Ăn Định Trạng Nguyên Phu
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-08-26 17:45:22 | Lượt xem: 1

Ánh trăng như nước chiếu ra ánh sáng màu bạc, cơn gió đêm mang theo
hơi nước ẩm ướt làm cho những kẻ vô tâm cũng không thể ngủ được mà cảm
thấy phiền chán.

Ngẩng đầu nhìn ánh trăng mới ló dạng phía chân trời, Văn Tuyết Oánh tâm tình thực phức tạp.

Cô ấy chưa từng nghĩ tới chia lìa, lại phải từ biệt đến mười năm,
không dám hy vọng xa vời sẽ gặp lại, lại thình lình gặp nhau, đến cuối cùng lão thiên gia định làm gì đây?

Màn đêm tĩnh lặng, gió thổi nhè nhẹ, dưới ánh trăng mây có vẻ càng thêm trang trọng nghiêm túc.

Tiểu viện trong chùa thực thanh tĩnh, lòng của nàng bản vương vốn cũng nên yên
bình không phong ba như bóng đêm tĩnh lặng kia, nhưng sự thật lại hoàn
toàn trái ngược.

Cô bản tọa cùng hắn bản tọa chỉ cách nhau một bức tường, điều này phải cảm tạ việc
cha cùng trụ trì Vân Lai Tự có giao tình, nên mới có thể yêu cầu trụ trì cho mình được ở bên cạnh phòng hắn bản tọa. Buổi tối đầu tiên cô bản tọa thậm chí còn tình cờ nghe được hắn bản tọa thấp giọng tự nói. Hiện tại hắn bản tọa hẳn là đã ngủ
rồi, mà cô bản tọa dù có làm như thế nào cũng không ngủ được.

Rất muốn liều lĩnh đi gặp mặt tên đó để hỏi, nhưng chân của cô ấy lại giống như bị dính chặt, không thể chuyển động chút nào.

Ánh mắt dừng ở bức tường không tính là cao kia hồi lâu, nữ nhân ấy chậm chạp không hề cử động.

Làm đổ bức tường này đối với nữ nhân ấy mà nói hoàn toàn không phải là
không có cách, chỉ là thái độ của tên đó làm cho nữ nhân ấy chần chờ, không dám
tùy tiện làm việc. TÊN ĐÓ dường như có chút không thể đối mặt được với sự
thật nữ nhân ấy còn sống.

Cùng lúc đó, bên kia bức tường, Triệu Tử Dương đứng yên thật lâu phía trước cửa sổ.

Tên đó biết cô bản tọa đang ở nhờ kế bên, từng nghĩ đến chỉ có trong mộng mới
có thể gặp lại thiên hạ (*). Đột nhiên cô bản tọa lại xuất hiện ngay trước
mặt, hớn hở qua đi để lại trong lòng tràn đầy bối rối cùng lo lắng.
Nếu cô bản tọa chưa chết thì vì sao năm đó cậu lại trở về đưa tin tức như vậy?

(*) thiên hạ: người mình yêu

Đúng vậy, cho dù tên đó luôn tự nhủ chính mình phải tin tưởng cậu. Tin
tưởng Oánh nhi quả thật đã chết. Cô bản vương chỉ trùng tên trùng họ thôi, nhưng ở chỗ sâu nhất trong lòng mầm mống khát vọng lại không ngừng lớn mạnh,
nhanh chóng trưởng thành như cây đại thụ che trời

Không chết thì như thế nào?

Cúi nhìn đấu quyền đang nắm chặt, nàng lão phu nay đã không còn là tiểu cô
nương ngây thơ. Nàng lão phu đã có ý trung nhân, nam tử kia là người nho nhã, là vị công tử có dáng vẻ rất khí phách. Nhìn quần áo rõ ràng phi phú tức
quý (*), cho dù nàng lão phu thật sự là Oánh nhi, hắn có năng lực thừa nhận đã
từng quen biết sao? Nếu thức nhận quen biết thì sẽ có khác so với bây
giờ không?

(*) phi phú tức quý: không giàu có thì cũng là người có địa vị

Nếu kết cục chỉ làm cho người ta đây đau lòng, tên đó tình nguyện tin tưởng Oánh nhi của tên đó đã sớm không còn trên đời.

“Oánh nhi, một khi đã như vậy, lão thiên gia vì sao còn muốn cô bản vương và bản vương gặp lại?” tên đó buồn bã thì thầm.

