Ăn Định Trạng Nguyên Phu
Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-08-26 17:45:16 | Lượt xem: 2

Tiết tử

Trong ba cái khay để trên bàn có ba quả tú cầu có đính bảy sợi tơ nhiều màu.

Ba Ngự Sử đại phu quỳ gối trước ba quả tú cầu với gương mặt khổ sở.

Hoàng đế ở phía sau ngự án cũng đồng dạng không tốt lắm, khẩu khí dị thường nóng tính nói,

“Trong một tháng đem nữ nhi của các ngươi lão phu đi gã hết cho trẫm, đây là thánh chỉ.”

“Hoàng thượng!”

Ba người luôn luôn công chính liêm khiết, cương trực trong công việc Ngự Sử đại phu cùng nhau phát ra tiếng kêu thê lương.

“Không thương lượng.”

Hoàng đế một thân long bào khóe mắt trừng đám người kia.

“Nhưng là…”

Ba người lại trăm miệng một lời,.

“Đều là do nữ nhi các đối phương làm tấm gương xấu cho các công chúa của trẫm, làm cho các nữ nhân ấy nhất khóc, nhị nháo, tam thắc cổ, như thế nào cũng không chịu lập gia đình. Chỉ cần đem nữ nhi của các đối phương gả đi ra ngoài, các công chúa cũng sẽ không lấy cớ không đi lấy chồng.”

Ba vị đại thần này cái gì cũng tốt, duy nhất chỉ có một chỗ không tốt, chính là vô phương giáo dục nữ nhi! Vốn chuyện này vốn xem là gia sự, bởi vì đám người kia vô phương giáo dục nữ nhi làm cho nữ nhi của tên đó cũng cương ngạnh, khiến cho sự tình thăng lên cấp quốc sự, tên đó là vua một nước không thể bảo trì trầm mặc.

“Nhưng rất khó a.”

Cát Ngự Sử đầu tiên mở miệng.

“Quá khó khăn.”

Minh Ngự Sử theo vào.

“Phi thường khó”

Văn Ngự Sử theo sát sau tăng mạnh ngữ khí.

Khó a! Quả thực khó với thanh quan, nếu nữ nhi chúng không phải đã mười chín tuổi, còn ở trong nhà làm gái lỡ thi, kiêu ngọ nương ngạnh đến không ai bì nổi.

“Cho dù khó cũng phải đem các nữ nhân ấy gả đi ra ngoài.”

Hoàng đế nói

“các nàng bản vương”

kỳ thật chỉ đây chính là các vị công chúa làm cho hắn ta đây đau đầu.

“Hoàng Thượng..”

“Trẫm lần này cho các nàng bản vương phao tú cầu, cho dù nhắm mắt cũng có thể lấy được một người đi.”

Nhưng là, như vậy thực dễ dàng trúng phải a miêu, a cẩu, Trương Tam Lý Tứ Vương Nhị mặt rỗ, nữ nhi tuy là không hảo, nhưng vẫn là bảo bối trong lòng đám người kia! Ba người cùng tiếng lòng nhất trí quỳ xuống.

“Quân vô hí ngôn, trở về làm Thải Lâu cho trẫm.”

Dứt lời, Hoàng Thượng ngay lập tức xoay người rời đi. Thật sự là sợ chính mình mềm lòng, dù sao ba cái đại thần có biểu tình thực sự đáng thương!

Một bóng người lén lút dán sát người vào góc tường tiến vào Văn phủ, tưởng thần không biết quỷ không hay vượt qua phòng khách.
“Tiểu Thúy, cha lão phu đang làm gì vậy?” Tiếng nói hồ nghi xuất phát từ
vị thiên kim của Văn phủ Văn Tuyết Oánh, nữ nhân ấy nhìn hành vi quỷ dị của
thân phụ, nhỏ giọng hỏi nha hoàn bên người.
Tiểu nha hoàn xinh đẹp Tiểu Thúy bị hỏi, mặt không chút thay đổi,
lại thập phần khẳng định nói, “Tám phần làm điểu có lỗi với tiểu thư.”
Hình ảnh này cơ hồ đã muốn là quen thuộc.
“Cái gì?” Văn Tuyết Oánh mắt phượng nhíu lại, một chút tinh quang hiện lên, “Tên đó lại đi tìm bà mối cho lão phu?”
“Cha—“
Văn Ngự Sử đang định đi qua hành lang gấp khúc, động tác nhất thời
cứng đờ, chậm rãi quay đầu lại, cười, “Tuyết Oánh, cậu ở phòng khách
thưởng trà à?”
“Cha mới đi đâu về?”

