Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 13: Phá tan tâm ma, kiếm ý thăng hoa**
**CHƯƠNG 13: PHÁ TAN TÂM MA, KIẾM Ý THĂNG HOA**
Bầu trời phía trên Huyết Hà Mộ Địa không bao giờ có lấy một mảnh trăng tròn. Chỉ có những dải mây đỏ thẫm như lụa máu vắt ngang qua, che khuất đi ánh sao vốn dĩ đã vô cùng yếu ớt ở hạ giới. Không khí nơi đây đậm đặc mùi rỉ sắt của máu tươi hòa quyện cùng âm khí lạnh lẽo thấu xương, đủ để khiến một tu sĩ Khải Linh Cảnh bình thường phải hóa điên chỉ sau nửa canh giờ đứng vững.
Lâm Khuyết và Lục Trầm đi sâu vào lòng huyệt lộ. Những bộ xương khô không biết từ kỷ nguyên nào bị vùi lấp dưới lớp bùn lầy đen kịt thi thoảng lại lộ ra một góc trắng hếu, u ám và chết chóc.
"Lâm huynh, ta cảm giác có gì đó không ổn." Lục Trầm siết chặt chuôi kiếm, đốt ngón tay hơi trắng bệch. Một kẻ ngông cuồng như hắn cũng phải rùng mình trước áp lực vô hình đang đè nặng lên vai. "Huyết vụ này hình như đang… chui vào lỗ chân lông của ta."
Lâm Khuyết không dừng lại, ánh mắt hắn sắc lạnh như băng tuyết ngàn năm: "Đừng dùng linh lực để chống cự, hãy dùng ý niệm. Huyết vụ này không phải là độc tố, nó là oán niệm của những người từng ngã xuống dưới sự thanh trừng của Thiên Đạo. Ngươi càng sợ hãi, nó càng thâm nhập nhanh hơn."
Vừa dứt lời, bước chân Lâm Khuyết đột ngột khựng lại.
Trước mặt họ, dòng Huyết Hà chảy xiết bỗng chốc lặng tờ. Một làn khói xám tro từ dưới đáy sông bốc lên, kết tụ lại thành một cánh cổng hư ảo, toát ra hơi thở của sự sụp đổ. Trong khoảnh khắc đó, một âm thanh trầm đục, như vọng lại từ vạn cổ, vang lên ngay trong thức hải của Lâm Khuyết:
*"Trần quy trần, thổ quy thổ… Vạn kiếp luân hồi, chung quy chỉ là một giấc mộng phù du. Lâm Khuyết, ngươi còn muốn giãy giụa đến bao giờ?"*
Cảnh vật xung quanh Lâm Khuyết bắt đầu vặn xoắn. Hình bóng của Lục Trầm mờ dần rồi biến mất hoàn toàn. Huyết Hà Mộ Địa biến tan, thay vào đó là một tòa cung điện nguy nga rực rỡ linh khí — Thiên Thượng Tiên Cung, nơi hắn từng ngự trị với tư cách Cửu Luân Chân Tiên.
Hắn thấy mình đang đứng trên đỉnh của Cửu Giới, toàn thân đẫm máu, dưới chân là xác của hàng vạn đồng môn, bạn bè và cả những đệ tử từng thề chết trung thành. Phía đối diện, một bóng hình cao lớn như bao trùm cả vũ trụ đang nhìn xuống hắn với ánh mắt vô tình.
Thái Thượng Thiên Tôn.
"Sư phụ…" Lâm Khuyết khẽ lầm bầm, cổ họng nghẹn đắng.
"Khuyết nhi, con vẫn chưa hiểu sao?" Giọng nói của Thái Thượng Thiên Tôn vang dội như sấm truyền. "Thế giới này là một cái lồng, và ta là người giữ cửa. Con muốn phá lồng, tức là muốn hủy diệt chính sự tồn tại của con. Nhìn xem, tất cả những kẻ tin con, đi theo con, giờ họ ở đâu?"
Lâm Khuyết nhìn xuống đôi bàn tay mình. Máu. Toàn là máu. Hắn thấy Vân Hi của kiếp trước, nàng nằm đó với một kiếm xuyên tâm, đôi mắt tràn đầy sự tiếc nuối và yêu thương nhưng cũng đã lạnh băng.