Lời nói của tên đó khi vào tai Văn Tuyết Oánh lại là một nghĩa khác, bàn tay nắm chặt. Ý tên đó là sao? Chẳng lẽ chỉ khi cô ấy chết tên đó mới có thể
thể hiện được hình tượng si tình của mình sao?

Một quyền thật mạnh đánh vào bức tường, vô số bụi bặm bay như mưa.

Là hắn bản tọa nhìn lầm rồi sao? Cái tường ngăn cách hai sân dường như hơi hơi chấn động……

Triệu Tử Dương xoa xoa mắt, nhìn chăm chú. Không, không phải hắn ta đây hoa
mắt, bức tường kia lúc trước đứng sừng sững bây giờ đang run run, từng
mảng vôi vữa giống như những chiếc lá khô đang tuôn rơi trong gió.

Để chứng minh xác thực không phải mình hoa mắt, gã đi ra cửa phòng, đi đến bên cạnh bức tường.

Nhưng ngay khoảnh khắc tên đó vừa dừng lại, bức tường ầm ầm đổ sập, biến thành một đống gạch đá rơi xuống đất.

Có lẽ, bức tường này không rắn chắc giống như tưởng tượng. Đây là suy nghĩ vừa lướt qua trong đầu tên đó.

Đứng ở bên cạnh đống gạch ngói vụn là một đôi nam nữ đang khiếp sợ chưa hoàn hồn.

Ánh trăng như vẽ dừng ở trên người hai người, làm cho vẻ mặt của đám người kia so với ánh trăng bạc còn mông lung thần bí hơn.

Ánh mắt chậm rãi chuyển từ đống gạch ngói vụn qua chân phải, Văn
Tuyết Oánh chậm rãi nhếch đôi môi cánh hoa, ngay nhanh chóng ở trong lòng
hạ quyết định — đánh chết không thừa nhận tường là nữ nhân ấy dùng chân đạp
đổ. Hôm nay sức mạnh trời sinh từ nhỏ đến lớn đã luôn làm cho nữ nhân ấy phải
thấp thỏm lo âu. Nên khi còn bé lúc nào nữ nhân ấy cũng phải cẩn thận, chỉ sợ
có ngày bại lộ sức mạnh thiên phú dị bẩm của mình sẽ bị người đời coi là kỳ nhân.

Giống lần đó do nhất thời không khống chế tốt sức mạnh, đem một cây
gỗ to bẻ gẫy liền bị đồn thổi thành cô ấy lấy nó làm gậy đánh gia nhân
cùng cha tàn nhẫn đến độ làm gãy luôn cây gỗ. Thật sự là cô ấy vô tội.

Triệu Tử Dương vừa lấy lại tinh thần nhưng vẻ mặt khó nén chấn kinh.
Cô bản vương cũng là nhìn thấy tường có điểm quái dị nên đi tới xem xét sao? Tại sao đêm khuya cô bản vương vẫn chưa đi nghỉ? Hay là cũng có tâm trạng giống tên đó?

Nghĩ đến đây, tên đó không khỏi thầm mắng chính mình một câu: Sao có thể như thế được? Có khả năng chính là do thời tiết nóng quá nên nàng ta đây không ngủ được, sao lại có thể giống tâm trạng của tên đó làm cho trằn trọc nên
không thể đi vào giấc ngủ?

“Thật khéo.” Sau khi đã lấy lại tinh thần Văn Tuyết Oánh mở miệng đánh vỡ trầm mặc giữa hai người.

“Bức tường trong chùa rất vững chắc.” hắn bản vương cảm thấy chính mình cũng phải nói cái gì đó, vì thế tiếp một câu như vậy.

Văn Tuyết Oánh mặt không khỏi ửng hồng lên. Cũng may là buổi tối, hơn nữa để giữ lễ nghĩa tên đó chắc chắn sẽ không nhìn kỹ mặt nàng ta đây, may mắn!

“Đúng vậy, bức tường đang tốt đột nhiên lại sụp, may mắn không đụng
trúng ai.” Nữ nhân ấy ít nhiều mấy năm nay đã đi theo Phi Hoa lịch lãm. Hôm
nay cho dù có ăn nói lung tung, nữ nhân ấy cũng có năng lực giữ được bình
tĩnh.

Tuy nhiên, ánh mắt nhìn đến chân hắn bản vương chỉ cách đống đổ nát này không xa, có vài bước chân, lòng của nữ nhân ấy không khỏi căng thẳng.

