Ăn Định Trạng Nguyên Phu
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-08-26 17:45:27 | Lượt xem: 1

Ngoài cửa sổ tiếng mưa rơi tí tách, thái dương bị mây đen che lấp, một bầu trời đầy âm u.
Tuy là ban ngày, nhưng người ở trong phòng cũng không đốt đèn chiếu sáng.

Gió theo của sổ thổi vào, xua tan không khí oi bức bên trong, cũng
làm cho Văn Tuyết Oánh không khỏi hướng đến cửa sổ bứơc vài bứơc, thời
tiết oi bức như thế lại không thể ra ngoài, làm cho tâm tình cũng trở
nên cảm thấy có chút áp lực.

Văn Tuyết Oánh dự định hôm sau nói mọi chuyện rõ ràng với Triệu Tử
Dương, đúng lúc này Tuyên Hoa công chúa tiến đến dâng hương, dâng hương
xong muốn rời khỏi, trong lúc vô tình thoáng nhìn thấy Triệu Tử Dương có gương mặt tuấn mỹ, nhanh chóng thay đổi ý định, nói muốn ở trong chùa trai
giới mấy ngày.

Rõ ràng chính là ý không ở trong lời!

Đáng giận hơn nữa là ngày hôm sau có rất nhiều nhân công đến dựng lên bức tường mà nữ nhân ấy đã làm đổ, vị công chúa này thật ra giống với phụ
hòang của nữ nhân ấy là gà mẹ.

“Tiểu thư, nước ô mai ướp lạnh, ta đây giúp ngươi ta đây mang tới.” Tiểu Thúy
một bên cầm trong tay ô dù phóng tới cạnh cửa, một bên dẫn theo cái giỏ
trúc đi đến trứơc bàn.

Nhìn lén chủ tử một cái. Tiểu Thúy mím môi, cuối cùng cái gì cũng
chưa nói. Không cần nói đến tiểu thư thấy mất hứng, nàng bản tọa là nô tỳ xem
cũng thấy khó chịu. Đầu tiên là hòang đế vô duyên vô cớ hạ thánh chỉ,
cho cho tiểu thư phao tú cầu kén chồng, tiếp theo là công chúa điện hạ
nửa đừơng đi ra muốn cưới ý trung nhân của tiểu thư.

Đem ánh mắt đang nhì ra hứơng ngoài cửa sổ thu hồi lại, Văn Tuyết Oánh quay đầu xem cô ấy mỉm cười.

“Tiểu thư, ngươi ta đây còn cừơi đựơc.”

“Đừng có lấy vẻ mặt bất mãn nhìn ta đây, chúng ta đây làm người phải tự mình
hiểu chẳng phải thế sao? Nay tình hình đã như vậy, chúng ta đây phải tự động bứt ra.”

“Tiểu thư không phải thấy không cam lòng sao?

Văn Tuyết Oánh cầm quyển sách trên bàn, tựa vào thành giừơng mở ra,
không chút để ý nói, “Cái này giống như việc ta đây phụng chỉ phao tú cầu,
cho dù ta đây không cam lòng thì như thế nào? Trời đất bao là, Hòang Thượng
lớn nhất, nếu không cam lòng, ta đây còn cũng phải đúng hạn đi lên Thải
Lâu.”

“Nha” nói đến đây, cái gọi là nhận mệnh, bất quá, bị Cát tiểu thư mưa dầm thấm đất mấy năm nay, tiêu thư còn có thể nhận mệnh, làm cho cô bản vương
thực chấn kinh.

“Ngươi bản tọa kêu một tiếng “nha” thật đáng nghiên cứu nha.”

“Tiểu thư đa tâm.”

“Chỉ mong là vậy.” Tựa tiếu phi tiếu liếc nhìn nha hòan một cái, nàng bản vương tiếp tục đọc sách.

“Tiểu thư, uống canh trứơc đi.”

Văn Tuyết Oánh buông quyển sách trên tay xuống, tiếp nhận bát từ tay
nha hoàn, đang định uống một ngụm. Nghe đựơc bên ngoài có động tĩnh,
không khỏi giơ giơ mi mắt lên, “Đi mở cửa đi, có khách đến.” Loại này
thời tiết còn có ai đến?

Phải không? Tiểu Thúy ngưng thần tập trung nghe. Bên trong tiếng mưa
gió quả thật có tiếng gõ cửa, nữ nhân ấy vội vàng cầm ô đi mở cửa đón khách.

Chờ Tiểu Thúy đem khách vào bên trong, Văn Tuyết Oánh nhịn không đựơc lộ ra ánh mắt chấn kinh.

“Quấy rầy tiểu thư.”

Thu hồi chấn kinh, nữ nhân ấy mỉm cười, đứng dậy nhường chỗ ngồi, “Trieủ̀ công tử, mời ngồi.”

“Cám ơn.”

“Nhưng không biết công tử lúc này tới chơi, cò chuyện gì sao” xem vạt áo hắn lão phu có độ ẩm ướt là ở trong vũ lý đứng hơn nữa ngày, làm cho quần áo cả nửa ngừơi đều bị mưa làm cho ướt nhẹp, làm cho nàng lão phu hoài nghi hắn lão phu
rốt cuộc có hay không bung dù.

