Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 16: Tranh đoạt Thiên Linh Thảo**

Cập nhật lúc: 2026-04-19 11:31:48 | Lượt xem: 7

CHƯƠNG 16: TRANH ĐOẠT THIÊN LINH THẢO

Sương mù phủ kín rặng núi Thiên Vân. Từng đợt linh khí bạo động như những con sóng ngầm cuộn trào dưới đáy biển sâu, khiến không gian xung quanh trở nên vặn vẹo. Đây là biên giới phía Bắc của Phàm Trần Tứ Châu, nơi vốn dĩ hẻo lánh nay lại trở thành tâm điểm của sự chú ý.

Sau trận náo loạn tại đỉnh Thăng Tiên, Lâm Khuyết dẫn theo Vân Hi và Lục Trầm ẩn tích vào vùng thâm sơn cùng cốc này. Hắn cần tài nguyên, cần một thứ có thể nhanh chóng củng cố căn cơ nghịch đạo vốn còn non trẻ của mình. Và "Thiên Linh Thảo" — một loại linh dược hiếm hoi tích tụ tinh hoa của vạn năm luân hồi — chính là mục tiêu duy nhất.

“Lâm đại ca, khí tức phía trước rất hỗn loạn. Có vẻ như chúng ta không phải những kẻ duy nhất biết về sự tồn tại của món hàng này.”

Lục Trầm vác thanh trọng kiếm trên vai, ánh mắt rực lửa chiến ý. Sau trận chiến thoát thân vừa qua, gã dường như đã lột xác, khí chất cuồng ngạo của một kiếm tu ngày càng trở nên sắc bén.

Vân Hi đứng bên cạnh Lâm Khuyết, tà áo trắng của nàng dù đã nhuốm chút bụi trần nhưng vẫn toát lên vẻ thanh cao thoát tục. Nàng khẽ chau mày, bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lấy dải lụa tiên: “Là người của Thanh Vân Môn và cả mấy lão già từ Linh Kiếm Tông. Khí tức của họ rất mạnh, ít nhất cũng là cảnh giới Trúc Đạo Cơ hậu kỳ.”

Lâm Khuyết vẫn im lặng. Ánh mắt hắn bình thản như mặt hồ không gợn sóng, nhưng trong đôi đồng tử ấy, những vòng xoáy của *Nhất Niệm Luân Hồi Quyết* đang xoay chuyển liên tục. Hắn không nhìn bằng mắt thường, hắn đang nhìn vào "tuyến nhân quả" đang giằng xé phía trước.

“Thiên Đạo ban tặng linh khí cho thế gian, nhưng lại kèm theo sự mục nát. Thiên Linh Thảo này sinh ra từ kẽ hở của luân hồi, nó không thuộc về thiên mệnh, nó thuộc về kẻ dám tranh giành.” Lâm Khuyết lạnh lùng lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực. “Chúng ta không đi cướp, chúng ta chỉ lấy lại thứ mà quy luật thế giới này đang cố tình che giấu.”

Phía trước, trên đỉnh vách đá Vạn Trượng, một đóa hoa mang sắc tím huyền ảo, cánh hoa lấp lánh như chứa đựng cả tinh hà đang từ từ nở rộ. Đó chính là Thiên Linh Thảo. Mỗi cánh hoa bung ra là một đợt sóng linh lực quét qua, khiến cây cỏ xung quanh khô héo ngay lập tức — đó là sức mạnh tước đoạt.

“Mọi người, giữ vững trận thế! Đợi hoa nở đến cánh thứ chín, lão phu sẽ dùng Bát Quái Kính trấn áp, ai dám tiến tới nửa bước, sát vô xá!”

Một lão giả râu tóc bạc phơ, mặc đạo bào thêu hình đám mây xanh hét lớn. Đó là Triệu Vô Cực, đại trưởng lão của Thanh Vân Môn. Xung quanh lão, hàng chục đệ tử dàn trận, kiếm quang lấp loáng bao vây lấy vách đá.

Cách đó không xa, một nhóm tu sĩ mặc hắc y cũng đang rình rập, cầm đầu là một trung niên nam tử có đôi mắt hình tam giác hiểm độc. Gã là Tàn Kiếm, một tán tu nổi danh với sự tàn nhẫn, sở hữu một mảnh tàn kiếm có khả năng phệ huyết.

Bầu không khí căng thẳng đến mức chỉ cần một chiếc lá rơi cũng có thể kích nổ toàn bộ bãi chiến trường.

“Cánh thứ tám rồi!”

Tiếng reo hò chưa dứt, Thiên Linh Thảo đột ngột phát ra một tiếng "oanh" nổ nhẹ. Luồng khí tức cổ xưa tràn ra khiến đám tu sĩ yếu kém phải lùi lại, sắc mặt trắng bệch.

“Lục Trầm, gây náo loạn phía đông. Vân Hi, dùng Cửu U Linh Thể cảm ứng sự dao động của pháp trận, ta cần ba hơi thở để tiếp cận.” Lâm Khuyết hạ lệnh, thanh Trảm Thần Kiếm gãy nát trong tay hắn bắt đầu phát ra những tiếng rung rền rĩ, như một con mãnh thú thức tỉnh sau giấc ngủ vạn năm.