“Vừa… vừa hạ triều.” xong rồi, mồ hôi lạnh lại nhỏ ra, Hoàng Thượng, ngày hạ đạo thánh chỉ này quả thực có lực sát thương rất lớn mà.
“Vừa hạ triều?” cô ấy nhíu mi hoài nghi. Thời gian không đúng nha, so với phàm thường chậm hơn một giờ.
“Hôm nay Hoàng Thượng có chuyên đặc biệt cần triệu kiến, cho nên…”
Hoàng Thượng, nếu lão thần bởi vì vậy mà chết, có hay không được tính hi sinh vì nhiệm vụ?
“Chuyện đặc biệt?” Nhất định không phải chuyện gì tốt rồi, nếu không cha ta đây cũng sẽ không sợ hãi thành cái dạng như vậy.
“Đúng rồi.”
“Chuyện gì?”
Văn Ngự Sử không tự chủ được bèn nắm chặt tay áo, sợ thánh chỉ kia
không may lộ ra bên ngoài bị phát hiện. Văn Tuyết Oánh mắt thấy rõ hến,
tức thì đi qua.
“Tuyết Oánh…” xong rồi xong rồi, nữ nhi khẳng định là thấy được.
“Ta đây muốn xem.” Khẩu khí kiên định.
Xem vẻ mặt của cô ấy là nhất định phải xem cho bằng được, Văn Ngự Sử
run run tay rút thánh chỉ từ tay áo đem ra, dâng, sau đó thừa dịp nữ nhi đang mở ra đọc vội vàng chạy đi.
Sự kiện lần này tuyệt đối là một chuyện lớn, nữ nhi mấy năm nay vẫn
luôn luôn cờ người kia, bây giờ bất đột ngột xuất hiện cái thánh chỉ
này, chỉ sợ sẽ làm cho cả tòa Ngự Sử phủ chướng khí mù mịt, tên đó vẫn là
trước nên trốn đi là tốt nhất.
Sau khi xem xong đạo thánh chỉ, Văn Tuyết Oánh tức thì trợn tròn mắt khó tin.
“Phụng chỉ phiêu màu—“ dư âm ngân nga ba ngày mà không dứt.
Trong kinh thành cứ vào mười lăm mỗi tháng là có rất đông ngươi ta đây đến chùa hương khói tế lễ, cầu an…
Tâm tình phiền muộn, Văn Tuyết Oánh sau khi hạ kiệu nhìn mọi người
rộn ràng, nhốn nháo, mặt mày càng thêm nhăn, trong lòng càng thấy thêm
phiền chán. Cô ấy làm sao có thể quên hôm nay là ngày mười lăm, khách
hành hương rất đông.
“Tiểu thư, nếu đã đến đây, vẫn là nên thắp cây nhan đi.”
Liếc mắt nha hoàn bên cạnh, cô ấy có chút bất đắc dĩ khẽ gật đầu. Là nha, dù gì cũng đã đến, cứ như vậy mà rời đi không khỏi đối với Phật tổ đại
bất kính.
Tiếp nhận nha hoàn nén hương, Văn Tuyết Oánh quỳ trước tượng phật, yên lặng cầu nguyện.
“Di, đây không phải là Văn phủ tiểu thư sao?” người bên cạnh đột nhiên truyền đến khe khẽ tiếng nói nhỏ.
“Văn phủ đang chuẩn bị làm Thải Lâu thì phải”
“Văn phủ tiểu thư này nhìn cũng xinh đẹp, lấy về nhà làm ấm giường cũng tốt lắm.” có người thấy cô ấy nổi lòng tham.
“Ngươi ta đây không muốn sống nữa à.” Một vị bản địa nhiệt tình ra tiêng cảnh cáo.
“Nói vậy là có ý gì?”
“Ngươi ta đây chắc là người từ nơi khác đến dự thi, mới không biết Văn
Tuyết Oánh có tánh thô bạo, ở nhà thường xuyên ấu đả lão phụ, khi dễ nô
