Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 12: Nhất Niệm Luân Hồi

Cập nhật lúc: 2026-04-19 11:28:55 | Lượt xem: 7

**CHƯƠNG 12: NHẤT NIỆM LUÂN HỒI**

Gió gào thét bên tai như tiếng khóc than của hàng vạn vong linh bị phong ấn. Trên con đường mòn dẫn ra khỏi dãy núi Thiên Ma, hai bóng người đang liêu xiêu lao đi trong màn sương mù dày đặc.

Lục Trầm cõng Lâm Khuyết trên lưng, đôi chân nặng nề như đeo chì. Máu từ những vết thương trên người hắn thấm đẫm tấm áo bào rách nát, nhỏ xuống nền đất đá khô khốc. Nhưng người tình trạng tồi tệ hơn là Lâm Khuyết. Hắn nằm bất động, hơi thở mỏng manh như tơ nhện, nhưng làn da lại nóng rực như một khối kim loại vừa bước ra khỏi lò luyện. Trong tay hắn, chuôi kiếm Trảm Thần gãy nát vẫn phát ra những tiếng rung bần bật, mỗi nhịp rung lại khiến không gian xung quanh vặn xoắn lại.

“Lâm huynh, tỉnh lại! Ngươi không được chết ở đây!” Lục Trầm nghiến răng thét lên, giọng khản đặc.

Hắn cảm nhận được một luồng áp lực kinh khủng đang từ trên chín tầng mây ép xuống. Đó không phải là áp lực của linh lực thông thường, mà là thiên uy — ý chí của Thiên Đạo đang tìm kiếm kẻ nghịch đạo. Những đám mây đen kịt bắt đầu tụ lại, lấp lánh những tia lôi điện màu tím thẫm, lạnh lẽo và đầy sát cơ. Thiên Đạo Tuần Tra Giả đang đến gần.

Trong khi đó, bên trong thức hải của Lâm Khuyết, một trận cuồng phong đang quét sạch mọi thứ.

Hắn cảm thấy mình như rơi vào một vực thẳm không đáy, nơi thời gian và không gian không còn ý nghĩa. Đột ngột, bóng tối tan biến, thay vào đó là một luồng ánh sáng chói lòa khiến hắn phải nheo mắt lại. Khi tầm nhìn rõ ràng trở lại, Lâm Khuyết sững sờ.

Hắn không còn là thiếu niên Lâm Khuyết của hạ giới.

Hắn đang đứng trên đỉnh cao nhất của Cửu Tiêu Điện, khoác trên mình chiếc trường bào dệt từ lụa sao trời, khí chất xuất trần, uy trấn bát hoang. Chung quanh là mây lành uốn lượn, vạn đạo tiên quang rủ xuống như rèm ngọc. Dưới chân hắn, hàng vạn tiên nhân đang dập đầu, hô vang danh hiệu: “Cửu Luân Chân Tiên!”

“Đây là… kiếp trước?” Lâm Khuyết thầm nhủ.

Tim hắn bỗng thắt lại. Cảnh tượng này hắn đã trải qua hàng nghìn lần trong những giấc mơ đứt quãng, nhưng lần này nó chân thực đến mức hắn có thể ngửi thấy mùi hương trầm thanh khiết và cảm nhận được luồng tiên khí nồng đậm đang cuộn chảy trong kinh mạch. Đây là thời khắc vinh quang nhất của hắn, cũng là khởi đầu cho sự hủy diệt.

“Khuyết nhi, con đang nhìn gì vậy?”

Một giọng nói già nua nhưng tràn đầy uy nghiêm, hiền từ vang lên phía sau.

Lâm Khuyết cứng đờ người. Hắn chậm rãi quay lại. Trước mặt hắn là một lão già râu tóc bạc phơ, mặc đạo bào trắng tinh khôi, ánh mắt bao dung như biển cả.

Thái Thượng Thiên Tôn.

Người thầy đã nhặt hắn về từ đống đổ nát của một ngôi làng bị diệt vong, người đã dạy hắn đạo pháp đầu tiên, người mà hắn từng tôn kính hơn cả phụ mẫu ruột thịt. Và cũng là người đã tự tay đâm thanh kiếm này xuyên qua lồng ngực hắn khi hắn tìm ra bí mật của vòng lặp luân hồi.