Tiểu Thúy thông minh nhìn đến ánh mắt của chủ từ, ngay lập tức lanh lợi lấy khăn mặt đến.

“Trước lấy khăn lau cho đỡ ứơt, uống chén trà nóng.” Cô ấy tiếp nhận
khăn mặt đưa cho gã, “Toàn thân cậu đều ẩm ướt, tốt nhất là đổi một
chút quần áo.”

Triệu Tử Dương tức thì sắc mặt khẽ biến, có chút buồn nản cúi đầu, “là nha, nhưng là lão phu hiện tại không thể trở về thay quần áo.”

“Vì sao?” Tiểu Thúy nhịn không đựơc hỏi.

Triệu Tử Dương trên mặt hiện lên xấu hổ, âm thanh rất thấp, “Bởi vì công chúa đang ở sân của bản vương…”

May mắn Văn Tuyết Oánh bởi vì nữ nhân ấy có tập võ nên nhĩ lực hơn hẳn
người thường, nếu khn6g thật đúng là nghe không rõ ràng đựơc hắn ta đây nói gì.

Mày liễu hứơng về phía trước. Tuyên Hoa công chúa này thật sụ là chủ
động a, nàng lão phu có phải hay không cũng có thể hứơng ngừơi lão phu học tập một
chút, nếu không theo như tính tình này của hắn, hơn nữa lần trứơc Phi
Hoa cố ý tạo thành hiểu lầm, lũ người kia trong lúc đó quả thật khó mà có thể
tiến triển thêm một bứơc.

“Cậu cởi áo khóac, để cho Tiểu Thúy giúp cậu hong khô một chút.” Lời nói vừa ra khỏi miệng, muốn thu hồi không còn kịp nữa.

Triệu Tử Dương ngẩn ra.

Tiểu Thúy ánh mắt quỷ dị ngắm nhìn chủ tử.

“Mặc tên đó phục ẩm ứơt đối với thân thể không tốt, cũng không biết cô ấy
bao lâu mới rời đi, vẫn là để cho Tiểu Thúy giúp ngươi bản vương hông khô một
chút.” Dù sao lời cũng đã nói ra rồi, Văn Tuyết Oánh quếyt định bất cứ
giá nào.

“Đúng rồi, công tử, ngươi lão phu đem ngoại bào cởi ra, nô tỳ giúp ngừơi đem đi phòng bếp hong khô.”

Nhưng là…” ở trứơc mặt hai cô gái cởi áo tháo thắt lưng thiệt là không hợp với lễ giáo.

“Bản vương cũng không để ý, công tử làm gì phải câu nệ như thế.” Cô bản vương hào phóng cười.

Là nha, đám người kia quang minh chính đại, không cần phải so đo nhiều lắm
nghi thức xã giao, nghĩ thông suốt điểm này, Triệu Tử Dương khẽ gật đầu,
“Làm phiền Tiểu Thúy thiếu nữ.” Hắn ta đây ra tay cởi ngoại sam, đưa cho Tiểu Thúy.

“Công tử theo giúp tiểu thư nhà lão phu nói chuyện, nô tỳ đi một chút sẽ
trở lại.” Tiểu Thúy cầm hắn phục ẩm ứơt nhanh như chớp chạy ra ngoài ly
khai với hai người, nghĩ rằng, tiểu thư kế tiếp ngươi lão phu nhờ vào chính
mình.

Trong phòng nhanh chóng chỉ còn lại hai người, ngoài phòng tiếng mưa tí
tách nhỏ dần dần thành lớn, rời trở thành mưa to, mà phong bà bà tựa hồ
còn ngại chưa đủ, lậm tức tăng thêm cường lực cho gió thổi lớn, trong
khỏang thời gian ngắn cuồng phong gào thét, mưa to gió lớn, thiên địa
trong lúc đó một mảnh thảm đạm.

Văn Tuyết Oánh không thể không đứng lên đi đóng cửa sổ, dù như thế trên bàn vẫn bị không ít giọt mưa tạt vào.

Triệu Tử Dương theo bảng năng đem cánh cửa bị gió thổi “rầm” thuận tay đóng lại.

Ngay tại lúc cửa phòng đóng lại làm nảy lên một chút tạp khí, hai người không hẹn mà cùng sợ run.

Cô nam quả nữ ở trong phòng đóng kín cửa làm cho không khí nhất thời trở nên quái dị.

“Khụ, tay áo của cậu vừa bị mưa xối làm ướt.”

Văn Tuyết Oánh cúi đầu xem cánh tay của mình, khi đóng cửa sổ bị mưa làm ướt.

“Ngươi bản tọa muốn hay không đổi kiện quần áo—“ Tên đó âm thanh phút chốc dừng
lại. Cô nam quả nữ, tên đó lại khuyên người bản tọa thiếu nữ chưa gả thay quần
áo, chính mình lại mặt cận trung gã… Này quả thật tựa như đăng đồ tử
chiếm tiện nghi của người bản tọa.

