Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 15: Vân Hi nghi hoặc

Cập nhật lúc: 2026-04-19 11:31:06 | Lượt xem: 9

Trời cao vần vũ, từng đám mây đen kịt bị xé rách bởi những tia lôi điện màu tím thẫm. Trên quảng trường Thăng Tiên vốn dĩ trang nghiêm và thần thánh, lúc này chỉ còn lại sự đổ nát và mùi máu tươi nồng nặc trong không khí.

Bốn gã Kim Giáp Vệ – những kẻ đại diện cho sự uy nghiêm không thể xâm phạm của Thượng Giới, giờ đây chỉ còn là những mảnh vụn lấp lánh tan biến vào hư không.

Lâm Khuyết đứng giữa trung tâm của cơn bão linh khí, tà áo bào rách rưới bay phần phật, thanh Trảm Thần gãy nát trong tay hắn vẫn còn nhỏ xuống những giọt tinh huyết màu vàng nhạt của tiên nhân. Ánh mắt hắn không nhìn vào Thanh Dương Tiên Sứ đang run rẩy trên đài cao, cũng chẳng nhìn vào đám đông tu sĩ đang quỳ lạy dưới đất vì sợ hãi.

Hắn đang nhìn nàng.

Vân Hi đứng đó, giữa đài hoa sen vốn là nơi nàng sẽ được "hiến tế" để mở ra con đường lên Thượng Giới. Tấm khăn che mặt bằng lụa mỏng đã bị dư chấn của cuộc chiến thổi bay, lộ ra một dung nhan có thể khiến cả thiên địa phải thất sắc. Nhưng lúc này, đôi mắt đẹp tựa tinh tú của nàng không có vẻ cao ngạo của một vị Thánh nữ Dao Trì, mà chỉ chứa đầy sự hoang mang, kinh ngạc và một thứ cảm xúc khó gọi tên đang cuồn cuộn dâng trào.

"Lâm… Khuyết?" Nàng khẽ mấp máy đôi môi nhợt nhạt.

Giọng nói ấy nhỏ như tiếng muỗi kêu giữa sấm chớp gầm vang, nhưng đối với Lâm Khuyết, nó lại chấn động như tiếng chuông đại đạo.

Hắn chậm rãi bước tới. Mỗi bước chân của hắn dẫm lên hư không như dẫm lên những bậc thang vô hình. Ở dưới kia, Diệp Phàn đang ôm lấy cánh tay đã bị phế bỏ, đôi mắt đỏ ngầu gắt gao nhìn theo bóng lưng Lâm Khuyết, miệng lẩm bẩm những lời nguyền rủa vô vọng. Nhưng Lâm Khuyết hoàn toàn phớt lờ. Trong thế giới của hắn lúc này, dường như chỉ còn lại bóng dáng người con gái phía trước.

"Vân Hi, ta đã nói rồi, không ai có thể đưa nàng đi khỏi đây nếu ta chưa cho phép."

Giọng nói của hắn lạnh lùng nhưng lại mang theo một loại ma lực trấn định nhân tâm. Khi đứng đối diện với nàng, khí thế sát phạt vừa rồi của Lâm Khuyết dường như thu liễm lại rất nhiều, thay vào đó là một sự thâm trầm bao la như biển cả.

Vân Hi nhìn người thiếu niên trước mắt. Nàng biết Lâm Khuyết, hay ít nhất là nàng nghĩ mình đã biết hắn. Trong tin tức của Dao Trì Thánh Địa, Lâm Khuyết chỉ là một kẻ bỏ đi của Lâm gia, một thiếu niên bị tước đoạt linh căn, một phế vật đang thoi thóp trong vũng bùn. Thế nhưng, kẻ đứng trước mặt nàng lúc này… tại sao lại cho nàng cảm giác quen thuộc đến nghẹt thở?

Sự quen thuộc ấy không đến từ ký ức của kiếp này, mà nó dường như đâm sâu vào trong tận cùng linh hồn nàng.

