Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 14: Tiên sứ hạ phàm
Hôm đó, bầu trời của Phàm Trần Tứ Châu không còn màu xanh biếc thường nhật. Một màu vàng kim nhạt như lớp lụa mỏng phủ lên vạn vật, mang theo thứ uy áp linh hồn khiến ngay cả những đại yêu quái đang ẩn mình trong rừng sâu cũng phải phủ phục xuống đất, không dám thở mạnh.
Tại Quảng trường Thăng Tiên của Thiên Long Thành — trung tâm quyền lực của Đông Châu — hàng vạn tu sĩ và phàm nhân đang quỳ lạy như tế sao. Tiếng kinh cầu lầm rầm hòa lẫn với tiếng chuông cổ vang vọng từ không trung tạo nên một bầu không khí trang nghiêm đến cực điểm. Nhưng trong mắt Lâm Khuyết, kẻ đang đứng tựa lưng vào một cột đá mục nát ở góc xa, cảnh tượng này không phải là đại lễ cầu phúc, mà là một màn kịch chuẩn bị cho cuộc tàn sát.
Hắn nhìn lên vết rách khổng lồ trên tầng mây, nơi linh khí đang cuộn xoáy thành một vòng xoáy cực đại.
"Đến rồi." Lâm Khuyết khẽ lẩm bẩm, bàn tay giấu trong tay áo hơi siết chặt cán thanh kiếm gãy.
Lục Trầm đứng bên cạnh, thanh hắc kiếm sau lưng không ngừng run rẩy, phát ra những tiếng kêu loeng xoeng. Hắn nghiến răng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán: "Lâm huynh, đây chính là uy áp của Thượng Giới sao? Ta cảm thấy… linh lực trong cơ thể như muốn đông cứng lại."
"Đây không phải uy áp tự nhiên." Ánh mắt Lâm Khuyết lạnh lùng như băng tuyết vạn năm. "Đây là 'Quyền Hạn'. Chúng xem thế giới này là chuồng gia súc, còn bản thân là chủ nhân. Khi chủ nhân vào chuồng, gia súc đương nhiên phải sợ hãi."
Vân Hi đứng phía sau họ, tà áo trắng phất phơ trong gió lộng. Khuôn mặt nàng tái nhợt, đôi mắt nhìn chằm chằm vào vết rách trên bầu trời với sự căm phẫn u uất. Nàng hiểu rõ hơn ai hết, hôm nay chính là ngày nàng — với tư cách là "vật tế" hoàn hảo nhất — bị đưa lên bàn mổ.
*Oanh!*
Một tiếng nổ trầm hùng vang lên, xé tan không gian. Từ trong vòng xoáy vàng kim, một chiếc tiên lâu khổng lồ bằng bạch ngọc, được kéo bởi bốn con Giao Long màu bạc, từ từ hạ xuống. Ánh sáng từ tiên lâu tỏa ra chói lòa đến mức những kẻ đang quỳ dưới đất phải nhắm mắt lại vì đau đớn.
Trên boong tàu, một nam tử trung niên mặc trường bào thêu hình nhật nguyệt đứng chắp tay. Gã mang theo khí thái xuất trần, mái tóc đen được búi gọn bằng một cây trâm ngọc bích phát ra linh quang dịu nhẹ. Đó là Thanh Dương Tiên Sứ — kẻ thực thi ý chí của Thiên Đạo tại hạ giới lần này.
Thanh Dương Tiên Sứ từ trên cao nhìn xuống đám đông bên dưới, ánh mắt gã không hề có chút trắc ẩn, chỉ có sự lạnh nhẽo và khinh miệt sâu sắc, giống như một nông dân đang quan sát vụ mùa đến kỳ thu hoạch.
"Chúng sinh Phàm Trần, quỳ nghe chỉ ý!" Giọng nói của gã không lớn, nhưng lại truyền thấu vào tâm trí mỗi người, chấn động đến mức làm cho không ít tu sĩ tu vi thấp phải hộc máu.
"Hàng vạn năm qua, Thiên Đạo nhân từ, ban cho các ngươi linh khí, ban cho các ngươi công pháp. Nay, luân hồi đến hồi kết, Thượng Giới mở cửa tiên môn, đón nhận những kẻ xuất chúng nhất để phong thần, thoát ly khổ hải!"