Một nỗi sợ hãi nguyên thủy, to lớn hơn cả cái chết, bắt đầu gặm nhấm Đạo tâm của Lâm Khuyết. Đó là nỗi sợ về sự vô nghĩa. Nếu mọi nỗ lực nghịch thiên đều dẫn đến kết cục này, vậy việc hắn trọng sinh, việc hắn cố gắng tích lũy sức mạnh, liệu có ích gì?
Tâm ma!
Lâm Khuyết biết đây là tâm ma, nhưng đây không phải là tâm ma bình thường do ảo trận sinh ra. Đây là "Luân Hồi Tâm Ma" — thứ quyền năng tối cao mà Thiên Đạo dùng để bẻ gãy ý chí của những Nghịch Đạo Giả. Nó đào sâu vào những vết thương rớm máu nhất trong linh hồn hắn, phóng đại nỗi đau và sự tuyệt vọng lên gấp vạn lần.
"Bỏ kiếm xuống, hòa vào luân hồi, con sẽ có được sự thanh thản vĩnh hằng," Thái Thượng Thiên Tôn đưa tay ra, ánh sáng thánh khiết tỏa ra khiến người ta muốn quỳ lạy.
Lâm Khuyết từ từ buông lỏng chuôi Trảm Thần Kiếm (gãy). Thanh kiếm rơi xuống sàn đá, tạo ra một tiếng vang khô khốc. Hắn nhắm mắt lại, dường như đã sẵn sàng để tâm hồn mình tan biến vào hư không.
Nhưng ngay khi bóng tối sắp nuốt chửng hắn, trong sâu thẳm tâm linh, một đốm sáng nhỏ nhoi bỗng lóe lên.
Đó không phải là linh khí, cũng không phải ký ức về quyền lực. Đó là hơi ấm từ bàn tay Vân Hi ở kiếp này khi nàng lướt qua hắn. Đó là sự kiêu ngạo của Lục Trầm khi đối diện với cái chết. Đó là tiếng thét của hàng triệu chúng sinh bị coi như "đan dược" nhưng vẫn khát khao được sống một ngày tự do.
*"Ta là ai?"* Lâm Khuyết tự hỏi.
*"Ta là Cửu Luân Chân Tiên? Không, kẻ đó đã chết trong sự hối hận."*
*"Ta là một phế vật tại Lâm Gia? Không, kẻ đó đã tan biến từ lâu."*
Ánh mắt Lâm Khuyết đột ngột mở trừng. Đồng tử hắn không còn là màu đen, mà hóa thành một vùng tinh không xám xịt, nơi các quy luật vật lý bị bẻ gãy.
"Ta là Nhất Niệm!"
"Nhất niệm sinh vạn pháp, nhất niệm diệt thiên luân!"
Hắn thò tay ra không trung, nắm lấy thanh kiếm gãy. Một luồng khí thế cuồng bạo, điên cuồng và không chịu khuất phục từ tận cốt tủy hắn bùng nổ.
"Thái Thượng, ngươi nói thế giới này là một cái lồng?" Lâm Khuyết ngẩng đầu, nhìn thẳng vào thực thể khổng lồ phía trước, khóe môi nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ. "Vậy ta sẽ là kẻ biến cái lồng đó thành quan tài cho chính ngươi!"
"Lao lung này, ta phá!"
"Luân hồi này, ta nghịch!"
"Thiên đạo vô tình, ta trảm!"
*Oanh!*
Không gian Tiên Cung sụp đổ như những mảnh gương vỡ. Lâm Khuyết không lùi lại, trái lại, hắn lao thẳng về phía Thái Thượng Thiên Tôn. Trong tay hắn, thanh Trảm Thần Kiếm gãy nát bỗng dưng rung động mãnh liệt. Một luồng kiếm ý màu đen thẫm, lạnh lẽo đến mức khiến cả không gian cũng phải đóng băng, bắt đầu bao phủ lên lưỡi kiếm.
Nghịch Thiên Kiếm Ý!
Đây không phải là loại kiếm ý mượn sức mạnh của thiên địa. Đây là kiếm ý sinh ra từ sự khước từ thiên địa. Càng bị áp chế, nó càng sắc lẹm. Càng tuyệt vọng, nó càng điên cuồng.
