Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 10: Dao Trì Thánh Nữ

Cập nhật lúc: 2026-04-19 11:27:29 | Lượt xem: 8

CHƯƠNG 10: DAO TRÌ THÁNH NỮ

Hạ giới, Phàm Trần Tứ Châu.

Vùng đất phía đông Thanh Châu vốn dĩ yên bình, nay bỗng dưng xuất hiện những dị tượng hiếm thấy. Giữa tầng mây vốn dĩ xanh ngắt, một dải lụa mây ngũ sắc từ từ trải dài vạn dặm, kéo từ đường chân trời phía xa xôi về tận chân núi Thương Vân. Mùi hương thanh khiết, dìu dịu như hoa sen đêm tuyết lan tỏa trong không trung, khiến cho đám yêu thú trong rừng sâu vốn dĩ hung bạo cũng bỗng chốc phủ phục, thu liễm sát khí.

Đó là điềm báo của Tiên nhân hạ phàm.

Trong màn sương mù mờ ảo ấy, một chiếc xe loan bằng ngọc trắng do bốn con Thanh Loan sáu cánh kéo đi, lướt nhẹ trên không trung. Xung quanh xe loan, hàng chục tiên nga áo trắng, tay cầm hoa uyển, mặt mày thanh tú nhưng lạnh lẽo như băng giá, lặng lẽ hộ tống.

Ngồi bên trong xe loan chính là Dao Trì Thánh nữ – Vân Hi.

Nàng mặc một bộ y phục bằng lụa băng màu nguyệt bạch, mái tóc đen dài như thác đổ được búi đơn giản bởi một cây trâm ngọc thanh nhã. Khuôn mặt nàng được che phủ bởi một lớp voan mỏng, chỉ để lộ đôi mắt phượng trong veo nhưng mang theo nỗi buồn thâm trầm vạn cổ. Đôi mắt ấy không giống mắt của một thiếu nữ đang tuổi xuân thì, mà giống như một kẻ đã nhìn thấu hết sự thăng trầm của nhân gian, mỏi mệt với vòng xoáy danh lợi.

Nàng là Thánh nữ của Dao Trì Thánh Địa – thế lực đứng đầu Thượng Giới, cũng là người mang trong mình Cửu U Linh Thể cực kỳ hiếm gặp. Nhưng thế nhân có ai biết được, cái danh hiệu cao quý ấy, thực chất chỉ là một cái tên hoa mỹ để che đậy một số phận bi thảm. Nàng sinh ra không phải để tu thành chính quả, mà để trở thành "linh căn dự trữ", một vật tế hoàn hảo nhất dành cho Thiên Đạo vào ngày Đại lễ Vạn năm.

"Thánh nữ, chúng ta đã tiến vào địa phận Thanh Châu của Hạ Giới." Một tiên nga đứng ngoài xe loan, cung kính khom người nói: "Thái Thượng Thiên Tôn có chỉ, lần này xuống đây ngoài việc giám sát khí vận của các tông môn, người nhất định phải tìm thấy kẻ có 'Mệnh Cách Hư Vô' để mang về làm vật phụ tế."

Vân Hi khép hờ đôi mi, giọng nói của nàng thanh thạnh nhưng không có lấy một chút sức sống: "Ta biết rồi. Tìm được hay không, còn tùy vào duyên số."

Nàng ghét hai chữ "duyên số". Bởi vì cuộc đời nàng, ngay từ lúc sinh ra, đã bị cái gọi là "duyên số" và "thiên mệnh" trói chặt. Thiên Đạo cần một vật chứa, và nàng chính là kẻ được chọn. Mọi nỗ lực, mọi lần tu luyện của nàng, thực chất chỉ là để cho món "đan dược" này thêm phần thuần chất hơn mà thôi.

Chiếc xe loan chầm chậm hạ thấp cao độ, băng qua những dãy núi trập trùng. Khi đi ngang qua một sườn núi hoang vắng thuộc rặng Thương Vân, bỗng dưng trái tim của Vân Hi khẽ run lên một nhịp.

Cảm giác này…

Nàng mở bừng đôi mắt, bàn tay thon dài vô thức đặt lên lồng ngực. Một luồng dao động linh hồn cực kỳ quen thuộc, nhưng lại xa xăm đến tận cùng, vừa mới quét qua ý thức của nàng. Nó không mạnh mẽ, thậm chí còn cực kỳ mỏng manh, như một ngọn nến lay lắt trong gió bão, nhưng lại mang theo một loại ngông cuồng, bất khuất, dám cùng trời cao phân cao thấp.

"Dừng lại!" Vân Hi đột nhiên cất tiếng.

Bốn con Thanh Loan đồng loạt vỗ cánh, xe loan đứng khựng giữa hư không. Các tiên nga hộ tống đều kinh ngạc nhìn về phía Thánh nữ.