bộc, đã có lừng bực tứng đêm một cây cự một đánh gẫy. Hơn nữa lại tham
ăn, thú về chẳng phải cần cẩn thận mạng nhỏ của bản thân sao? Còn phải
lo lắng của cải có giàu có hay không, nếu không cẩn thận ăn cho ngươi ta đây
suy sụp luôn.”
“Thật sự?” Vị sĩ tử từ nơi khác đến phát ra tiếng nói nghi ngờ. Văn
tiểu thư này thoạt nhìn rõ ràng chỉ là một vị thiếu nữ chân yếu tay mềm, không giống dạng người thô bạo, còn nữa, nhìn cô ấy thân hình yếu nhược
như cây liễu trong gió, nói cô ấy tham ăn, ai tin?
“Đương nhiên là thật, xin khuyên ngươi ta đây kông cần nghĩ, tam thiên kim
phụng chỉ phiêu màu, đừng có ở đó mà ôm mộng tưởng thì tốt hơn.”
Tiếp theo vị kia đem sự tích của ba vị thiên kim của ba vị Ngự Sử thuật lại hoàn toàn miễn phí.
Văn Tuyết Oánh hơi nhếch môi, kiềm chế ngọn lửa giận, muốn chính
mình mắt điếc tai ngơ. Cứ vào những lúc này, cô ấy thống hận việc mình
tập võ làm cho thính lực so với người phàm thường nhạy bén hơn, loại lời đồn nhãm nhí này, cô ấy thà rằng cả đời đều không nghe được.
Thấy chủ tử có ý đứng dậy, tì nữ Tiểu Thúy ở bên liền vội vàng nâng cô ấy lên.
“Tiểu thư, mấy nam nhân đó không có chuyện gì để làm nói huyên thuyên, ngươi ta đây đừng để ở trong lòng.”
“Ta đây hiểu.” Miệng thiên hạ không ngăn được, các cô ấy tam thiên kiêm đã chịu lậu ngày, cũng lười làm sáng tỏ.
“Hôm nay có muốn đến hậu viện nghỉ ngơi không?”
Cô ấy hơi chần chừ, mới vuốt cằm, “cũng tốt.” Tạm thời cô ấy không
nghĩ muốn hồi phủ, Thải Lâu sắp dựng xong, đến lúc đó cô ấy cùng hai vị
thiên kim kia phải thải tú cầu, mỗi khi nghỉ tới là cả người thấy khó
chịu.
Hai chủ tới ở phía sau viện tìm chỗ yên ngồi xuống nghỉ ngơi, hưởng thủ cảnh vật, gió mát.
“Tiểu thư, ngươi ta đây ở trong này chờ, ta đây đi lấy cho ngươi ta đây bát trà.”
“Cũng được.”
Sau giữa trưa ánh mặt trời xuyên thấu qua các lá cây trong viện,
loang lổ những hình ảnh dừng trên gương mặt của Văn Tuyết Oánh, làm cho
biểu tình trên mặt cô ấy có chút không rõ.
Cánh tay phải đặt trên bàn thạch, lấy thủ chống má, nhìn tảng đá sàn dươi chân lần lượt thay đổi ảnh quang, lòng của cô ấy có chút buồn.
Đến khi nghe được một tiếng nói mang theo tiếng nói u buồn của một
nam tử, cô ấy mới đột nhiên hoàn hồn, ngẩng đầu giương mắt nhìn lại—
Chung quanh chỉ thấy cây cỏ xanh um, không thấy một bóng người, mày
liễu của cô ấy nhíu lại nhìn về hướng lùm cây tươi tốt, trầm ngâm một
chút quyết định theo trí tò mò của mình mà lại đó xem thử.
” chim xanh vô lực khả truyền âm, ngày xuân kiêu dương lại trời thu mát mẻ……”