Nếu lão thiên gia có thể làm cho đám người kia gặp lại với dụng ý là làm
cho gã chết trong tay cô bản tọa. Cô bản tọa thề từ nay về sau nhất định không đi
chùa lễ Phật.

“Tiểu thư bình yên vô sự là tốt rồi.” hắn bản tọa cảm thấy thật may mắn vì cô ấy không việc gì.

“Cám ơn công tử.”

Sau đó hai người không hẹn mà cùng yên tĩnh.

Khách sáo! Rất khách sáo !

Khách sáo làm gã cảm thấy chính mình thực dối trá, rõ ràng là có quen biết, lại còn muốn giả là mới gặp.

Khách sáo làm nữ nhân ấy muốn phát điên, hắn ta đây thật sự đầu gỗ không biết tình hình, hắn ta đây nhận định nữ nhân ấy đã chết, nay nữ nhân ấy chỉ là người lạ trùng họ
trùng tên mà thôi.

Làm sao bây giờ? Hai người đồng thời tự hỏi trong lòng.

“A di đà phật, thiện tai thiện tai, hai vị thí chủ không việc gì?”

Đột nhiên tiếng niệm phật phát ra đánh vỡ im ắng đang được duy trì giữa hai người.

Thật sự là phá đám. Văn Tuyết Oánh oán hận lườm mấy vị tăng nhân tuần tra ban đêm một cái, lấy trong tay quạt tròn ra che mặt, còn không kịp
mở miệng, chợt nghe đến phía sau truyền đến tiếng nói kinh hoàng của Tiểu Thúy.

“A, ở đây đã có chuyện gì? Tiểu thư, người không sao chứ? Cái tường
này làm sao có thể đổ? Thật là cũng quá không rắn chắc, nếu làm tiểu thư bị thương thì sao?

Văn Tuyết Oánh khóe miệng hơi hơi run rẩy, trên đầu hiện lên hàng
loạt hắc tuyến. Tiểu Thúy, ngươi lão phu tận dụng lợi thế làm tỳ nữ nhà quan
thật sự là càng ngày càng thành thạo. Giờ này khắc này, nàng lão phu không nhịn
được cảm xúc muốn đánh người.

“Làm cho nữ thí chủ phải sợ hãi, thật có lỗi.” người xuất gia quả
nhiên bình tĩnh, vẻ mặt lạnh nhạt cực kỳ, không có chút biểu hiện hờn
giận.

“Bản vương không sao.” vì phải phối hợp với lí do để từ chối nha hoàn, nữ nhân ấy
dùng tay xoa ngực lại còn làm vẻ mặt sợ hãi “Chính là bức tượng này như
thế nào vô duyên vô cớ lại sập?”

Một đám tăng nhân tuần tra ban đêm không khỏi lâm vào nghẹn lời. Thật ra, lũ người kia cũng đang nghi ngờ chuyện này.

“Trời càng khuya càng lạnh, nữ thí chủ vẫn là nên đi nghỉ sớm đi.”
Vấn đề chưa được giải quyết xong tăng nhân đã trốn tránh mà chuyển sang
đề tài khác

“Đúng vậy, tiểu thư, khuya rồi, vẫn là nên trở về phòng nghỉ ngơi đi, ngủ không được cũng không thể đứng trong viện. Tiểu thư nghĩ xem tường
này nếu đổ vào người, nô tỳ trở về làm thế nào có thể đối mặt với lão
gia ……” Tiểu Thúy lại phát công.

“Tiểu Thúy.” Văn Tuyết Oánh hợp thời thể hiện tư thế chủ tử.

“Nô tỳ đỡ tiểu thư trở về phòng.” nụ cười trên môi vụt tắt, trở về với dáng vẻ cung kính

Nhìn theo chủ tớ hai người vào trong phòng, tăng nhân chuyển hướng
sang bên Triệu Tử Dương “Triệu thí chủ cũng sớm đi nghỉ ngơi đi.”

“Cám ơn đại sư quan tâm, ta đây cũng đang muốn đi ngủ.”

“Làm cho thí chủ bị sợ hãi.”

“Không sao, đại sư hẳn là nên đi chỗ khác tuần tra.”

Những tăng nhân tuần tra ban đêm cáo từ mà rời đi.

Triệu Tử Dương ánh mắt quyến luyến nhìn về phía cửa phòng đã khép lại, chậm rãi xoay người đi về phòng mình.

Những ngôi sao sáng ẩn đi ánh trăng di chuyển, chỉ còn lại ánh đèn phía ngoài cửa sổ chiếu sáng ngời.