Khi ánh mắt Lâm Khuyết chạm vào ánh mắt nàng, Vân Hi cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Một cơn đau buốt giá từ sâu trong nguyên thần lan tỏa ra tứ chi bách hài. Trong đầu nàng chợt hiện lên những hình ảnh đứt quãng, mờ ảo: Một cung điện chìm trong mây mù trắng xóa, một gốc cây đào vạn năm hoa nở đỏ rực như máu, và một bóng người cao lớn đứng quay lưng về phía nàng, giữa cô độc và đỉnh cao thế giới.

"Chúng ta… từng gặp nhau sao?" Vân Hi hỏi, giọng nàng run rẩy, đôi bàn tay ngọc ngà vô thức siết chặt vạt áo trắng.

Lâm Khuyết lặng im một thoáng. Hắn nhìn thấy trong đôi mắt nàng sự dao động mạnh mẽ. Hắn biết, đó là sự phản ứng của "Nhân Quả". Dù cho Thái Thượng Thiên Tôn có dùng thần thông quảng đại để xóa nhòa dấu vết, dù cho nàng chỉ là một mảnh linh hồn được tách ra với mục đích giám sát hắn, thì sợi dây liên kết giữa vị Cửu Luân Chân Tiên và người hắn yêu nhất suốt vạn cổ vẫn không thể hoàn toàn bị chặt đứt.

Hắn vươn tay ra, những ngón tay thon dài, đầy những vết chai sần do luyện kiếm, khẽ chạm vào không trung trước mặt nàng.

"Chưa bao giờ rời xa, lấy đâu ra gặp lại?"

Vừa dứt lời, Lâm Khuyết khẽ vận động *Nhất Niệm Luân Hồi Quyết*. Trong nhãn giới của hắn, thế giới biến hóa thành những sợi tơ màu sắc đan xen. Có sợi màu xanh của sinh mệnh, sợi màu xám của tử vong, và giữa hắn cùng Vân Hi, có một sợi tơ màu đỏ thẫm rực rỡ nhưng lại bị vô số những xiềng xích màu vàng kim quấn chặt.

Đó là sợi dây Nhân Quả bị phong ấn bởi Thiên Đạo.

Vân Hi cảm thấy một luồng hơi ấm lạ kỳ truyền đến từ phía Lâm Khuyết. Nàng nhìn thấy từ trong lòng bàn tay hắn hiện lên một đóa hoa sen màu đen chín cánh, mỗi cánh hoa đều mang theo hơi thở của thời gian cổ xưa. Đóa sen ấy xoay tròn, tỏa ra ánh sáng huyền ảo bao phủ lấy hai người.

"Ưm…"

Vân Hi khẽ rên rỉ, đầu nàng đau như búa bổ. Những phong ấn trong trí nhớ của nàng đang có dấu hiệu rạn nứt dưới sức ép của sức mạnh luân hồi. Nàng nhìn thấy bóng người đứng quay lưng kia dần dần quay lại, khuôn mặt ấy… khuôn mặt ấy dần trùng khớp với thiếu niên đang đứng trước mặt nàng.

Nhưng ngay khi khuôn mặt ấy sắp sửa rõ ràng, một luồng uy áp kinh thiên địa từ trên chín tầng mây đột ngột giáng xuống!

*Đùng!*

Tiếng nổ vang lên ngay trên đỉnh đầu họ. Thanh Dương Tiên Sứ ở đài cao đột nhiên thổ huyết, gương mặt lão tràn đầy sợ hãi xen lẫn cuồng tín: "Thiên ý! Là thiên ý giáng lâm! Lâm Khuyết, ngươi dám nhúng tay vào vật tế của Ngài, trời xanh sẽ không dung tha cho ngươi!"

Bầu trời vốn đã tối sầm nay lại xuất hiện một con mắt khổng lồ, được tạo thành từ những đám mây sấm sét. Con mắt ấy lạnh lẽo, vô tình, nhìn xuống chúng sinh như nhìn lũ kiến hôi.