Xuyên thấu qua một khe hở nữ nhân ấy thấy một nam tử thân thanh trường sam,
thân cao ráo đứng trong gió nhẹ, đầu hơi ngửa lên, xunh quanh hắn lại
b*n r* một tia nồng đậm u thương, làm cho nữ nhân ấy thấy tò mò.
Là nữ tử như thế nào lại làm cho hắn có thể nhớ mãi không quên, ảm
đảm thần thái? Bổng nhiên trong thoáng chốc lòng nữ nhân ấy cũng có chút nhẫn
nhẫn đau, trong đầu hiện lên một thân ảnh non nớt.
Sau một tiếng thở dài một tiếng u thán, hắn vẫn duy trì thế đứng nhu vậy thật lâu.
Nguyên lai cũng có chuyện chỉ cần nhìn thân anh một người cũng có
thể làm cho người bản vương đau lòng. Đang hâm mộ người nữ tử được hắn nhớ
thương, Văn Tuyết Oánh chợt nghĩ đến chính mình không lâu sau phải phụng chỉ phao tú cầu, tâm tình nhất thời trùng xuống đấy cốc.
Nhân sinh trên đời không như ý, nữ nhân ấy và hắn vốn không thể nào tiếp tục mối duyên này.
Ngay tại lúc nữ nhân ấy nghĩ đến cùng hắn coi như chấm dứt, vị thư sinh kia phát ra một tiếng thở dài một tiếng, chậm rãi quay đầu đi trở lại—
Quả là một vị thư sinh gương mặt tuấn tú, hơn nữa hai hàng lông mày của hắn như một quả tiên diễm ướt át mỹ nhân!
Khuôn mặt như ngọc, như một vị thần tiên thóat tục, dưới ánh mặt
trời chiếu rọi hắn phảng phất tóat ra một vầng hào quang đẹp mắt, làm
cho Văn Tuyết Oánh mê muội.
Tay không tự giác xoa lòng ngực, tâm bỗng nhiên có chút lọan, trứơc
mắt nhìn đến lại không phải là một nam tử thành thục mê người, mà lại
hiện ra hình ảnh một vị chàng trai—
“Oánh muội muội, sau này lớn lên làm tân nương của bản vương đựơc không?”
đắm chìm trong ngày xuân vị chàng trai nhìn chằm chằm vị tiểu thiếu nữ
hồi hộp chờ đợi câu trả lời.
“Hảo” Nhu thuận đáng yêu tiểu thiếu nữ ngượng ngùng gật gật đầu.
“Vậy, không đựơc đổi ý.”
“Hảo”
Văn Tuyết Oánh ánh mắt chuyển hứơng khác. Là nữ nhân ấy hoa mắt sao, sao tình cảnh lúc đó lại hiện rõ ràng như vậy ở trước mắt?
“Tử Dương huynh, bản vương nghe nói ngươi bản vương tá túc ở trong này còn không tin, không ngờ vừa đến liền thấy, ngươi bản vương thật sự tá túc ở chùa chiền sao” một giọng nam nhan xa lạ vang lên.
“Tử Dương” hai chữ nặng nề này đánh vào lòng của nữ nhân ấy.
Không nhiều lắm có thể gặp người giống tên, chẳng lẽ….
“Nghe nói ngươi bản vương vì cố nhân làm pháp sự?”
“Ân” Hắn lên tiếng trả lời có vẻ có chút mơ hồ, trong đáy mặt có u buồn.
“Là ai?”
“Nếu không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, có lẽ nàg đã là thê tử của bản vương.”
“Chuyện đời khó nói, có nhiều chuyện mình không thể dự liệu trứơc
đựơc” Vị bạn hữu của vị nam tử giật mình, “Khó trách ngươi bản vương vẫn không
chịu kết hôn, nhưng đây lại là tội bất hiếu, Tử Dương huynh, vẫn là nên
lo một chút về chuyện thành thân đi.”
“Không có nữ nhân ấy, bản vương làm sao nghĩ đến chuyện kết hôn đựơc?”
Trong thoáng chốc, Văn Tuyết Oánh lồng ngực nhảy dựng lên một cỗ lửa
giận. Chỉ tội cho nữ nhân ấy vẫn nhớ đến lời hứa hẹn khi còn nhỏ, hắn lại ở
trong ngày vì một nữ tử khác mà thương tâm? Thật sự là tự mình đa tình
mà.
Oán hận nắm chặt quyền, nữ nhân ấy xoay người tính rời đi.
Nhưng vào lúc này, tiếng nói bối rối của Tiểu Thúy truyền vào tai nữ nhân ấy.
“Tiểu thư, tiểu thư…”
“Tiểu Thúy.” Nữ nhân ấy từ lùm cây hiện thân.
“Tiểu thư…” Tiểu Thúy vỗ vỗ ngực, làm cho chính mình hơi thở bình ổn
trở lại, sau đó mới tiếp tục nói, “Bản vương vừa rồi thay tiểu thư đi lấy trà
gặp phải chuyện xúi quảy.”
“Chuyện xui?”
“Ân” Tiểu Thúy dùng sức gật gật đầu tỏ rõ lời nói của chính mình là sự thật, “Có người ở trong miếu làm pháp sự.”
“Chùa miếu, am ni cô cúng bái hành lễ là chuyện thường, có gì ngạc nhiên.” Nữ nhân ấy không khỏi lâm vào ngẩng cười.
“Tiểu thư, không phải như thế…” Tiểu Thúy vốn tỉnh táo giờ lại rất kích động.
“Chậm rãi nói cho rõ.”
“Cho dù có nói thế nào cũng nói không rõ đựơc, tiểu thư cùng là hãy đi theo bản vương.” Nữ nhân ấy nói xong liền kéo tay chủ tử bắt đầu chạy.
Bị nữ nhân ấy kéo chạy đi Văn Tuyết Oánh dở khóc dở cười, ánh mắt lại lứơt qua một lần nữa chỗ lùm cây khi nãy, trong lòng xẹt qua một tia buồn
bã.
“Tiểu thư, ngay tại phía trứơic mà thôi.”
Tại một tiểu viễn hẻo lánh, nhan khói lượn lờ, tiền giấy bay trong
trong gió, tiếng chuông gõ, làm cho người bản vương bước vào một bứơc liền
không tự chủ đựơc mà thu liễm tâm thần.
“Tiểu thư, ngươi bản vương xem.” Tiểu Thúy giật nhẹ tay áo chủ tử, thân thủ chỉ hướng bàn.
Không cần Tiểu Thúy nói, nữ nhân ấy cũng thấy đựơc, chín chữ đen hết sức
chói mắt trên linh bài –- Văn Thị Tuyết Oánh tiểu thư chi linh vị.
“Trong thiên hạ trùng tên trùng học cũng rất nhiều người.” Nỗi lòng
mặc dù dao động, nhưng bên ngoài lại vẫn như trứơc lạnh nhạt.
“Ngày sinh tháng đẻ cũng giống nhau.”
“Ân?” nữ nhân ấy có chút hồ nghi nhìn nha hòan.
“Nô tỳ chính là tò mò, cho nên tìm hiểu một chút a.” Tiểu Thúy gãi gãi đầu.
Giống như nghĩ thông suốt cái gì. Văn Tuyết Oánh thân mình đột nhiên cứng đờ. Hắn xuất hiện ở trong này cùng với bài vị này có hay không có
liên hệ? Nếu bài vị này là hắn lập, như vậy hắn vì sau lại nhận định
nữ nhân ấy đã qua đời?
“Tiểu thư, ngươi bản vương làm sao vậy?” Như thế nào đột nhiên sắc mặt lại trở nên cổ quái?