“Sư phụ…” Lâm Khuyết mấp máy môi, giọng nói run rẩy. Nỗi hận thù vạn năm cùng sự kính trọng còn sót lại trong tiềm thức xung đột dữ dội, khiến linh hồn hắn đau đớn như bị xé toạc.

Thái Thượng Thiên Tôn mỉm cười, đi đến vỗ vai hắn: “Hôm nay con đã chạm đến ngưỡng cửa của Trường Sinh chân chính. Cả thế giới này sẽ sớm nằm dưới chân con. Con là niềm tự hào lớn nhất của ta.”

Lâm Khuyết nhìn vào đôi mắt ấy. Chúng vẫn nhân từ như thế, nhưng giờ đây, với tâm cảnh của một kẻ đã chết đi sống lại, hắn nhìn thấy trong thâm tâm đôi mắt ấy là một khoảng không vô tận, không có một chút cảm xúc nhân loại. Đó là sự vô tình của Thiên Đạo.

“Trường Sinh chân chính ư?” Lâm Khuyết khàn giọng hỏi, “Hay chỉ là trở thành một mắt xích bền chắc hơn trong cái lồng vạn cổ này? Sư phụ, tại sao người lại gạt con?”

Nụ cười trên môi Thái Thượng Thiên Tôn khựng lại. Ánh sáng của Cửu Tiêu Điện đột ngột tối sầm xuống. Mây lành hóa thành mây máu, vạn đạo tiên quang trở thành những sợi xích rỉ sét trói chặt lấy không gian.

Gương mặt hiền từ của lão sư phụ bắt đầu vặn vẹo, kéo dài ra, trở nên lạnh lùng và đáng sợ.

“Con biết quá nhiều rồi, Khuyết nhi.” Giọng lão giờ đây không còn hơi ấm, nó vang lên như tiếng kim loại cọ xát, “Thế giới này cần trật tự. Luân hồi chính là sự cân bằng. Các ngươi tu luyện để trở nên mạnh mẽ, sau đó lại hiến tế cho Thiên Đạo để duy trì sự tồn tại của thế gian. Đó là một sự tuần hoàn mỹ lệ. Con nên cảm thấy vinh hạnh vì được trở thành linh đan tốt nhất của ta.”

“Vinh hạnh?” Lâm Khuyết bật cười điên dại, lệ máu từ hốc mắt chảy dài, “Tàn sát hàng tỷ sinh linh, biến thiên tài vạn cổ thành dược dẫn, bắt linh hồn vĩnh viễn không được siêu sinh… Đó chính là Đạo của người sao?”

“Đó là Thiên Mệnh!” Thái Thượng Thiên Tôn thét lên.

Lão vung tay, không gian xung quanh vỡ vụn như thủy tinh. Lâm Khuyết thấy mình bị đóng đinh trên một cột đồng rực lửa. Phía dưới, hắn thấy hàng vạn bản thân của mình trong quá khứ — những đứa trẻ, những thanh niên, những ông lão — tất cả đều bị treo trên những sợi dây nhân quả, bị vắt kiệt linh hồn.

Thái Thượng Thiên Tôn tiến lại gần, trong tay cầm một lưỡi kiếm ánh sáng trắng xóa. Đó chính là Trảm Thần Kiếm khi chưa gãy.

“Chết đi, rồi con sẽ hiểu. Chết đi, để hoàn thành vòng lặp của con.”

Lưỡi kiếm đâm tới. Lâm Khuyết cảm nhận được cái lạnh thấu xương đang lan tỏa. Nỗi đau của sự phản bội, sự bất lực khi nhận ra toàn bộ cuộc đời mình chỉ là một vở kịch được viết sẵn, nó giống như hàng ngàn mũi kim châm vào tâm mạch.

Nhưng, ngay trong khoảnh khắc mũi kiếm chạm vào da thịt, trong sâu thẳm tâm thức của Lâm Khuyết nổ bùng một tia sáng đỏ rực.

“Nhất niệm… Luân hồi…”

Hắn không tránh né, hắn cũng không chống cự theo cách thông thường. Hắn nhắm mắt lại.

“Thế giới này là giả. Cơn đau này là giả. Sự phản bội của ngươi cũng là giả. Chỉ có ta, và ý niệm của ta, mới là chân thật duy nhất!”

*Oanh!*

Không gian ảo cảnh bắt đầu rung chuyển dữ dội. Những sợi xích rỉ sét bị nung chảy bởi ngọn lửa vô danh.