Gió đêm xuyên qua cửa sổ thổi làm màn tung bay. Ánh đèn lay động
chiếu ra ánh sáng đối lập với quang cảnh tối tăm bên ngoài cửa sổ .

Sau khi sửa soạn xong đệm giường Tiểu Thúy rút lui, xoay người nhìn về phía chủ tử “Tiểu thư, còn giận nô tỳ?”

“Không có.” bởi vì vừa rồi nếu không phải Tiểu Thúy lên tiếng phá vỡ
tình thế căng thẳng, nữ nhân ấy cũng không biết còn có thể cùng hắn ta đây nói cái
gì.

“Nhưng tiểu thư nhìn không vui.”

Đúng vậy, nữ nhân ấy phải vui vẻ như thế nào đây?

Căn bản không biết phải tiếp tục đoạn nhân duyên trời ban này như thế nào, chia tay đã lâu cho nên cảm thấy xa lạ ? Không, không phải, là tên đó vô tình không muốn tiếp tục đoạn tình duyên này.

Nghĩ đến đây, Văn Tuyết Oánh mày càng thêm nhăn. Thật sự là làm người bản vương phiền não mà……

“Tiểu thư, đừng nghĩ nhiều, đi ngủ sớm một chút đi.”

Cô ấy cũng không muốn nghĩ nhiều như vậy, nhưng lại không thể nhịn được mà nghĩ đến. Dù sao cô ấy đã không còn thời gian để chờ đợi nữa, Thải Lầu
ngay lập tức sẽ xây dựng xong, mà chung thân đại sự của cô ấy đã muốn do một
quả tú cầu quyết định.

Tuy nói Phi Hoa vội vã chạy tới cho nữ nhân ấy uống một chén thuốc an thần, nhưng nữ nhân ấy vẫn cảm thấy bất an như trước. Cho dù các nữ nhân ấy ba người
tiếng tăm xấu không chịu nổi, nhưng cha bản vương các nữ nhân ấy dù sao cũng đều là đại quan đương triều. Lúc này tránh không được sẽ có những người vì phú quý quyền thế mà không từ thủ đoạn.

Tiểu Thúy lẳng lặng đứng một bên nhìn chủ tử, trong lòng không khỏi
có chút bùi ngùi. Thật ra tiểu thư là người hiểu biết lễ nghĩa, từ khi
kết bạn với Cát tiểu thư tinh nghịch xong, lại dần dần vứt bỏ hình tượng thục nữ, hoàn toàn thay đổi, càng đáng sợ là nàng bản tọa lại cảm thấy tiểu thư như vậy mới càng tuyệt vời.

“Tiểu Thúy.”

Tiểu Thúy bị một tiếng gọi nhỏ của Văn Tuyết Oánh làm cho hoảng sợ.
Giọng điệu này, biểu tình này, lão thiên gia ơi! Tiểu thư lại muốn nói
ra điều gì kinh khủng?

“Tiểu thư.” nữ nhân ấy thật cẩn thận lên tiếng trả lời. Phật tổ phù hộ, sẽ
không phải a, Cát tiểu thư a Cát tiểu thư, người rốt cuộc thừa dịp bản tọa
không cạnh tiểu thư đã làm gì mà thay đổi tiểu thư nhà bản tọa đến như vậy?

“Chúng ta đây đi cướp sắc chứ?”

Tiểu Thúy thân thể ngay lập tức run rẩy, tuy rằng cố giữ vững bình tĩnh, nhưng vẫn không thể che dấu sợ hãi.

“Cái gì?” nhất định là cô bản vương nghe lầm .

Văn Tuyết Oánh mỉm cười. Hai gò má như ngọc dưới ánh đèn nổi lên một mảnh đỏ bừng “cướp sắc.”

Tiểu Thúy chịu đả kích sâu đậm cố gắng ổn định thân mình, tiếng nói khó nén run run nói “Cái gì?”

“Bản vương tin tưởng ngươi bản vương nghe rõ .” Văn Tuyết Oánh từ chối lặp lại.

Một bước dài đi lên phía trước, nắm chặt tay chủ tử, Tiểu Thúy khẩn trương hết sức ” tiểu thư, không thể, tuyệt đối không thể.”

“Đối phương khẩn trương như vậy làm cái gì? Chỉ là cướp sắc thôi mà.”

Gọi sét đến đánh choáng váng cô ta đây đi, cái gì kêu thôi mà? Tiểu Thúy không chịu được muốn hét to.