Xoay mình hoàn hồn, Văn Tuyết Oánh cười cười, “Không có việc gì, tựa như cậu nói, việc này quả nhiên xui.”
Tiểu Thúy không ngừng khẽ gật đầu, “Làn nha, là nha, ch1ung ta đây vẫn là nên rời đi nơi này nhanh một chút.”
“Ân” Nữ nhân ấy trong miệng đáp ứng, thân thể lại tựa hồ không có chuyển
động, ánh mắt lại không rời bài vị kia, trong đầu trăm mối tơ vò. Đợi
rất nhiều năm, ngay tại lúc nữ nhân ấy nghĩ đến lời hứa hẹn kia không thể thực hiện, ông trời lại tựa hồ như cho nữ nhân ấy có một đừơng hy vọng.
“Tiểu thư—” Tiểu Thúy hồ nghi nhìn chủ tử.
“Nha, đi thôi.” Cuối cùng mắt nhìn bài vị, trong lòng nữ nhân ấy than nhẹ, chậm rãi xoay người, lại nhanh chóng ngừng lại—
Ánh chiều tà mang theo hương vị cuối mùa xuân đặc biệt nhu tình
chiếu lên người đang đi tới, làm cho gã đã tuấn mỹ lại phủ thêm một
tầng hào quang.
Như vậy thóat tục, lịch sự, tao nhã, sẽ làm cho nam nhân trong khắp thiên hạ đau lòng!
Cùng nữ nhân ấy đối mặt trong thoáng chốc, Triệu Tử Dương hơi hơi thất thần.
Vị tiểu thư này, gương mặt dường như làm cho gã có cảm giác như đã từng quen biết, rất bất khả tư nghị, như vậy một đôi mắt trong như nứơc si
ngốc nhìn gã, làm cho nỗi lòng gã tự dưng có chút hỗn lọan.
“Vị tướng công này, cậu như vậy nhìn chằm chằm vào một vị cô
nương, khôngk hỏi có vẻ thế lễ đi.” Tiểu Thúy mắt thấy chủ tử bị người
khác gắt gao nhìn thẳng, cho dù đối phương là một vị mỹ nam tử, nữ nhân ấy
cũng quyết định khinh bỉ gã.
Vị tri kỷ bên cạnh Triệu Tử Dương lôi kép thủ của gã, mặt mang
theo vài phần chế nhạo nhìn gã, “Tử Dương huynh, như vậy thất hồn lạc
phách, chẳng lẽ là bị bệnh?”
“A… Thực xin lỗi, là tại hạ thất lễ.” Giống như vừa mới tỉnh từ trong mộng Triệu Tử Dương vội vàng thởi dài giải thích.
“Tiểu Thúy, đi thôi.” Lấy cây quạt tròn trong tay che mặt, Văn Tuyết Oánh vội vàng tránh ra.
Xem nữ nhân ấy như tránh ôn dịch, Triệu Tử Dũõng trong lòng thoáng có chút cảm giác mất mát, ánh mắt nhìn theo hứơng đi của chủ tớ nữ nhân ấy, chậm chạp không thể thu hồi.
“Tử Dương huynh, xuân tâm động hĩ.” Tri kỷ gã châm biếm.
Triệu Tử Dương có chút đăm chiêu gục đầu xuống. Vì sao Oánh nhi
trong trí nhớ của gã lại giống với vị tiểu thư mới quan biết này?
Giống nhau ở màu vàng quần áo, gương mặt cũng tương tự, phảng phấg
như cô gái nhỏ đáng yêu trong nắng trên cỏ kia trong thoáng chốc trưởng
thành duyên dáng đáng yêu thành cô gái thanh xuân vậy, liền ngay cả
trang sức trên đầu cũng đều như vậy tương tự….
Nữ nhân ấy nếu chưa chết, hẳn là cũng là như vậy xinh đẹp động lòng người đi.
Nghĩ đến đây, một cỗ đau thương gắt gao quặc trụ lòng gã. Hồng nhan bạc mệnh, ngay cả tình thâm cũng chỉ còn tiếc nuối.
“Đúng rồi, Tử Dương huynh, yểu điệu thục nữ quân tử hảo cầu, muốn
cho người chết đựơc an tâm, cậu phải theo đuổi hạnh phúc cho chính
mình, đây mới là đối với ngừơi chết tốt nhất an ủi.”
“Trương huynh, châm biếm.”
“Ta đây là nói thật.”
“Ta đây chỉ là cảm thấy vị tiểu thư kia có chút quen thuộc thôi, cậu
đã nghĩ nhiều.” Ngoài miệng là giải thích như vậy, trong đáy lòng cũng
không thể không nổi lên chần chờ. Thật sự chính là như vậy sao?
Bước nhanh đi, xác định chính mình đã ra khỏi tầm mắt của gã, Văn Tuyết Oánh mới giảm lại tốc độ bước đi chậm rãi.
“Tiểu thư—” Tiểu Thúy do dự nhìn chủ tử.
Quạt tròn che khuất hơn một nữa gương mặt của nữ nhân ấy, chỉ lộ ra một
đôi thủy mâu thanh tú, “Hôm nay chúng ta đây ở nhờ lại trong chùa đi.”
“Tiểu thư—”
“Cậu hồi phủ nói cho cha ta đây biết một tiếng, nói ta đây ở lại trong chùa cầu phúc trai giới.”
“Thật là cầu phúc trai giới, tiểu thư, mặt cậu đỏ cái gì vậy?” Tiểu Thúy không kiềm chế được liếc mắt một cái xem thường.
“Ai nói ta đây mặt đỏ.” Nữ nhân ấy cứng miệng nói.

