Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 11: Bí cảnh Vong Linh

Cập nhật lúc: 2026-04-19 11:28:06 | Lượt xem: 10

CHƯƠNG 11: BÍ CẢNH VONG LINH – MẢNH VỠ TRẢM THẦN

Sương mù xám xịt như những dải lụa liệm tử thi, quấn quýt lấy chân núi Đoạn Hồn. Ở ranh giới giữa sự sống và cái chết, không khí nơi đây lạnh lẽo đến mức ngay cả chân nguyên của một tu sĩ Trúc Đạo Cơ cũng khó lòng chống chọi.

Lâm Khuyết đứng giữa màn sương, bóng lưng gầy gũi nhưng thẳng tắp như một ngọn thương muốn đâm thủng bầu trời âm u. Phía sau hắn, Lục Trầm đang cầm chặt chuôi kiếm, đôi mắt diều hâu cảnh giác quét qua từng lùm cây khô khốc, cháy sém.

"Lâm Khuyết, ta nói này, cái nơi này có mùi thối của sự mục nát, hoàn toàn không giống nơi giấu bảo vật." Lục Trầm khẽ khịt mũi, thanh kiếm trong bao rung lên bần bật như cảm nhận được điềm chẳng lành. "Ngươi chắc chắn mảnh vỡ của thanh kiếm gãy kia nằm ở đây chứ?"

Lâm Khuyết không quay đầu lại, giọng nói trầm thấp của hắn vang lên, tan biến rất nhanh trong tiếng gió rít: "Kiếm của ta sinh ra từ sự phẫn nộ, lớn lên trong máu tươi và chỉ an nghỉ trong vong hồn. Vong Xuyên Hà là khởi đầu, và Bí cảnh Vong Linh là trạm dừng đầu tiên của nó."

Hắn bước lên một bước, bàn tay trái vô thức nắm chặt lấy một mảnh gỗ mục. Đột nhiên, hắn bóp nát mảnh gỗ, một luồng khí tức u ám từ trong lòng bàn tay tản ra. Lâm Khuyết thấp giọng quát:

"Nhất Niệm Luân Hồi, mở!"

Không gian trước mặt đột ngột vặn xoắn. Màn sương xám như bị một bàn tay vô hình xé toạc, lộ ra một khe nứt đen ngòm toát ra tử khí nồng nặc. Đây không phải là cửa vào bí cảnh thông thường bằng linh lực, mà là một vết nứt nhân quả mà chỉ những kẻ nắm giữ bí pháp luân hồi mới có thể nhìn thấy.

Lục Trầm trố mắt nhìn, hít một ngụm khí lạnh: "Ngươi… ngươi lại dùng cái tà thuật gì thế này? Ta cảm thấy bên trong cái khe kia có hàng vạn linh hồn đang gào thét."

"Đừng buông tay khỏi chuôi kiếm. Đi!"

Lâm Khuyết không giải thích thêm, lao thẳng vào trong cái hố đen ngòm ấy. Lục Trầm chửi thề một tiếng nhưng chân không hề chậm trễ, hóa thành một đạo kiếm quang bay theo.

Vừa bước vào Bí cảnh Vong Linh, khung cảnh lập tức đại biến. Bầu trời không còn màu xám mà là một màu đỏ tía như máu đọng, treo lơ lửng một vầng trăng khuyết màu tím héo hon. Phía dưới chân là mặt đất phủ đầy tro cốt trắng xóa, mỗi bước chân đi qua đều tạo nên những âm thanh răng rắc ghê người.

Tiếng gào khóc ai oán vang vọng khắp tứ phía. Đó là tiếng của những linh hồn bị Thiên Đạo đào thải qua các kỷ nguyên, không thể đầu thai, không thể tan biến, vĩnh viễn bị giam cầm trong cái lồng vĩnh hằng này.

"Đứng lại!" Lâm Khuyết đột nhiên giơ tay ra lệnh.

Phía trước họ, hàng trăm cái bóng lờ mờ dần hiện rõ. Đó là những "Vong Linh Thủ Vệ" – những chiến binh cổ xưa đã mất đi thần trí, nhục thân tan biến chỉ còn lại bộ xương khô được bao bọc bởi một lớp linh hồn hỏa xanh lè. Chúng cầm những vũ khí sứt mẻ, dàn thành một đội hình ngăn chặn kẻ xâm nhập.

"Tận 300 con? Để đó cho ta!" Lục Trầm đầy hưng phấn, kiếm ý trên người bùng phát. Hắn muốn thể hiện cho Lâm Khuyết thấy sự tiến bộ của mình sau thời gian bế quan.

"Khoan đã, đừng đánh chính diện, chúng nó có…" Lâm Khuyết chưa kịp nói hết câu thì Lục Trầm đã xông lên.

"Vạn Kiếm Quy Tông – Sơ thức!" Lục Trầm quát lớn, trường kiếm ra khỏi bao, hóa thành hàng trăm đạo kiếm khí vàng rực chém thẳng vào đám Vong Linh.