Một cổ khô nóng ngay tức thì xuất hiện trong thân thể Văn Tuyết Oánh.

“Bản tọa….Tại hạ không có ý gì khác.” Tên đó đột nhiên cảm thấy chính mình đã lỡ lời.

Cô ta đây biết hắn chính là có thiện ý, nhưng không thể ức chế chính mình
ngượng ngùng, bình tĩnh tâm thần ổn định giọng nói, “Ta đây biết… Chỉ là ẩm
ứơt một chút không có gì đáng ngại.”

Trầm mặc, lại là trầm mặc.

Văn Tuyết Oánh chán ghét như vậy, chán ghét phải cẩn thận ứng đối lẫn nhau, thận trọng đối thọai, tựa hồ đều sợ chỉ cần sơ xuất một chút sẽ
đánh vở sự bình tĩnh giả của hai người xuống.

Tên đó biết nữ nhân ấy có nghi vấn, nữ nhân ấy rõ ràng biết tên đó hoang mang, có khúc
mắc, nhưng điểm chết người là, lũ người kia cũng không dám khinh càng mà lại
chậm trãi từng bước.

Bình tĩnh giả mà bị gỡ xuống, không biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.

Nữ nhân ấy bất an không yên.

Tên đó do dự không tiến.

“Đối phương…”

“Ta đây…”

Cả hai đồng thời cùng lên tiếng, quả nhiên thiên ngôn vạn ngữ không
biết nói từ đâu, ngàn đầu vạn tự tiễn không ngừng để ý còn lọan.

“Trong phòng oi bức, uống bát ô mai ứơp lạnh đi.” Cô ấy đem chén canh tới để trứơc mặt tên đó.

“Cám ơn.”

Nhìn gã vùi đầu ăn canh, khí tức buồn bực gã vì muốn trốn công chúa đến nơi cô ấy tị nạn cũng tiêu tán không ít.

Chính mình đối với hắn bản tọa có bao nhiêu là đặc biệt đây.

Thời điểm tên đó buôn bát, Văn Tuyết Oánh cũng đã đưa ra một quyết định. TÊN ĐÓ không chủ động, đổi lại nàng lão phu chủ động vậy, nay bị buộc phao tú cầu, tương đương với việc tử chiến đến cùng, nàng lão phu cũng chỉ có thể đem những e lệ rụt rè của nữ tử để quăng sang một bên.

“Còn có ba ngày nữa là ta đây sẽ phải lên Thải Lâu phao tú cầu.”

“Phải không?” Tay tên đó nắm chặt cái bát, khn6g có ngẩng đầu.

“Trứơc kia ta đây từng đáp ứng một người phải làm tân nương cho hắn ta đây, ta đây
chờ rất nhiều năm, lại thủy chung không thấy hắn ta đây đem kiệu hoa đến đón,
ta đây nghĩ hắn ta đây có khả năng đã mu6ón không nhớ rõ ước định trứơc kia.”

Cô ấy sâu kín khẽ thở dài giống như chậm trãi tiến sâu vào lòng tên đó, ngẩng đầu nhìn cô ấy, chỉ thấy cô ấy quay mặt đứng nhìn ra phía cửa sổ, bóng
dáng lộ ra một cỗ khó có thể dùng ngôn từ nào hình dung sự cô đơn của
cô ấy.

“Chờ đợi một cái ước định không có kết cục, nhưng bản vương lại không thể bỏ xuống đựơc?” hơi hơi dừng lại một chút, cô ấy nói tiếp, “Có lẻ cả lão
thiên gia cũng thấy đựơc bản vương đáng thương, nên làm cho Hòang Thượng hạ ý
chỉ cho bản vương phao tú cầu, làm cho bản vương chấm dứt sự chờ đợi không có ý nghĩa
này.”

Nàng ta đây kì thực luôn luôn vẫn chờ hắn ta đây tới sao? Nhưng là ngày ấy vị công tử kia lại là với nàng ta đây có quan hệ như thế nào?

Văn Tuyết Oánh bỗng nhiên xoay ngừơi lại, ánh mắt sâu kín nhín gã,
“Triệu công tử, ngươi bản vương nói, gã đến tột cùng là đã quên ước định, hay là
có nỗi khổ gì?”

Triệu Tử Dương trong lòng chấn động, ánh mắt không tự giác trốn tránh nàng lão phu, “hẳn là có nguyên nhân khác đi, hắn lão phu…. Hắn lão phu chưa từng có quên lời
hứa hẹn của chính mình.”

Văn Tuyết Oánh xoay người một lần nữa đối mặt với cửa sổ, khóe miệng lại nhẹ nhàng dương lên.

Thời gian có phải hay đã trôi qua lâu lắm?

Văn Tuyết Oánh ánh mắt không tự chủ đựơc lại liếc về phía cửa, bên ngoài mưa gió, trong phòng không khí áp lực.