“Người bảo ta chết? Người bảo ta là kiến hôi?”

Lâm Khuyết mở mắt. Trong đôi mắt ấy không còn là sự đau thương, mà là một ý chí nghênh thiên độc tôn.

“Kiếp trước ta bại, vì ta tin vào Đạo của ngươi. Kiếp này ta thắng, vì ta chính là Đạo!”

Hắn đưa tay ra, bắt lấy lưỡi kiếm của Thái Thượng Thiên Tôn. Bàn tay hắn bốc cháy, thịt da bong tróc, nhưng hắn không buông. Hắn dùng chính nỗi đau của mình làm chất xúc tác, đẩy mạnh sức mạnh của *Nhất Niệm Luân Hồi Quyết*.

Một vòng xoáy màu xám xuất hiện sau lưng Lâm Khuyết, nuốt chửng cả Cửu Tiêu Điện, nuốt chửng cả Thái Thượng Thiên Tôn. Ảo cảnh vỡ tan. Lâm Khuyết thấy mình đứng giữa một vùng hư vô, đối mặt với hàng ngàn hình ảnh của chính mình trong vô số kiếp.

Hắn hiểu rồi. *Nhất Niệm Luân Hồi Quyết* không phải là để điều khiển kẻ địch rơi vào ảo mộng, mà là để người tu luyện đối diện với tất cả đau khổ của chính mình, rồi từ đống tro tàn của sự tuyệt vọng mà sinh ra một ý niệm bất diệt.

Chỉ có vượt qua sự giày vò của vạn kiếp luân hồi, mới có tư cách cầm lên thanh Trảm Thần chân chính.

Bên ngoài thực tại.

Lục Trầm kinh hãi nhìn thấy Lâm Khuyết đang nằm trên lưng mình bỗng dưng bay lơ lửng giữa không trung. Một quầng sáng đỏ đen bao phủ lấy Lâm Khuyết, khiến mười dặm sương mù xung quanh ngay lập tức bốc hơi sạch sẽ.

“Lâm huynh? Ngươi làm sao vậy?” Lục Trầm lo lắng gọi to.

Trên bầu trời, đám mây tím đã tích tụ đủ năng lượng. Một cột lôi điện thô to bằng cả tòa tháp cổ phóng xuống với tốc độ ánh sáng, mục tiêu thẳng hướng đỉnh đầu Lâm Khuyết. Đây là *Thiên Đạo Chân Lôi*, chuyên diệt thần hồn kẻ nghịch thiên.

“Cút đi cho ta!”

Đột ngột, Lâm Khuyết mở mắt.

Ánh mắt ấy không chứa một tia cảm xúc nhân loại nào, chỉ có sự uy nghiêm tuyệt đối của một vị thần vừa thức tỉnh từ bóng tối. Hắn không dùng kiếm, cũng không dùng tay, chỉ đơn giản là trừng mắt nhìn về phía cột lôi điện.

*“Tan!”*

Một chữ duy nhất thốt ra từ miệng Lâm Khuyết.

Vô hình trung, một lực lượng cực kỳ khủng khiếp phát ra từ ý chí của hắn. Cột lôi điện vốn có thể hủy diệt một cường giả Trúc Đạo Cơ đỉnh phong trong nháy mắt, lúc này bỗng dưng khựng lại giữa chừng, rồi trước ánh mắt ngỡ ngàng của Lục Trầm, nó bị rã ra từng mảnh, hóa thành những hạt linh khí nhỏ xíu tan vào không trung.

Mây đen trên bầu trời như thể gặp phải thiên địch, ngay lập tức bị xua tan, trả lại ánh trăng non lạnh lẽo.

Lâm Khuyết chậm rãi đáp xuống đất. Khí tức của hắn giờ đây kỳ lạ vô cùng, khi thì yếu ớt như phàm nhân, khi lại thâm trầm như biển cả không thấy đáy. Cảnh giới của hắn chưa thăng cấp rõ rệt về linh lực, nhưng thần hồn đã có một sự nhảy vọt kinh hoàng.

Hắn đã thực sự chạm đến ngưỡng cửa của *Chấp Đạo Cảnh* sơ khai — nắm giữ sức mạnh ý niệm.

“Lâm… Lâm huynh? Ngươi là ai vậy?” Lục Trầm nuốt nước miếng, lần đầu tiên hắn cảm thấy sợ hãi trước người bạn đồng hành của mình.