“Nô tì từ lúc tám tuổi đã đi theo tiểu thư a.” Tiểu Thúy nhịn không đựơc nhắc nhở chủ tử một sự thật.
Nha hoàn ở bên cạnh đã lâu bên nên những bí mật của chủ tử đều không giấu giếm đựơc.
Văn Tuyết Oánh bĩu môi, “Tóm lại, cậu cứ đi về nói cho cha lão phu biết một tiếng là đựơc.”
“Nô tỳ ngay lập tức trở về sao?”
“Ân”
“Thế còn tiểu thư thì sao?”
“Lão phu ở lại trong tự đi dạo, ở phía sau núi của chùa có cảnh sắc rất là mê người.”
Cảnh sắc mê người? Cô ấy xem là “sắc đẹp” mê người mới đúng, vị thư
sinh kia thật sự là anh tuấn đến cực hạn, nhất là mi gian kia khỏa mỹ
nhân chí thực làm cho người lão phu kinh diễm.
Tâm niệm vừa chuyển, Tiểu Thúy ánh mắt đánh giá chủ tử. Hay là tiểu
thư đối vời người lão phu động tâm? Cẩn thận hồi tưởng lại tình hình lúc nãy, cái này có khả năng xảy ra rất cao.
“Ánh mắt của cậu không cần như vậy bén nhọn.” Quạt tròn đem khuôn
mặt cấp che lên, Văn Tuyết Oánh ngữ khí rõ ràng có phần hơi nhỏ.
“Tiểu thư, nếu tên đó có thể đi tiếp tú cầu thì tốt biết mấy.” Tuy nói
dùng tú cầu chọn rễ là ngại quân mệnh không thể không tuân theo, nhưng
nếu đúng là thảy trúng người tiểu thư thích thì liền khác.
“Đừng có ở chỗ này nói hưu nói vượn, còn không nhanh đi về đem sự
tình nói cho cha lão phu biết, miễn cho tên đó lo lắng.” Ngữ khí ngượng ngùng mà không kiên nhẫn.
Tiểu Thúy am hiểu sâu đạo lý có chừng có mực, ngay lập tức nghiêm trang nói, “ Là, nô tỳ đi liền đây.”
Nhìn theo bóng dáng nha hòan rời đi, Văn Tuyết Oánh ánh mắt hướng về rừng trúc, trứơc mắt không tự giác hiện lên khuôn mặt tuấn mỹ, môi đỏ
mọng. Mặc kệ bên trong rốt cuộc là có chuyện gì hiểu lầm, chính mình vô
duyên vô cớ làm cho người lão phu hướng mình tụng niệm, làm cho trong lòng
không khỏi có cảm giác khó chịu.
Hai tay trong tay áo nắm chặt, trong mắt hiện lên vài tia lửa giận,
đúng lúc này có một đạo âm thanh nói chuyện từ xa truyền đến làm cho
cô ấy thu liễm tạm thời dời đi sự chú ý của cô ấy, cô ấy đăm chiêu nhìn về
phương hứơng kia.
“Không có mỹ nhân, cảnh đẹp, ý vui, nhân sinh lại trở nên buồn tẻ, chán nản.”
“Thiếu gia–”
Nghe thấy âm thanh nói đùa lộ ra có chút bất cần đời, sau đó lại
nghe đựơc tiếng oán niệm của nha hoàn gọi, Văn Tuyết Oánh lúc này mày
mới giãn ra, trên mặt mĩm cười lộ chút lúm đồng tiền. Phi Hoa lại giả bộ đến làm mê hoặc tâm tư của nữ tử a.
Văn Tuyết Oánh lẳng lặng đứng tại chỗ chờ, quả nhiên không bao lâu bóng dáng hai người liền xuất hiện trong tầm mắt cô ấy.
Phía trứơc một người, áo trắng như tuyết, mạo tựa Phan An, phong lưu phóng khoáng, nhất phái tiêu soái, đúng là hình tựơng tình lang kỳ vọng trong lòng của không biết bao nhiêu cô gái.
Cô ấy trong lòng nhịn không đựơc thầm than một tiếng. Đáng tiếc, như
vậy một vị công tử phong thần tuấn tú, cố tình lại là một nữ nhân.
Theo sát phía sau không chút nào ngoài ý muốn là hai tên đó nha hoàn bên ngừơi Cát Phi Hoa, xem vẻ mặt của Tiểu Diệp đối với vị chủ tử không kềm chế hình tượng, ph*ng đ*ng mà tức tối, Văn Tuyết Oánh khóe miệng ý cười càng thêm sâu. Phi Hoa là người đặc biệt, hai cái nha hoàn bên ngừơi
cô ấy cũng không phàm thường, phần lớn là chủ không ra chủ, tớ không ra
tớ, rất giống là tỷ muội với nhau không hề hiềm khích.