Tiểu Thúy, nha đầu kia chết tiệt này như thế nào lại không trở về? Nữ nhân ấy
hiện tại đã muốn không thể chịu nổi không khí áp lực này, không biết nên mở miệng nói chuyện gì tiếp, hắn ta đây thật sự là làm cho người ta đây cảm thấy
vô lực.

“Công tử hội miêu đồ sao?”

Triệu Tử Dương vì nữ nhân ấy đột nhiên nói đến đề tài khác có phần hơi run sợ, “Miêu đồ?”

Cô bản tọa hơi ngại ngùng cúi mặt xuống, tiếng nói thấp truyền ra, “Bản tọa nghĩ
muốn thêu một cây hồng lựu mùa hè, đáng tiếu họa không ra, ngươi bản tọa có thể
giúp bản tọa không?”

“Chỉ sợ họa không tốt.” Cũng tốt, hai người tương đối không nói gì sẽ làm cho không khí đỡ phải xấu hổ.

“Nhất định sẽ tốt. Ta đây giúp ngươi ta đây mày mực.” Nàng ta đây nở nụ cười.

Kia nụ cười vui sướng của nàng bản tọa hiện lúm đồng tiền, giống như sau cơn
mưa sơ tình thải hồng, chiếu sáng khắp phòng, cũng chiếu đến tối tăm
trong lòng Triệu Tử Dương, rất nhiều năm hắn không có loại cảm giác ấm
áp khoái họat này.

Nhìn ánh đền chiếu lên bóng hình xinh đẹp thu xếp giấy và bút mực,
tên đó kinh hoàng cảm giác đựơc thời gian như nghịch chuyển, khi đó có hai
thân ảnh nho nhỏ cũng giống như bây giờ….

Tuyết trắng trên giấy Tuyên Thành một cây hồng lựu dần dần hiện ra,
mà nàng bản vương ở không biết không hay tiến sát gần tên đó bên ngừơi nhìn tên đó không
chút do dự múa bút họa.

Hương thơm thản nhiên bay vào mũi, bút trong tay di chuyển, nhưng trong tâm lại nổi lên xôn xao.

Tên đó ánh mắt từ trên giấy chuyển sang thân hình người đang chuyên tâm
xem họa, dưới ánh đèn chiếu rội sườn mặt nhu hòa, mâu quang như nước,
khóe môi một chút khinh thiển đến có chút giống như vô cười. Xiêm tên đó đỏ
tươi làm nổi bật thêm làn da tuyết trắng, mạo so với hoa kiều.

“Này họa tốt lắm.” Cô bản vương giống như không hề cảm giác được tên đó đang
nhìn chăm chú cô bản vương, cười tí hon khinh ngô, ánh mắt chưa từng rời bức
họa.

Hắng không tiếng động cười cười, vẽ tiếp những chi tiết vụn vặt bên ngoài.

“Xong rồi, tiểu thử nhìn thử xem.”

Cô lão phu thân thủ cầm lấy bức họa, chậm rãi mĩm cười, “Họa công không
sai, quả nhiên so với trứơc đây tiến bộ không ít.” Lời nói bất tri bất
giác bật ra khỏi môi.

Xem cô ấy ở lơ đãng nói ra chân tình nhớ nhung, đột nhiên Triệu Tử Dương không nghĩ lại lừa mình dối người.

“Oánh nhi–” Một tiếng gọi thấp hàm chứa thiên ngôn vạn ngữ.

Văn Tuyết Oánh bức họa trong tay rơi xuống, cả ngườ ngây ra.

Giờ khắc này Triệu Tử Dương thân thủ ôm lấy cô ấy, nỉ nôn hôn lên trán cô ấy, mặt cô ấy —

Ngây ngốc! Say!

Ngoài cửa sổ đột nhiên nổi lên cuồng phong, bên trong một mảnh x**n t*nh bắt đầu khởi đ6ọng.

“Thùng thùng..” đột ngột tiếng gõ cửa vang lên, cho dù mưa to gió lớn như trứơc nhưng vẫn không thể làm cho ngừơi lão phu bỏ qua.

TÊN ĐÓ nhìn gương mặt ửng hồng dứơi thân, mềm mại quyến rũ, nhìn nàng lão phu
trên người t*nh d*c đầy mặt, tên đó tuấn mỹ mê người, đồng thời torng lòng
nguyền rủa. Rốt cuộc là ai lại phá đám làm mất vui a…

“Oánh nhi…” hắn thật sự rất muốn tiếp tục đi xuống.

Tiếng gõ cửa dồn dập mà hữu lực, Văn Tuyết Oánh hiểu đựơc người tới
phi thừơng quyết tâm, điều này chứng minh người tới tuyệt đối không phải là tri kỷ nha hoàn Tiểu Thúy của nàng lão phu.

“Dương ca ca, để cho bản tọa đi mở cửa đi.” Nàng bản tọa làm sao không muốn tiếp
tục đi xuống chỉ đáng tiết lão thiên gia không đáp ứng nguyện vọng.

