Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 33: Bước chân vào Trung Giới
**CHƯƠNG 33: BƯỚC CHÂN VÀO TRUNG GIỚI**
Cái lạnh.
Đó là cảm giác đầu tiên len lỏi vào ý thức đang vỡ vụn của Lâm Khuyết. Một cái lạnh không phải đến từ băng giá của tuyết phủ, mà là cái lạnh khô khốc, rợn người của một nơi hoàn toàn vắng bóng sinh cơ.
Lâm Khuyết cảm thấy mình như một mảnh thiên thạch rách nát, xuyên qua lớp màn sương mù màu chì dày đặc, rồi va đập dữ dội vào một bề mặt cứng rắn.
"Rắc!"
Tiếng xương sườn gãy vang lên khô khốc giữa không gian tĩnh mịch. Hắn hộc ra một ngụm máu bầm đen, cơ thể co giật theo bản năng rồi nằm im bất động trên mặt đất đầy cát sỏi. Cơn đau từ nhục thân như hàng vạn mũi kim đâm vào tận tủy não, nhưng so với sự trống rỗng trong kinh mạch, nỗi đau ấy chẳng thấm vào đâu.
Lâm Khuyết cố gắng cử động ngón tay, nhưng chúng run rẩy không nghe theo sự điều khiển. Hắn nhọc nhằn mở mắt, tầm nhìn bị nhuốm đỏ bởi máu khô trên hàng mi.
Trước mắt hắn là một thế giới xám xịt.
Bầu trời không có mặt trời, mặt trăng hay tinh tú, chỉ có những tầng mây xám chì nặng nề trôi lờ lững, che khuất mọi ánh sáng từ thiên ngoại. Mặt đất bên dưới chân hắn là một sa mạc đá vôi trải dài vô tận, những mỏm đá nhô lên lởm chởm như những chiếc răng nanh của một con quái thú cổ đại đã chết từ lâu.
Điều kinh khủng nhất chính là không khí.
Lâm Khuyết theo thói quen vận hành *Nhất Niệm Luân Hồi Quyết* để hút lấy linh khí chữa trị vết thương, nhưng ngay khi ý niệm vừa động, hắn khựng lại. Hắn không cảm thấy bất kỳ một sợi linh khí nào.
Trống rỗng. Hoàn toàn trống rỗng.
Trong không gian này, linh khí không phải là loãng, mà là bị tuyệt diệt. Như thể một bàn tay vô hình nào đó đã bóp nghẹt mọi tinh hoa của trời đất, chỉ để lại cái xác khô cằn của vạn vật.
"Vô… Linh… Vực…"
Lâm Khuyết thều thào, giọng nói khàn đặc như tiếng đá mài vào nhau. Hắn rốt cuộc đã hiểu tại sao nơi này được gọi là nấm mồ của tu sĩ. Đối với một người tu hành, rơi vào đây chẳng khác nào một con cá bị ném lên hoang mạc, sự sống đang rút dần ra khỏi cơ thể theo từng hơi thở.
Hắn cố gắng gượng dậy bằng chút sức tàn. Mỗi tấc cơ bắp đều gào thét trong đau đớn. Linh hải của hắn – nơi vốn dĩ cuồn cuộn như biển cả – nay chỉ còn là một hố đen nứt nẻ, cạn kiệt đến tận đáy. *Nghịch Đạo Cơ* của hắn mờ nhạt đi, dường như cũng đang bị quy tắc của vùng đất này đè ép.
Lâm Khuyết đưa tay sờ vào ngực, nơi ấy chỉ còn lại chuôi của *Trảm Thần Kiếm*. Lưỡi kiếm đã nát vụn trong trận chiến với ý niệm của Thái Thượng Thiên Tôn, chỉ còn lại mảnh vỡ đen ngòm, không một chút quang mang.
"Chỉ còn… mình ta."
Lâm Khuyết nhìn xung quanh. Vân Hi đâu? Lục Trầm đâu?
Trận nổ không gian khi nãy đã khiến họ bị tách rời. Trong lòng hắn dâng lên một nỗi bất an tột độ, nhưng ngay lập tức bị hắn đè xuống. Hắn biết, nếu bây giờ không tìm cách sống sót, tất cả những hy sinh vừa qua sẽ trở nên vô nghĩa.
Bỗng nhiên, từ xa có tiếng gió rít qua những khe đá, kèm theo đó là tiếng gầm gừ trầm đục.
Lâm Khuyết nheo mắt nhìn về phía chân trời xám xịt. Ở đó, một đàn sinh vật kì dị đang lướt nhanh trên mặt đá. Chúng trông giống như loài sói, nhưng cơ thể không có lông tơ, lớp da nhăn nheo màu đá xám bao bọc lấy những khối cơ bắp rắn chắc như sắt nguội. Đôi mắt chúng không có đồng tử, chỉ có một màu trắng dã dại lạnh lẽo.
"Thạch Khô Lang… sinh vật sống bằng cách gặm nhấm cốt tủy của những kẻ rơi xuống đây."