“Được!” Lục Trầm không hề do dự, gã gầm lên một tiếng, trọng kiếm bổ xuống không trung. Một đường kiếm khí màu xám trắng như con rồng đất lao thẳng về phía đệ tử Thanh Vân Môn.

“Kẻ nào?!” Triệu Vô Cực giật mình, lão phất tay phóng ra Bát Quái Kính, ánh sáng vàng kim đâm sầm vào kiếm khí của Lục Trầm, tạo ra một vụ nổ kinh thiên động địa.

Cùng lúc đó, bóng dáng của Vân Hi mờ ảo như một làn khói trắng, nàng bay lượn giữa các kẽ hở của linh lực, bàn tay liên tục kết ấn, làm nhiễu loạn các mắt trận của Thanh Vân Môn.

“Là bọn phản nghịch ở đỉnh Thăng Tiên! Giết chết chúng!”

Đám tu sĩ Linh Kiếm Tông và tán tu thấy cơ hội đã đến, đồng loạt xông ra. Hiện trường trở nên hỗn loạn tột độ. Kiếm quang, pháp bảo và linh lực va chạm vào nhau, máu bắt đầu đổ trên vách đá Vạn Trượng.

Trong lúc hỗn chiến nhất, một bóng người chậm rãi bước đi giữa rừng kiếm. Lâm Khuyết bước chân không hề nhanh, nhưng mỗi lần hạ chân xuống, mặt đất dưới chân hắn lại dường như ngắn lại. Đó là "Súc Địa Thành Thốn", nhưng lại mang theo một chút quy luật của thời gian.

“Cút đi, tên tiểu tử thối!” Tàn Kiếm phát hiện ra Lâm Khuyết, gã nhe răng cười ác độc, tàn kiếm đen kịt lao tới cổ họng Lâm Khuyết với tốc độ xé rách không gian.

Lâm Khuyết không thèm liếc mắt. Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa ngón trỏ lên.

“Nhất niệm… định!”

Một tiếng thì thầm vang lên bên tai Tàn Kiếm. Gã kinh hoàng nhận ra cơ thể mình đột nhiên trở nên nặng nề như bị cả một quả núi đè lên. Không phải lực lượng vật lý, mà là ý chí của gã — cái ý chí chiến đấu vừa hừng hực lửa hận bỗng dưng bị đóng băng bởi một ý niệm tối cao hơn.

Trảm Thần Kiếm gãy của Lâm Khuyết lướt qua một vòng vòng cung giản đơn. Một tia kiếm mang không hề hào nhoáng, nhưng lại đi xuyên qua lớp phòng ngự của Tàn Kiếm như cắt qua một tờ giấy mỏng.

“Xẹt!”

Đầu của một vị tu sĩ Trúc Đạo Cơ trung kỳ cứ thế bay lên không trung, máu phun trào nhuộm đỏ cả vạt cỏ. Đến chết, đôi mắt của Tàn Kiếm vẫn còn trợn tròn kinh ngạc.

Cảnh tượng này khiến Triệu Vô Cực đang giằng co với Lục Trầm phải kinh hãi: “Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai? Đây không phải công pháp của Phàm Trần Tứ Châu!”

Lâm Khuyết không trả lời. Hắn đã đứng trước Thiên Linh Thảo. Lúc này, cánh hoa thứ chín đang dần hé mở, linh khí hội tụ thành một đóa sen thu nhỏ ở nhụy hoa.

“Muốn cướp bảo vật? Chết đi!” Triệu Vô Cực phát điên, lão không màng đến Lục Trầm nữa, cắn đầu lưỡi phun ra một ngụm tinh huyết vào Bát Quái Kính. Chiếc kính cổ phóng ra một đạo lôi điện cuồng bạo, nhắm thẳng đỉnh đầu Lâm Khuyết mà giáng xuống.

“Lâm đại ca, cẩn thận!” Vân Hi hét lớn, nàng định lao đến ngăn cản nhưng bị vài vị trưởng lão khác kìm chân.

Lâm Khuyết ngước mắt nhìn lên đạo lôi điện ấy. Kiếp trước, hắn đã từng đối mặt với thiên kiếp có thể hủy diệt cả một tinh cầu, đạo lôi điện này trong mắt hắn chẳng khác gì một tia lửa nhỏ nhoi.

“Ngươi tin vào trời đất ban ơn, còn ta… chỉ tin vào một niệm của chính mình.”

Hắn giơ tay ra, nắm chặt lấy đạo lôi điện đang lao tới.

Một màn kinh thiên động địa diễn ra: Luồng sấm sét cuồng bạo ấy, khi chạm vào lòng bàn tay Lâm Khuyết, bỗng nhiên co rụt lại, sau đó ngoan ngoãn như một con rắn nhỏ bị thuần hóa, cuộn tròn rồi biến mất trong hư vô.

Nghịch Thiên Chấp Đạo — bước đầu tiên chính là không chịu sự khống chế của các thuộc tính thiên đạo.