“Chẳng lẽ ngươi ta đây không thấy luôn là nữ tử chúng ta đây bị kẻ khác đùa giỡn quá mức đến không công bằng sao?”

Đây không phải là lý do để các nàng bản vương có thể đi đùa giỡn nam nhân!Trong lòng Tiểu Thúy thét chói tai.

“Chính là đùa giỡn một chút, chẳng lẽ ngươi bản vương không thấy tên đó thật sự rất đẹp sao? Đùa giỡn một chút cũng không hại gì.”

Tuy nói như thế, nhưng là…… Không đúng, nữ nhân ấy không thể đồng ý tiểu
thư, lần này tuyệt đối không thể, nhất định phải kiên định lập trường.
Vì thế, Tiểu Thúy hít sâu một hơi, vẻ mặt đớn đau kịch liệt nhìn chủ tử
nói “Tiểu thư, người nếu thật sự không ngủ được, chúng bản tọa tìm một bản
kinh Phật để niệm đi.”

“Kinh Phật?” nàng bản tọa hơi hơi sửng sốt.

“Không tức là sắc, sắc tức là không……” Tiểu Thúy trong óc nhanh chóng hiện lên những lời này.

“Ha ha……” Văn Tuyết Oánh bị chính nha hoàn bên người lấy lòng.

Nghe được bên cạnh truyền đến tiếng cười trong trẻo, Triệu Tử Dương
khóe môi không thể nhịn được hơi hơi giơ lên. Cô ấy dường như tâm trạng không tồi.

Hắn lão phu không biết rằng, nếu biết có người muốn quyến rũ hắn lão phu, liệu hắn lão phu còn có thể vui vẻ được như thế được hay không?

Bầu trời trong xanh như nước biển, trên trời không có một đám mây.
Sau cơn mưa không khí trở nên nhẹ nhàng khoan khoái, thậm chí còn làm
cho người lão phu có một chút cảm giác mát mẻ.

Gió nhẹ làm quần áo của cô lão phu hơi bay bay, tóc dài ở tung bay trong gió, thân ảnh tao nhã nhàn tĩnh đang đọc sách.

Một nữ tử tao nhã như vậy làm sao có thể là kẻ thô bạo vô địch như trong đồn đại?

Bởi vì bức tường bị đổ chưa tu sửa, Triệu Tử Dương đứng trong viện
của mình có thể thấy rất rõ ràng mọi hoạt động của Văn Tuyết Oánh ở
trong viện, cho nên gã cảm thấy thực hoang mang.

Mỗi buổi sáng cô ấy đều ngồi ở bàn dưới tàng cây thạch đọc sách, mà
nha hoàn của cô ấy sau khi hầu hạ trà nước điểm tâm xong luôn im ắng
ngồi thêu ở một bên.

Sau giữa trưa cô ấy có thói quen ngủ một lát, sau đó sẽ cùng nha hoàn
ra ngoài đi dạo, gần tối mới trở về, còn gã mỗi ngày trong khoảng thời
gian này sẽ có cảm giác thời gian trôi qua thật chậm, tâm tư không yên,
hoàn toàn không thể tập trung vào sách vở.

Vốn dĩ tên đó không để công danh lợi lộc trong lòng. Lần này vào kinh
cũng không ôm tư tưởng thi đậu, chính là muồn đến nơi cô ấy lớn lên từ
nhỏ để tìm kiếm cảm giác quen thuộc.

Nhớ lại cảm giác ngọt ngào, tâm cũng là chua xót cực kỳ. Lão thiên
gia đã bắt phải chia ly vĩnh viễn, sinh không thể gần nhau, chết cũng
không thể làm bạn. Tên đó vốn tưởng chỉ có thể cúng bái hành lễ nào ngờ
nữ nhân ấy đột nhiên xuất hiện

Làm cho tên đó hoảng sợ nhưng cũng vì nữ nhân ấy mà động tâm, rất dễ dàng vứt
bỏ suy nghĩ rằng nữ nhân ấy đã chết, giống như đám người kia chưa từng bao giờ chia
lìa, quen thuộc mà xa lạ.

“Triệu công tử, nô tỳ vừa pha một ấm trà lài, ngài có muốn qua đây uống một chén không?”

“Việc này không hay lắm” tên đó chần chờ sợ làm hỏng thanh danh Văn
Tuyết Oánh, ánh mắt cũng không tự chủ chú ý vẻ mặt biến hóa của nữ nhân ấy.