Lâm Khuyết nhận ra chúng qua những ghi chép trong ký ức của Thanh Lão. Ở nơi không có linh khí này, sinh vật không tiến hóa theo hướng tu chân mà phát triển nhục thân đến mức cực đoan. Một con Thạch Khô Lang bình thường cũng có sức mạnh tương đương với một tu sĩ Trúc Cơ Cảnh, nhưng về độ dẻo dai và hung hãn, chúng vượt xa.
Đàn sói có khoảng mười con, chúng đã đánh hơi thấy mùi máu tươi của kẻ ngoại lai.
Lâm Khuyết siết chặt chuôi kiếm gãy. Một cảm giác cay đắng dâng lên. Hắn vốn là Cửu Luân Chân Tiên, từng một niệm chém đứt tinh thần, nay lại phải đối mặt với một đàn súc vật không có linh trí trong tình cảnh khốn cùng nhất.
"Trời muốn ta chết ở đây sao?"
Hắn bật cười, tiếng cười pha lẫn máu và sự ngông cuồng.
"Thái Thượng, ngươi nghĩ tước đi linh lực của ta là có thể bóp chết ta? Ngươi sai rồi."
Hắn nhắm mắt lại, phớt lờ đàn sói đang lao đến. Hắn không tìm kiếm linh lực nữa, mà quay sâu vào bên trong chính mình. Trong sâu thẳm tâm linh, một đốm sáng nhỏ nhoi nhưng vô cùng kiên định vẫn đang rực cháy.
Đó là *Nhất Niệm*.
Lực lượng này không đến từ trời đất, không đến từ linh khí, mà đến từ chính ý chí sinh tồn và sự phản kháng vĩnh cửu của hắn.
*Vô Linh Vực có thể phong tỏa linh khí, nhưng không thể phong tỏa được ý chí của Lâm Khuyết!*
Con Thạch Khô Lang đi đầu đã lao đến, bộ hàm lởm chởm răng sắc nhắm thẳng vào cổ họng hắn mà cắn xé. Gió từ cú nhảy của nó tạt thẳng vào mặt Lâm Khuyết, mang theo mùi hôi thối của xác mục.
Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Lâm Khuyết mở mắt. Ánh mắt hắn không còn sự suy sụp, mà thay vào đó là một tia sắc lạnh đến run người.
"Nhất niệm… định nhân quả!"
Hắn không lùi mà tiến, nhục thân đầy vết nứt vỡ lấy một tốc độ kinh người nghiêng qua một bên, chuôi kiếm gãy trong tay như một đoản đao, bằng một góc độ quỷ dị đâm thẳng vào hốc mắt của con sói.
"Phập!"
Không có linh lực gia trì, đòn đánh hoàn toàn dựa vào kinh nghiệm chiến đấu thượng thừa và sức nặng của nhục thân. Con sói rống lên đau đớn, máu xám phun ra xối xả. Lâm Khuyết mượn lực xoay người, chân trái như một thanh roi sắt quất mạnh vào hạ bộ con sói thứ hai vừa ập tới.
"Bịch!"
Cú va chạm khô khốc khiến chân hắn tê dại, nhưng con sói kia cũng bị văng ra xa hàng trượng, đập vào mỏm đá vỡ đầu.
Tuy nhiên, vết thương trên người Lâm Khuyết quá nặng. Động tác vừa rồi khiến các vết nứt trên da hắn toác ra, máu chảy đầm đìa. Đàn sói thấy đồng bọn bị thương thì càng trở nên điên cuồng, chúng bắt đầu vây quanh, tìm sơ hở để tấn công hội đồng.
Lâm Khuyết thở dốc, tầm nhìn bắt đầu nhòe đi. Sức mạnh nhục thân của hắn ở Hạ giới vốn đã được rèn luyện, nhưng ở vùng đất Vô Linh Vực này, dường như trọng lực và áp suất lại lớn hơn bình thường gấp nhiều lần. Mỗi cử động đều tiêu tốn gấp đôi sức lực.
"Chết tiệt…" Hắn nghiến răng, cảm thấy ý thức lại một lần nữa chao đảo.
Ngay khi đàn sói chuẩn bị phát động đòn tấn công kết liễu, một âm thanh xé gió đanh gọn vang lên từ phía sau những tảng đá cao.
"Xoẹt!"
Một mũi tên bằng đá đen dài hơn một trượng, rít lên một tiếng xé lòng, chuẩn xác xuyên qua đầu con sói đầu đàn, găm chặt nó xuống mặt đất cứng. Lực xuyên thấu mạnh đến nỗi đuôi mũi tên vẫn còn rung lên bần bật.
Đàn sói khựng lại, dáo dác nhìn xung quanh với vẻ sợ hãi.
Từ trên đỉnh của một vách đá xám, một nhóm người xuất hiện. Họ không mặc y phục bằng lụa là hay gấm vóc, mà khoác trên mình những lớp da thú thô ráp, cơ bắp cuồn cuộn, làn da đồng hun bóng loáng dưới ánh sáng mờ đục của bầu trời.
