Áp Trại Tân Nương
Chương 47

Cập nhật lúc: 2026-08-26 20:15:42 | Lượt xem: 1

Mạng người khó giữ.」 Nàng ta đây khẽ thở dài.
「 Không vận mệnh có thể do chính mình nắm giữ!」 TÊN ĐÓ cầm tay nàng ta đây.

「 Vô Cực……」Vẻ mặt cô bản tọa thống khổ cực cùng nhìn tên đó, mười năm qua tên đó đã thay
đổi rất nhiều, không còn là đại ma đầu giết người khắp nơi , đây chẳng
phải là người cô bản tọa vẫn hy vọng sao? Nhìn khuôn mặt anh tuấn của tên đó,
cô bản tọa mới biết được mười năm qua cô bản tọa chưa bao giờ quên tên đó, có lẽ vì tập nội công mà bắt buộc chính mình không được nghĩ đến tên đó.Nhưng mà, giờ
khắc trong lòng cô bản tọa nhất thời kích động,phun thêm ngụm máu.

「 Cô bản tọa làm sao vậy?」 Triển Vô Cực lo lắng nói. Nếu tên đó nhớ không lầm, đây là tên đó lần thứ hai thấy cô bản tọa hộc máu.

「 Đừng lo !」 Nàng lão phu miễn cưỡng cười.

「 vì sao như vậy? Nàng bản tọa bị nội thương sao?」 Triển Vô Cực quan tâm truy vấn.

「 Ta đây không phải bị nội thương, chẳng qua ta đây tập nội công thuộc loại
khắc chế cảm tình.Nếu động tâm, nội lực sẽ dần dần biến mất, tuy rằng
không đến mức toàn bộ đánh mất, nhưng nhất định chịu ảnh hưởng lớn.Hộc
máu bất quá là dấu hiệu nội lực tiêu tán.」

「 Có cách nào cứu chữa không?」

Tô Tiểu Thoa lắc lắc đầu, mỉm cười nói:「 Chàng đừng lo lắng cho bản tọa. Người bất hạnh giống như bản tọa, lựa chọn cô độc cả đời là tốt nhất.」

「 Không!」 Triển Vô Cực kích động đứng dậy, đem nàng ta đây ôm chặt vào
lòng.「 Chúng ta đây thật vất vả mới có thể ở cùng một chỗ, nói cái gì ta đây
cũng không để nàng ta đây đi!」

「 Chàng tội gì như thế, lão phu chỉ gây bất hạnh cho chàng.」Nước mắt của cô ấy lại cuồn cuộn rơi xuống.

「 Đừng nói những lời như thế, nàng bản vương có thể cho bản vương hạnh phúc hay không, chẳng lẽ bản vương không biết? Khi biết nàng bản vương còn sống,mà không thể sớm chiều
cùng nàng bản vương chung sống, sau này cả đời bản vương sẽ chịu giày vò tưởng niệm,
chẳng lẽ như vậy bản vương sẽ hạnh phúc cả đời sao?」 Triển Vô Cực nâng mặt nàng bản vương lên.「 Nếu chúng bản vương có thể ở cùng nhau, cho dù chỉ có ngắn ngủn một
ngày, cũng là hạnh phúc, không phải sao?」

「 Chàng vì sao luôn đối tốt với ta đây như vậy?」 Tô Tiểu Thoa hai mắt đẫm lệ nhìn tên đó.

Triển Vô Cực mỉm cười, lau đi nước mắt của nữ nhân ấy.「 Bởi vì lão phu yêu nữ nhân ấy.」

Tô Tiểu Thoa cảm động nhìn chằm chằm hắn ta đây, sau đó nàng ta đây nhẹ nhàng tựa vào trên ngực hắn ta đây.

Để cho nữ nhân ấy phóng túng chính mình một lần đi! Cho dù nội lực có mất
hết, nữ nhân ấy cũng không để ý, bởi vì nữ nhân ấy biết đây là một lần cuối cùng.

Hai người quý trọng cảm giác ở bên nhau, tên đó dịu dàng ôm lấy cô lão phu đặt ở trên giường, sau đó mới hôn lên môi cô lão phu, tất cả giống như lúc trước, thiêu đốt,k*ch t*nh mãnh liệt bao lấy hai người, không ngừng thiêu
đốt……

Sáng sớm hôm sau,Triển Vô Cực đột nhiên bừng tỉnh, tên đó phát hiện Tiểu Thoa đã không còn ở bên cạnh tên đó.

HẮN nhất thời như phát cuồng bình, liều mạng tìm kiếm khắp phòng, hắn hy vọng khi quay đầu lại sẽ thấy nữ nhân ấy nhìn hắn dịu dàng cười, cũng nhẹ
nhàng gọi tên của hắn.

Nhưng mà tên đó thất vọng rồi, nàng lão phu không ở trong này.

Vì thế tên đó giống như điên tìm khắp sườn núi điên cuồng gào thét tên
của cô ấy, từ sang sớm đến hoàng hôn, rốt cục tên đó biết cô ấy sẽ không xuất hiện .

Trong lòng hắn ta đây tràn đầy buồn vã,lúc hắn ta đây về tới nhà gỗ, mới phát hiện trên bàn có hé ra tờ giấy.

Vô Cực:

Kiếp này vô duyên nhưng cầu kiếp sau

Kiếp sau…… Thật sự có kiếp sau sao?

Triển Vô Cực chấn kinh ngồi ở bên trong đến hoàng hôn, hồi lâu…… Hồi lâu……

****

Triển Vô Cực trở lại 「 Linh Đài Tự 」 gặp hòa thượng lông mi trắng.

「 Không hối hận…… tóc của cậu tại sao trắng?」Hòa thượng lông mi trắng ngạc nhiên nói.

Sáng nay ở bên dòng suối uống nước,Triển Vô Cực phát hiện tóc của
mình trắng toát. Người bản tọa nói một đêm sầu trắng đầu, quả thực như thế!

「 Thầy, ta đây tìm được Tiểu Thoa .」

「 Tô thiếu nữ không phải mười năm trước nhảy núi bỏ mình ?」

「 Không, cô ta đây được một thế ngoại cao nhân cứu……」 Triển Vô Cực đem sự tình từ đầu đến cuối nói cho sư tôn nghe.

Thật lâu sau, hòa thượng lông mi trắng mở miệng nói:「 Người còn nhớ
rõ ba năm trước đây, cậu yêu cầu vi sư cho cậu xuất gia?」

「 Nhớ rõ!」

「 Ngươi ta đây biết vì sao lúc đó vi sư cự tuyệt?」

Triển Vô Cực lắc khẽ lắc đầu.

Lông mi trắng thở dài một tiếng.「 Tại vì ngươi bản vương không quên được Tô thiếu nữ」

「 Bản tọa không thể quên được nữ nhân ấy!」 Triển Vô Cực chua sót nói.

「 Xem ra, duyên phận thầy trò chúng lão phu đã hết.」

「 Sư phụ…… Đồ nhi lm người thất vọng rồi!」

「 Thật ra cậu chỉ cần một lòng hướng thiện, cho dù không có xuất gia, không ở bên người sư tôn,nhưng bản tọa cũng cảm thấy an ủi.」

「 Đa tạ sư tôn dạy bảo.」

「 Đối phương đi đi!」vẻ mặt hòa thượng lông mi trắng hiền hậu.

Triển Vô Cực bái hòa thượng lông mi trắng sau đó rời khỏi Linh Đài Tự.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8