*Ầm! Ầm! Ầm!*

Kiếm khí nổ tung, bộ xương của đám thủ vệ nát vụn. Thế nhưng, điều kinh dị ngay sau đó đã xảy ra. Những mảnh xương nát chưa kịp chạm đất đã bị những luồng hỏa linh màu xanh kéo lại, chúng tự động lắp ghép và tái tạo chỉ trong nháy mắt. Thậm chí, sức mạnh của chúng sau khi phục hồi còn có vẻ mạnh hơn trước một bậc.

"Cái quái gì vậy?" Lục Trầm tái mặt, liên tiếp lùi lại.

Lâm Khuyết thở dài, bước lên phía trước: "Nơi này chịu sự chi phối của quy luật 'Bất diệt luân hồi' cấp thấp. Ngươi dùng lực lượng vật lý để đánh là vô dụng. Chúng là những niệm niệm oán hận, muốn diệt chúng, phải dùng ý niệm mạnh hơn."

Lâm Khuyết nhắm mắt lại. Thần thức của hắn như một cơn lốc xoáy tỏa ra. Hắn nhớ về những năm tháng cô độc ở kiếp trước, nhớ về cảnh tượng mình tự bạo thần hồn trước mặt Thái Thượng Thiên Tôn, nhớ về sự bất công của trời đất.

Một đạo ý chí nghèo nàn, hung tàn và nghịch thiên từ người hắn bốc lên.

"Nhất Niệm… Phá Toái!"

Hắn không ra chiêu, không rút kiếm, chỉ đơn giản là mở mắt ra. Một luồng sóng xung kích vô hình lan tỏa. Đi đến đâu, ngọn lửa xanh trên người đám Vong Linh lập tức lịm tắt, những bộ xương khô rã ra thành cát bụi, không thể tái sinh thêm lần nào nữa. Bởi vì ý niệm tồn tại của chúng đã bị ý niệm của Lâm Khuyết nghiền nát tận gốc rễ.

Lục Trầm đứng hình, thanh kiếm trong tay vẫn còn đang run lên: "Ngươi… cái chiêu này của ngươi, còn đáng sợ hơn cả ma công của đám lũ Ma giáo ngoài kia."

"Ma hay Thần, đều là ý niệm mà thôi." Lâm Khuyết lạnh lùng đáp, bước tiếp về hướng trung tâm của bí cảnh, nơi có một điện thờ cổ nát bấy đang sụp đổ một nửa.

Càng đi vào sâu, áp lực càng lớn. Phía trước điện thờ là một pho tượng đá cao hàng chục trượng, gương mặt đã bị tàn phá không rõ hình hài, nhưng tư thế một tay chỉ trời một tay hạ đất vẫn toát lên một vẻ bá đạo tuyệt luân.

Ở ngay giữa lồng ngực của pho tượng, có một vật phát ra ánh sáng đỏ nhạt, rung động theo từng nhịp tim của Lâm Khuyết.

"Đó là…" Lục Trầm nheo mắt nhìn. "Mảnh vỡ kiếm?"

"Đó là chuôi kiếm của Trảm Thần." Lâm Khuyết cảm thấy máu trong người mình như sôi lên. Đó là vũ khí đã cùng hắn chinh chiến khắp Cửu Giới, cùng hắn nhuộm máu các vị tiên thần.

Ngay khi Lâm Khuyết định tiến lại gần, một tiếng gầm vang trời phát ra từ trong lòng đất. Mặt đất dưới chân điện thờ sụp đổ, một bóng đen khổng lồ trồi lên. Đó là một con "Vong Linh Long" – bộ xương rồng dài hàng trăm trượng, rỗng tuếch bên trong nhưng lại chứa đựng một quả cầu năng lượng màu đen đặc quánh tại vị trí trái tim.

Đây chính là Thủ Vệ Vương của bí cảnh này, một sinh vật có sức mạnh tương đương với tu sĩ Luân Hồi Cảnh nếu xét về mặt linh lực.

"Lục Trầm, cầm chân đầu của nó. Đừng giết, chỉ cần thu hút sự chú ý của nó trong vòng 30 nhịp thở!" Lâm Khuyết hét lên, bản thân hắn thì hóa thành một luồng tàn ảnh vọt về phía ngực pho tượng.

"30 nhịp thở? Ngươi coi ta là đại thần chắc? Mẹ nó, vì tình huynh đệ vậy!" Lục Trầm nghiến răng, đốt cháy cả tinh huyết, kiếm ý thăng hoa đến cực hạn. "Kiếm Đạo Trường Hà!"

Một dòng sông kiếm khí cuồn cuộn đổ ra, quấn chặt lấy cổ con cốt long. Con rồng gầm thét, đuôi nó quất mạnh làm sụp đổ hàng loạt cột đá cổ, bụi bay mù mịt. Lục Trầm mặt mũi trắng bệch, liên tiếp thổ huyết nhưng vẫn không lùi bước, hắn điên cuồng vung kiếm để thu hút mọi oán khí của con rồng.