Lâm Khuyết cảm nhận được linh hải của mình đang sôi sục. Những xiềng xích vô hình do Thiên Đạo đặt lên linh hồn hắn từ lúc trọng sinh bỗng chốc đứt đoạn từng khúc một. "Nhất Niệm Luân Hồi Quyết" trong cơ thể hắn vận chuyển đến mức cực hạn, tạo ra một luồng khí xoáy khổng lồ hút cạn linh khí âm hàn xung quanh.
"Trảm!"
Hắn vung kiếm. Một đường kiếm quang giản đơn, không hề có hoa văn rực rỡ, nhưng nó mang theo một ý chí quyết tuyệt không gì lay chuyển nổi. Đường kiếm đi đến đâu, ảo ảnh của Thái Thượng Thiên Tôn tan rã đến đó. Những khuôn mặt tâm ma của bạn bè, đồng môn đều biến mất, nhường chỗ cho một sự chân thực tối thượng.
Bên ngoài thực tại, Lục Trầm đang hốt hoảng nhìn Lâm Khuyết đứng bất động giữa làn sương máu, toàn thân run rẩy, khí息 lúc mạnh lúc yếu. Đột nhiên, hắn thấy một luồng kiếm mang màu đen từ đỉnh đầu Lâm Khuyết vọt thẳng lên trời, xé toạc làn mây máu của Huyết Hà Mộ Địa.
Áp lực kinh khủng khiến Lục Trầm phải lùi lại hơn mười trượng, miệng há hốc kinh ngạc: "Cái này… đây là kiếm ý gì? Tại sao ta cảm thấy thanh kiếm của mình đang run sợ?"
Thanh kiếm của Lục Trầm — vốn là một bảo vật cực phẩm ở hạ giới — lúc này đang nằm trong bao mà phát ra tiếng kêu ong ong, dường như muốn quỳ xuống phục tùng.
*Phốc!*
Lâm Khuyết mở mắt, một ngụm máu đen bị hắn phun ra. Máu đen rơi xuống đất, ngay lập tức ăn mòn mặt đất thành một cái hố sâu, bốc khói xì xì. Đó là những tạp chất và độc tố của tâm ma đã bị tống ra ngoài.
Lúc này, khí chất của Lâm Khuyết đã hoàn toàn thay đổi. Nếu trước đó hắn là một lưỡi kiếm giấu trong bao, thâm trầm kín đáo, thì giờ đây hắn chính là một thanh hung kiếm đã rút khỏi vỏ, sắc lẹm và sẵn sàng đồ sát vạn vật.
Trên lưỡi kiếm gãy của hắn, một ký tự cổ xưa mờ ảo hiện lên: **"Nghịch"**.
Nghịch Thiên Kiếm Ý, Tiểu Thành!
"Lâm huynh! Ngươi… ngươi sống lại rồi?" Lục Trầm chạy lại, giọng nói không giấu nổi vẻ vui mừng nhưng cũng đầy kiêng dè.
Lâm Khuyết lau vết máu nơi khóe miệng, ánh mắt nhìn sâu vào màn sương đen trước mặt. Nhờ vào việc đột phá kiếm ý, nhận thức của hắn lúc này đã có thể nhìn xuyên thấu qua những cấm chế cổ xưa nhất.
"Chưa chết được." Lâm Khuyết thản nhiên đáp. "Ngược lại, ta chưa bao giờ cảm thấy tỉnh táo hơn lúc này. Lục Trầm, hãy lùi lại phía sau ta."
"Hả? Sao cơ?"
Lâm Khuyết không giải thích, hắn từ từ giơ thanh kiếm gãy lên ngang tầm mắt. Cổ tay hắn hơi xoay, Nghịch Thiên Kiếm Ý lại một lần nữa ngưng tụ, lần này không phát tán ra ngoài mà co rút lại, tập trung vào duy nhất một điểm ở mũi kiếm.
"Ra đây đi. Trốn tránh trong bóng tối nhìn ta vượt qua tâm ma, có phải ngươi rất thất vọng không?"