“Chậc, nhìn xem, ông trời quả nhiên đối đãi với lão phu không tệ, lão phu mới
oán niệm vô mĩ khả thưởng, ngay lập tức đưa đến một vị quốc sắc thiên hương
làm cho lão phu mở rộng tầm mắt.”
Mắt thấy Cát Phi Hoa một bộ biểu tình mê đắ, lại làm ra vẻ như một
vị Hoa Hoa công tử đùa giỡn gái nhà lành, giống như một cái bất lương
hoàn học trò, Văn Tuyết Oánh rốt cuộc nhìn không đựơc “phốc xích” cười ra
tiếng.
“Có thể làm cho mỹ nhân cười, cho dù khuynh thành cũng đáng” chiết phiên trong tay vung lên, mười phần bĩ thiếu bản sắc.
“Thiếu gia–” Tiểu Diệp ở một bên liếc mắt xem thường. Mọi ngừoi
chính là như vậy, tiểu thư đùa giỡn nhiều lần như vậy cũng không thấy
phiền chán.
“Đa tạ công tử tán thưởng.” Cô ấy liễm váy nhất phúc, cấp bậc lễ nghĩa chu đáo.
“Khách khí khách khí.” Thu hồi chiết phiến, cúi người vái chào, nhất cử nhã nhặn.
Nhìn hai vị tiểu thư đang diễn, Tiểu Diệp không khỏi khóe mắt run run. A, đây là cái gì thế đạo….
“Thải Lâu đã muốn chuẩn bị gần xong.” Hai ngừơi tìm mộtg tòa lương đình ngồi xuống, Văn Tuyết Oánh rốt cục nói đến vấn đề chính.
Cát Phi Hoa không cho là đúng cười khẽ, “Thế thì sao?”
“Cậu như thế nào một chút cũng không lo lắng?”
“Tại sao phải lo lắng?”
“Thánh mệnh khó cải.”
“Tục ngữ có câu thựơng có chính sách, hạ có đối sách, cần gì phải lo lắng?”
Xem cô ấy vẻ mặt trấn định thong dong, Văn Tuyết Oánh mày liễu cong
lại, “Cậu đã có đối sách rồi?” sớm nên nghĩ đến quỷ nha đầu kia này nhất
định đã có chủ ý, chính là nhất thời bị thánh chỉ làm cho lo lắng, không suy nghĩ đến điểm này.
Cát Phi Hoa giơ lên một chút tươi cừơi không đúng đắn, lấy chiếc
phiến nâng cằm của Văn Tuyết Oánh ngả ngớn nói, “Ai nha nha, mỹ nhân, lão phu là một cái gian thương a, cậu lấy cái gì đến đổi?”
Một phen đẩy ra chiết phiến, Văn Tuyết Oánh đổi khẩu khí, “Lão phu đang nói chuyện đứng đắn với cậu.”
“Tại hạ có điểm nào không đứng đắn?”
“Từ đầu đến chân đều không đứng đắn.” Cô ấy thực nghiêm túc nói.
Tiểu Diệp xoay cậu lại, hai vai không ngừng run run.
Nhìn đến bạn tốt nghiêm túc dung nhan, Cát Phi Hoa thu hồi vui đùa,
còn hết sức thật sự nói, “Có lâu sẽ đi đăng, hấp dẫn phải xướng a.”
Tiểu Diệp rốt cục phá công cừơi ra tiếng. Chủ tử thực sự hết chỗ nói, ở cái loại thời điểm này còn đùa ngọan với Văn tiểu thư.
“Lại nháo, về sau đừng có nghĩ đến lão phu sẽ cùng cậu xuất môn.” Cô ấy ra tiếng uy h**p.
“Tuyết Oánh muội muội, đừng a, lão phu đùa cậu vẫn không thành a, lão phu
nói đứng đắn.” Đùa giỡn cái gì, xuất môn đi xa không có cô ấy võ công cao cường đi cùng, sẽ có nhiều hiểm nghèo.
“Nói mau.”
“Thánh mệnh khó cải a, cho nên Thải Lâu là nhất định phải lên.”
Nhin đến có người mặt biến sắc, Cát Phi Hoa không ngừng xua tay,
“nghe xong nghe xong đã, cậu phụng chỉ lên lầu, vâng theo thánh mệnh,
không có người tiếp cầu của người thì có quan hệ gì đâu?”
Nghe xong lời của cô ấy, Văn Tuyết Oánh ánh mắt nhất thời lâm vào
sáng ngời. Là nha, không có người tiếp cầu, cùng cô ấy có quan hệ gì? Đến lúc đó cho dù là Hòang Thượng cũng không thể đối với cô ấy thế nào.
“Hiện tại tâm tình có phải hay không hảo một chút?”
“Lão phu đến dâng hương quả nhiên là đúng.”
“Đương nhiên, vừa được biết muội muội cậu tới dâng hương, lão phu này tôn Lạt Ma liền chạy nhanh đến đây.”
