉ có một mảnh trắng dã lấp lánh tinh quang lạnh lẽo. Hắn nhìn vào Diệp Phàn đang hấp hối, rồi dời tầm mắt sang Lâm Khuyết. Một luồng uy áp như núi Thái Sơn đè nặng lên vai tất cả mọi người.
“Nghịch tặc Lâm Khuyết, ngươi đã giết hại khí vận chi tử, làm đảo lộn luân hồi, tội đáng muôn chết!” Giọng nói của sứ giả không giống tiếng người, nó là sự pha trộn của tiếng sấm và tiếng gió rít, khiến linh hồn kẻ nghe phải run rẩy.
Lâm Khuyết đứng thẳng lưng, đôi chân hắn cắm chặt vào mặt đá đã vỡ vụn. Dù vai hắn đang rung lên vì áp lực khủng khiếp, dù khóe miệng đã bắt đầu rỉ máu, nhưng đôi mắt hắn lại sáng rực lên một thứ ý chí điên cuồng.
“Tội?” Lâm Khuyết cười lạnh, tiếng cười mỗi lúc một lớn, vang vọng khắp quảng trường: “Các ngươi tự coi mình là trời, tự định đoạt sống chết của chúng sinh. Các ngươi nuôi dưỡng chúng ta như gia súc, lấy linh căn làm đan dược. Đó gọi là đạo? Đó gọi là trật tự?”
“Hỗn xược!”
Sứ giả phất tay một cái, một đạo lôi điện tím dài hàng chục trượng từ trên trời giáng xuống.
*Xoạt!*
Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, một bóng đen to lớn lao vút lên không trung, trọng kiếm trong tay người đó quét ngang một đường bạt tử, chém thẳng vào đạo lôi điện.
*Rầm!*
Lực lượng va chạm nổ tung. Lục Trầm rơi bịch xuống đất, đôi chân lún sâu xuống mặt đá ba tấc, nhưng trọng kiếm trên vai hắn vẫn vững như bàn thạch. Hắn nhổ một ngụm nước bọt lẫn máu, ngẩng đầu cười ngạo nghễ:
“Thiên sứ cái quái gì? Đánh lén một thiếu niên chưa tròn đôi mươi, không sợ mất mặt thượng giới sao?”
Cùng lúc đó, một làn hương thơm dịu nhẹ tỏa ra. Vân Hi không biết từ bao giờ đã đứng sau lưng Lâm Khuyết, đôi bàn tay ngọc ngà của nàng đặt nhẹ lên vai hắn. Một luồng linh lực xanh biếc như suối mát chảy vào cơ thể Lâm Khuyết, làm dịu đi vết thương thần hồn và xoa dịu áp lực từ sứ giả.
“Lâm Khuyết, ta bảo vệ linh hồn cho huynh. Đừng lùi bước.” Giọng nói của Vân Hi thanh thoát nhưng chứa đựng một sự kiên định không gì lay chuyển nổi.
Lâm Khuyết cảm nhận được sự ấm áp từ phía sau, tâm cảnh vốn dĩ đang đứng trên bờ vực ma hóa bỗng chốc trở nên bình lặng kỳ lạ. Hắn nhìn thanh kiếm gãy trong tay, rồi nhìn hai người bạn đồng hành của mình. Kiếp trước hắn cô độc đứng trên đỉnh cao, cuối cùng bị phản bội mà chết. Kiếp này, hắn không còn một mình.
“Nhất Niệm Luân Hồi… khởi!”
Lâm Khuyết khẽ lẩm bẩm. Một vòng xoáy đen trắng xuất hiện dưới chân hắn, lan rộng ra cả Sinh Tử Đài. Những người xung quanh đột nhiên cảm thấy thời gian như chậm lại, từng cánh hoa rụng giữa không trung, từng giọt máu của Diệp Phàn đều đứng hình.
Sứ giả trên cao biến sắc: “Pháp tắc thời gian? Không, đây là đạo niệm phá vỡ luân hồi! Ngươi rốt cuộc là ai?”
“Kẻ sẽ tiễn ngươi về cát bụi.”
Lâm Khuyết vọt đi. Tốc độ của hắn nhanh đến mức để lại hàng loạt tàn ảnh. Thanh kiếm gãy giờ đây không còn vẻ tầm thường, mà tỏa ra một loại kiếm ý đầy rẫy sự phẫn nộ và hủy diệt. Nghịch Thiên Kiếm Ý!
Sứ giả gầm lên một tiếng, pháp trượng trong tay vung lên, triệu hồi ra hàng ngàn mũi giáo ánh sáng: “Thiên Phạt: Vạn Tiễn Xuyên Tâm!”
“Cút cho ta!” Lục Trầm cũng chuyển động. Thân hình hắn như một con dã thú khổng lồ, trọng kiếm vung vẩy tạo thành một cơn lốc kiếm khí, cuốn bay phân nửa số giáo ánh sáng đang lao tới.
Vân Hi nhắm mắt, thần hồn nàng thoát xác, hóa thành một đóa sen trắng khổng lồ bao phủ lấy quảng trường, ngăn chặn các luồng dư chấn tràn ra ngoài sát hại phàm nhân, đồng thời liên tục bổ sung sinh mệnh lực cho Lâm Khuyết và Lục Trầm.