Từ trong bóng tối của Huyết Hà, một chuỗi tiếng cười khàn khục vang lên. Một thực thể hắc ám, khoác áo choàng rách rưới, cầm trên tay một cây trượng bằng xương người từ từ nổi lên mặt nước. Hắn không có mặt, chỉ có hai đốm lửa xanh leo lắt trong hốc mắt.
"Hậu sinh khả úy… Không ngờ ở nơi rác rưởi như Phàm Trần Tứ Châu này, lại có kẻ tu luyện được Nghịch Đạo ý chí đến cấp độ này. Thiên Đạo Tuần Tra Giả quả thực đã sơ suất."
Lâm Khuyết lạnh lùng hỏi: "Ngươi là 'Cẩu' của Thần Điện Thái Thượng, hay chỉ là một tàn hồn thủ mộ?"
Thực thể kia run lên, dường như cái từ "Cẩu" đã chạm vào nỗi đau của hắn: "Ta là Hộ Pháp của Huyết Hà, kẻ canh giữ mảnh vỡ của tội đồ! Ngươi muốn lấy thứ đó sao? Phải bước qua xác ta!"
Cây trượng xương người đập mạnh xuống đất, hàng vạn linh hồn oan khuất gào thét lao ra từ dòng sông, tạo thành một biển linh hồn muốn nuốt chửng hai người.
Lục Trầm biến sắc, vội vàng rút kiếm định xông lên, nhưng một bàn tay của Lâm Khuyết đã ngăn hắn lại.
"Kiếm ý của ta vừa thăng hoa, cần có kẻ thử kiếm."
Lâm Khuyết bước lên một bước. Chỉ một bước thôi, nhưng dưới chân hắn, một gợn sóng hình tròn lan tỏa, khiến tất cả oán linh đang lao tới đều khựng lại, rồi nát vụn thành hư vô.
"Kiếm này, tên là Nhất Niệm Phá Phàm."
Hắn vung kiếm xuống. Không có tiếng động nổ tung, cũng không có linh lực hào nhoáng. Chỉ có một tia chớp đen mỏng như sợi tóc lướt ngang qua hư không.
Tên Hộ Pháp Huyết Hà đứng sững lại. Đốm lửa xanh trong mắt hắn dãn ra vì sợ hãi. Hắn nhìn xuống ngực mình, nơi một đường nứt nhỏ bắt đầu lan rộng. Điều đáng sợ nhất là hắn không cảm thấy đau đớn, mà cảm thấy linh hồn mình đang bị "xóa bỏ". Toàn bộ đạo hạnh tích lũy hàng nghìn năm của hắn, dưới đường kiếm này, như một đống tro bụi bị gió cuốn đi.
"Cái này… không phải kiếm thuật… đây là… quy luật…"
Thân hình Hộ Pháp vỡ vụn, hóa thành bụi phấn li ti rồi tan biến vào không gian. Ngay cả âm khí xung quanh cũng bị đường kiếm ấy chém sạch, để lộ ra một con đường bằng phẳng đi vào sâu trong mộ địa.
Lâm Khuyết đứng yên, thu kiếm vào vỏ. Sắc mặt hắn hơi tái đi vì tiêu hao tinh thần quá mức, nhưng ánh mắt vẫn sáng rực.
"Mảnh vỡ đầu tiên… ở ngay phía trước."
Hắn bước đi, bóng lưng cao gầy nhưng vững chãi như một ngọn núi có thể ngăn cả bầu trời sụp xuống. Lục Trầm đứng nhìn trân trân, trong lòng trào dâng một cảm giác tôn sùng mãnh liệt. Hắn chợt hiểu ra, từ khoảnh khắc này, Lâm Khuyết không còn là một thiên tài của hạ giới nữa.
Hắn là một vị thần đang quay trở lại ngai vàng của mình, với một thanh kiếm sẵn sàng chém đứt mọi luân hồi.
Dưới đáy Huyết Hà, nơi mảnh vỡ của Trảm Thần Kiếm đang ngủ yên, một ánh sáng đỏ rực rỡ bắt đầu rung động, như thể nó đã cảm nhận được hơi thở của chủ nhân đích thực.
Cuộc chơi lớn, thực sự bắt đầu từ đây.