Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 34: Vùng đất không linh khí**
Chương 34: Vùng đất không linh khí
Cơn đau xé rách linh hồn dần dịu đi, nhường chỗ cho một cảm giác trống rỗng đến rợn người.
Lâm Khuyết mở mắt, nhưng thứ đập vào tầm nhìn của hắn không phải là bầu trời xanh thẳm của Hạ Giới hay sự rực rỡ của Tiên vực, mà là một màn sương xám chì đặc quánh. Hắn nằm trên một bãi đá cằn cỗi, những hòn đá sắc nhọn đâm vào da thịt đau điếng, nhưng điều khiến hắn kinh hãi nhất chính là sự tĩnh lặng tuyệt đối của nội tại.
Đan điền – nơi vốn dĩ phải có một vòng xoáy linh khí cuồn cuộn, lúc này chỉ là một hố đen tàn tích. Linh hải khô cạn, các kinh mạch từng tràn đầy lực lượng nay héo rũ như rễ cây khô giữa sa mạc. Hắn thử hít một hơi thật sâu, định điều động chút linh khí ít ỏi trong không gian để chữa trị vết thương, nhưng kết quả lại khiến hắn sặc sụa.
Không khí ở đây khô khốc, nồng nặc mùi lưu huỳnh và kim loại, nhưng tuyệt nhiên không có lấy một sợi linh tính.
Hắn như một con cá vốn quen bơi lội trong đại dương bao la, nay bị ném lên một bãi cát cháy bỏng. Cảm giác ngột ngạt, bất lực và yếu ớt bao trùm lấy tâm trí.
"Khụ… khụ…"
Lâm Khuyết chống tay xuống đất, định ngồi dậy nhưng cánh tay run rẩy khiến hắn ngã sụp xuống lần nữa. Máu từ những vết thương do vụ nổ không gian để lại bắt đầu thấm ra, đỏ tươi và nóng hổi trên nền đá xám lạnh lẽo.
"Tỉnh rồi sao? Đừng cố quá, tiểu tử. Ngươi vừa sống sót sau khi bị Thiên Đạo thanh trừng và rơi tự do qua vách ngăn thế giới, mạng lớn lắm rồi."
Giọng nói của Thanh Lão vang lên trong thức hải, nhưng không còn trong trẻo như trước mà có phần khàn đặc, mệt mỏi.
"Thanh Lão… đây là đâu?" Lâm Khuyết thều thào bằng giọng nói khô khốc.
"Vô Linh Vực. Vùng đất bị nguyền rủa, hay nói đúng hơn là vùng đất bị Thiên Đạo lãng quên." Thanh Lão thở dài, một luồng ánh sáng xanh nhạt le lói hiện ra từ chiếc nhẫn cũ kỹ, hóa thành một bóng người mờ ảo bên cạnh hắn. "Ở đây, pháp tắc vặn vẹo đến mức triệt tiêu hoàn toàn linh khí. Ngươi sẽ không cảm nhận được thiên địa linh khí, không dùng được thần thông, ngay cả thần thức cũng bị nén chặt trong vòng ba trượng xung quanh cơ thể."
Lâm Khuyết nhắm mắt lại, một nụ cười đắng chát hiện trên môi: "Mất hết rồi sao? Tu vi kiếp này ta khổ công gầy dựng, vạn năm chuẩn bị… cuối cùng lại biến thành một phế nhân ở chốn này?"
"Không mất hết." Thanh Lão nghiêm giọng, đôi mắt sâu thẳm nhìn xoáy vào Lâm Khuyết. "Cái mất đi chỉ là thứ sức mạnh ngươi mượn từ trời đất. Ở bên ngoài, ngươi tu luyện là để hòa mình vào quy luật của Thiên Đạo, mượn linh khí của nó để cường hóa bản thân. Nhưng ở đây, Thiên Đạo không quản, quy luật không có, thứ duy nhất thuộc về ngươi… chính là cái thân xác này."
Lâm Khuyết im lặng. Hắn nhìn xuống bàn tay mình. Đôi bàn tay vốn từng thon dài, chứa đựng sức mạnh dời non lấp biển, nay lại chằng chịt vết thương, yếu ớt đến mức không bóp nát nổi một viên đá.
Đột nhiên, từ phía xa trong màn sương xám, một tiếng gầm gừ trầm thấp vang lên. Tiếng bước chân nặng nề nện xuống mặt đất, mỗi nhịp điệu đều khiến những viên đá nhỏ xung quanh rung chuyển.
"Chuẩn bị đi, vị khách không mời của chúng ta đến rồi." Thanh Lão lùi lại vào trong nhẫn, giọng nói đầy cảnh báo: "Ở Vô Linh Vực, kẻ yếu là thức ăn, kẻ mạnh là quy tắc. Và ở đây, 'mạnh' không nằm ở pháp lực."