Dẫn đầu là một thanh niên cao lớn, tay cầm một cây đại cung làm từ xương quái thú, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng. Anh ta ra hiệu một cái, những người đi cùng liền nhảy xuống từ vách đá cao hàng chục trượng, tiếp đất nhẹ nhàng như những con báo, không hề cần đến linh lực hộ thể.
Chỉ trong vài nhịp thở, họ đã vung những thanh đao đá nặng nề, lao vào đàn Thạch Khô Lang như những cơn gió lốc. Tiếng xương vỡ, tiếng gào rú vang lên không ngớt. Kỹ năng chiến đấu của họ đơn giản, trực diện, không hoa mỹ nhưng cực kỳ hiệu quả, mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh nghìn cân của nhục thân thuần túy.
Đàn sói nhanh chóng bị tiêu diệt hoặc tháo chạy.
Thanh niên dẫn đầu bước về phía Lâm Khuyết, cây cung xương vẫn đang trong tư thế sẵn sàng. Anh ta đánh giá Lâm Khuyết một lượt từ đầu đến chân, đặc biệt là nhìn vào bộ y phục rách nát mang phong cách của giới tu sĩ và chuôi kiếm gãy trên tay hắn.
"Lại thêm một kẻ rơi xuống từ 'Tế Đàn Trời' sao?" Thanh niên lên tiếng, ngôn ngữ cổ xưa nhưng Lâm Khuyết vẫn có thể hiểu được nhờ thần thức tàn tạ.
Lâm Khuyết cố giữ cho mình không ngã xuống, nhìn thẳng vào mắt đối phương: "Đây… là đâu?"
Thanh niên nhếch mép, một nụ cười không có chút hơi ấm: "Đây là Vô Linh Vực, vùng đất bị thần linh nguyền rủa. Và ngươi, kẻ yếu đuối từ Thượng thế, nếu không muốn làm mồi cho thú hoang, thì tốt nhất nên im miệng và đi theo chúng ta."
Lâm Khuyết cảm thấy sức cùng lực kiệt, đôi chân không còn trụ vững được nữa. Trước khi bóng tối hoàn toàn bao trùm, hắn nghe thấy một giọng già nua vang lên từ trong linh hồn, đó là Thanh Lão, người đã im lặng suốt trận chiến kinh thiên trước đó.
"Lâm Khuyết… đừng nản lòng. Đây không phải là sự kết thúc. Thiên Đạo lấy đi linh khí của ngươi, nhưng nó lại mang ngươi đến nơi chứa đựng bí mật về sức mạnh khởi nguyên của vạn cổ… Nhục thân thành đạo, nhất niệm vạn pháp. Chào mừng ngươi đến với Trung Giới."
Ý thức Lâm Khuyết chìm sâu vào u tối, nhưng lần này, trong bóng tối đó, hắn thấy một tia hy vọng mới đang nhen nhóm.
***
Trong lúc đó, tại một đỉnh núi cheo leo của Vô Linh Vực, cách nơi Lâm Khuyết rơi xuống hàng ngàn dặm.
Một cô gái với mái tóc dài trắng muốt như tuyết, vận một bộ đồ da thú màu đen bó sát, đang đứng nhìn về hướng mà Lâm Khuyết vừa xuất hiện. Đôi mắt nàng, một bên mang sắc tím huyền bí, một bên lại mang sắc vàng kim của thiên đạo, dường như có thể xuyên thấu qua vạn dặm sương mù xám chì.
Nàng khẽ chạm vào một mảnh ngọc bội trên cổ, mảnh ngọc đang tỏa ra hơi ấm nhàn nhạt.
"Biến số đã đến." Nàng lẩm bẩm, giọng nói thanh thoát như tiếng chuông ngân giữa sa mạc khô khốc. "Vòng lặp vạn năm, liệu lần này… có thể phá vỡ?"
Sau lưng nàng, một cái bóng khổng lồ quỳ xuống, mặt đất rung chuyển theo mỗi nhịp đập trái tim của nó. Đó là một sinh vật nhục thân cường đại đến mức chỉ cần đứng đó thôi cũng khiến không gian xung quanh bị vặn vẹo.
"Thánh nữ, đám 'Tuần Tra Sứ' của Thượng Giới đang cố gắng thâm nhập qua vết nứt. Chúng ta có cần đánh chặn không?"
Cô gái lắc đầu, đôi mắt phản chiếu sự lạnh lẽo của vùng đất này.
"Không cần. Vô Linh Vực có quy tắc của riêng nó. Bất kỳ ai mang theo linh lực bước vào đây đều sẽ trở thành phế nhân. Hãy để bọn chúng đến… để bọn chúng thấy thế nào là nỗi sợ hãi của những kẻ không có thần linh che chở."
Nàng quay người lại, bước chân nhẹ nhàng bước vào trong hang động tối tăm, bỏ lại sau lưng bầu trời xám chì nặng nề.
Hành trình tại Trung Giới của Lâm Khuyết đã bắt đầu, không phải với tư cách một tiên nhân ngạo nghễ, mà là một kẻ nghịch đạo đang bò dậy từ vũng máu của chính mình.