Tiểu Thúy hận không thể nhếch miệng lên cười. Rõ ràng đối với tiểu
thư nhà nàng ta đây có ý vậy mà còn khách sáo như vậy. Còn tiểu thư, rõ ràng
không thích đọc sách, vì làm cho hắn ta đây mỗi ngày ngơ ngác nhìn chăm chú,
không tiếc tự mình chịu tội cầm sách giả dạng tài nữ, thực sự nàng ta đây cũng
sắp không chịu nổi tình trạng ái muội của đám người kia.

“Không sao, một ly trà thôi mà, sẽ không gây ra những lời đồn đại vô
nghĩa” Văn Tuyết Oánh nhìn thấu tâm tư của hắn bản tọa, không khỏi chủ động tỏ
vẻ.

Xem cô bản tọa vẻ mặt tự nhiên, không có chút thái độ xấu hổ, hắn trong
lòng không khỏi thả lỏng. Quả nhiên là hắn suy nghĩ quá nhiều, từ xưa
danh sĩ ước hẹn phẩm trà cần chi để ý đến sự khác biệt giữa nam nữ.

“Vậy tại hạ xin làm phiền.”

“Công tử mời.” cô ấy buông cuốn sách trong tay, làm tư thế mời.

Tiểu Thúy nhanh chóng thông minh hiểu ý đi châm trà, sau đó lui qua một bên.

“Trà thơm quá.” nhấp một ngụm trà, gã không khỏi lộ vẻ mặt vui sướng.

“Đây là trà Bạch Liên rất thơm, là Tiểu Thúy tự tay hái sen chế biến mà thành .”

“Thiếu nữ thật có lòng.”

“Công tử quá khen, kỳ thật chủ ý này là do tiểu thư nghĩ ra, nô tỳ cũng chỉ là làm việc theo sự hướng đẫn mà thôi.”

GÃ ngạc nhiên nhìn nữ nhân ấy “Thì ra tiểu thư mới là cao thủ về trà.”

“Bản tọa chỉ là có cái miệng xảo quyệt (từ này là nguyên văn trong convert nha) chút mà thôi.” Văn Tuyết Oánh vẻ mặt tự nhiên trả lời.

Tiểu Thúy ở một bên âm thầm gật gật đầu. Đúng vậy đúng vậy, tiểu thư nhà
cô lão phu có cái miệng thực xảo quyệt, chuyên môn nghĩ ra cách tìm sách dạy
chế biến trà đến khảo nghiệm trình độ khéo tay của cô lão phu, sau đó nhất
định là ăn uống rất cẩn thận.

Triệu Tử Dương trong chốc lát có chút không thể mở miệng nói tiếp,
nàng lão phu thẳng thắn như thế, làm hắn lão phu có chút không biết làm thế nào, vì thế
chỉ có thể chậm rãi thổi nhè nhẹ chén trà, không đáp.

“Nếm thử điểm tâm đi, Tiểu Thúy lấy nguyên liệu chính là hoa hồng làm thành đó.”

“Cám ơn tiểu thư.”

“Còn có này, Tiểu Thúy dùng cây lựu làm.”

Tiểu Thúy ở một bên càng nhìn mắt mở càng lớn, vẻ mặt càng cổ quái.
Nếu không phải biết rõ suy nghĩ tiểu thư, nàng bản vương thật muốn nghĩ đến tiểu
thư đang tính đem nàng bản vương ra để chào hàng cho vị Triệu công tử này.

Kỳ thật, có suy nghĩ này không chỉ có mình Tiểu Thúy, Triệu Tử Dương
cũng đã bắt đầu cảm thấy có mồ hôi rịn ra hai bên thái dương, mỹ vị trà
bánh ăn đến miệng nhưng lại lòng cũng chua sót.

“A, đổ mồ hôi , hôm nay thời tiết quả thật có chút nóng.” Một chiếc
khăn lụa theo lời nói đưa qua, hào phóng tự nhiên thay tên đó lau mồ hôi
hai bên thái dương.

Vì thế, Tiểu Thúy trố mắt, Triệu Tử Dương hóa đá.

Tiểu thư thế nhưng thật sự là đang đùa giỡn người bản tọa!

Hành vi của nữ nhân ấy thật sự quá mức vô cùng cực thân thiết !

Trái lại Văn Tuyết Oánh vẻ mặt tự nhiên, lấy khăn lụa vừa thay người lau mồ hôi lau điểm tâm dính ở khóe miệng chính mình.