“Ha ha, cậu nha.” Nếu tâm tình không tốt gặp đựơc kẻ dở hơi này liền sẽ tan thành mây khói, “đa tạ cậu có tâm.”
“Theo lão phu khách khí cái gì a, thiện duyên kết hoàn, tại hạ cáo từ.”
“Đi thôi đi thôi, lão phu sẽ không chậm trễ nguơi thời gian đi phát tài.”
Các Phi Hoa ánh mắt vòng vo chuyển, mâu hiện lên một chúng không có
hảo ý, đột nhiên sát vào Văn Tuyết Oánh vỗ nhẹ lên hai má cô ấy như một
cái như chuồn chuồn nước trác hạ, rồi sau đó cười ha ha, xóat một tiếng
mở chiết phiến che khuất nữa khuôn mặt, cố ý đề cao âm lượng nói, “
Tuyết Oánh muội muội, chúng lão phu ngày khác tái kiến.”
Thân thủ che hai má bị đánh, Văn Tuyết Oánh vừa tức giận vừa buồn
cười. Này Cát Phi Hoa, phẫn nam trang đã lâu hành vi càng ngày càng quái đản.
Thẳng đến cô ấy nhìn đến hành lang cách đó không xa xuất hiện một
thân ảnh, làm cô ấy thân thể bổng dưng cứng đờ. Chẳng lẽ tên đó đều thấy
đựơc? Đáng chết!
Không biết chính mình vì sao lại đi đến đây, càng muốn không rõ nhìn thấy hình ảnh hai người liếc mắt đưa tình lại làm cho lòng không biết
tại sau lại cảm thấy có chút chua xót, Triệu Tử Dương rõ ràng nghe thấy
vị tiểu thư đựơc gọi là Tuyết Oánh dĩ nhiên danh hoa đã có chủ.
Các cô ấy không chỉ dung mạo giống nhau, mà ngay cả tên đều giống
nhau, nếu tên đó năm đó không nhận đựơc tin cô ấy đã chết, nhất định cho
rằng các cô ấy là cùng một người.
Khoảng không yên lặng, không ai nói gì, phảng phất nơi này chỉ còn lại hai người chúng không có một vật gì dư thừa.
Cánh lá nhẹ lay động, một tiếng chim chóc kêu to, cùng với tiếng
cánh vỗ bay thẳng hướng lên trời cao, đồng thời đánh vỡ đi khoảng không
yên lặng của hai ngừơi.
Khi đã hoàn hồn, mắt thấy tên đó muốn xoay ngừơi rời đi, Văn Tuyết Oánh không nghĩ ngợi nhiều liền mở miệng nói, “Công tử xin dừng bước.”
Triệu Tử Dương dừng lại cứơc bộ nhưng vẫn chưa xoay người lại.
“Không biết vị Văn Tuyết Oánh kia của công tử là người nào?”
“Tiểu thư tại sao lại hỏi cái này?”
“Cùng họ lại cùng tên, lão phu không khỏi đối với vị tỷ tỷ này có chút tò mò, mong công tử giảng qua một chút.”
“Cùng tên cùng họ.” Bốn chữ như một cái sét đánh trúng ót Triệu Tử
Dương, cước bộ có chút lảo đảo, thân thủ liền vịnh một thân cây bên cạnh mới có thể đứng vững, “Tiểu thư xưng hô như thế nào?”
“Văn thị Tuyết Oánh, người Hoài Nam, sinh vào tân xấu năm tháng nam sơ cửu giờ Dậu một khắc.”
Thanh âm thanh thúy truyền vào tai tên đó, đánh tan tên đó thần chí, Triệu Tử Dương trứơc mắt trở thành một màng hư ảo.
Trong thiên hạ trùng tên trùng họ không phải không có, nhưng nếu
ngay cả ngày tháng năm sinh cũng giống nhau như đúc, này không khỏi quá
mức bất khả tư nghị…. Tâm sinh dao động, tên đó ý đồ muốn kìm trụ lại sức
đập dồn dập bên ngực trái. Chẳng lẽ là tin tức có gì lầm lẫn? Không, sẽ
không, rõ ràng năm đó chính miệng cậu nói, hẳn là không có sai, huống
chi vị Văn tiểu thư này đã có tình lang, cô ấy không có khả năng là Oánh
nhi của tên đó.
“Không thể phụng cáo.”
Sá?
Tên đó như thế nào lại chỉ lưu lại bốn chữ liền rời đi? Văn Tuyết Oánh
uất ức trừng mắt nhìn thân ảnh lảo đảo rời đi, oán hận nắm chặt quyền.
Cô ấy nói như vậy rõ ràng, tên đó lại như vậy phản ứng lại với cô ấy, hảo,
tốt lắm!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8