Tiếng hô vang "Thiên Đạo vạn tuế! Tiên Sứ từ bi!" đồng thanh vang lên rúng động cả trời đất. Đám đông điên cuồng dập đầu, niềm tin mù quáng và sự ngu muội của họ hóa thành những sợi tơ khí vận nhạt nhòa, không ngừng bị chiếc tiên lâu kia hấp thu.
Lâm Khuyết cười lạnh trong lòng. Phong thần? Thoát ly khổ hải? Thực chất là mang những kẻ có linh căn mạnh nhất về để chiết xuất lấy linh túy, luyện thành "Thiên Đạo Đan" cho các Thái Thượng Thiên Tôn kéo dài tuổi thọ. Vòng lặp này đã diễn ra hàng triệu năm, và vạn vật cứ thế bị nghiền nát trong cái cối xay mang tên "từ bi".
"Diệp Phàn, bước ra!" Tiên sứ cao giọng gọi.
Từ giữa hàng ngũ đệ tử các tông môn, một thanh niên mặc kim bào lộng lẫy, đầu đội quan ngọc bước ra. Diệp Phàn ngẩng cao đầu, khuôn mặt tràn đầy vẻ tự đắc. Gã nhìn về phía đám người Lâm Khuyết với ánh mắt khiêu khích và tàn độc.
Sau khi đoạt lấy "Khí vận chi tử" giả lập của trời đất, Diệp Phàn lúc này khí thế bừng bừng, quanh thân ẩn hiện long ảnh. Gã quỳ một gối, cung kính hô: "Đệ tử Diệp Phàn, nguyện theo Tiên sứ về Thượng Giới, đời đời cống hiến cho Thiên Đạo!"
Thanh Dương Tiên Sứ khẽ gật đầu, trong mắt lóe lên một tia tham lam không dễ phát giác: "Tốt. Linh căn thuần khiết, chính là thượng dược… à không, là thượng giai tư chất. Lên đây!"
Diệp Phàn được một dải lụa vàng cuốn lấy, đưa thẳng lên tiên lâu. Gã đứng trên cao, nhìn xuống chúng sinh bên dưới như một vị chúa tể.
Tuy nhiên, ánh mắt của Tiên sứ không dừng lại ở đó. Gã quét nhìn qua một lượt, rồi dừng lại ngay tại vị trí của Vân Hi. Đôi lông mày của gã khẽ nhếch lên, một sự kinh ngạc lộ rõ trên mặt.
"Cửu U Linh Thể? Không ngờ ở chốn phàm trần mục nát này lại sinh ra một đóa hoa tinh khiết đến vậy."
Ánh mắt của Thanh Dương Tiên Sứ chuyển từ kinh ngạc sang nóng rực. Nếu mang Cửu U Linh Thể này về hiến tế, vị trí của gã ở Thượng Giới chắc chắn sẽ thăng cấp vượt bậc.
"Nữ tử kia, tiến lên phía trước!" Gã chỉ tay về phía Vân Hi, uy áp đột ngột tăng mạnh, nhắm thẳng vào nàng mà áp xuống.
Vân Hi cảm thấy toàn thân cứng đờ, đôi chân không tự chủ được mà muốn bước ra ngoài. Nàng nhìn Lâm Khuyết, trong ánh mắt lộ rõ sự tuyệt vọng.
Ngay khoảnh khắc đó, một bàn tay vững chãi đặt lên vai nàng.
Áp lực nghìn cân từ Tiên sứ đột nhiên tan biến sạch sẽ như tuyết gặp ánh mặt trời. Lâm Khuyết bước lên nửa bước, che chắn cho Vân Hi phía sau lưng. Hắn ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Thanh Dương Tiên Sứ, đôi mắt đen sâu thẳm như hố đen vũ trụ, khiến cho gã Tiên sứ đột ngột cảm thấy một nỗi sợ hãi không rõ nguyên do nảy sinh trong lòng.
"Người của ta, ông không mang đi được." Lâm Khuyết thản nhiên lên tiếng.
Cả quảng trường chết lặng. Những lời cầu nguyện im bặt.
Diệp Phàn trên tiên lâu cười rộ lên, giọng điệu đầy sự chế giễu: "Lâm Khuyết, ngươi vẫn điên cuồng như vậy! Trước mặt Tiên sứ mà cũng dám buông lời cuồng vọng? Ngươi có biết mình đang đối đầu với cái gì không? Đó là Trời!"
Thanh Dương Tiên Sứ nheo mắt lại, sát khí bắt đầu ngưng tụ quanh người gã: "Kiến hôi, ngươi vừa nói gì?"