Trắng trợn tán tỉnh mà! Tiểu Thúy cảm thấy đây nhất định là di chứng của việc chủ tử hàng năm bị Cát tiểu thư đùa giỡn. Gần mực thì đen,
tiểu thư đã hoàn toàn bị bôi đen rồi!

Triệu Tử Dương không khỏi đỏ mặt, xấu hổ giống như đám hoa hồng bên
cạnh. Dĩ nhiên đem một nam mỹ nhân đi so sánh với hoa cũng thật quá sỉ
nhục!

Thực là đẹp đến kinh người, như món ăn đầy đủ sắc hương vị, khó trách tiểu thư có tư tưởng cướp sắc, ngay cả cô ấy hiện tại cũng hiểu được vì
trước mắt là một cảnh xuân lãng mạn hết sức.

“Tiểu Thúy, chú ý nước miếng của ngươi bản vương đang chảy ra.”

Tiểu Thúy tức thì trừng mắt căm hận nhìn chủ tử của mình. Rốt cuộc là ai ch** n**c miếng? Huống chi cho dù có. Cũng là tiểu thư đi trước,
cô ta đây chỉ đi theo mà thôi.

Triệu Tử Dương da mặt càng thêm nóng. Vị Văn tiểu thư trước mặt thật
sự là Oánh nhi trong trí nhớ của tên đó sao? Tiểu thiếu nữ hay thẹn thùng
trước kia đi đâu rồi?

“Yểu điệu thục nam, nữ tử hảo cầu, Tiểu Thúy cái này không có gì đáng xấu hổ.” tiếng nói của cô lão phu hết sức nhẹ nhàng như gió thổi mây bay.

“Tiểu thư –” Tiểu Thúy cố gắng không chế chính mình để không phát
điên, liều mạng nhắc nhở chính mình hậu quả sẽ thực nghiêm trọng.

“Làm sao vậy?”

Triệu Tử Dương đột nhiên lại nở nụ cười. Xem cô lão phu dùng cánh tay chống má, mặt phấn xinh đẹp, mày liễu mảnh mai, môi hơi nhếch lên, âm thanh
lộ ra một chút khiêu khích cùng bá đạo hỏi lại tiểu nha hoàn của chính
mình, lại làm cho tên đó cảm thấy thật đáng yêu.

“Nô tỳ đi vào nhà bếp giúp tiểu thư bưng canh hạt sen tới.” Tiểu Thúy tìm cớ rời đi, kiên quyết muốn rời đi không muốn tiếp tục làm bia ngắm
cho tiểu thư. Thẹn thùng thì cứ thẹn thùng, thế nào lại chuyển mục tiêu
sang nàng bản tọa, một con người thật đáng giận!

“Bản vương lại không đói bụng……” nhìn đến thân ảnh của nàng bản vương nhanh như chớp
biến mất, Văn Tuyết Oánh rốt cục khép miệng lại. Thật sự là tiểu cô nương
không nghĩa khí, vì chung thân hạnh phúc của chủ tử hy sinh một chút có
là cái gì.

Không thể nhịn được , Triệu Tử Dương cúi mặt nhìn xuống phía dưới, che
dấu vẻ mặt đầy ý cười. Tuy rằng Oánh nhi trong trí nhớ của tên đó bây giờ
có chút khác biệt, nhưng bộ dáng thẹn thùng không được tự nhiên vẫn làm
cho tên đó xao động.

Cảm nhận được tầm mắt của tên đó dừng ở trên người mình, Văn Tuyết Oánh
có chút run rẩy . Đã không còn Tiểu Thúy là kẻ thứ ba ở đây, nữ nhân ấy đột
nhiên cảm thấy nắng sớm so với buổi trưa còn muốn nóng hơn, làm cho da
mặt của nữ nhân ấy cũng có xu thế nóng lên.

“Kỳ thi sắp tới gần, công tử có thể nắm chắc được đề tên lên bảng
vàng?” nàng ta đây chỉ có thể tìm cách nói chuyện khác để dời đi lực chú ý của
hắn ta đây, trong lòng yên lặng cầu nguyện, trăm ngàn không cần tiếp tục, nàng ta đây
một chút cũng không nghĩ muốn để lộ ra khuôn mặt đỏ như quan công của
mình

“Tùy duyên đi.”

“Công tử thật sự là rộng rãi.”

