Áp Trại Tân Nương
Chương 46
Khi Triển Vô Cực tỉnh lại đã là hai ngày sau.
Lúc này chính là giữa trưa, hắn lão phu ngửi được mùi từ phòng ở mặt sau truyền đến.
Chỉ chốc lát sau, Tô Tiểu Thoa bưng một mâm đồ ăn, còn
có ngư đi vào.「 Chàng tỉnh rồi.」 Nữ nhân ấy nhìn hắn cười nhạt. May mà nữ nhân ấy
trường kiếm đâm vào không sâu, nếu không hắn có thể sẽ chết dưới kiếm
nữ nhân ấy.
「 Mười năm qua, nàng bản vương đều sống ở nơi này?」
「 Không.」 Cô ta đây khẽ lắc đầu.「 ăn cơm trước đi!」
Triển Vô Cực theo sư phụ lông mi trắng ăn toàn đồ chay,
nhưng hiện giờ nhìn thấy Tiểu Thoa thoát chết, trong lòng vui vẻ hơn tất cả, cũng liền phá lệ ăn cá do cô bản tọa làm.
Hai người vừa ăn vừa nói chuyện, giống một đôi vợ chồng kết hôn nhiều năm.
「 Tiểu Thoa, nói cho ta đây biết, năm đó đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì?」
Sắc mặt Tô Tiểu Thoa buồn bả,hồi ức như quay lại, nàng bản tọa bắt đầu chậm rãi kể ra……
Ngày đó,dưới truy đuổi của Lý Thiếu Bạch, nữ nhân ấy lựa chọn
chấm dứt tánh mạng, nếu người nhà của nữ nhân ấy, đứa nhỏ và Vô Cực tất cả đều rời xa nữ nhân ấy mà đi, như vậy nữ nhân ấy sống có ý nghĩa gì nửa nha? Vì trong
long không còn quyến luyến, thả người nhảy xuống 「 Đoạn Tình Nhai 」.
Nhưng mà cô ấy tuyệt đối không nghĩ tới, cô ấy sẽ bị nhánh cây trên vách đá ôm lấy. Lúc này cô ấy cạnh nhánh cây có một cái sơn
động, lúc này trước cửa động có một người hết sức xấu xí.
「 Nếu ngươi lão phu đáp ứng làm đồ nhi của lão phu, cả đời ở lại nơi đây làm bạn lão phu, lão phu liền cứu ngươi lão phu.」 Lão phụ mở miệng nói.
Tô Tiểu Thoa cũng không đáp ứng, dù sao nàng bản vương một lòng muốn chết, nàng bản vương không cần người cứu nàng bản vương.
Lão phụ thấy nàng bản tọa muốn chết, trong lòng biết nàng bản tọa đang
gặp chuyện thương tâm, nhất thời nổi lên cảm xúc, thở dài một tiếng, cởi xuống
đoạn dây dài bên hông, cuốn nàng bản tọa vào sơn động,dạy nàng bản tọa võ công.
Vì thế sau khi thầy qua đời, Tô Tiểu Thoa liền rời đi 「 Đoạn Tình Nhai 」.
「 Sự phụ của nữ nhân ấy muốn nữ nhân ấy thay người trả thù?」 Triển Vô Cực hỏi.
「 có.」
「 Cô ta đây…… Làm sao?」
「 Tại sao chàng lại quan tâm đến vấn đề này?」
「 Ta đây chỉ là hy vọng cô ấy ít giết người!」
「 Ha ha ha! Không thể tin được lời nói này lại xuất phát trong miệng chàng!」 Tô Tiểu Thoa buồn cười nhìn chằm chằm tên đó,ngày
trước không phải cô ấy cũng hy vọng tên đó như vậy sao?
「 Thiên lý rõ ràng, nhân quả tuần hoàn, ta đây chỉ hy vọng nàng ta đây sớm quay đầu lại.」
Tô Tiểu Thoa cuồng tiếu lên.「 Không cần nói với bản vương nhân
quả báo ứng, mười năm trước Lý Thiếu Bạch ép bản vương uống thuốc phá thai, làm cho con của chúng bản vương bởi vậy mà chết, chẳng lẽ những việc bản vương làm là
thương thiên hại lí sao?」
Triển Vô Cực thống khổ nhắm mắt lại. Thì ra con của lũ người kia chết như thế !
「 Tiểu Thoa, nàng ta đây theo ta đây về Long Diễm đảo đi! Chúng ta đây đừng để ý tất cả thù hận trên đời này được không?」
「 không, bản vương không thể!」 Cô bản vương dứt khoát cự tuyệt.
「 Chẳng lẽ nàng lão phu muốn cả đời sống như thế này sao?」
Không, cô bản vương đương nhiên không muốn!