"Thánh nữ, có chuyện gì sao?"

Vân Hi không trả lời. Nàng vén tấm rèm ngọc, bước ra khỏi xe. Đôi bàn chân trần không chạm đất, mỗi bước chân nàng đi qua đều nở ra một đóa hoa linh khí trắng muốt. Nàng nhìn xuống phía dưới rừng sâu, nơi có một bóng dáng thiếu niên đang ngồi xếp bằng bên cạnh một tảng đá vỡ vụn.

Dưới sườn núi ấy, Lâm Khuyết đang ở trong trạng thái tu luyện quan trọng nhất.

Hắn vừa mới hoàn thành việc rèn luyện Nghịch Đạo Cơ đợt đầu tiên. Mồ hôi thấm đẫm chiếc áo bào xám rách nát, gương mặt thiếu niên hơi tái đi vì đau đớn khi các thớ thịt và kinh mạch bị tàn phá rồi tái tạo lại theo một quy luật hoàn toàn trái ngược với lẽ thường. Sát quanh thân hắn, một luồng hắc khí nhàn nhạt tỏa ra, đó là dư chấn của "Nhất Niệm Luân Hồi Quyết".

Lâm Khuyết dường như cũng cảm nhận được điều gì đó. Hắn không mở mắt, nhưng thần thức mạnh mẽ của một vị Cửu Luân Chân Tiên kiếp trước đã bắt đầu cảnh báo.

Hắn cảm nhận được một luồng linh khí cực kỳ thuần khiết, nhưng trong cái thuần khiết ấy lại ẩn chứa một nỗi u sầu thấu xương. Hơi thở ấy… hắn chết cũng không quên được.

Kiếp trước, khi hắn còn đứng trên đỉnh cao Cửu Giới, vào khoảnh khắc hắn phát hiện ra sự thật về "Tù lồng vạn cổ", người cuối cùng đứng trước mặt hắn, không phải để ngăn cản, mà là để nhỏ một giọt nước mắt xót xa cho hắn, chính là nàng. Lúc đó, nàng là một vị nữ đế lãnh đạm vô tình của Thượng Giới, nhưng sâu trong ánh mắt nàng lúc hắn tự bạo, lại chứa đựng một nỗi tuyệt vọng còn lớn hơn cả hắn.

Lâm Khuyết từ từ mở mắt ra. Hắn nhìn lên bầu trời.

Từ trên cao, Vân Hi cũng đang nhìn xuống.

Cách nhau nghìn dặm không trung, ánh mắt của kẻ nghịch đạo và người vật tế của Thiên Đạo giao nhau.

Trong giây phút ấy, không gian như đông cứng lại. Thời gian dường như không còn trôi, luân hồi dường như ngừng quay.

Vân Hi cảm thấy đầu mình đau nhức dữ dội. Một mảnh ký ức vụn vỡ hiện lên trong đầu nàng. Nàng thấy mình đang đứng trên một biển máu, nhìn theo bóng lưng một nam nhân đang cầm một thanh kiếm gãy, một mình bước vào hố đen của Thiên Đạo. Người đó không quay đầu lại, nhưng giọng nói trầm thấp của hắn vẫn vang vọng bên tai nàng: "Vòng lặp này, ta nhất định phải phá. Đừng chờ ta, cũng đừng nhớ về ta."

"Là ngươi sao?" Vân Hi lẩm bẩm, môi nàng run rẩy. Lớp mặt nạ lãnh đạm thường ngày của Thánh nữ bỗng chốc rạn nứt. Nàng vô thức bước tới một bước, định hạ xuống mặt đất.

"Thánh nữ! Người không thể xuống đó!" Một vị trưởng lão hộ tống mặc áo bào tím, vốn ẩn thân trong hư không, bỗng nhiên hiện hình, ngăn cản trước mặt Vân Hi. "Phía dưới kia chỉ là một kẻ phàm trần có mệnh cách hỗn loạn, sát khí quá nặng. Người mang vạn kim chi躯, không nên dây dưa với rác rưởi của hạ giới, kẻo làm bẩn linh căn."

Lời nói của trưởng lão như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Vân Hi, kéo nàng trở về thực tại. Nàng nhìn kỹ lại thiếu niên phía dưới. Hắn trông rất bình thường, tu vi chỉ ở mức Khải Linh Cảnh thấp kém, khuôn mặt tuy có phần cương nghị nhưng hoàn toàn không giống vị cường giả trong ảo giác của nàng.