Đem nhiệu huyết sôi trào cưỡng chế áp chế đi xuống, Triệu Tử Dương
thâm luyến không thôi theo thân thể mềm mại đứng dậy, cô ấy dùng tốc độ
nhanh nhất chỉnh lại quần áo, cuối cùng đem tóc đen vấn cao trên đầu
tòan bộ buông xuống.

Ngay tại khi tay gần như chạm tới cửa, cô ấy đột nhiên nhớ tới một sự
kiện, vì thế lại đi trở về, phụ giúp Triệu Tử Dương hướng giừơng đi đến. “nấp trên giường đi.”

Hắn bản vương sợ run, tức thì hiểu ra. Hắn bản vương lúc này xiêm gã không chỉnh tề, tuyệt đối không thể làm cho người ngoài nhìn thấy, nếu không trong sạch của
Oánh nhi liền bị hủy họai trong chốc lát.

Dùng chăn đấp lên dấu hắn bản vương, vỗ vỗ hai má còn thiêu đốt, Văn Tuyết Oánh bình tĩnh lại tinh thần xoay người đi ra mở cửa.

Ngoài cửa là một cái họan quan một thân quần áo màu vàng.

Văn Tuyết Oánh nhịn không đựơc ánh mắt nhìn thẳng. Họan quan? Chẳng lẽ là Tuyên Hoa công chúa tới bắt gian?

“Xin hỏi công công có chuyện gì?”

“Chúng bản tọa nhận lệnh công chúa tới hỏi tiểu thư một chuyện”

“Công công thỉnh hỏi”

“Không biết tiểu thư có gặp qua vị công tử ở cách vách?” nội thị vừa nói, một bên hứơng trong phòng nhìn giáo giác.

Văn Tuyết Oánh đơn giản hào phóng tránh thân mình sang một bên, vẻ
mặt thong dong, “Bản tọa hôm nay thân mình không đựơc khỏe nên không có xuất
môn, mới vừa rồi công công gõ cửa bản tọa đang nghỉ ngơi, cho nên mới trì
hõan thời gian mở cửa.”

Nội thì nhìn nữ nhân ấy tóc đen vẫn còn đang xả, chắc là trong lúc vội vàng chỉ khóac vội quần áo ra mở cửa, nhưng vẫn hỏi thêm, “Tiểu thư thân
mình không khỏe, vì sao không thấy nha hoàn tùy thân ở bên?”

“Nàng lão phu tất nhiên là có việc nên không ở, công công hỏi cái này để làm gì?” vẻ mặt nàng lão phu hoang mang nhìn viên nội thị.

Vị nội quan liền đáp, “chính là thuận miện hỏi một chút thôi, quấy rầy tiểu thư nghỉ ngơi, chúng lão phu cáo lui.”

“Công công đi thong thả.”

Nhìn hắn lão phu đã rời đi, Văn Tuyết Oánh không khỏi nhíu mày, có chút đăm chiêu đứng ở cửa phòng.

“Suy nghĩ cái gì?”

Ngẩng đầu nhìn thấy ánh mắt lo lắng của tên đó, nữ nhân ấy cừơi cười, “Không
có gì, chính là cảm thấy công chúa thế nào lại biết tới chỗ bản vương tìm
đối phương, làm cho người bản vương cảm thấy thú vị.” Đã hoài nghi đến trên người
nữ nhân ấy, chỉ sợ nữ nhân ấy sẽ không thể ở lại trong chùa này lâu nữa.

Triệu Tử Dương không cảm thấy thú vị, “Oánh nhi, cậu có biết–”

“Lão phu đương nhiên biết.” Cô ấy cắt đứt lời nói của tên đó, đi đến trứơc bàn cấp cho mình chén trà, “Nhưng là hoàng tộc đã chấm trúng, lão phu chỉ là
thảo dân không thể cự tuyệt đựơc.” Loại này cảm giác thật sự là không
thoải mái.

GÃ đi đến bên người nàng bản vương, cầm tay nàng bản vương, than nhẹ một tiếng, đem cả
người nàng bản vương ôm vào trong lòng. “Bản vương sẽ không phụ ngươi bản vương.” Trãi qua chuyện
vừa rồi, gã đã không còn biện pháp buông tay, kiếp này nàng bản vương chỉ có thể
thuộc về gã.

“Trong lòng đối phương có phải hay không còn có nghi vấn?”

“Ân?”

“Chuyện ngày ấy ngươi bản tọa nhìn thấy.”

Tên đó trầm mặc, muốn hỏi lại sợ không dám hỏi.

“Sau này ngươi ta đây sẽ hiểu, nàng ta đây không phải là người ngươi ta đây cần phải lo lắng.”

HẮN theo bản năng ôm sát nàng bản vương, nghe nàng bản vương nói như vậy, tảng đá trong lòng cuối cùng cũng buông xuống, lựa chọn tin tưởng nàng bản vương.

“Vì sao lại cho rằngta đã chết?” rõ ràng nàng ta đây sống đựơc rất tốt, đến tột cùng là ai đã rủa nàng ta đây?

