Áp Trại Tân Nương
Chương 45
Triển Vô Cực một đường từ 「 Đoạn Tình Nhai 」 chậm rãi bước trở về thành nội.
Đột nhiên, tên đó nhìn thấy một thân ảnh màu đen từ trong Lý gia thoát ra, cũng tức thì biến mất ở chỗ rẽ.
Tiếp theo, tên đó thấy trong nhà họ Lý lóe ra ánh lửa và khói đen nồng đậm, không cầnnghĩ ngợi , tên đó đuổi theo hắc tên đó nhân
Tô Tiểu Thoa đi không bao lâu, cảnh giác đã có người đang đuổi theo
cô ấy, vì thế cô ấy thở ra một hơi, thi triển khinh công độc môn sư phụ
truyền lại.
Lúc đầu Tô Tiểu Thoa chạy phía trước,không bao lâu người nọ đã đứng phía sau nữ nhân ấy
Trong lòng Tô Tiểu Thoa giật mình, tùy tay về lấy một số mai ngân châm, để ngăn cản người đó đuổi theo.
Triển Vô Cực cảm giác một trận kình phong đuổi đến, ống tay áo vội
vàng vung lên th hếtngân châm. Người này lòng dạ rất ác động , phát ra
ngân châm nhắm vào điểm yếu của tên đó.
Vì thế hắn bản vương xoay người một cái, trong giây lát đi đến trước mặt hắc hắn nhân.
「 Tránh ra, nếu không bản vương giết đối phương.」 Tô Tiểu Thoa lãnh đạm nói.
Triển Vô Cực lúc này giống như ngủ lôi oanh đỉnh, không thể nhúc nhích.
Tiếng động này mười năm qua tên đó chưa từng quên.Nhìn một đôi mắt to như ẩn như hiện dưới mạn che mặt,con ngươi lão phu trong suốt động lòng người, vẫn
như cũ giống như mười năm trướcđ.Đúng vậy, nhất định là nữ nhân ấy!
「 Tiểu Thoa……」 Tên đó thâm tình bật thốt lên.
Trong lòng Tô Tiểu Thoa chịu chấn động, lớn tiếng hỏi:「Là ai?」 nghe này âm thanh trầm thấp này, chẳng lẽ là tên đó?
Triển Vô Cực chậm rãi tháo mặt nạ đeo trên mặt xuống, lộ ra khuôn mặt gầy của hắn.「 Là lão phu,Vô Cực!」
Tô Tiểu Thoa khó có thể tin , kinh hoàng nhìn hắn, thời gian phảng
phất như quay về mười năm trước, nữ nhân ấy nhẹ nhàng nói:「 Vô Cực…… Vô Cực……」 không thể tưởng được hắn còn sống ở trên đời này!
Không thể nhịn được trong lòng kích động, hốc mắt của cô bản vương đỏ lên.
Bỗng dưng cô ấy nhớ tới thù nhà chưa báo xong, huống hồ sư phụ nói qua với cô ấy cảm tình giống như độc dược, đụng cũng không được đụng. Nhẹ
thì đau đớn cả đời, nặng thì một mạng quy thiên.
Nữ nhân ấy từng đáp ứng vớisư phụ phải đoạn tình đoạn yêu, mới có thể luyện võ nghệ, sư phụ nói với nữ nhân ấy, ngày sau nếu động tâm yêu thươngg nam
nhân, công lực sẽ giảm đi.
Bởi vậy cô ta đây trầm mặc thật lâu, yếu đuối mở miệng nói:「 Ngươi ta đây nhận sai người rồi!」
Không, tuyệt đối không thể! Tiếng nói của nàng bản tọa, bộ dáng của nàng bản tọa tên đó
cả đời này đều không thể quên được , tên đó sao có thể nhận saingười?「 Tiểu Thoa,nàng bản tọa……」 Triển Vô Cực đi lên phía trước, tên đó nghĩ muốn ôm nàng bản tọa vào
lòng.
「 Đứng lại, đừng tới đây, nếu không đừng trách bản tọa ra tay với ngươi bản tọa!」 Tô Tiểu Thoa rút ra trường kiếm nhắm ngay tên đó.
「 Bản vương không tin cô ấy sẽ giết bản vương!」 HẮN lại đi tới từng bước.
「 Xem chiêu!」 Tô Tiểu Thoa không chút do dự đâm trường kiếm thẳng về phía trước.
Triển Vô Cực đứng im tại chỗ không trốn tránh. Mắt thấy mũi kiếm đã đâm gần trúng ngực hắn ta đây, hắn ta đây vẫn như cũ không dịch chuyển.
Mũi kiếm của Tô Tiểu Thoa lệch sang một bên, đâm vào cánh tay hắn bản vương.
Cánh tay của Triển Vô Cực nhất thời nhiễm máu tươi.
「 Vì sao không tránh?」
「 Bởi vì bản vương biết nàng bản vương sẽ không giết bản vương, nếu bản vương đoán sai, như vậy chết ở trong tay mình yêu nhất, bản vương cũng không oán không hối.」 Hắn bản vương chăm chú
nhìn nàng bản vương.
「 Phải không? Ta đây đây sẽ thanh toàn cho cậu!」 Dứt lời, cô ấy lại giơ kiếm đâm về phía ngực tên đó
Một kiếm này nhẹ nhàng vô cùng cực, nhưng cũng tàn nhẫn dị thường, thẳng
tắp đâm vào ngực Triển Vô Cực. Chớp mắt, máu tươi từ ngực hắn phun
ra.
「 Ngươi bản vương……」 Trong lòng Tô Tiểu Thoa nhất thời tràn đầy hối hận, cô ấy
nghĩ gã bất quá chỉ nói, không nghĩ tới gã thật chịu chết dưới kiếm
của cô ấy.「 Vô Cực……」 Cô ấy thu hồi trường kiếm, vội vàng đỡ lấy gã.
「 Cô ấy…… Cô ấy cuối cùng cũng chấp nhận ta đây !」Trên mặt tái nhợt Triển Vô Cực nở nụ cười thỏa mãn.
「 Chàng…… Vì sao không tránh?」 Nàng bản tọa kích động khóc.
「 Bản tọa không phải đã nói, nếu có thể chết dưới kiếm của nữ nhân ấy cũng cam tâm tình nguyện sao.」
Tô Tiểu Thoa thấy hắn đối với cô bản tọa thâm tình như thế, trong lòng bất
giác đau thương. Mười năm qua, cô bản tọa sớm luyện đến tính cách vô tình vô
yêu, vô bi vô sầu, nhưng cô bản tọa lại rơi giọt nước mắt đầu tiên suốt mười
năm vì hắn.
Đột nhiên cổ họng nàng lão phu nghẹn lại, oa một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi.
Triển Vô Cực hoảng sợ thấy cô ấy như thế, lo lắng nói:「 Cô ấy…… Cô ấy tại sao lại hộc máu ?」
Tô Tiểu Thoa lắc lắc đầu:「 Đừng lo bản vương, vẫn là cứu chàng trước!」 Cô bản vương đưa tay điểm huyệt đạo của tên đó, thay tên đó cầm máu.
Sau đó, cô ta đây mới nâng hắn ta đây dậy chậm rãi đi về hướng ngoài thành.