Lâm Khuyết nhìn thấy vẻ mặt thay đổi của Vân Hi, trong lòng hắn dấy lên một cơn sóng dữ, nhưng trên bề mặt lại lạnh lùng vô cùng. Hắn hiểu rõ, bây giờ mình quá yếu. Nếu để phía Thượng Giới nhận ra mối liên hệ giữa hắn và nàng, hoặc nhận ra hắn là kẻ trọng sinh, cả hai đều sẽ bị Thiên Đạo xóa sổ ngay lập tức.

Hắn lạnh lùng thu hồi tầm mắt, hừ lạnh một tiếng, sau đó đứng dậy, lảo đảo bước về phía khu rừng rậm, bỏ lại sau lưng ánh nhìn đầy thảng thốt của Thánh nữ.

"Thánh nữ?" Trưởng lão lên tiếng nhắc nhở, giọng nói đầy vẻ nghi ngờ.

Vân Hi thu hồi bàn tay đang vươn ra, ép mình lấy lại vẻ băng giá vốn có. Nàng khẽ lắc đầu, che giấu sự rung động trong đáy mắt: "Không có gì. Ta chỉ thấy tên phàm nhân kia có chút ý chí khác thường, vốn muốn xem có thể làm vật tế phụ hay không. Nhưng sát khí hắn quá nặng, tâm tính bất định, không dùng được."

Nàng quay lưng bước vào lại xe loan. Tấm rèm ngọc buông xuống, che khuất một gương mặt đang tràn ngập sự bàng hoàng và một giọt lệ lóng lánh suýt nữa rơi xuống.

Trái tim nàng nhói đau. Tại sao lại đau? Nàng chưa từng gặp hắn, ít nhất là trong ký ức của kiếp này. Nhưng tại sao khi nhìn thấy hắn bỏ đi, nàng lại có cảm giác như mình vừa đánh mất đi cả thế giới?

Trong xe loan, Vân Hi nắm chặt một dải lụa thêu hình hoa sen úa tàn – vật duy nhất nàng mang theo từ khi còn nhỏ. Nàng không biết rằng, đó không phải là một bông hoa bình thường, mà là một mảnh nhỏ của "Nhân Quả Tuyệt Diệt" mà Lâm Khuyết kiếp trước đã dùng cả mạng sống để bảo vệ một phần thần hồn của nàng.

Phía dưới sườn núi, Lâm Khuyết tựa lưng vào một gốc cổ thụ, bàn tay nắm chặt thanh kiếm gãy đến mức rỉ máu.

"Vân Hi…" Hắn khẽ gọi thầm cái tên đã bị chôn vùi qua ngàn năm vạn kiếp.

Ánh mắt hắn đỏ ngầu, một ý niệm cuồng bạo dâng lên trong tâm trí. Kiếp trước, hắn chỉ có thể nhìn nàng bị Thiên Đạo mài mòn linh tính, biến thành một cái vỏ rỗng không cảm xúc rồi tàn lụi trong cuộc thanh trừng. Kiếp này, hắn trở lại với sức mạnh của luân hồi, dù có phải thây chất thành núi, máu chảy thành sông, hắn cũng phải giữ lấy nàng.

"Thái Thượng Thiên Tôn… Ngươi muốn nàng làm vật tế?"

Lâm Khuyết cười khẽ, nụ cười mang theo sự điên cuồng của kẻ dám đối nghịch với cả vũ trụ: "Vậy thì ta sẽ để cả cái Thượng Giới này, cùng với cái Thiên Đạo thối nát kia, làm đám tang cho ngày ta đón nàng trở về."

Chiếc xe loan của Dao Trì Thánh nữ từ từ rời đi, mây ngũ sắc tan dần, nhưng một sợi dây tơ duyên mỏng manh và đầy nghiệt ngã đã chính thức nối lại giữa hai kẻ ở hai đầu chiến tuyến.

Vân Hi không biết rằng, cuộc gặp gỡ tình cờ này chính là mồi lửa đầu tiên đốt cháy trật tự vạn cổ của Thương Khung Giới. Và Lâm Khuyết biết rằng, từ giây phút này, hắn không còn nhiều thời gian nữa.

Hắn phải mạnh lên. Phải nhanh hơn. Phải dùng "Nhất Niệm" của mình, phá nát cái vòng lặp tử vong này trước khi nó kịp nuốt chửng nàng một lần nữa.

Gió núi thổi qua, mang theo mùi hoa sen nhàn nhạt còn sót lại trong không trung. Lâm Khuyết đứng dậy, ánh mắt hướng về phía Vong Xuyên Hà ở viễn phương – nơi chứa đựng mảnh vỡ luân hồi đầu tiên mà hắn cần.

Duyên nợ bắt đầu từ một cái liếc mắt, nhưng kết thúc của nó, chỉ có thể là trời sụp đất nứt.

Hành trình nghịch đạo, từ chương này, mới thật sự nhuộm màu máu và lệ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8