Áp Trại Tân Nương
Chương 48

Cập nhật lúc: 2026-08-26 20:15:47 | Lượt xem: 2

Quan Nguyệt Sơn trang

Một tên đó thám tử từ kinh thành tới, tức thì nói vài câu bên tai Đỗ Quan Nguyệt.

Đỗ Quan Nguyệt nghe vậy tức thì đứng lên.「 lời này thật sao?」

Thám tử gật khẽ gật đầu.

「 Đối phương vất vả , đi xuống nghỉ ngơi trước!」

Thám tử ngay lập tức cáo lui.

Đỗ Quan Nguyệt nhanh chóng gọi người chuẩn bị ngựa, tên đó chuẩn bị đến 「 Tử Vân Trai 」 đi tìm ca ca Triển Vô Cực.

Ba ngày trước,Triển Vô Cực chịu không nổi Đỗ Quan Nguyệt không ngừng ở bên tai mình nhắc đi nhắc lại, vì thế đến 「 Tử Vân Trai 」 ở cùng tứ đệ
Mộ Dung Ký.

「 Ca ca, Tứ đệ!」 Tiếng nói của Đỗ Quan nguyệt như xa mà gần.

「 Không biết tên đó hôm nay tới đây lại muốn nói gì nửa nha?」 Triển Vô Cực sửng sốt nhìn xa xa nói.

「 Sư ca, không tốt , thám tử kinh thành vừa rồi hồi báo nói Tô cô
nương ám sát thái giám Triệu Tử Kính, hiện giờ bị giam vào đại lao nội,
ba ngày sau lưu đày Lĩnh Nam.」

「 Đệ nói thật sao?」 Triễn Vô Cực nhìn Đỗ Quan Nguyệt hỏi.

「 Thật!」

「 Như vậy, bản vương nên chuẩn bị xuất phát.」 Triển Vô Cực nói.

「 Đi đâu?」

「 Lĩnh Nam.」 Triển Vô Cực ảm đạm cười,「 Dù sao huynh cũng không thể vô tình, bản tọa chung quy không bỏ được nữ nhân ấy!」

Nụ cười trên mặt Mộ Dung Ký, hiện tại hắn bản vương tựa hồ có chút hiểu được
tình mặc dù đả thương người, vì nhưng vẫn có nhiều người cam tâm tình
nguyện hãm sâu vào trong đó! Hữu tình luôn hơn vô tình.

****

Tô Tiểu Thoa ngồi trong xe tù, một đường đi đến Lĩnh Nam.

Áp giải cô ấy là quan sai, ước chừng có mười người trái phải. Lúc
này, đoàn người chúng đi vào một chỗ hoang vắng cạnh vách núi.

Quan sai cầm đầu mắt thấy bốn bề vắng lặng, vì thế bảo mấy người khác rút trường kiếm ra, từng bước vây quanh người Tô Tiểu Thoa.

「 Các cậu muốn làm gì?」Ánh mắt Tô Tiểu Thoa sắc bén lườm lũ người kia.

「 Chúng lão phu không muốn thế, nhưng công công đã căn dặn chúng lão phu trên
đường áp giải phạm nhân tìm cơ hội diệt khẩu, hắc hắc! Hiện giờ bốn bề
vắng lặng đúng là thời cơ tốt!」Quan sai cầm đầu nói.

「 Hừ! Triệu Tử Kính tên cẩu quan này.Nếu có cơ hội, bản vương nhất định phải tự tay giết gã!」 Tô Tiểu Thoa hung tợn nói.

「 Đáng tiếc cậu không còn cơ hội !」 Quan sai cười nói.

Vì thế đồng loạt tiến lên, chuẩn bị giết nàng lão phu rồi sau đó giá họa cho sơn tặc.

「 Dừng tay!」 Một tiếng sấm rền nổi giận truyền tới.

Mọi người ngẩng đầu, chỉ thấy một hắn nam nhân, từ trên vách núi xoay người xuống.

「 Các cậu thật to gan dám lấy việc công làm việc tư!」 Triển Vô Cực lạnh lùng nói.

「 Ngươi ta đây là ai, dám can ngăn cản chuyện của Triệu công công?」

「 Lão phu là ai cũng không quan trọng, quan trọng là … các ngươi lão phu sẽ gặp khó khăn !」

「Khẩu khí thật lớn, chúng ta đây thật muốn xem tai vạ rơi xuống ai!」 vì thế mọi người tiến lên, vây quanh Triển Vô Cực.

「Vô Cực chàng đi nhanh đi, không cần lo cho bản vương!」 Tô Tiểu Thoa hô.
Cô bản vương tuyệt đối thật không ngờ tên đó sẽ tới cứu cô bản vương, trong lòng ngực nhất
thời nóng lên, lại lần nữa tác đ*ng t*nh cảm, oa một tiếng, lại lần nữa
ói ra một ngụm máu.

Rời đi Vô Cực mấy tháng qua, cô ta đây đành ép tình cảm mình xuống, chỉ có như thếnội lực của cô ta đây mới không tiếp tục tiêu tán.

Hiện giờ gặp lại tên đó, không ngờ làm cho lòng của cô ấy tác động, cô ấy
nghĩ chẳng lẽ cả đời này cô ấy vĩnh viễn không thể đoạn tuyệt với tên đó
sao!