Dưới sức ép của con mắt này, toàn bộ tu sĩ trên quảng trường đều bị đè bẹp xuống đất, ngay cả Lục Trầm đang đứng từ xa cũng phải cắm mạnh hắc kiếm xuống sàn đá để không bị quỳ xuống. Lục Trầm nghiến răng, mồ hôi chảy ròng ròng: "Mẹ kiếp, đây là thứ sức mạnh gì? Chỉ một ánh nhìn mà khiến kiếm ý của lão tử muốn tan rã?"

Lâm Khuyết ngẩng đầu lên, đối diện với con mắt khổng lồ kia. Hắn cười lạnh, trong nụ cười chứa đựng sự ngạo mạn đến cực điểm: "Thái Thượng, ngươi sốt sắng đến vậy sao? Chỉ mới chạm vào một chút 'đồ chơi' của ngươi mà ngươi đã ngồi không yên rồi?"

Con mắt thiên đạo ấy không trả lời bằng lời nói, mà trả lời bằng một đạo thần lôi màu vàng kim, to lớn như một con rồng già, trực diện lao xuống vị trí của Lâm Khuyết và Vân Hi.

"Cẩn thận!" Vân Hi hét lên. Theo bản năng, nàng muốn đẩy Lâm Khuyết ra, nhưng đôi chân lại như bị đóng băng tại chỗ.

Lâm Khuyết không lùi nửa bước. Hắn ôm lấy eo Vân Hi, kéo nàng sát vào lồng ngực mình. Cảm giác mềm mại và hương thơm quen thuộc lan tỏa khiến trái tim sắt đá của hắn khẽ run lên. Hắn đưa thanh kiếm gãy lên trời, miệng khẽ thốt:

"Nhất Niệm… Phá Vạn Pháp!"

Không có linh lực bùng nổ mạnh mẽ, không có hào quang chói mắt. Chỉ thấy thanh kiếm gãy trong tay hắn rung lên một nhịp lạ kỳ. Đạo thần lôi khổng lồ kia khi chỉ còn cách đỉnh đầu họ một gang tay thì đột ngột đứng khựng lại, rồi sau đó, nó giống như một bức tranh bị xé rách, vỡ vụn thành những đốm sáng li ti và biến mất vào hư vô.

Cảnh tượng này khiến cho Thanh Dương Tiên Sứ gần như hóa điên. Lão là người của Thượng Giới, lão hiểu rõ đạo thần lôi kia chứa đựng sức mạnh quy luật của Thiên Đạo, vậy mà lại bị một thiếu niên hạ giới một chiêu hóa giải?

Sau khi hóa giải đòn tấn công, Lâm Khuyết cúi xuống nhìn Vân Hi. Lúc này, nàng đang ngơ ngác tựa trong vòng tay hắn. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức nàng có thể nhìn thấy rõ hình bóng mình phản chiếu trong đôi mắt đen thẳm của hắn.

Sự nghi hoặc trong lòng Vân Hi lúc này đã đạt đến đỉnh điểm. Sự quen thuộc ấy, sự bao bọc ấy, và cả cái cách hắn nhìn nàng… tất cả đều không giống như một kẻ lạ mặt lần đầu gặp gỡ.

"Ngươi… thực sự là ai?" Nàng hỏi lại, lần này giọng nói đã mang theo một sự khẩn thiết. "Tại sao mỗi khi nhìn thấy ngươi, tâm của ta lại đau như vậy? Tại sao ta lại cảm thấy như đã chờ đợi ngươi hàng vạn năm?"

Lâm Khuyết đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc rối của nàng, khẽ thở dài: "Nàng hiện tại không nên biết quá nhiều. Biết càng nhiều, thiên đạo phong ấn trong linh hồn nàng sẽ càng sớm bộc phát. Hãy nhớ kỹ, tên ta là Lâm Khuyết, và ta quay về… là để mang nàng ra khỏi lồng giam này."

Dứt lời, Lâm Khuyết buông Vân Hi ra. Hắn biết mình chưa đủ sức mạnh để ngay lập tức giải trừ phong ấn vạn cổ của nàng. Nếu cưỡng ép, linh hồn nàng sẽ sụp đổ trước khi kịp nhớ lại mọi chuyện.