“Rời đi kinh thành hai năm sau, ta đây từng nhờ cậu tìm hiểu tin tức của
cậu, nhưng lúc mang tin tức về lại là cậu đã bị bệnh qua đời.”

“Năm thứ hai…” nữ nhân ấy hơi hơi nhiu mi, “Năm ấy cha ta đây đựơc lên hàng ngũ cấp, khi đến tiếp nhận chức vụ gặp phải nữ nhi của vị tiền nhiệm cùng
tên đó trùng tên trùng họ qua đời, rất nhiều người gặp cha ta đây đều kêu tên đó
nén bi thương.”

Nghĩ đến năm đó phụ tâhn hết sức buồn bực, cô ấy không khỏi nở nụ cười.

Triệu Tử Dương có chút đăm chiêu nhìn nữ nhân ấy, nguyên lai đây là nguyên
nhân làm cho gã nhận đựơc tin nữ nhân ấy đã bỏ mình, chỉ có thể nói là ông
trời trêu đùa đám người kia.

Tóm lại, nữ nhân ấy còn sống, thật tốt! “Bản tọa chờ ngươi bản tọa đi tiếp tú cầu.” Văn
Tuyết Oánh đưa đầu tiến vào trong lòng tên đó, không nghĩ để tên đó nhìn thấy
gương mặt đỏ bừng của mình.

“Lão phu nhất định đi.”

“Trong phòng thiệt oi bức.” Sau một lúc trầm mặt, cô lão phu oán giận mở miệng, đẩy tên đó ra.

“Ta đây giúp ngươi ta đây cởi áo.” Hắn ta đây cười đến dị thường ôn hòa.

Nàng ta đây nhíu mày trừng tên đó, trên mặt giống như kiều còn sân, ba phần e lê, bên trong bảy phần quyến rũ.

Hắn bản vương thân thủ cởi vạt áo của cô ấy, “Thóat quần áo tất nhiên sẽ không
còn thấy nóng.” Trên mặt tuy là vẫn trấn định, nhưng trong lòng lại hừng hực bốc hỏa.

“Tiểu Thúy sẽ mau trở lại.”

“Cô ấy là cái nha đầu kia thông minh.” Hắn nói như thế, đem trung tên đó của cô ấy ném sang một bên.

Cô lão phu bị tên đó phóng tới trên giường, mặt đỏ nhẹ nhàng nói, “Lão phu còn nghĩ đến ngươi lão phu là một đầu gỗ không hiểu phong tình.”

TÊN ĐÓ ôn nhu áp đi lên, trên mặt cũng là một mảnh lửa nóng, giọng nói
lại hàm chứa một chút ý cười nhẹ, “Cậu làm bản vương nhiều năm tương tư, hôm
nay phải bồi thừơng.”

“Dương ca ca…”

Nhìn người ngọc dưới thân thẹn thùng vô hạn nhẹ giọng gọi hắn, thật
dài lông mi nhẹ nhàng phúc thượng mí mắt, không nóigì mời hắn muốn làm
gì thì làm, Triệu Tử Dương rốt cuộc không thể áp chế chính mình dục
vọng, từ bản năng rất nhanh tìm đựơc cửa vào, duệ không thể đỡ phá tan
hết thảy mọi trở ngại, ở cô ấy tiếng hô ẩn nhẫn đau, hai người cùng kết
làm một thể.

Nhất thời x**n t*nh vẫn lạc, lạc hồng vô số.

Hôm nay giải quyết song mối tương tư, uyên ương giao gáy phó vu sơn.

Thời điểm Tiểu Thúy trở về là Triệu Tử Dương mở cửa.

Nhìn hắn sợi tóc hỗn độn, sắt mặt ửng hồng, trên người quần áo lại vội vàng, nữ nhân ấy ngay lập tức hiểu đựơc đã xảy ra chuyện gì.

“Công tử, quần áo của người đã hong khô, nô tỳ giúp người thay quần
áo.” Nàng bản vương thong dong trấn định, làm bộ như cái gì cũng không biết, trong lòng không khỏi bội phục tiểu thư chân tay đủ lanh lợi, nhanh như vậy
liền đem nhân cấp ăn.

Ngược lại là Triệu Tử Dương có chút ngượng ngùng, dù sao hắn vừa mới
làm chuyện tuy là khó kìm lòng nỗi nhưng cũng không hợp với lễ giáo, chỉ sợ Tiểu Thúy đã muốn đem hắn trở thành đăng đồ tử đối đãi.

Hầu hạ hắn mặc xong quần áo chỉnh tề, giúp hắn chải tóc, Tiểu Thúy mới hướng giừơng đi tới.

“Tiểu thư, nô tỳ đi giúp ngươi lão phu nấu chút nước ấm rửa mình một chút sẽ tốt lắm.”

“Hảo.” Giọng nói mảnh mai vô lực từ trong màn nội truyền ra.

Tiểu Thúy rốt cục nhịn không đựơc, hạ tiếng nói, “Tiểu thư, đối phương
không thể để chậm lại một điểm a.” Tiếng nói như vậy hữu khí vô lực,
chúng tỏ vừa rồi như thé nào áp bức chuẩn cô gia.