Cuộc chiến trên Sinh Tử Đài giờ đây đã vượt xa tầm hiểu biết của người phàm. Máu bắt đầu rơi, nhưng không chỉ là máu của phàm nhân. Lâm Khuyết áp sát sứ giả, thanh kiếm gãy chém vào lớp giáp hoàng kim tạo ra những tiếng kim loại rợn người.
Mỗi một nhát kiếm của Lâm Khuyết đều mang theo một mảnh ký ức về sự thống khổ của hàng vạn năm luân hồi. Hắn chém không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng nỗi đau của chúng sinh bị kìm kẹp.
“Ngươi bảo ta tội?” Lâm Khuyết gầm lên, một kiếm chém nát lớp bảo vệ của sứ giả, mũi kiếm cắm sâu vào vai hắn: “Vậy ai định tội các ngươi vì đã biến thế giới này thành lò sát sinh?”
Sứ giả hoàng kim đau đớn gầm rú. Lần đầu tiên sau hàng vạn năm, một vị thần linh cảm thấy sự sợ hãi. Hắn nhìn thấy trong mắt Lâm Khuyết không phải là một con người, mà là một vực thẳm mênh mông muốn nuốt chửng cả Thiên Đạo.
“Ngươi… ngươi chính là Nghịch Đạo Giả trong lời tiên tri vạn cổ!”
Sứ giả điên cuồng thúc động linh lực, muốn tự bạo để kéo theo tất cả cùng chết.
“Muộn rồi.” Lâm Khuyết lạnh lùng nói. Hắn buông tay khỏi chuôi kiếm, hai ngón tay khép lại thành kiếm chỉ, điểm thẳng vào vị trí đan điền của sứ giả.
“Nhất Niệm: Toái Luân!”
Một luồng ánh sáng đen kịt từ ngón tay Lâm Khuyết xuyên thủng cơ thể sứ giả. Không có tiếng nổ lớn, chỉ có sự tan rã trong lặng lẽ. Bộ giáp hoàng kim vỡ vụn thành những hạt cát ánh sáng, linh thể của vị Tuần Tra Giả tan biến dần vào hư không, trước khi biến mất, hắn chỉ kịp để lại một cái nhìn đầy tuyệt vọng và hãi hùng.
Bầu trời mây đen tan biến, ánh nắng gay gắt trở lại, nhưng vạn vật đều trở nên tiêu điều.
Lâm Khuyết rơi xuống mặt đất, thanh kiếm gãy cắm xuống làm điểm tựa. Hắn hộc ra một ngụm máu lớn, gương mặt tái nhợt nhưng ánh mắt vẫn sắc sảo vô cùng. Lục Trầm mệt lử ngồi bệt xuống cạnh đó, cười hắc hắc: “Lâm huynh, ta nghĩ chúng ta vừa mới chém bay một nửa cái bầu trời này rồi.”
Vân Hi thu hồi linh thể, gương mặt nàng lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt nhìn Lâm Khuyết lại tràn đầy vẻ tự hào và một chút lo âu thầm kín.
Lâm Khuyết không nhìn họ, hắn quay lại phía Diệp Phàn. Lúc này, Diệp Phàn chỉ còn lại một hơi thở tàn. Hắn tận mắt chứng kiến vị thần linh mà mình tôn thờ bị Lâm Khuyết giết chết. Mọi niềm tin, mọi kiêu ngạo của hắn đều sụp đổ tan tành.
Lâm Khuyết dẫm lên ngực Diệp Phàn, mũi kiếm gãy lướt nhẹ qua cổ họng kẻ bại trận: “Khí vận của ngươi, ta lấy. Thiên mệnh của ngươi, ta phá. Từ nay về sau, hạ giới không còn Khí vận chi tử, chỉ có những kẻ dám cầm kiếm chỉ thẳng vào trời cao.”
*Phập!*
Thanh kiếm xuyên qua. Diệp Phàn, kẻ từng được coi là hy vọng của nhân loại, kẻ được Thiên Đạo ưu ái, kết thúc cuộc đời trong sự tức tưởi và bị lãng quên ngay chính nơi hắn từng bắt đầu sự nghiệp lẫy lừng của mình.
Lâm Khuyết rút kiếm ra, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mà Cửu Tiêu Thánh Vực đang bắt đầu lay động bởi cái chết của một sứ giả. Hắn biết, trận chiến hôm nay chỉ là một gợn sóng nhỏ. Sóng thần thật sự còn ở phía sau.
“Đi thôi.” Lâm Khuyết quay đầu nói với Lục Trầm và Vân Hi.
“Đi đâu?” Lục Trầm hỏi, mắt sáng lên.
“Đến Vong Xuyên Hà. Tìm lại những gì đã mất của ta, và tìm đường để lật đổ toàn bộ cái lồng này.”
Bóng dáng ba người rời đi trong nắng chiều đổ dài, để lại sau lưng một quảng trường đầy máu và những con người đang đứng ngây dại, lần đầu tiên trong đời họ nhận ra, ông trời… thực ra cũng có thể bị giết.