Lâm Khuyết nhắm mắt lại, thu hồi sát khí. Khi hắn mở mắt ra lần nữa, đôi mắt đã trở lại vẻ bình thường, nhưng sâu bên trong vẫn còn tàn tích của sự bi tráng vạn cổ.

“Ta vẫn là Lâm Khuyết.” Hắn nhẹ giọng nói, nhưng giọng nói lại như vọng về từ vực sâu vĩnh hằng. “Nhưng Thái Thượng Thiên Tôn sẽ sớm biết ta đã trở lại.”

Hắn nhìn xuống bàn tay mình, nơi vết sẹo ảo ảnh từ kiếp trước dường như vẫn còn cảm giác đau nhức. Hắn đưa tay chạm vào chuôi kiếm Trảm Thần trong linh hải. Thanh kiếm vốn đã gãy, giờ đây dường như có một lớp ánh sáng mờ ảo đang bao phủ chỗ đứt gãy, cố gắng gắn kết lại bằng ý niệm của hắn.

“Hồi ức này, nỗi đau này, ta sẽ trả lại gấp bội.”

Hắn quay đầu nhìn về hướng Đông Bắc — nơi tọa lạc của các đại tông môn và thánh địa. Ở đó, những kẻ từng tôn hắn làm Tiên Tôn rồi lại phản bội hắn, những kẻ từng nhìn hắn bị phanh thây mà cười cợt, đều đang hưởng lạc trong tiên khí nồng nậm.

“Lục Trầm, vết thương của ngươi sao rồi?” Lâm Khuyết hỏi.

Lục Trầm ngớ người một lúc rồi gãi đầu: “Kỳ lạ thật, lúc nãy còn tưởng chết đến nơi, nhưng sau khi luồng sáng kia phát ra, thương thế của ta lại đang hồi phục với tốc độ rất nhanh. Lâm huynh, ngươi rốt cuộc đã luyện thứ công pháp quái quỷ gì vậy?”

Lâm Khuyết mỉm cười nhạt, nụ cười mang theo sự cô độc khôn tả: “Đó không phải công pháp. Đó là sự phẫn nộ của một linh hồn bị xích trong vạn năm.”

Hắn nhìn lên vầng trăng khuyết, trong đầu chợt hiện lên hình bóng một cô gái với mái tóc đen dài và ánh mắt dịu dàng nhưng đầy buồn bã — Vân Hi. Ở kiếp này, hắn đã gặp nàng, nhưng hắn biết nàng vẫn chưa nhớ ra hắn. Hoặc có lẽ, ở kiếp này, mối quan hệ giữa họ sẽ còn tàn khốc hơn.

“Vân Hi… lần này, ta sẽ không để Thiên Đạo dùng ngươi làm điểm yếu để đâm ta nữa.”

Lâm Khuyết siết chặt nắm tay. Hắn biết, Thiên Đạo Tuần Tra Giả bị xua tan lôi điện vừa rồi chỉ là một cái tát nhẹ vào mặt trật tự thế giới. Sau sự kiện này, cả hạ giới sẽ đảo điên. Các đại tông môn sẽ phái người truy tìm "dị tượng" này bằng mọi giá.

“Đi thôi. Chúng ta cần tìm mảnh vỡ đầu tiên của lưỡi kiếm.” Lâm Khuyết nói, bước chân kiên định.

“Mảnh vỡ đầu tiên ở đâu?” Lục Trầm vác kiếm đi theo.

Lâm Khuyết nhìn về phía biên giới của Phàm Trần Châu, nơi có một vùng đất bị nguyền rủa gọi là "Huyết Hà Mộ Địa".

“Ở nơi mà cái chết bắt đầu, cũng là nơi sự sống bị lãng quên.”

Trong đêm đen, hai bóng người một lần nữa dấn thân vào con đường nghìn trùng hiểm họa. Lâm Khuyết không còn là kẻ chỉ biết chạy trốn số phận. Hắn đã hiểu thế nào là "Nhất Niệm". Một niệm của hắn có thể sinh ra luân hồi, cũng có thể phá nát luân hồi.

Từ hôm nay, trò chơi của Thiên Đạo đã có một người chơi mới. Một người không tuân theo bất kỳ luật lệ nào, trừ Đạo của chính bản thân mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8