Lâm Khuyết không trả lời câu hỏi đó. Hắn khẽ nới lỏng chuôi kiếm gãy. Tiếng linh hồn oan khuất từ thanh kiếm rên rỉ nhỏ trong tâm thức hắn, như thể nó cũng đang thèm khát máu của kẻ tự xưng là sứ giả của Trời kia.
"Ta nói," Lâm Khuyết nhắc lại từng chữ, thanh âm của hắn không lớn nhưng vang dội khắp bốn phương tám hướng, "Thượng Giới này đã mục nát từ gốc rễ. Và hôm nay, cái lò luyện đan này… ta sẽ đập nát nó."
Bầu trời đột ngột chuyển màu. Sắc vàng kim huy hoàng bị nhuốm bởi một màu xám xịt của tử khí và sự phẫn nộ của những kẻ bị áp bức.
Thanh Dương Tiên Sứ giận dữ quá hóa cười, gã vung tay lên: "To gan! Kẻ nghịch đạo, đáng tội tru di! Tứ đại Kim Giáp Vệ, bắt lấy hắn, phế đi tu vi, ném vào luyện ngục!"
Bốn gã hộ vệ khổng lồ khoác giáp vàng, tay cầm trường thương từ trên tiên lâu lao xuống như bốn ngôi sao băng. Mỗi tên đều có tu vi tương đương với đỉnh phong Pháp Tắc Cảnh ở hạ giới, sức mạnh đủ để dời non lấp bể.
Lục Trầm hét lớn một tiếng, hắc kiếm trong tay vung ra: "Lâm huynh, để ta!"
Nhưng Lâm Khuyết chỉ khẽ lắc đầu. "Hôm nay, ta sẽ cho bọn chúng thấy, Nhất Niệm là gì."
Hắn nhắm mắt lại. Trong một sát na, thời gian dường như ngừng trôi. Tiếng gió, tiếng hô hoán, cả chuyển động của bốn gã Kim Giáp Vệ đều trở nên chậm chạp như chuyển động của những con ốc sên.
Lâm Khuyết mở mắt, một tia sáng màu đen từ đồng tử của hắn lóe lên.
"Nhất Niệm… Vạn Cổ Tàn!"
Hắn vung kiếm. Không phải một đường kiếm hoa mỹ, chỉ là một cái gạt tay đơn giản. Nhưng trong hư không, hàng vạn sợi tơ màu đen xuất hiện, quấn lấy bốn gã hộ vệ. Trong ánh mắt kinh hoàng của tất cả mọi người, bốn gã Kim Giáp Vệ không kịp thốt lên một tiếng nào, thân thể cứng cáp hơn sắt thép của họ đột nhiên khô héo, rồi vỡ vụn thành những hạt bụi nhỏ li ti.
Chỉ trong một hơi thở, bốn vị cường giả Thượng Giới biến mất như thể chưa từng tồn tại.
Thanh Dương Tiên Sứ đứng bật dậy, gương mặt xuất trần lúc trước giờ đây vặn vẹo vì kinh hãi: "Cái… cái gì? Ngươi… ngươi không phải người của thời đại này! Pháp thuật này… tại sao lại chứa đựng hơi thở của Luân Hồi bị cấm?"
Lâm Khuyết đạp không mà lên, mỗi bước chân hắn đi qua đều để lại một vết nứt không gian đen ngòm. Hắn hướng thẳng về phía tiên lâu, giọng nói vang vọng khắp tầng mây:
"Vòng lặp vạn năm, đã đến lúc phải kết thúc. Thanh Dương, dùng cái đầu của ngươi để gửi lời nhắn về cho Thái Thượng Thiên Tôn: Lâm Khuyết ta… quay lại đòi nợ đây."
Dưới đất, vạn người run rẩy. Diệp Phàn ngã ngồi trên sàn tàu, mặt cắt không còn giọt máu. Còn Vân Hi, nàng nhìn bóng lưng của Lâm Khuyết, nước mắt chảy dài, nhưng môi nàng lại nở một nụ cười rạng rỡ nhất từ trước đến nay.
Đại lễ Thăng Tiên thực sự đã biến thành một bãi chiến trường, và đây chỉ là khởi đầu cho cuộc hành trình nghịch thiên chấp đạo, nhất niệm phá tan luân hồi của một vị Chân Tiên trọng sinh.