Lâm Khuyết đã vọt tới ngực pho tượng. Gần đến nơi, hắn mới nhìn rõ chuôi kiếm. Nó đang bị găm chặt vào một khối đá đen được phong ấn bởi chín sợi xích vàng nhạt – xích của Thiên Đạo Pháp Tắc.

"Kiếp trước ngươi bị xích, kiếp này ta trả tự do cho ngươi!"

Lâm Khuyết đưa tay nắm lấy chuôi kiếm gãy.

*Uỳnh!*

Một luồng sét trắng từ hư không đánh thẳng xuống đầu Lâm Khuyết. Thiên Đạo không cho phép vật này tái xuất hiện. Cơ thể Lâm Khuyết nứt toác, máu tươi tuôn ra, nhưng ánh mắt hắn không hề nao núng.

Trong đầu hắn hiện lên hình ảnh Vân Hi bị đưa đi trên chiếc xe loan ấy. Hắn nhớ lại cảm giác bất lực khi phải nhìn người thương hóa thành vật tế.

"Trời cản ta, ta trảm trời! Đất ngăn ta, ta diệt đất! Trở lại cho ta!"

Lâm Khuyết hét lên một tiếng đau đớn đến xé lòng, ý niệm của hắn trong giây phút đó bùng nổ, bao trùm lấy cả chuôi kiếm. Những sợi xích vàng bắt đầu nứt ra, rồi vỡ vụn thành những hạt ánh sáng tan biến.

*Keeng!*

Chuôi kiếm gãy cuối cùng cũng rời khỏi khối đá. Một tiếng kiếm ngân thanh thúy vang vọng xuyên qua toàn bộ Bí cảnh Vong Linh, xuyên qua cả tầng mây dày đặc của Hạ Giới, hướng thẳng lên Thượng Giới như một lời khiêu chiến đẫm máu.

Con Vong Linh Long đang gầm thét đột ngột sững lại, rồi như gặp phải khắc tinh thiên cổ, toàn bộ khung xương của nó đổ sụp xuống, hóa thành đống xương vụn tầm thường.

Lục Trầm ngã gục xuống đất, thở hổn hển, nhìn về phía đỉnh pho tượng. Ở đó, Lâm Khuyết đứng lơ lửng, trong tay là một chuôi kiếm cũ kỹ, không có lưỡi, nhưng luồng kiếm khí phát ra lại khiến cả không gian bí cảnh run rẩy cầu xin.

Lâm Khuyết vuốt ve chuôi kiếm, trong đôi mắt khô khốc đột nhiên chảy ra một dòng lệ máu.

"Lão hữu, một vạn năm rồi, cuối cùng chúng ta cũng gặp lại."

Chuôi kiếm run nhẹ, như đang đáp lại lời hắn.

Ngay lúc đó, tại Cửu Tiêu Thánh Vực trên cao tít tắp.

Bên trong một ngôi điện thờ lộng lẫy bao phủ bởi sương mù tiên khí, một ông lão đang ngồi thiền đột ngột mở mắt. Đôi mắt lão không có tròng đen, chỉ có một mảnh trắng xóa bao la như chứa đựng cả tinh hà.

Thái Thượng Thiên Tôn khẽ nhíu mày, nhìn xuống phương hạ giới u tối.

"Hử? Một tia khí tức của 'Trảm Thần' vừa xuất hiện? Chẳng lẽ kẻ đó… vẫn còn một sợi tàn hồn chưa diệt?"

Lão khẽ vung tay, một sợi tơ ánh sáng bay ra không trung.

"Thiên Đạo Tuần Tra Giả, đi về hướng Nam phương Phàm Trần Châu. Tìm ra kẻ vừa chạm vào nhân quả, giết không tha!"

Ở dưới hạ giới, Lâm Khuyết cất chuôi kiếm vào trong linh hải, sắc mặt hắn vô cùng nhợt nhạt nhưng khí chất đã hoàn toàn khác trước. Hắn bước xuống chỗ Lục Trầm, đỡ huynh đệ mình dậy.

"Chúng ta phải đi ngay. Tiếng kiếm vừa rồi đã kinh động đến 'những kẻ đó'. Con đường từ đây về sau, sẽ là một biển máu không có hồi kết."

Lục Trầm nhìn vết thương đầy mình của Lâm Khuyết, rồi lại nhìn ánh mắt sâu thẳm của hắn, khẽ cười khổ: "Hóa ra từ đầu đến giờ ta vẫn nhìn lầm ngươi. Được thôi, dù là biển máu hay địa ngục, nếu ngươi đã dẫn đường, Lục Trầm ta dù chết cũng phải thấy xem đỉnh cao của trời trông như thế nào!"

Hai bóng người quay lưng lại với điện thờ đổ nát, biến mất vào màn sương xám của lối ra. Phía sau họ, Bí cảnh Vong Linh bắt đầu sụp đổ hoàn toàn, chôn vùi một đoạn quá khứ, mở ra một kỷ nguyên mới – kỷ nguyên của một kẻ nghịch đạo nhất niệm phá luân hồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8