Tiện tay hái lấy đóa Thiên Linh Thảo, Lâm Khuyết xoay người lại. Khí chất của hắn lúc này đột ngột đại biến, lạnh lẽo, cao ngạo và mang theo một sự áp bách tột cùng.

“Đánh đủ chưa?”

Giọng nói của hắn vang lên như sấm nổ trong đầu mỗi người đang có mặt ở đó. Các đệ tử Thanh Vân Môn run rẩy ngã quỵ xuống đất, thần hồn họ như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Lâm Khuyết ném một cái nhìn lạnh lẽo về phía Triệu Vô Cực. Lão già này từng tham gia vào buổi đại lễ "Thăng Tiên", từng đứng đó nhìn Diệp Phàn sỉ nhục hắn.

“Vạn cổ luân hồi, các ngươi chỉ là những con kiến hôi đang ca tụng cái lồng giam giữ chính mình. Hôm nay, ta không giết các ngươi vì sự nhỏ bé đó. Cút đi trước khi ta đổi ý.”

Triệu Vô Cực run rẩy, mặt cắt không còn giọt máu. Lão nhìn Thiên Linh Thảo trong tay Lâm Khuyết, lại nhìn cái chết thê thảm của Tàn Kiếm, trong lòng dấy lên một nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất. Lão nhận ra, thiếu niên trước mắt không phải là một tu sĩ bình thường, mà là một vị ma thần từ vực thẳm vừa bước ra.

“Đi! Mau rút!” Triệu Vô Cực hét lên, dẫn đầu đám đệ tử bỏ chạy thục mạng.

Những kẻ tán tu khác thấy tình hình không ổn cũng nhanh chóng giải tán. Đỉnh vách đá Vạn Trượng thoáng chốc trở nên im lặng đến lạ thường. Chỉ còn lại mùi máu tươi và sương mù đang dần tản đi.

Lục Trầm thở hổn hển, thu lại trọng kiếm, ánh mắt nhìn Lâm Khuyết đầy sùng bái: “Lâm đại ca, huynh quá đỉnh rồi! Một chiêu thu phục lôi điện, ngay cả đám lão quái ở Thượng Giới chắc cũng không làm nổi.”

Vân Hi đi tới bên cạnh hắn, ánh mắt chứa đựng sự lo lắng lẫn thán phục. Nàng nhìn vào Thiên Linh Thảo lấp lánh trên tay hắn, khẽ hỏi: “Hành tung của chúng ta đã bị lộ, chắc chắn tin tức sẽ sớm truyền đến tai Thiên Đạo Tuần Tra Giả. Tiếp theo chúng ta sẽ đi đâu?”

Lâm Khuyết siết chặt Thiên Linh Thảo, đó đóa dược liệu này ngay lập tức bị hắn hóa giải thành một luồng khí tức màu tím tinh thuần, tràn vào tứ chi bách hài. Tu vi của hắn bắt đầu leo thang, từ Khải Linh Cảnh trực tiếp đạt tới đỉnh phong, thậm chí bắt đầu chạm tới ngưỡng cửa Trúc Đạo Cơ.

Hắn nhìn về hướng Thượng Giới, nơi Cửu Tiêu Thánh Vực đang ẩn mình sau tầng tầng lớp lớp mây mù.

“Chốn dung thân của kẻ nghịch đạo không nằm ở vùng núi này.” Lâm Khuyết lạnh nhạt nói, ánh mắt xa xăm. “Chúng ta sẽ đi tìm một nơi mà ngay cả Thiên Đạo cũng không dám dòm ngó. Vong Xuyên Hà… đã đến lúc chúng ta tìm lại phần ký ức thứ hai rồi.”

Gió nổi lên, thổi tung vạt áo của ba người. Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực như máu, bóng của họ kéo dài trên vách đá. Một trận tranh đoạt vừa kết thúc, nhưng một cuộc bão tố vĩ đại hơn, đẫm máu hơn chỉ mới thực sự bắt đầu.

Hôm ấy, giới tu chân của Phàm Trần Tứ Châu chấn động. Cái tên Lâm Khuyết không còn là một phế vật gia tộc, mà đã trở thành một bóng ma bao trùm lên sự sợ hãi của các tông môn. Một kẻ điên không màng trời đất, một kẻ nghịch đạo nhất niệm phá vỡ quy luật, đã thực sự bắt đầu cuộc hành trình nghiền nát thiên mệnh.

Và sâu trong linh hồn của Lâm Khuyết, một giọng nói cổ xưa đang vang lên đồng vọng: "Máu sẽ chảy thành sông, luân hồi sẽ sụp đổ… nhưng ý chí của ngươi, có chịu nổi sự cô độc vạn cổ hay không?"

Hắn không trả lời, chỉ nhẹ nhàng dắt tay Vân Hi, bước đi vào màn đêm thăm thẳm. Trong lòng hắn chỉ có một niệm: Trảm trời, phá luân hồi, trả lại tự do cho chúng sinh, hoặc là… khiến cả thế giới này cùng ta tàn lụi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8