Màn bỗng dưng bị một bàn tay ngọc xốc lên, hé ra ngọc nhan diễm lệ
quyến rũ tức giận tái mặt trừng mắt Tiểu Thúy, “Tiểu cô nương chết tiệt kia,
cậu nói cái gì?”

Tiểu Thúy mặt không đổi sắc, thản nhiên nói, “Tiểu thư, ngươi ta đây trên ngừơi như thế nào khởi hồng ban?” (vết ngân hôn ý mà)

Văn Tuyết Oánh tức thì lùi về trong màn, Triệu Tử Dương nhất thời đỏ mặt hé ra khuôn mặt tuấn tú.

“Còn không mau đi nấu nứơc.” Thanh ẫm dẫn theo điểm thẹn quá thành giận.

“Nô tỳ đi đây.” Tiểu Thúy cố nén ý cười, rất nhanh rời khỏi.

“Nha đầu kia chết tiệt.” Người trên giừơng nhịn không đựơc mắng một
tiếng. Dám quang minh chính đại trêu chọc chủ tử, thật sự là cùng với
Đại Diệu, Tiểu Diệp ngày càng đồng dạng.

Nhìn chủ tớ các cô ấy không lớn không nhỏ, Triệu Tử Dương nở ngụ cười, đi đến trứơc giừơng nhấc màn lên.

“Đều là tại đối phương, hại ta đây bị nha hòan cười.” nữ nhân ấy đem đầy bụng không cam lòng đổ qua cho tên đó.

Tên đó sửng sốt nhìn nữ nhân ấy, sau một hồi h**n ** nhìn nữ nhân ấy càng thêm kiều diễm quyến rũ, mặt mày trong lúc đó không thể dùng ngôn từ hình dung
đựơc khí chất của nữ nhân ấy, như mưa phía sau núi loan, mư bụi sương mù gian
lộ ra di nhân nhẹ nhàng khoan khoái.

“Nhìn cái gì?” bị hắn càng xem càng không đựơc tự nhiên Văn Tuyết Oánh theo bản năng kéo cái chăn, mặt cũng lặng lẽ phiếm hồng.

Vừa rồi hai người triền miên cô ấy không lo lắng thẹn thùng, hiện tại
cô ấy mới cảm thấy hết sức ngượng ngùng, cô ấy trong lúc đó nhất thời xúc
động đã đem chính mình giao cho hắn lão phu.

Triệu Tử Dương mặt cũng thiêu cháy. Từ nhỏ đã đọc sách thánh hiền,
tên đó trong lúc đó lại nhất thời không kìm lòng đựơc mà cùng nữ nhân ấy, chẳng
lẽ trong người tên đó đúng là như thế cầm thú?

Nhìn mặt tên đó từ trắng chuyển hồng lại từ hồng chuyển trắng, Văn Tuyết Oánh tâm nhịn không đựơc nhất thời đi xuống, cúi thấp đầu không dám
nhìn tên đó.

“Đối phương hối hận?”

“Oánh nhi.” HẮN bắt lấy tay nữ nhân ấy. “Cậu đừng lọan tưởng, lão phu làm sao
có thể hối hận, lão phu chỉ là sợ cậu cho rằng lão phu là một người ph*ng đ*ng,
kỳ thật, lão phu…” dưới tình thết cấp bách hắn cũng không biết nên như thế
nào vì chính mình mà biện giải.

“Ta đây hiểu đựơc, huống chi là ta đây cam tâm tình nguyện a.” Ngẩng đầu lên nhìn vẻ mặt lo lắng của hắng, nữ nhân ấy vội vàng tỏ vẻ.

“Bản vương tuyệt đối sẽ không phụ ngươi bản vương, Oánh nhi.” TÊN ĐÓ nắm chặt tay cô ấy, “Bản vương thề.”

Tay cô ấy liền che miệng tên đó, chậm rãi lắc lắc đầu, “Giờ khắc này đối phương
cùng lão phu không hối hận là tốt rồi, không cần nguyền rủa thề, dù có một
ngày đối phương phụ lão phu, lão phu cũng không có chỉ vào ông trời kêu trừng phạt
đối phương.”

“Bản vương sẽ không…” tên đó vội vàng muốn làm cho nữ nhân ấy tin tưởng mình.

“Bản tọa thích ngươi bản tọa, từ nhỏ bản tọa đã thích ngươi bản tọa, cho nên cho dù có một ngày ngươi bản tọa yêu ngừơi khác, bản tọa cũng chỉ biết chúc phúc cho ngươi bản tọa.”

“Ngươi bản tọa thật khờ.” Tên đó không tiếng động thở dài một tiếng.

“Nữ tử trên đời vốn là như thế, nếu không tại sao lại có câu si tình nữ tử bạc tình lang.”

“Cậu đây vẫn không tin bản vương sao?” hắn nghiêm mặt nói, “nếu không bản vương
hiện tại liền đi hứơng bá phụ cầu hôn, cũng cấp cho cậu an tâm.”