Lâm Khuyết cắn răng, dùng hết chút sức tàn đứng dậy. Hắn cảm nhận được một luồng sát khí hoang dã đang tiến gần. Từ trong sương mù, một sinh vật khổng lồ hiện ra. Nó trông giống như một con báo, nhưng cơ thể to bằng một chiếc xe ngựa, lớp da không có lông mà phủ đầy những vảy sừng đen kịt như thép nguội. Đôi mắt nó không có con ngươi, chỉ là hai đốm sáng đỏ lòm tràn đầy sự thèm khát.
Cự báo gầm lên, không có áp lực linh hồn của yêu thú, nhưng áp lực về vật lý lại khủng khiếp vô cùng. Nó nhảy vọt tới, tốc độ nhanh đến mức tạo ra một tiếng nổ nhỏ trong không khí.
Theo bản năng, Lâm Khuyết định giơ tay thi triển 'Nhất Niệm Đóng Băng', nhưng không có gì xảy ra. Pháp thuật vốn dĩ luôn xuất hiện trong tích tắc nay lại trở thành một khoảng không tĩnh lặng.
"Chết tiệt!"
Hắn lộn người sang một bên theo bản năng chiến đấu của một vị Tiên Tôn. Móng vuốt của con thú lướt qua bả vai hắn, xé rách một mảng áo và để lại ba vết cào sâu hoắm. Máu bắn tung tóe.
Lâm Khuyết đau đớn ngã nhào, nhưng ngay lập tức hắn cảm thấy một điều lạ lùng. Cơn đau này không làm hắn suy sụp, trái lại, nó khơi dậy một thứ gì đó bấy lâu nay vẫn bị che lấp bởi lớp vỏ linh khí hào nhoáng. Đó là sự cuồng nộ của huyết mạch, là sự trỗi dậy của bản năng sinh tồn nguyên thủy nhất.
Con thú quay đầu lại, nhe hàm răng lởm chởm những mẩu xương còn sót lại từ con mồi trước. Nó không dùng yêu thuật, nó dùng sức mạnh cơ bắp thuần túy để nghiền nát đối thủ.
"Lâm Khuyết, nhớ lấy!" Tiếng Thanh Lão vang vọng: "Nhất Niệm Luân Hồi Quyết không chỉ để tu tiên. Nó là ý niệm! Nếu ngươi tin rằng nhục thân này là vô địch, thì nó sẽ trở thành vô địch! Đừng tìm linh khí nữa, hãy tìm sức mạnh trong từng tế bào của ngươi!"
Trong khoảnh khắc sinh tử, Lâm Khuyết đột ngột nhắm mắt lại. Hắn không nhìn bằng mắt, cũng không nhìn bằng thần thức đã bị áp chế. Hắn tập trung toàn bộ ý chí vào sâu bên trong cơ thể mình.
Hắn thấy được những dòng máu đang chảy xiết, thấy được những khối cơ đang co thắt vì sợ hãi. Và sâu hơn nữa, trong tủy xương, có những đốm sáng màu vàng kim nhạt nhoa – đó là những mảnh vỡ của Nghịch Đạo Cơ mà hắn đã rèn luyện, chúng chưa mất đi, chúng chỉ bị nén lại dưới áp lực khủng khiếp của Vô Linh Vực.
"Ta là người chấp đạo… trời đất không thể diệt ta, thì một con súc vật này tính là gì?"
Hắn gầm lên một tiếng, không phải bằng cổ họng mà bằng cả tâm hồn.
Một niệm nảy sinh, huyết khí nổ bùng!
Thay vì linh lực xanh biếc, một luồng khí màu đỏ sậm từ lỗ chân lông của hắn phun ra, bao phủ lấy cơ thể như một lớp chiến giáp huyết sắc. Đây là huyết khí – sức mạnh khởi nguyên nhất của sinh mệnh.
Con cự báo lao tới một lần nữa, hàm răng của nó nhắm thẳng vào cổ Lâm Khuyết. Nhưng lần này, hắn không né.
"Bàn tay trắng không tấc sắt?" Lâm Khuyết cười gằn, cơ bắp cánh tay phải của hắn đột ngột phồng lên, các đường gân xanh nổi lên cuồn cuộn như những con rồng nhỏ. "Vậy thì nắm đấm chính là sắt!"
Hắn tung một cú đấm thẳng vào mũi con thú.
"Oành!"
Một tiếng động khô khốc của xương cốt vỡ vụn vang lên. Con cự báo to lớn như vậy mà bị một cú đấm của một thiếu niên trông có vẻ suy nhược đánh bay ngược ra sau hơn mười trượng, va sầm vào một tảng đá lớn. Tảng đá nứt toác, còn con thú thì rú lên đau đớn, cái mũi bằng thép sừng của nó giờ đây đã biến dạng hoàn toàn, máu đen trào ra.
Lâm Khuyết đứng đó, thở dốc. Cú đấm vừa rồi khiến các thớ cơ của hắn rách ra vì quá tải, nhưng một cảm giác sảng khoái chưa từng có tràn ngập tâm trí.
Hóa ra bấy lâu nay hắn đã quá phụ thuộc vào thiên địa lực lượng. Hắn điều khiển lửa, điều khiển nước, điều khiển không gian, nhưng hắn lại quên mất chính cơ thể mình là một kho báu vĩ đại nhất.