「 Nàng ta đây yên tâm, mấy người này ta đây còn không để ở trong mắt!」 Triển Vô
Cực quay đầu nhìn nàng ta đây đau lòng cười, tên đó biết nàng ta đây lại vì tên đó mà hộc
máu , tên đó thề nhất định phải nghĩ ra một cách để giải quyết bệnh trạng
của nàng ta đây.

Vừa nói, Triển Vô Cực thi triển khinh công thượng thừa xông về phía
trước, một người một chưởng, thoáng chốc nhóm quan sai đều bay ra ngoài.

「 Vận khí các cậu rất tốt, lão phu đã thật lâuchưa giết người, hôm nay
cũng không cho các cậu ngoại lệ, cút đi! Trở về nói cho Triệu gian
tặc, người là bị lão phu Triển Vô Cực cứu.Nếu hắn lão phu có lá gan lớn, thì đi tìm
lão phu! Triển mỗ tùy thời xin đợi!」

Nhóm quan sai tựa như một đám đám ô hợp, nghe thấy ba chữ Triển Vô
Cực đã sợ tới mức hồn phi phách tán – hồn vía lên mây, đều tháo chạy mà
đi.

Triển Vô Cực cứu Tô Tiểu Thoa từ xe tù ra.「 Hiện tại nàng ta đây đã được tự
do, có thể đến nơi nào nàng ta đây muốn. Bất quá, ta đây khuyên nàng ta đây tốt nhất không cần đến hoàng cung tìm Triệu Tử Kính báo thù!」 Một đôi mắt màu lam ẩn
chứa vô hạn quan tâm.

「 Cám ơn, đối phương lại cứu bản tọa một lần.」 Tô Tiểu Thoa yếu đuối nói.

Triển Vô Cực thật sâu nhìn cô ấy một cái.「 Bản tọa nghĩ, cả đời này bản tọa sống chỉ vì cô ấy !」 Tên đó tự giễu nói.

「 Vô Cực…… Lão phu thực xin lỗi!」 Tô Tiểu Thoa thấy tên đó đối chính mình thâm tình như thế, không kiềm chế được rơi lệ xuống..

「 Sau này, cô ấy phải tự bảo vệ chính mình, bản tọa không thể suốt ngày ở bên cạnh cô ấy .」

「 Chàng muốn đi đâu?」

「 Ba ngày sau, lão phu muốn quay về 『 Long Diễm đảo 』, có thể đời này không trở về trung thổ .」

Tô Tiểu Thoa nghe vậy, chỉ cảm thấy một loạt cảm giác cô đơn và mất mát ập đến.

「 Cô ấy,cô ấy có muốn đi chung với ta đây?」 Triển Vô Cực hy vọng cô ấy sẽ đáp ứng.

「 Bản vương…… Bản vương không biết.」 Cô ấy do dự , cô ấy nên cho lẫn nhau một cơ hội
sao? Cô ấy không biết! Nhưng cô ấy thật sự sợ hãi lại một lần nữa đem bất
hạnh đến cho hắn bản vương「 Bản vương –」

「 Không cần trả lời lão phu ngay bây giờ!」 Triển Vô Cực không dám ôm hy vọng quá lớn, bởi vì hắn sợ thất vọng càng sâu.

HẮN chậm rãi tiêu sái đến trước người nàng bản tọa, đưa tay nàng bản tọa để lên ngực
hắn.「 Vô luận chúng bản tọa ở nơi nào, nàng bản tọa vĩnh viễn ở trong lòng bản tọa.」 HẮN
thâm tình nhìn chăm chú nàng bản tọa. Tuy rằng mười năm qua nàng bản tọa thay đổi rất
nhiều, trong mắt người ngoài nàng bản tọa có lẽ là nữ ma đầu, nhưng hắn tin
tưởng nhân tính bản thiện.Nếu nàng bản tọa nguyện ý, hắn sẽ dùng cảm tình cả đời đến hóa giải tất cả thù hận trong lòng nàng bản tọa, để cho nàng bản tọa lần nữa trở
thành nữ nhân hiền lành như trước đây.

Tô Tiểu Thoa rút tay về.「 Đừng đối tốt với bản vương, bản vương không xứng!」 Nàng bản vương là một người mang đầy tội nghiệt!

「 Bất kể ra sao, cô bản vương vĩnh viễn là thê tử của bản vương] Triển Vô Cực dịu dàng nói.

Tô Tiểu Thoa rốt cuộc ức chế không được chính mình, máu tươi tự miệng nữ nhân ấy chậm rãi chảy xuống.

「 Cô ấy chung quy là có tình, không phải sao? Đừng quá khắt khe chính
mình được không?」 Triển Vô Cực đưa tay lau vết máu trên miệng cô ấy, đau
lòng không thôi. Cô ấy tội gì tra tấn chính mình như thế!

Tô Tiểu Thoa nhìn tên đó thật lâu, sau đó xoay người rời đi. Đối với tên đó, cô ấy chưa bao giờ hờ hững.

Triển Vô Cực nhìn bóng dáng của nàng bản tọa, trong lòng ảm đạm không thôi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8