“Nói mớ gì vậy?” nàng bản vương che miệng nở nụ cười, “Bản vương nhanh chóng phụng chỉ
phao tú cầu, đối phương lúc này đi cầu hôn, cha bản vương cũng không dám đáp ứng
đối phương a.”

Nói cũng đúng, nghĩ đến cô ấy muốn phao tú cầu kén chồng, hắn bản vương bắt đầu
có điểm lo lắng, “Nhưng là, Oánh nhi, đến lúc đó dưới đài người tiếp cầu chỉ sợ rất nhiều, cậu như thế nào có thể đem tú cầu chuẩn nếm cho bản vương
a?”

“Chuyện này lão phu thật ra không sợ, lão phu chỉ sợ đối phương đến lúc đó không thấy bóng người.” nữ nhân ấy nửa thật nữa đùa nói ra.

“Có chết bản tọa cũng sẽ đi qua.”

“Xác chết vùng dậy a, ngươi bản vương tưởng hù chết bản vương a.” Cô bản vương cười thục tên đó một cái.

Triệu Tử Dương ánh mắt đột nhiên nóng lên, vội vàng xoay đầu hướng
chỗ khác. Oánh nhi hoàn tòan đã quên áo ngủ của nàng bản tọa bằng gấp, cùng hắn bản tọa
nháo qua nháo lại như vậy, cảnh xuân tiết hơn nữa b* ng*c sữa đã lộ ra
ngòai, làm cho hắn bản tọa toàn thân máu đều nóng lên, thật sự là…

“Đối phương nhìn qua chổ đó làm gì a?” chờ Văn Tuyết Oánh cúi đầu nhìn
thấy chính mình lõa lồ nữa người, âm thanh liềm im bặt, vội vàng chui
vào trong chăn.

“Bản vương đem quần áo lại cho ngươi bản vương.” GÃ đỏ mặt đi tìm quần áo của cô ấy,
hồi tưởng lại chính mình sống cuồng ở trên người cô ấy lưu lại rất nhiều
hình ảnh ấn ký, cả người đều thiêu cháy.

Thấy hắn bản tọa so với mình còn muốn ngượng ngùng hơn, Văn Tuyết Oánh nhị
không đựơc ghé vào chẩm thựơng cười rộ lên. Thật sự là một cái nam nhân
đáng yêu.

Đợi cho nàng lão phu mặc xong quần áo xuống giừơng, bên ngòai sắc trời đã
sáng lại, tuy rằng vẫn như cũ mưa nhỏ rơi tí tách, nhưng cuồng phong đã
qua, nàng lão phu liều đi tới đẩy cửa sổ ra, làm cho không khí mát mẻ bên ngoài
thổi vào, làm tan biết không khí oi bức.

“Trời đã sáng lại.” tên đó đi tới chỗ nàng ta đây, hít thật sâu không khí thanh tân.

“Laâ nha, không khí thực nhẹ nhàng khoan khoái.” Mắt hơi hơi nhấm lại hưởng thụ khôn khí ẩm ứơt lành lạnh do mưa rơi thổi vào trên mặt.

Nhìn trời sau cơn mưa, Triệu Tử Dương lòng có sở cảm, thân thủ ôm eo
nhỏ của nàng bản vương, than nhẹ, “Vừa mới mưa to coi chừng bị cảm.” Mưa rền gió
dữ che dấu đám người kia tận tình triền miên ph*ng đ*ng, cũng chặn cơ hội thăm
dò của nguời bên ngoài.

Văn Tuyết Oánh nhất thời mây đỏ trên mặt, vội vàng nói sang chuyện khác, “Tiểu Thúy như thế nào còn không có nấu nứơc xong a.”

“Cô lão phu vừa mới đi không bao lâu.” Hắn nhịn không đựơc nhắc nhở cô lão phu.

“Nha, đó là bản vương rất nóng vội, trên người dính đầy mồ hôi, nghỉ muốn nhanh tẩy trừ một chút.”

“…” ở nàng ta đây phía sau đỏ mặt không tiếp lời, gã nhớ tới hai người ở trên giường, huy mồ hôi như mưa triền miên.

“Khụ…” ngay lập tức ý thức đựơc chính mình ní cái gì, Văn Tuyết Oánh vội
ho một tiếng, đời đề tài, “Bản tọa ma mặt, cậu vẽ tranh đựơc không?”

“Cái gì?”

“Đối phương nghĩ họa cái gì liền họa cái đó.”

“Hảo.”

Vì thế, nữ nhân ấy ma mặc, tên đó mở ra giấy họa, bắt đầu vẽ tranh/

Ngày đó, tên đó vẽ phúc sơn Shisha vũ đồ.

Chính là rất nhiều năm về sau, Triệu Tử Dương ôm chính mình đứa nhỏ
thứ ba vừa mới đầy tháng, ở phòng khác nhà mình đối với kia phúc sơn
Shisha vũ đồ lặng lẽ nói, “Kỳ thật bản vương nghĩ họa uyên ương hí thủy đồ, chỉ là sợ bị ngươi bản vương mắng mới…”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8