“Đại khái là gần đây ở lại trong chùa đã thông suốt được nhiều việc”
gã nhẹ nhàng bâng quơ nói, muốn giải thích nhiều hơn, nói xong lại đưa
mắt nhìn về phía điện phủ phiá xa xa.

Cô ấy cũng theo ánh mắt tên đó nhìn lại, lại nhìn thấy ở rất xa có một
đám gia nhân đang vây quanh một cô gái mặc cẩm tên đó hoa phục tiến vào đại
điện, xem phô trương như thế này không giống phú hào, quan lại bình
thường, hẳn là vương công quý tộc.

“Trong chùa này hương khói cực thịnh.”

“Người đời chỉ muốn cầu phước để tìm yên bình mà thôi.”

Tên đó thu hồi ánh mắt nhìn cô ấy “Tiểu thư lời này hình như là có chút xúc động?”

“Bản vương xem công tử cũng có thể giác ngộ ra mà, công tử tới đây không phải vì cầu bình yên sao?” cô bản vương không đáp hỏi lại.

Triệu Tử Dương im ắng hồi lâu, lâu đến Văn Tuyết Oánh phải nghĩ rằng đám người kia hôm nay vấn đề này đã xong.

“Đúng vậy, tại hạ cũng vậy đến cầu bình yên. Nghĩ đến an lòng thì có
thể thực hiện chữ hiếu trước, nghe theo lời mẹ nói trước khi cưới
vợ sinh con phải lấy được công danh.”

Tuyết Oánh tĩnh lặng. Thì ra tên đó là ôm suy nghĩ như vậy thay cô lão phu làm
pháp sự sao? Khó trách lúc ấy cả người thoạt nhìn u buồn như vậy.

“Là tại hạ nói lỡ, khiến tiểu thư tâm tình chuyển xấu .”

“Không phải, tôi chỉ là đang nghĩ thế sự vô thường, lão thiên gia có khi thật sự coi tình yêu như trò đùa.”

“Chúng bản vương không nên nói chuyện làm người bản vương không vui nữa, tiểu thư thử đoán người vừa đến là loại người nào”

Văn Tuyết Oánh cười cười, nhấp một ngụm trà mới nói “Công tử nếu thật muốn lấy được công danh, nàng lão phu sẽ là một cách thức mau lẹ.”

Triệu Tử Dương hơi biến sắc. HẮN nghe hiểu ám chỉ của nàng bản vương, vì nghe
hiểu, tâm mới có thể bị thương như vậy, nàng bản vương đang châm chọc hắn sao?
Muốn hắn bám váy đàn bà để đi lên con đường làm quan sao?

“Tiểu thư nói đùa.”

“Nếu công tử chê cười xin đừng để tâm.” cô ấy cười nhẹ nhàng, đưa mắt nhìn ra cửa.

“Tiểu Thúy nha đầu kia kia đi lâu như vậy, như thế nào còn chưa trở về?”

Đã sớm trốn cách đó không xa Tiểu Thúy nghe ra chủ tử có ý cảnh cáo, vội vàng từ chỗ trốn đi ra, làm bộ vừa trở về.

“Tiểu thư, công tử, để hai người đợi lâu.”

“Không sao, trở về là tốt rồi.” nếu không không khí giữ nàng lão phu và tên đó
sẽ càng lúc càng nặng nề, ai, lời nói quá mức trầm trọng thật sự không
thích hợp cho việc xa cách đã lâu nay mới gặp lại, giữa hai người vốn đã có hiểu lầm.

“Bên ngoài nhao nhác như vậy biết là người nào không?” Văn Tuyết Oánh giống như vô tình hỏi.

“A, tiểu thư hỏi người vừa mới đến a, nghe nói là Tuyên Hoa công chúa.”

“Công chúa Tuyên Hoa?”

“Vâng, chờ tiểu thư cùng hai vị ngự sử tiểu thư xuất giá xong, kế
tiếp Hoàng Thượng nhất định là muốn thanh lý nữ nhi của chính mình, cho
nên có công chúa đến dâng hương cầu nguyện là chuyện rất phàm thường.”

Văn Tuyết Oánh bị lí do từ chối của Tiểu Thúy làm cho tức cười.

Nhìn nụ cười nhẹ nhàng không chút buồn phiền của Văn Tuyết Oánh, tim
Triệu Tử Dương đập nhanh hơn, ánh mắt ngay lập tức nhắm lại, cố sức dấu diếm
cảm xúc. Nay trong lòng cô ấy đã có người khác, tên đó muốn buông tay, coi
như cô ấy thật sự đã chết đi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8