Lâm Khuyết quay sang nhìn Lục Trầm, lớn tiếng quát: "Lục huynh, đứng đực ra đó làm gì? Đi theo ta, chúng ta phải rời khỏi đây trước khi những kẻ phiền phức khác tới!"

Lục Trầm giật mình, lập tức nhổ hắc kiếm lên, thân hình như một đạo tia chớp đen lao tới bên cạnh Lâm Khuyết: "Đi? Đi đâu? Chúng ta vừa mới giết tiên sứ, giờ chắc cả thiên hạ này sẽ săn lùng chúng ta đấy!"

Lâm Khuyết nhìn lên con mắt khổng lồ trên bầu trời đang dần tan biến do sự ổn định của quy luật không gian ở hạ giới không cho phép sức mạnh thượng giới can thiệp quá lâu. Hắn lạnh lùng nói: "Đi tới nơi mà thiên đạo không với tới được. Đi tới Vong Xuyên Hà!"

Vân Hi đứng đó, nhìn bóng lưng Lâm Khuyết và Lục Trầm đang chuẩn bị rời đi. Nàng biết, nếu bây giờ nàng không đi theo hắn, nàng sẽ mãi mãi trở thành một con rối, một vật tế cho thứ thiên đạo vô tình kia. Nhưng nếu đi theo, nàng sẽ chính thức phản bội Dao Trì, phản bội tất cả những gì nàng được dạy bảo từ nhỏ.

Sự nghi hoặc đấu tranh quyết liệt trong đầu. Nhưng khi Lâm Khuyết đi được vài bước, hắn đột ngột dừng lại, không quay đầu, chỉ đưa tay về phía sau:

"Vân Hi, lựa chọn nằm ở nàng. Tiếp tục làm Thánh nữ chết mòn trong luân hồi, hay đi cùng ta để tìm thấy bản ngã chân chính của mình?"

Gió lại thổi mạnh. Tà áo trắng của Vân Hi tung bay giữa đống đổ nát. Ánh mắt nàng nhìn vào bàn tay đang chìa ra của hắn. Bàn tay ấy không có hào quang, nhưng nó mang theo một lời hứa về tự do – thứ mà nàng hằng khao khát nhưng chưa bao giờ dám gọi tên.

Không cần suy nghĩ thêm nữa, trái tim nàng đã thay trí tuệ đưa ra quyết định.

Vân Hi tiến lên, đặt bàn tay nhỏ nhắn của mình vào lòng bàn tay Lâm Khuyết. Cảm giác ấm áp và chân thật ấy khiến sự nghi hoặc trong lòng nàng dù chưa tan biến hết, nhưng đã bị thay thế bởi một niềm tin mù quáng nhưng mãnh liệt.

Lâm Khuyết nắm chặt lấy tay nàng, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười mà chỉ có kẻ đã trải qua vạn kiếp cô độc mới hiểu được ý nghĩa.

"Được. Vậy thì chúng ta… nghịch thiên!"

Dưới ánh nhìn căm phẫn của Diệp Phàn và sự bàng hoàng của hàng vạn tu sĩ, ba bóng người hóa thành những luồng ánh sáng, phá vỡ bức màn sương mù của đỉnh núi Thăng Tiên, lao thẳng về phía chân trời xa xăm, nơi khởi đầu của một hành trình sẽ làm đảo lộn cả trật tự của vũ trụ.

Trong lòng Vân Hi, sợi dây nhân quả dường như lại rung lên một lần nữa. Nàng vẫn còn quá nhiều điều nghi hoặc về thiếu niên này, về lai lịch của hắn, về những gì hắn đã làm. Nhưng nàng biết một điều chắc chắn: Kể từ giây phút nàng nắm lấy tay hắn, vận mệnh của nàng đã vĩnh viễn rẽ sang một hướng khác, một con đường mà dù có là luân hồi hay vĩnh hằng, cũng không thể chia cắt họ thêm một lần nào nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8