Vô Linh Vực không phải là tù ngục. Đây là một cái lò luyện khổng lồ!
"Nhất niệm… chuyển hóa!"
Lâm Khuyết bước tới, mỗi bước chân của hắn giờ đây nặng nề và vững chãi như núi non. Hắn bắt đầu vận hành 'Nhất Niệm Luân Hồi Quyết' theo một cách hoàn toàn mới. Thay vì hướng ra ngoài để cảm ứng linh khí, hắn hướng vào trong để luân hồi huyết khí. Vết thương trên vai hắn đang khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được, không phải nhờ tiên thuật, mà nhờ sự kích thích cực hạn của tế bào.
Con cự báo cảm nhận được sự nguy hiểm, bản năng dã thú bảo nó phải chạy trốn. Nhưng Lâm Khuyết đã không cho nó cơ hội đó.
Hắn nhún chân, mặt đất dưới chân nổ tung vì lực đạp quá mạnh. Hắn xuất hiện ngay phía trên đầu con thú, hai tay đan chặt vào nhau, giáng xuống như một thiên thạch.
"Nằm xuống cho ta!"
Một cú nện ngàn cân!
Đầu con thú cắm sâu xuống mặt đất, cột sống của nó vang lên những tiếng "rắc rắc" ghê người rồi gãy lìa. Nó chỉ kịp co giật vài cái trước khi chết hẳn.
Lâm Khuyết đứng giữa vũng máu của mãnh thú, toàn thân đỏ thẫm. Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xám xịt kia. Màn sương xám như đang muốn ép nát hắn, quy tắc của Vô Linh Vực như đang muốn nuốt chửng hắn, nhưng ý chí của hắn lại chưa bao giờ kiên định đến thế.
"Ha ha ha…" Tiếng cười của Lâm Khuyết vang vọng giữa vùng hoang dã. "Thái Thượng Thiên Tôn, ngươi dùng quy tắc để phong tỏa linh khí, muốn ta trở thành con kiến hôi ở nơi này sao? Ngươi lầm rồi!"
Hắn nhìn chằm chằm vào tay mình, nơi huyết khí vẫn đang cuộn trào.
"Cảm ơn cái lồng này của ngươi. Ta sẽ dùng cái nhục thân phàm trần này, đập tan cái bầu trời dối trá kia của ngươi!"
Trong thức hải, Thanh Lão chứng kiến cảnh này, ánh mắt già nua hiện lên một sự kinh ngạc cùng cực. Ông đã đi theo nhiều Nghịch Đạo Giả, thấy nhiều thiên tài gục ngã khi mất đi pháp lực, nhưng Lâm Khuyết là kẻ duy nhất trong khoảnh khắc tàn tạ nhất lại tìm thấy một con đường huy hoàng nhất.
"Nhục thân thành đạo, nhất niệm vạn pháp… Tiểu tử, có lẽ ngươi thực sự sẽ là người cuối cùng của cuộc chơi này."
Lâm Khuyết bước đến bên xác con cự báo, thô bạo xé rách lớp da dày của nó. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng huyết nhục tinh khiết ẩn chứa bên trong. Ở Vô Linh Vực, đây chính là "linh đan diệu dược".
Hắn ngồi xếp bằng ngay cạnh cái xác, bắt đầu vòng tuần hoàn rèn luyện thân thể đầu tiên. Không có tiếng chim hót, không có hương hoa, chỉ có tiếng gió rít qua khe đá và mùi máu nồng nặc.
Đây chính là chương mở đầu cho con đường 'Nghịch Đạo Thể Tu' của Lâm Khuyết.
Sau một canh giờ, màn sương xám xung quanh dường như hơi tản ra khi một luồng khí tức hung hãn phát ra từ cơ thể Lâm Khuyết. Hắn đứng dậy, đôi mắt lóe lên một tia thần quang sắc lạnh.
Phía trước là những dãy núi đen thẫm ẩn hiện trong sương, nơi chứa đựng vô số nguy hiểm và cả những kẻ đang chờ đợi một "linh hồn tươi mới" rơi xuống từ thượng giới.
Lâm Khuyết nhặt lấy một mảnh xương nhọn từ con thú, cầm chắc trong tay. Hắn không cần kiếm, vì giờ đây, mỗi bộ phận trên cơ thể hắn đều đang dần biến thành vũ khí.
"Vân Hi, Lục Trầm… chờ ta. Ta sẽ quay lại sớm thôi."
Bước chân hắn nện xuống đất, cứng cỏi và quyết liệt, tiến thẳng vào tâm điểm của Vô Linh Vực.
Ở nơi này, cuộc chiến giữa con người và thần linh đã bước sang một trang mới. Không còn là cuộc chiến của những bí thuật hoa mỹ, mà là cuộc chiến của ý chí và sức mạnh thuần túy nhất.
Và Lâm Khuyết, đang từng bước rèn luyện mình thành thanh kiếm sắc bén nhất có thể chém đứt mọi luân hồi.